Tùy Chỉnh
Đề cử

Q1-C15: Quan Hi Triết Tự Thuật


Tôi là Quan Hi Triết, năm nay 23 tuổi mới vừa tốt nghiệp đại học. Tôi lớn lên ở một thị trấn nhỏ, cha tôi là người nuôi tôi lớn lên, cho tôi đi học để thi đậu đại học. Mẹ tôi vào lúc tôi 3 tuổi đã vì nghèo khó mà bỏ theo người có tiền. Khi đó tôi rất thống hận người có tiền. Cha làm việc tại công trường, hàng ngày khuâng vác đá để kiếm tiền nuôi tôi lớn, từ đó về sau tôi thề tương lai của tôi nhất định phải có tiền đồ, để cho cha được sống cuộc sống an nhàn.

Hinh Nhi cùng tôi lớn lên bên nhau từ nhỏ, chúng tôi là thanh mai trúc mã, vui vẻ ở cùng nhau, lúc còn học đại học, chúng tôi muốn tìm một công ty tốt để thực tập nhưng thực tế tàn khốc kia, bọn người thành phố ấy xem thường chúng tôi- những người ở thị trấn nhỏ, mà gia cảnh nhà tôi chẳng có gì, vô luận thành tích học tập ở trường của chúng tôi có tốt đến đâu thì bọn họ cũng không mướn chúng tôi.

Từ đó trở đi tôi biết quyền lợi rất quan trọng. Nhưng khi đó tôi không để cho quyền lực làm mình lạc lối. Thời điểm quen biết Hạ Tịch Nguyệt là lúc học năm 2 đại học, khi đó tôi và Hinh Nhi cùng đi đến phòng ăn để ăn cơm trưa, mà Hạ Tịch Nguyệt giống như một công chúa được nhiều người vây quanh dẫn vào một phòng ăn riêng có đầu bếp năm sao làm cho cô ấy ăn.

“Có gì đặc biệt hơn người chứ, một ngày nào đó để cho cô ta nếm thử tư vị từ trên thiên đường rơi xuống địa ngục.” Lâm Hinh Nhân tức giận nói.

Mà tôi biết đó là do Hinh Nhi ghen tị với Hạ Tịch Nguyệt có thân thế tốt hơn mình, mà cô ấy lại không có. Sau đó Hinh Nhi lại nói với tôi:

“Hay là anh theo đuổi cô ta thử đi, sau đó kết hôn với cô ta rồi ly hôn như vậy chúng ta có thể lấy được một nửa tài sản rồi, như vậy anh cũng không cần phấn đấu 20 năm.”

Tôi cũng không biết tôi vì cái gì mà đồng ý với Hinh Nhi. Có lẽ tiền bạc che mắt tôi rồi. Tôi bắt đầu điều tra tất cả về Hạ Tịch Nguyệt, tôi biết mỗi ngày cô ta đều đi khiêu vũ, thế nên mỗi ngày tôi đều chờ đợi cô ta, tôi chính là đợi cơ hội để đến gần cô ta, cơ hội đó cuối cùng cũng đến.

Một ngày mưa kia nhìn cô một mình ở trong phòng học khiêu vũ, tôi lấy một cái dù đưa tới cho cô ấy.

“Cho cô mượn này.”

Hạ Tịch Nguyệt ngẩng đầu lên dùng đôi mắt to trong veo như nước của mình nhìn vào tôi:

“Cảm ơn, không cần đâu, lát nữa tài xế của tôi sẽ đến đón.”

Có lẽ cô ấy coi tôi là những tên lưu manh cố ý đến gần mình, cho nên cự tuyệt tôi. Nhưng tôi cố nhét cái dù vào trong tay cô ấy, tôi bất chấp mưa to chạy đi về kí túc xá mà không quay đầu lại.

Đêm đó tôi ngã bệnh, bệnh khá nghiêm trọng, Hinh Nhi không ngại vất vả chăm sóc tôi một tuần lễ, nói tôi sao lại ngốc như vậy, mưa lớn thì chờ mưa tạnh rồi về không được sao. Mà tôi không nói lời nào. Tôi không có nói với Hinh Nhi là tôi đã đưa dù cho Hạ Tịch Nguyệt. Tôi cũng không biết tại sao mình lại không nói với Hinh Nhi. Có lẽ tôi muốn giữ lại cho riêng mình về cuộc gặp gỡ tốt đẹp kia của mình với Hạ Tịch Nguyệt. Sau một tuần đó, tôi trở lại trường học, Hạ Tịch Nguyệt tới tìm tôi:

“Tôi tìm anh một tuần rồi, thế nào cũng không thấy anh.”

“A, vậy sao! Tìm tôi có việc ư? Nhà tôi có chuyện nên tôi phải về một chuyến.”

Biết cô ấy tìm tôi một tuần trong lòng tôi rất hưng phấn. Tôi không có nói cho cô ấy biết tôi bị cảm, không muốn cho cô ấy áy náy trong lòng.

“À, là như vậy. Không có chuyện gì, là tôi chỉ muốn trả lại dù cho anh.”

Hạ Tịch Nguyệt nói xong liền đem cái dù đưa cho tôi, từ đó về sau, tôi mãnh liệt theo đuổi Hạ Tịch Nguyệt, sau khi chúng tôi ở cùng một chỗ thì Hạ Tịch Nguyệt nói với tôi:

“Anh thật là ngốc, em chưa bao giờ gặp người ngốc như anh, trừ cha của em ra anh là người đàn ông đối tốt với em nhất.”

Tôi nhìn cô ấy cười, không nói lời nào, trong lòng lại nghĩ ‘tôi có mục đích nên mới đến gần cô mà thôi.’

Sau đó, Hinh Nhi biết chúng tôi ở chung một chỗ, tôi giới thiệu cô ấy với Hạ Tịch Nguyệt, Hạ Tịch Nguyệt rất đơn thuần, được cha cô bảo về rất tốt, tôi nói Hinh Nhi và tôi là hàng xóm của nhau, cô ấy liền không nghi ngờ, đối với Hinh Nhi thân nhau như dìem tốt. Từ đó về sau 2 người thành 3 người, mà Hạ Tịch Nguyệt chưa từng hoài nghi tôi cùng Hinh Nhi có quan hệ với nhau. Cứ như vậy chúng tôi bên nhau 2 năm, sau khi tôi gần tốt nghiệp, tôi muốn nói với Hạ Tịch Nguyệt, tôi muốn tìm một công ty thực tập, Hạ Tịch Nguyệt vui mừng nói:

“Anh tới công ty của cha em đi.”

Tôi nói: “Như vậy sao được, người khác sẽ đặt điều.”

Thật ra thì tôi muốn đi đến công ty của cha cô ấy, chẳng qua là làm bộ từ chối mà thôi.

“Sao lại không được, ai dám nói xấu, em bảo cha khai trừ người đó.” Hạ Tịch Nguyệt bá đạo nói.

“Anh tối nay về cùng em đi, gặp mặt cha em, chúng ta yêu nhau 2 năm rồi, em muốn giới thiệu anh với cha một chút.”

Hạ Tịch Nguyệt vui mừng nói, tôi muốn cự tuyệt nhưng thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô cười tươi tôi không đành lòng từ chối, không thể làm khác hơn là đồng ý. Tôi mua rất nhiều quà cùng Hạ Tịch Nguyệt về nhà cô ấy.

Cha của cô ấy từ lúc đầu tiên nhìn thấy tôi liền xem thường tôi…tôi biết, ông ta nhất định cho là tôi có mục đích đến gần con gái ông ấy, trên thực tế tôi xác định là tôi ở cạnh Hạ Tịch Nguyệt là có mục đích, lúc ăn cơm, Hạ Tịch Nguyệt nói để cho tôi đi tới công ty thực tập, cha của cô ấy lại từ chối.

“Để cha xem thử, công ty có thiếu vị trí nào không rồi nói.”

Tôi biết rõ cha của cô ấy cự tuyệt, trong không khí ăn cơm ngột ngạt như vậy tôi nói có chuyện cần đi trước. Ngày thứ hai, Hạ Tịch Nguyệt đã nói cha của cô đồng ý cho tôi đến công ty thực tập, chỉ là muốn làm từ thấp lên. Tôi cười nói:

"Không sao, dù sao anh cũng chỉ là đi học kinh nghiệm."

Tôi biết rõ nhất định là Hạ Tịch Nguyệt tối qua đã nói gì đó để cho cha của cô đồng ý cho tôi thực tập ở công ty.

Tôi thực tập ở công ty nhà cô ấy nửa năm, là một nhân viên nhỏ, vô luận tôi có đưa ra những phương án hoàn mỹ cỡ nào thì cha của cô không áp dụng, tôi biết ông ấy đề phòng tôi, cho nên tôi lén bắt đầu theo dõi tình hình vận hành công ty, lén liên lạc với các cổ đông, nghĩ tìm một cơ hội để mình lên chức.

Sau đó cha tôi bị thương ở công trường rất nghiêm trọng, cần chi phí phẫu thuật 100 vạn, 100 vạn đối với một nhân viên nhỏ như tôi thật là một số tiền khổng lồ, tôi đang rầu rĩ thì Hinh Nhi gọi điện cho tôi:

" Cha mẹ Hạ Tịch Nguyệt tai nạn xe cộ qua đời."

Tôi vừa nghe được tin đó thì khiếp sợ, nhưng lại nghĩ cơ hội của tôi đã đến, ngay lúc đó tôi bị tiền bạc che mắt, căn bản không suy tính Hạ Tịch Nguyệt vừa mất cha mẹ, tôi vội vàng đón xe về thành phố A, bởi vì tôi giỏi mô phạm chữ của người khác nên tôi bắt chước chữ kí của cha Hạ Tịch Nguyệt để sửa di chúc.

Tôi biết rõ Hạ Tịch Nguyệt sẽ đi tìm tôi, mà tôi không muốn lừa gạt nữa, cho nên tôi cố ý để cho cô ấy biết tôi cùng Hinh Nhi ở cùng nhau. Sau đó tôi đuổi cô ấy khỏi nhà, tôi cũng không hiểu mình nữa, sao lại tàn nhẫn như vậy với cô ấy.

Có lẽ tôi muốn xé bỏ sự thuần khiết của cô ấy, tôi muốn cho cô ấy biết thế giới này bẩn thỉu ra sao. Tôi đi ra biệt thự thì nghe cô ấy lớn tiếng nói lại, một ngày nào đó sẽ cướp lại những gì của cô ấy thì lòng tôi đột nhiên thấy đau đớn, khi đó tôi không có ý thức được tôi đã sớm yêu cô gái kiêu ngạo đơn thuần đó. Có thể là lần đầu tiên nhìn thấy đã yêu. Nhưng đến khi tôi ý thức được thì mọi thứ đã chậm.

Sau khi Hạ Tịch Nguyệt dọn ra khỏi biệt thự cứ như vậy 2 tháng không gặp nhau rồi.

Lúc gặp lại nhau là sinh nhật của Hinh Nhi, vì Hinh Nhi đeo bám dai dẳng nên tôi đồng ý đi dạo phố với cô ấy, đi tới cửa hàng đó nhìn thấy Hạ Tịch Nguyệt ở trước gương lớn, tôi không khỏi ngây người, cô vẫn xinh đẹp như vậy, cao quý như vậy, chỉ là những điều này không thuộc về mình nữa, nghe Hinh Nhi nói, cô ấy không bao giờ thuộc về tôi nữa, tâm tôi đau đớn, đi theo Hinh Nhi đi vào, nghe được lời nói chanh chua của Hinh Nhi, tôi nhíu máy, Hinh Nhi lúc nào lại trở nên như vậy, ngày trước một Hinh Nhi cô gắn vươn lên đã không còn, bấy giờ chỉ là một người thích mua những thứ xa xỉ.

Nghe Hạ Tịch Nguyệt nói mình là chó, tim tôi đau đớn, tại sao cô có thể vứt bỏ quá khứ của bọn họ, giờ khắc đó tôi ý thức được, tôi yêu Hạ Tịch Nguyệt nhưng tôi biết tôi đã tổn thương cô, tôi không có cơ hội, liền đưa Hinh Nhi đi, nhưng cô ấy lại không chịu đi, chọc giận tới người đàn ông bên cạnh Hạ Tịch Nguyệt sau đó lại bị thương.

Từ lúc lần đầu nhìn thấy người đàn ông bên cạnh Hạ Tịch Nguyệt thì tôi rất ghen tỵ, tôi biết rõ người đàn ông kia mạnh hơn tôi, nhìn thấy bộ dạng khổ sở của Hinh Nhi, tôi muốn hỏi quan hệ của bọn họ là như thế nào. Nhưng người đàn ông kia lại nói Hạ Tịch Nguyệt là người phụ nữ của anh ta mà Hạ Tịch Nguyệt lại không có phản bác, tại sao cô ấy có thể tìm người đàn ông khác nhanh như vậy, mặc dù là do tôi tổn thương cô ấy trước. Cho nên tôi tức giận kéo Hinh Nhi rời khỏi đó.

Bình luận truyện Bà Xã! Anh vô cùng cưng chiều em

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Thiên Thần Ẩn Danhh
đăng bởi Thiên Thần Ẩn Danhh

Theo dõi