Tùy Chỉnh
Đề cử

Q2-C25: Bắt Giữ

Âu Dương Thụy ôm lấy Hạ Tịch Nguyệt, nhìn khuôn mặt đang ngủ yên của cô, Âu Dương Thụy không biết nên nói cho cô biết Vạn Tử Hồng là kẻ thù giết cha cô làm sao, sợ Hạ Tịch Nguyệt thấy bà ta thì sẽ nhớ đến chuyện trước kia. Những ác mộng kia sẽ lần nữa quấy rầy cô.

Những ngày qua Hạ Tịch Nguyệt luôn bị ác mộng quấy nhiễu, Âu Dương Thụy biết nhưng không biết phải làm sao để giúp cô vượt qua điều đó, anh nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt nhỏ nhắn của cô:

“Bảo bối, nói cho anh biết, đến tột cùng phải làm thế nào để không tổn thương đến em?”

Âu Dương Thụy nhìn cô đầy đau lòng, vì cái gì mà cô luôn bị tổn thương. Cô nên là một thiên sứ vô ưu vô lo. Lúc này Âu Dương Thụy đứng dậy xuống giường, cầm điện thoại đi tới thư phòng, gọi cho thủ hạ:

“Chuyện kia đã tra thế nào rồi?”

“Đã xác định Mạc Kỳ Thiên là đứa bé vứt bỏ được Vạn Tử Hồng nhận nuôi, cho nên bà ta thu dưỡng con gái để đi làm tình nhân cho người khác, kiếm tiền về cho bà ta.”

“Được, ta biết rồi, mẹ con Vạn Tử Hồng có động tĩnh gì không?”

“Dạ không có, giống như đã cho rằng mình là chị gái của thiếu phu nhân cho nên không hề sợ hãi.”

“Ngày mai đưa bằng chứng cho cảnh sát bắt họ với tội mưu sát.”

“Dạ Môn chủ.”

Âu Dương Thụy không cho những người thân cận của anh bắt người vì không muốn để cho Hạ Tịch Nguyệt biết anh có liên quan đến hắc đạo, sợ cô sẽ cách xa mình. Âu Dương Thụy cúp điện thoại sau đó gọi cho Tư Đồ Triệt.

“Là ai vậy? Tối khuya rồi, còn có người không cho người khác ngủ.”

Tư Đồ Triệt bất mãn kêu.

“Là mình đây.”

Âu Dương Thụy lạnh giọng nói.

“Chuyện gì quan trọng mà tối khuya lại gọi cho mình.”

“Cậu đang ở đâu?”

“Đương nhiên là đang ngủ ở biệt thự.”

“Cậu về bệnh viện lấy kết quả giám định báo cáo kết quả DNA của vợ mình cho mình, bên trong nhất định có người động tay động chân rồi.”

“Làm sao cậu biết?”

Tư Đồ Triệt vừa nói vừa mặc áo vào.

“Cậu trở về bệnh viện đi sẽ biết.”

Nói xong Âu Dương Thụy cúp điện thoại.

Âu Dương Thụy xác định họ sẽ sửa kết quả giám định, bởi vì mẹ con Mạc Kỳ Thiên vẫn trấn định như thế, rõ ràng Vạn Tử Hồng biết Mạc Kỳ Thiên không thể là chị của Hạ Tịch Nguyệt nhưng vẫn không sợ hãi, không phải định giở trò thì là gì. Họ hi vọng có Hạ Tịch Nguyệt là núi lớn để dựa vào, cho nên Âu Dương Thụy mới gọi cho Tư Đồ Triệt trở về bệnh viện lấy báo cáo.

Mà bên kia Mạc Kỳ THiên từ khách sạn đi ra liền trở về nhà, Vạn Tử Hồng vừa thấy Mạc Kỳ Thiên thì lo lắng hỏi:

“Chuyện như thế nào rồi?”

“Thật không biết mẹ ra làm sao nữa, con gái mình cũng không biết cha nó là ai, vẫn là con tự mình giải quyết, chuyện không có gì đáng lo cả.”

Mạc Kỳ Thiên vừa nhìn thấy Vạn Tử Hồng đã thấy tức giận trong người.

“Ai cho con nói chuyện với mẹ như thế, dù sao mẹ cũng sinh con ra nuôi con lớn.”

Vạn Tử hồng hốt hoảng nói.

“Mẹ sinh con ra nhưng mẹ đã làm gì cho con?”

Cô đã sớm chịu đựng nhiều rồi, có một người mẹ chỉ biết tiêu tiền ngoài ra không biết gì hết.

“Mẹ…được rồi, Thiên Thiên, con đừng giận mẹ, về sau mẹ sẽ không như vậy nữa, không được sao?”

Hiện tại Mạc Kỳ Thiên sẽ nhanh chóng trở thành chị vợ của Âu Dương Thụy, lúc đó vàng bạc tiêu không hết, lúc này không nên đắc tội với Mạc Kỳ Thiên.

“Thôi, thôi, không nói với mẹ nữa, con đi ngủ, tối hôm qua con ngủ không được.”

Mạc Kỳ Thiên không để ý đến gương mặt đang cười tươi của Vạn Tử Hồng, đi thẳng vào phòng ngủ. Nhìn cô đi vào, Vạn Tử Hồng lập tức thu hồi bộ dạng giả tạo của mình, khuôn mặt trở nên ác độc:

“Phi, một con gái điếm thúi mà lại tỏ ra uy phong trước mặt lão nương, nếu không phải tao cứu mày, không biết mày đã chết trong cái xó xỉnh nào rồi, nếu không vì tiền tao sẽ không nuôi mày.”

Vừa nghĩ đến Mạc Kỳ Thiên sẽ là chị gái của Hạ Tịch Nguyệt, Vạn Tử Hồng liền hưng phấn, không hề biết nguy hiểm đang ở gần.

Tư Đồ Triệt lái xe đến bệnh viện, nhanh chóng đi về phòng giám định DNA, anh định dùng chìa khóa mở cửa ra phát hiện đèn sáng trong phòng, liền thấy Trương Lương đang tìm thứ gì đó.

“Anh ở đây làm gì?”

Tư Đồ Triệt lạnh lùng nói, Trương Lương muốn làm xong chuyện đã hứa với Mạc Kỳ Thiên nên tối nay đã đến đây, nhân lúc không có ai lén cầm đèn pin đi vào tìm báo cáo nhưng tìm hoài vẫn không thấy, trán đổ đầy mồ hôi.

Đúng lúc đó thì nghe thấy tiếng của viện trưởng Tư Đồ Triệt, anh ta bị hù đến rớt cái đèn pin trong tay. Tư Đồ Triệt đi tới, mở ngăn kéo ra lấy báo cáo giám định đưa tới trước mặt của anh ta:

“Anh đang tìm cái này sao?”

“Tôi…..”

Trương Lương luống cuống không biết trả lời câu hỏi của Tư Đồ Triệt làm sao.

“Không ngờ ở bệnh viện của Tư Đồ Triệt tôi có thể xuất hiện loại bại hoại này, anh có thể cút đi được rồi.”’

Biết Tư Đồ Triệt muốn khai trừ mình, Trương Lương hoảng hốt, bị bệnh viện của Tư Đồ sa thải thì đồng nghĩa sẽ không có bệnh viện nào mướn, không thể lăn lộn trong nghề này nữa. Trương Lương đã lớn không thể đổi nghề nữa, anh ta níu lấy chân của Tư Đồ Triệt cầu xin:

“Viện trưởng Tư Đồ tôi biết tôi sai rồi, anh cho tôi một cơ hội đi, tôi bảo đảm sẽ không sai phạm nữa.”

“Một lần bất tín vạn lần bất tin, tôi sẽ không cho anh cơ hội để phản bội nữa.”

Tư Đồ Triệt nói xong rời đi, tới phòng làm việc của mình anh gọi điện cho Âu Dương Thụy:

“Thật đúng như cậu nói, có người giở trò, bị mình bắt tại trận.”

“Ừ, kết quả giám định sao rồi?”

“Ừ, để mình xem một chút, kết quả huyết thống là 0.08 phần trăm. Không nghi ngờ gì nữa, không có quan hệ.”

Tay Tư Đồ Triệt vừa lật báo cáo vừa nói với Âu Dương Thụy.

“Tìm người sáng mai chuyển báo cáo đến công ty cho mình đi.”

“Nhưng ngày mai chị dâu muốn lấy thì làm thế nào?”

“Yên tâm, ngày mai cô ấy sẽ không đi, cô ấy có chuyện quan trọng hơn cần làm.”

Âu Dương Thụy nói xong cũng cúp điện thoại.

Sáng sớm Mạc Kỳ Thiên và Vạn Tử Hồng đang trong mộng đẹp, bỗng tiếng gõ cửa vang lên.

“Người nào vậy, sáng sớm đã không cho người ta ngủ?”

Vạn Tử Hồng bất mãn lẩm bẩm, sau đó đi mở cửa. Cảnh sát vừa vào đã còng tay Vạn Tử Hồng.

“Các người làm gì vậy?”

Vạn Tử hồng kinh hoảng hô lớn. Chỉ thấy anh cảnh sát nói:

“Vạn Tử Hồng chúng tôi hoài nghi bà vào ngày 21 tháng 1 lái xe hàng mưu sát vợ chồng Hạ Nam Tùng, đây là lệnh bắt người, làm phiền bà theo chúng tôi một chuyến, các người đi vào lục soát đi.”

Viên cảnh sát nói với hai người đồng nghiệp.

“Ai vậy mẹ, sao lại ồn như vậy?”

Nghe thấy bên ngoài ồn ào, Mạc Kỳ Thiên từ phòng bước ra.

“Cô là Mạc Kỳ Thiên à?”

“Tôi là….anh là ai?”

“Chúng tôi hoài nghi cô có liên quan đến vụ mưu sát, mời cô theo chúng tôi về sở cảnh sát hỗ trợ điều tra.”

“Các người biết tôi là ai không? Tôi là chị vợ của Âu Dương Thụy, chủ tịch tập toàn Âu Dương, các người dám dẫn tôi đi, tôi sẽ nói cho em gái tôi, để cho các người không thể làm cảnh sát nữa.”

Nhìn tay bị còng lại, Mạc Kỳ Thiên hô lớn. Vạn Tử Hồng cũng hùa vào nghĩ mình là hoàng thân quốc thích sẽ không ai dám đụng vào.

“Đúng, con gái của tôi là chị của phu nhân tập đoàn Âu Dương, các người có biết tập đoàn Âu Dương không? Ở Thành phố A này họ nói một không ai dám nói hai, tôi khuyên các người nên thả chúng ta ra nếu không đến lúc đó chết sẽ rất khó coi.”

Vạn Tử Hồng giở giọng phách lối, cứ như mình là hoàng thân quốc thích không bằng, vô cùng diệu võ dương oai.

Bình luận truyện Bà Xã! Anh vô cùng cưng chiều em

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Thiên Thần Ẩn Danhh
đăng bởi Thiên Thần Ẩn Danhh

Theo dõi