Tùy Chỉnh
Đề cử

Q2-C30: Gặp Cha Mẹ Chồng


Đúng lúc ấy thì Âu Dương Thụy đi vào, Âu Dương Thụy lúc xuống xe thì nhận được điện thoại của mẹ, anh không kiên nhẫn khi thấy mẹ anh gọi:

“Sao thế mẹ?”

“Tiểu tử thúi, lão nương gọi điện thoại cho con, con lại có thái độ như vậy, tiểu tử thúi uổng công mẹ nuôi con nhiều năm. Ô ô ô….”

Âu Dương Thụy chọn cách im lặng một hồi. Âu Dương Thụy không thể làm gì hơn là đành cầu xin tha thứ:

“Mẹ, con sai rồi, mẹ nói đi có chuyện gì?”

"Ha ha ha ~, con trai ngon, cũng không có chuyện gì lớn, lúc nào con về, mẹ đã chờ con cả buổi sáng rồi, sao con còn chưa về nhà.”

Mộc Tiểu Tiểu hào hứng nói.

“Sẽ nhanh trở về thôi.”

“Được, các con nhanh lên một chút.”

Âu Dương Thụy cúp điện thoại, sải chân đi vào cửa hàng ngọc khí.

Âu Dương Thụy căn bản không thấy Vương Mỹ Na, trực tiếp đi tới bên cạnh Hạ Tịch Nguyệt, ngọt ngào nói:

“Vợ à, mẹ bảo hai chúng ta trở về nhanh một chút.”

Nghe được tiếng của Âu Dương Thụy, Hạ Tịch Nguyệt ngước lên nhìn anh, hốc mắt cô hơi đỏ.

“Là anh đuổi Vương Mỹ Na ra khỏi công ty chứ không phải là cô ấy từ chức à?”

Nghe được câu hỏi của cô, Âu Dương Thụy bất mãn nói:

“Nào có, vợ à, em lại nghe ai nói bậy rồi.”

Âu Dương Thụy lúc này mới nhìn thấy Vương Mỹ Na bên cạnh Hạ Tịch Nguyệt.

Vương Mỹ Na từ lúc nhìn thấy Âu Dương Thụy bước vào cửa không khỏi choáng váng, cô không ngờ Âu Dương Thụy cưới chính là Hạ Tịch Nguyệt. Cô không phải đang ở trên lưng cọp sao, tự tìm đường chết cho mình. Cả người cô run rẩy.

“Cô nói gì với vợ tôi hả?”

Âu Dương Thụy lạnh giọng hỏi Vương Mỹ Na.

“Tôi….tôi không hề nói gì, thật xin lỗi tổng giám đốc phu nhân, mới vừa rồi tôi…tôi, tôi nói càn, cô đừng để ở trong lòng, tôi vì ghen tị cô mới nói như vậy, tôi còn có chuyện đi trước.”

Vương Mỹ Na run rẩy cầm túi xách của mình lên chạy trối chết. Âu Dương Thụy quay lại nhìn Hạ Tịch Nguyệt, uất ức nói:

“Xem đi, bà xã, em lại nghĩ oan cho chồng mình rồi, chồng em là loại người như thế sao?”

Hạ Tịch Nguyệt thu hồi nước mắt nói:

“Thôi đi, anh là ai em không rõ sao, em sao có thể nghĩ oan cho anh chứ.”

“Vợ à, thôi đừng nói chuyện này nữa, mẹ mới gọi điện thoại cho anh thúc giục hai ta về nhanh, em mua nhanh một chút rồi đi.”

Ngoài mặt anh đang cười dỗ dành nhưng trong lòng thì nghĩ khác ‘cô được đấy Vương Mỹ Na, ngày sống dễ chịu đủ rồi muốn tìm cảm giác địa ngục sao’.

“Đúng rồi, em thiếu chút nữa quên mất, ông chủ lấy vòng ngọc này đi, Âu Dương Thụy anh trả tiền đi.”

“Tuân lệnh bà xã.”

Âu Dương Thụy rút tiền ra còn không hỏi bao nhiêu tiền, nhanh chóng ôm lấy Hạ Tịch Nguyệt đi ra ngoài.

Sau đó hai người lại đi mua tranh, ngồi trên xe Hạ Tịch Nguyệt lại nghĩ đến chuyện mới vừa rồi nói với Vương Mỹ Na. Cô nhẹ giọng hỏi Âu Dương Thụy:

“Em biết chuyện của Vương Mỹ Na là do anh làm, em biết anh quan tâm em, dù sao em cũng không có chuyện gì lớn, anh trừng phạt một chút là được rồi đừng đuổi cùng giết tận.”

“Anh biết rồi bà xã.”

Âu Dương Thụy trong lòng lại nghĩ rằng ‘đều là do người phụ nữ kia, phân tán chú ý của vợ mình, xem ra phải để cô ta không bao giờ xuất hiện trước mặt cô ấy nữa.’

Đi tới biệt thự Đông Sơn, Hạ Tịch Nguyệt vừa xuống xe đã thấy cái biệt thự to lớn dọa cho sợ.

“Thật là to!” Hạ Tịch Nguyệt cảm thán.

“Ừ, lớn, cho nên anh mới không để em ở đây, anh sợ em là người đầu óc hơi chậm chạp đến lúc đó lại không tìm được đường trở về nhà.”

Âu Dương Thụy vân vê cái mũi nhỏ của Hạ Tịch Nguyệt, cô đưa tay hất cái tay đang làm loạn trên mặt mình ra, uất ức nói:

“Em đâu có ngốc đến nỗi thế.”

“Được được, vợ anh không ngốc, vợ anh cực kì thông minh, vậy bây giờ anh mời cô gái đáng yêu lại mê người đi vào nhà thôi.” Âu Dương Thụy lại dỗ dành cô.

“Âu Dương Thụy…em….em…em rất hồi hộp. Cha mẹ anh không thích em thì làm thế nào?”

Hạ Tịch Nguyệt khẩn trương nói.

“Làm sao có thể, vợ anh xinh đẹp như vậy, yên tâm đi cha mẹ nhất định sẽ thích em, chỉ cần anh thích là họ thích. HƠn nữa có anh ở cạnh em, không có gì phải sợ.”

Âu Dương Thụy cười nói sau đó dắt tay Hạ Tịch Nguyệt đi vào. Âu Dương Thụy vừa vào cửa đã nhìn thấy cha mẹ mình đang ngồi chờ ở cửa:

“Cha mẹ, chúng con đã về”

“Con chào bác trai, bác gái.”

Hạ Tịch Nguyệt cúi đầu xấu hổ chào hỏi, chỉ thấy Mộc Tiểu Tiểu giống như một cơn gió chạy đến trước mặt Âu Dương Thụy, ôm mặt anh mãnh liệt hôn, còn tràn đầy tự hào nói:

“Con trai, mấy tháng không gặp, con trở nên đẹp trai ra nhiều, không hổ là con của mẹ, gen của mẹ thật tốt. Ha ha ha”

Nói xong, Mộc Tiểu Tiểu liền nở nụ cười.

“Mẹ, xin mẹ đó, không cần mỗi lúc con trở về nhà liền làm mặt con dính đầy nước miếng của mẹ có được không, như vậy rất mất vệ sinh.”

Âu Dương Thụy bất mãn, phải nói bình sinh Âu Dương Thụy sợ nhất người phụ nữ là mẹ anh Mộc Tiểu Tiểu, thích nhất đương nhiên là vợ anh Hạ Tịch Nguyệt.

“Cái gì, con ghét bỏ nước miếng của lão nương, con đừng quên lúc trước ai đã vất vả nuôi dưỡng con lớn, ô ô ô, cái người này không có chút lương tâm.”

“Lại nữa rồi, con nhớ cha nói với mẹ không cho phép mẹ hôn con mà.”

Âu Dương Thụy hả hê nói.

"Cái gì."

“Bà xã, anh đã nghiêm túc cảnh cáo em không được hôn người nào, trừ anh ra.”

Cha của Âu Dương Thụy, Âu Dương Bách tức giận nói.

“Nhưng em hôn con trai em không được sao?”

Mộc Tiểu Tiểu nhỏ giọng nói, đừng xem bộ dạng Mộc Tiểu Tiểu không sợ trời không sợ dất mà lầm tưởng, bà sợ nhất là chồng mình, Âu Dương Bách.

“Ừm…em cứ nói đi, xem buổi tối anh trừng phạt em thế nào.”

Âu Dương bách ôm Mộc Tiểu Tiểu cười nói đến.

"Nha."

Mộc Tiểu Tiểu phàn nàn trả lời.

"Ha ha ha a ~."

Hạ Tịch Nguyệt đứng ở một bên thấy một gia đình thú vị cô không nhịn được cười ra tiếng. Mộc Tiểu Tiểu nghe thấy tiếng cười mới nhớ tới mục đích hôm nay chính là gặp mặt con dâu của mình.

Bà từ trong ngực Âu Dương Bách tránh ra, đi tới trước mặt của Hạ Tịch Nguyệt, nắm lấy tay cô, vui vẻ nói:

“Con chính là Nguyệt Nguyệt. Xin chào, mẹ là mẹ chồng của con, mẹ tên Mộc Tiểu Tiểu, rất vui vì gặp được con.”

“Chào bác gái.”

Hạ Tịch Nguyệt không ngờ Mộc Tiểu Tiểu lại nhiệt tình như vậy, trong khoảng thời gian ngắn có chút không ứng phó kịp.

“Con là vợ của Thụy, sao lại gọi mẹ là bác gái, phải gọi là mẹ.”

“Con…….”

Hạ Tịch Nguyệt ngẩng đầu nhìn Âu Dương Thụy một cái, Âu Dương Thụy gật đầu, Hạ Tịch Nguyệt mới ngọt ngào gọi:

“Mẹ.”

"Ai ~, ngoan. Đây là cha con, con mau gọi đi.”

“Cha, cha khỏe chứ?”

"Ừ."

Âu Dương bách thâm trầm trả lời.

“À mẹ ơi, con nghe Thụy nói, mẹ thích ngọc bội cho nên con mua cái vòng ngọc phỉ thúy tặng mẹ, chất liệu ngọc rất tốt.”

Hạ Tịch Nguyệt nói xong liền mở hộp trong tay ra đưa đến trước mặt Mộc Tiểu Tiểu. Mộc Tiểu Tiểu thấy vòng tay trước mắt rất cao hứng.

"Thật là xinh đẹp a."

Mộc Tiểu Tiểu lập tức lấy vòng ngọc đeo lên trên tay của mình.

“Nguyệt Nguyệt con thật tinh mắt nha.” Mộc Tiểu Tiểu nhìn vòng ngọc trên tay, thích vô cùng.

“Bởi vì mẹ con cũng đam mê ngọc bội nên con cũng hiểu biết một chút.”

Hạ Tịch Nguyệt vui mừng nói qua.

“Vậy mẹ con đâu, hôm nào nhất định phải gặp gỡ một chuyến mới được.”

“Cha và mẹ con xảy ra tai nạn xe cộ đã mất rồi ạ.”

Hạ Tịch Nguyệt bi thương nói đến.

"Thật xin lỗi, thật xin lỗi. . . . . . ."

Mộc Tiểu Tiểu một khi vui mừng liền quên, chuyện cha mẹ Hạ Tịch Nguyệt qua đời, lời lỡ đã nói ra ngoài.

“Không sao ạ, hiện tại con đã có Thụy, chuyện lúc trước đều qua rồi. Còn cha ơi, con nghe Thụy nói cha thích bức vẽ Mai Thanh Sơn Thủy của Trương Đại Thiên, cha xem một chút thử đi.”

Hạ Tịch Nguyệt cầm bức tranh đưa cho Âu Dương Bách. Âu Dương Bách nhận lấy, nhìn thấy bức tranh mình thích vui cười đến nỗi không khép được miệng.

“Được rồi, tranh rất đẹp, cha tìm đã lâu vẫn không tìm được, Nguyệt Nguyệt con thật có lòng. Mau tới ăn cơm đi, bận rộn đã trưa rồi, chắc là đã đói bụng.”

"Dạ, cám ơn cha."

Hạ Tịch Nguyệt vui mừng nói đến.

Nhắc tới bức tranh đúng là không phải do Hạ Tịch Nguyệt mua mà là Âu Dương Thụy lấy từ trong tay Đông Phương Húc. Đừng xem Đông Phương Húc bình thường thích treo ngược giây xích nhưng thật ra cậu ta còn thích cất giữ những bức tranh hiện đại, lúc cậu ta có hứng thú cậu ta tự mình vẽ tranh nữa.

Âu Dương Thụy muốn lấy tranh đương nhiên Đông Phương Húc sẽ không cho, chỉ là lấy trình độ phúc hắc của Âu Dương Thụy, thì không có vấn đề gì. Sau đó Hạ Tịch Nguyệt hỏi anh vì sao lại có bức tranh này, Âu Dương Thụy cười cười không nói. Chuyện là như thế này, Âu Dương Thụy gọi điện thoại cho Đông Phương Húc:

“Này, chuyện gì?” Đông Phương Húc nhấc điện thoại trả lời.

“Trong tay cậu có phải có một bức tranh của Trương Đại Thiên vẽ?”

“Đúng vậy, làm sao cậu biết, thật vất vả mình mới lấy từ buổi bán đấu giá về, lúc nào thì cậu lại có hứng thú với tranh vẽ these?”

Đông Phương Húc tự hào nói.

“Đem bức họa kia cho mình, hôm nay mình đưa vợ về nhà, vợ mình muốn mua tranh tặng cha mình, mình nhìn trúng bức họa của cậu rồi.” Âu Dương Thụy ra lệnh.

“Cái gì? Sao cậu không tự đi mua?” Nghe được lời của Âu Dương Thụy, Đông Phương Húc cực kì bất mãn hét to.

“Bức họa đó đâu có thể mua được trên thị trường nữa, hơn nữa cậu cũng biết cha mình chỉ thích tranh của Trương Đại Thiên. Mà bây giờ mình chỉ biết trong tay cậu có một bức.” Lời của Âu Dương Thụy rất rõ ràng, hiện tại anh biết cậu ta có cho nên chỉ có thể yêu cầu cậu ta.

Uống trước khi đi ngủ và bạn mất 10 kg mỗi tuần

Đốt cháy mỡ nhanh chóng và dễ dàng!
“Âu Dương Thụy cậu có nhầm không? Cậu mang vợ về nhà lấy lòng cha cậu, tại sao phải làm phiền mình?” Đông Phương Húc tức giận quát.

“Cậu rốt cuộc có cho hay không hả?”

“Không cho, không cho, có nói gì nữa mình cũng không đưa cho cậu.”

Đông Phương húc kiên quyết nói.

“Được, cậu không cho à. Tôi sẽ gọi điện thoại nói với ông cụ, cậu và Vân Nặc kết hôn chỉ là khế ước, thật ra thì cậu là Gay, dùng hôn nhân để che giấu cậu là một tên Gay thật sự. Cậu nói thử xem ông cụ có lập tức tìm mười mấy phụ nữ cùng cậu giam chung một chỗ để tạo người không hả?”

"Ông cụ sẽ không tin."

“Cậu nói ông cụ tin cậu hay tin tôi?”

“Cậu….được lắm Âu Dương Thụy, xem như cậu lợi hại, tự tới biệt thự của tôi lấy đi. Về sau, con mẹ nó, đừng có gọi điện thoại cho tôi, cậu gọi điện thì chẳng có chuyện tốt gì cả.”

Đông Phương Húc tức giận cúp điện thoại, không nhịn được nên nói tục. Bức tranh kia là bảo bối của Đông Phương Húc, cứ như vậy chỉ hai ba câu đã bị người ta cướp mất, có thể không tức sao?”

Mỗi lúc nhìn thấy Âu Dương Thụy, Đông Phương Húc lại mất đi một ít đồ. Đông Phương Húc hối hận đến xanh ruột rồi, tại sao mình lại cũng tên tiểu nhân này từ nhỏ lớn lên cùng nhau chứ?”

Trên bàn ăn, Mộc Tiểu Tiểu không ngừng gắp thức ăn cho Hạ Tịch Nguyệt.

“Nguyệt Nguyệt, con ăn cái này đi, ngon lắm đó.”

"Nguyệt Nguyệt, còn món này nữa.”

"Nguyệt Nguyệt. . . . . . ."

Mộc Tiểu Tiểu gắp không ngừng, chỉ chốc lát trong chén của Hạ Tịch Nguyệt đã đầy vung lên. Nhìn đồ ăn trong chén, Hạ Tịch Nguyệt có chút lo lắng, làm sao cô ăn hết đây, nếu không ăn thì sẽ không lễ phép cho lắm. Nhìn Mộc Tiểu Tiểu còn muốn gắp thêm cho mình, Hạ Tịch Nguyệt vội cười nói:

“Mẹ, đủ rồi, mẹ gắp nhiều quá con ăn không hết.”

“Ah…gắp quá nhiều sao, vậy con ăn hết trong chén đi, con gầy quá nên cần phải bồi bổ vào.”

Mộc Tiểu Tiểu vui vẻ cười nói, sau đó ăn cơm. Âu Dương Thụy nhìn thức ăn trong chén Hạ Tịch Nguyệt quá nhiều anh liền giúp cô giải quyết.

Tính Âu Dương Thụy rất sạch sẽ nhưng tại sao anh lại ăn thức ăn Mộc Tiểu Tiểu gắp cho Hạ Tịch Nguyệt, bởi vì Mộc Tiểu Tiểu dùng đũa khác để gắp thức ăn sợ Hạ Tịch Nguyệt không thích nước miếng của bà cho nên không dùng đũa của mình gắp. Vì vậy mà Âu Dương Thụy mới có thể giải quyết đống thức ăn trong chén của Hạ Tịch Nguyệt.

Hạ Tịch Nguyệt nhìn thấy Âu Dương Thụy giúp mình, cô thở phào nhẹ nhõm, nếu để cô ăn hết chắc cô sẽ no đến chết mất.

Hạ Tịch Nguyệt ngẩn đầu lên nhìn về phía Âu Dương Thụy nở nụ cười ngọt ngào, Âu Dương Thụy không nói gì chỉ nhẹ nhàng tiếp tục ăn thức ăn của Hạ Tịch Nguyệt.

Một màn tình cảm này đều lọt vào trong mắt của Âu Dương Bách và Mộc Tiểu Tiểu, hai người họ rất vui mừng vì cuối cùng con trai cũng có thể tìm được người phụ nữ mình yêu, yêu người phụ nữ của mình thật không dễ dàng gì, hai người họ thật lòng chúc phúc cho anh và cô.

Sau khi ăn xong, Âu Dương Thụy bị cha gọi vào thư phòng còn Mộc Tiểu Tiểu đưa Hạ Tịch Nguyệt đến phòng lúc nhỏ của Âu Dương Thụy xem một chút.

Hạ Tịch Nguyệt bước vào phòng nhìn căn phòng chỉ có hai màu sắc chính là màu trắng và xanh dương, rất thích hợp với Âu Dương Thụy. Hạ Tịch Nguyệt xem những cuốn sách đặt trên bàn, lúc này Mộc Tiểu Tiểu cầm tới một quyển album đưa cho cô, cười nói:

“Đây là hình lúc bé của Thụy, rất đáng yêu.”

"Cám ơn mẹ."

Hạ Tịch Nguyệt vui mừng đón lấy quyển photo album, sau đó nhanh chóng mở ra xem, nhìn những tấm hình đáng yêu lúc nhỏ của anh, càng về sau cô phát hiện mặt Âu Dương Thụy cho tới bây giờ vẫn đều là một vẻ. Mộc Tiểu Tiểu nhìn vẻ mặt nghi ngờ của Hạ Tịch Nguyệt, bà bi thương nói:

“Con cũng nhìn ra có phải không? Tại sao bảy tuổi Âu Dương Thụy cười sáng sủa như vậy, nhưng trở về sau lại không thấy nó cười có phải không? Mẹ thật không phải là một người mẹ tốt.”

Chỉ nghe Mộc Tiểu Tiểu nặng nề nhớ lại chuyện cũ:

“Năm Thụy bảy tuổi, mẹ lại mang thai, mẹ rất vui vì mẹ có thể sinh cho Thụy một đứa em trai em gái rồi, nhưng vậy Thụy sẽ không cô đơn nữa. Có thể là do mang thai nên mẹ đối với nó có chút sơ sót.”

Có một ngày mẹ đưa Thụy đi siêu thị mua đồ, kết quả để lạc nó. Mẹ vội vã gọi điện thoại cho cha nó nhưng lúc đó không để ý đến có xe đang tới, kết quả đứa bé không còn, hơn nữa bác sĩ nói mẹ về sau không thể mang thai nữa.

Cha của Thụy vừa an ủi mẹ vừa vội vã tìm Thụy. Cuối cùng nửa tháng sau cũng tìm được Thụy từ trong tay tên buôn lậu, con biết không lúc đó dáng vẻ của Thụy rất gầy gò.

Mẹ vội vàng đi tới ôm lấy nó, nhưng nó lạnh lùng nhìn mẹ làm mẹ sợ hết hồn. Từ đó về sau Thụy không cười nữa, hơn nữa nó bắt đầu học Taekwondo, bất kì loại võ nào có thể phòng thân nó đều học. Mẹ nhìn nó như vậy đau lòng vô cùng, bởi vì lập tức mẹ mất đi hai đứa bé. Mỗi ngày mẹ buồn bực, cho nên cha của nó mới dẹp chuyện công ty qua một bên đưa mẹ đi đến nhiều nơi để du lịch, nhưng mẹ không ngờ Thụy vì thấy chúng ta rời khỏi nhà nó càng trở nên lạnh lùng, đến lúc chúng ta phát hiện ra thì đã muộn rồi.

Mẹ thấy mình thật ích kỉ, vì tự trách bản thân mà khiến Thụy chịu nhiều đau khổ như vậy, con nói xem có người làm mẹ như mẹ sao?”

Mộc Tiểu Tiểu nói xong liền khóc thút thít khóc .

“Mẹ đây không phải là lỗi của mẹ, mẹ không nên tự trách mình.”

Hạ Tịch Nguyệt khuyên răn, cô không ngờ Âu Dương Thụy lạnh lùng kia sau lưng lại có một đoạn kí ức đau buồn, hốc mắt của cô cũng đỏ lên.

“Cảm ơn con Nguyệt Nguyệt, cảm ơn con đã an ủi mẹ, từ nay về sau Thụy trông cậy vào con. Mẹ biết Thụy rất yêu con, nó dịu dàng cười với con như thế, ở trên bàn ăn giúp con ăn thức ăn, mẹ biết Thụy nó rất yêu thương con, hi vọng con có thể mang lại hạnh phúc cho Thụy.”

“Mẹ, con hiểu rồi.” Hạ Tịch Nguyệt nhìn Mộc Tiểu Tiểu kiên định nói.

“Vậy con thăm phòng một chút đi, mẹ đi xuống dưới lây trái cây lên.”

Mộc Tiểu Tiểu nói xong liền lau nước mắt rồi đi xuống lầu.

Trong thư phòng, hai cha con ngồi đối mặt nhau, Âu Dương Thụy phá vỡ trầm mặc trước:

“Con rất thích cô bé kia?”

Âu Dương Thụy ngồi bắt chéo chân ở trên ghế, nghe được cha mình nhắc đến Hạ Tịch Nguyệt, nét mặt anh liền dịu lại, giống như chỉ cần nhắc đến tên cô Âu Dương Thụy có thể dịu dàng đến mức nhéo ra nước.

Anh cười yếu ớt trả lời:

“Vâng.”

"Con bé là một cô gái tốt, con phải biết quý trọng."

“Vâng, đúng là không tệ.”

Rất hiếm khi hai cha con ngồi bình tâm nói chuyện, chỉ cần nói tới Hạ Tịch Nguyệt, Âu Dương Thụy sẽ trở nên ôn hòa. Trầm mặc một hồi, Âu Dương Bách nói:

“Thụy con vẫn còn trách chúng ta năm đó để con lại một mình sao?”

“Con tới bây giờ chưa trách hai người, hai người rời đi khiến con mau trưởng thành hơn.”

Âu Dương Thụy lạnh lùng nói.

“Thụy, cha biết năm đó cha có chút ích kỉ, nhưng cha hi vọng con có thể tha thứ cho mẹ con, mẹ con mỗi ngày đều mong con tha thứ cho bà ấy, những năm qua mẹ con sống không tốt lắm.”

“Con biết rồi, con sẽ tìm cơ hội nói rõ với mẹ.”

Nói xong Âu Dương Thụy đi ra ngoài, anh hiểu được tâm tình của cha anh, ai cũng hi vọng người phụ nữ mình yêu có thể mỗi ngày đều sống vui vẻ hạnh phúc.

Âu Dương Thụy trở lại phòng của mình, cửa không khóa, Âu Dương Thụy đẩy ra đi vào, vừa vào đã nhìn thấy Hạ Tịch Nguyệt nằm lỳ trên giường xem album hình lúc nhỏ của anh.

Âu Dương Thụy không tiếng động đi tới bên giường, anh cúi người xuống hướng phía lỗ tai của Hạ Tịch Nguyệt nhẹ giọng nói:

“Vợ à, em đang xem cái gì đó, xem say sưa như vậy.”

"A ——!"

Hạ Tịch Nguyệt đột nhiên bị dọa sợ hết hồn, bất mãn kêu:

“Tại sao anh đi bộ không có tiếng động gì hết?”

“Là do bà xã xem đến nhập tâm chứ bộ.”

“Xem hình lúc bé của anh.’

Hạ Tịch Nguyệt vui mừng đưa cuốn album trong tay lên.

“Hình thì có gì để nhìn, người thật đang ở trước mặt em, em nghĩ thấy thế nào?”

Âu Dương Thụy sa sầm mặt nói.

“Sao có thể giống nhau chứ, anh xem cái này rất đáng yêu, còn nữa anh xem hình này cười rất ngọt.”

Hạ Tịch Nguyệt chỉ vào từng tấm hình vui mừng nói với Âu Dương Thụy.

“Nào có đáng yêu đâu?”

Âu Dương Thụy nói xong nở nụ cười yêu nghiệt trước mặt Hạ Tịch Nguyệt, rõ ràng là muốn quyến rũ cô. Hạ Tịch Nguyệt nhìn thấy dáng vẻ đáng yêu của anh, bất giác cô thấy nổi da gà, mặt đen lại quát:

“Âu Dương Thụy, anh có thể đừng lúc nào cũng động dục không hả?”

“Đương nhiên là ---không thể, ai bảo vợ anh dáng dấp xinh đẹp lại mê người như thế, còn thêm đáng yêu nữa, làm cho anh kích động không thôi.”

Âu Dương Thụy cười nói xong, liền hướng trên người Hạ Tịch Nguyệt đánh tới.

"Ahhhhh, Âu Dương Thụy , anh đi xuống cho em.”

Nhìn Âu Dương Thụy đột nhiên nhào tới người cô, Hạ Tịch Nguyệt bị dọa sợ. Âu Dương Thụy không để ý tới tiếng kêu của cô, anh ôm cô nở nụ cười nham hiểm:

“Vợ à, anh muốn em thì làm sao đây?”

“Anh……….”

Lời cô còn chưa nói ra hết Âu Dương Thụy liền hôn đôi môi nhỏ nhắn. Lưỡi Âu Dương Thụy quấn quít cùng với Hạ Tịch Nguyệt, tay của anh chui vào trong áo cô. Hạ Tịch Nguyệt thật vất vả mới tìm được khe hở, thở gấp gáp:

“Không cần, chờ về nhà có được hay không?”

Âu Dương Thụy chẳng quan tâm đếm xỉa đến lời của cô, tiếp tục hôn lên cái miệng nhỏ đang lảm nhảm kia, làm cô không thể nói được gì thêm nữa.

Hai người đang chàng chàng thiếp thiếp, chuẩn bị tiến hành bước kế tiếp thì nghe được tiếng kêu to:

“Ahhh.”

Tiếp theo đó là âm thanh trái cây rơi xuống đất, Mộc Tiểu Tiểu vốn là xuống lầu lấy hoa quả, không ngờ khi quay trở lên thì thấy được màn này, kinh ngạc làm đổ trái cây.

“Các con tiếp tục đi, mẹ không cố ý, mẹ chỉ đem trái cây lên. Ha ha ha.”

Mộc Tiểu Tiểu vừa nói vừa nhanh tay nhặt trái cây lên, chạy nhanh ra ngoài, Không bao lâu sau Mộc Tiểu Tiểu lại quay lại đóng cửa phòng, còn nói thêm:

“Con trai à lần sau phải đóng cửa, lúc này mẹ đóng giúp con, tiếp tục cố gắng đi nhé, nhanh nhanh một chút cho mẹ có cháu trai để ôm.”

Mộc Tiểu Tiểu nói xong cũng vui mừng đi khỏi.

Lúc Mộc Tiểu Tiểu đi vào Hạ Tịch Nguyệt xấu hổ mặt đỏ bừng, cô quá mất mặt rồi, cư nhiên lại làm chuyện này trước mặt bà, Hạ Tịch Nguyệt thật muốn tìm một cái hố để chui xuống. Cô tức giận nhìn Âu Dương Thụy, còn anh thì tức giận mẹ anh quấy rầy chuyện tốt của mình, hiện tại vợ anh giận rồi làm sao để dụ dỗ đây.

“Vợ à…”

Âu Dương Thụy ngọt ngào gọi.

“Hừ, em không muốn để ý đến anh, đừng nói nữa, anh còn thích làm loạn à.”

Hạ Tịch Nguyệt sa sầm mặt nói.

“Vợ à, anh sai rồi, bây giờ mẹ đi rồi, không ai quấy rầy chúng ta nữa, chúng ta tiếp tục được chứ?”

Ánh mắt anh lóe lên ánh cười.

"Âu —— Dương —— Thụy."

Hạ Tịch Nguyệt tức giận rống to.

“Anh đây vợ, em đừng kêu lớn tiếng thế, lúc này nên nói nhỏ lại nếu không xảy ra chuyện nữa thì làm sao?”

"Ở đây, lão bà, ngươi trước chớ kêu lớn tiếng như vậy, nếu kêu to vậy cổ họng đau rồi sau đó không phát ra tiếng thì làm thế nào?” *chỗ này chắc hiểu chứ mọi người, đen tối tí là hiểu :D*

Âu Dương Thụy khổ não nói, Hạ Tịch Nguyệt càng tức giận thêm, mặt cô đỏ bừng tức đến không nói nên lời.

Âu Dương Thụy lúc này đành phải đi lấy lòng cô:

“Vợ à, em giận à…giận thật sao?”

Hạ Tịch Nguyệt nghiêng đầu qua chỗ khác không thèm để ý đến anh, nhắm mắt làm ngơ. Âu Dương Thụy thấy cô giận dỗi hết sức đáng yêu, anh liền hôn lên mặt cô một cái, hôn xong lại nhìn cô cười cười.

Hạ Tịch Nguyệt thấy anh hôn lên mặt mình, tức giận dùng ống tay áo ra sức lau nước miếng còn dính trên mặt, giống như đang ra sức chùi thứ gì đó rất bẩn. Âu Dương Thụy nhìn thấy hành động ghét bỏ mình, anh tức giận:

“Em ghét bỏ nước miếng của anh à?”

“Ghét bỏ thì sao, em không chỉ ghét nước miếng của anh, em còn ghét anh. Bẩn quá, không biết có bao nhiêu vi khuẩn đây?”

Vừa nói vừa cật lực lau mặt của mình, lời nói có chút cố ý làm Âu Dương Thụy tức giận. Âu Dương Thụy ôm lấy cô xoay người đè cô xuống, nở nụ cười phúc hắc:

“Em thật ghét bỏ anh?”

Vừa dứt lời anh liền hôn lên mặt của Hạ Tịch Nguyệt, cố ý lưu lại nước miếng trên mặt cô, đôi môi trằn trọc đi tới môi cô, hung hăng hôn lên.

Nhìn khuôn mặt hồng hồng của cô, Âu Dương Thụy lấy tay vuốt ve môi của Hạ Tịch Nguyệt, cười nói:

“Còn ghét bỏ nước miếng của anh không? Nếu như còn ghét anh không ngại làm cho cả người em dính nước miếng của anh, anh muốn như vậy em không chê chứ?”

Lời nói đầy tính uy hiếp của Âu Dương Thụy, Hạ Tịch Nguyệt thật đúng sợ con sói này có thể động dục bất cứ chỗ nào, đành lấy lòng nói:

“Em nào dám ghét bỏ anh, em thích còn không kịp đấy chứ.”

Âu Dương Thụy dĩ nhiên biết cô đang chủ động lấy lòng anh thôi, sau lưng thì đang nghĩ cách nào để chỉnh anh. Nghe vậy, Âu Dương Thụy bày ra bẫy cho cô mắc lừa.

“Vậy thì được, vậy em chủ động hôn anh đi, anh sẽ tin là em không ghét anh.”

“Em………….”

Hạ Tịch Nguyệt do dự, bởi vì trừ lần đầu tiên lúc kích thích mãnh liệt cô chủ động hôn Âu Dương Thụy ra, những lúc bình thường cô không hề chủ động hôn anh. Hạ Tịch Nguyệt thẹn thùng, Âu Dương Thụy không quan tâm cô đang xấu hổ, kiên quyết bắt cô chủ động hôn mình. Anh tiếp tục uy hiếp:

“Em không chủ động hôn anh, nói lên em ghét bỏ anh, xem ra lần này anh phải hôn khắp người em mới được.”

“Em………hôn thì hôn.”

Bộ dạng của Hạ Tịch Nguyệt như sắp lên đoạn đầu đài, chậm trãi dịch người tới gần khuôn mặt yêu nghiệt kia, Âu Dương Thụy nhìn thấy cái miệng nhỏ nhắn đang ở trước mặt mình vô cùng cao hứng, vợ chủ động hôn cũng không phải chuyện dễ dàng có được. Hạ Tịch Nguyệt nhắm mắt lại hôn Âu Dương Thụy một cái sau đó rời môi anh nhanh chóng.

Cô hôn như chuồn chuồn lướt nước làm sao có thể thỏa mãn Âu Dương Thụy, anh nhanh chóng ôm chầm lấy cô, đỡ lấy đầu cô hướng về phía đôi môi xinh xắn kia hung hăn hôn xuống. Âu Dương Thụy hôn rất dịu dàng, vừa hôn vừa phác họa đôi môi của Hạ Tịch Nguyệt, khiến cô si mê.

Âu Dương Thụy mở mắt ra nhìn thấy cô có chút buồn cười. Tay anh mò vào trong áo của Hạ Tịch Nguyệt, nhẹ nhàng cởi áo cô xuống, cho đến khi Hạ Tịch Nguyệt thấy hơi lạnh mới phản ứng lại, cô kêu to:

“Âu Dương Thụy, anh là đồ lường gạt khốn kiếp.”

Âu Dương Thụy vừa vận động vừa cười nói với Hạ Tịch Nguyệt:

“Vợ, giữ chút hơi sức đi nếu không em lại không theo kịp.”

"Ừ —— a ——, khốn kiếp nhẹ một chút."

Hạ Tịch Nguyệt vừa thở gấp vừa mắng.

“Vợ ơi, em nói nhỏ tiếng một chút, ba mẹ đang ở dưới lầu, em không muốn họ nghe thấy chứ.”

Hạ Tịch Nguyệt lập tức che miệng mình lại, thật ra phòng này cách âm tương đối tốt, về phần Âu Dương Thụy muốn lừa Hạ Tịch Nguyệt đương nhiên là vì tình thú.

Âu Dương Thụy yêu cô chết mất, bộ dáng Hạ Tịch Nguyệt rõ ràng muốn kêu lên nhưng đành chịu đựng, mặt đỏ bừng xấu hổ. Hạ Tịch Nguyệt nếu biết ý nghĩ giờ này của anh nhất định sẽ mắng anh là biến thái.

Triền miên cả buổi chiều, Âu Dương Thụy mới thả Hạ Tịch Nguyệt ra, dù sao cha mẹ vẫn còn ở dưới lầu anh không thể quá phận. Cũng chỉ muốn cô có hai lần, mới thả cô ra để cho cô ngủ.

Gần tối Hạ Tịch Nguyệt thật không dễ dàng gì, từ trên giường bò dậy đi ăn bữa tối. Thật ra thì Hạ Tịch Nguyệt không muốn ăn nhưng nghĩ đến cha mẹ chồng đang ở dưới nhà, cô vì nguyên nhân kia mà không xuống ăn thì thật mất mặt.

Hạ Tịch Nguyệt chịu đựng thân thể đau nhức đi xuống lầu dưới, Mộc Tiểu Tiểu nhìn thấy Hạ Tịch Nguyệt đi xuống, bà quan tâm hỏi:

“Nguyệt Nguyệt làm sao con lại xuống đây, thân thể không thoải mái nên ở trên lầu nghỉ ngơi cho khỏe, Thụy này cũng thật là nhìn thân thể con đi, nó không biết tiết chế một chút sao? Cái người này làm người ta mệt muốn chết rồi, về sau nhất định sẽ hối hận thôi.”

Mộc Tiểu Tiểu giận chỉ trích Âu Dương Thụy. Còn Hạ Tịch Nguyệt nghe thấy lời của Mộc Tiểu Tiểu nói, mặt đỏ như trái cà chua, thật muốn tìm cái lỗ chui xuống cho rồi.

Đúng lúc đó thì Âu Dương Thụy từ thư phòng đi ra. Âu Dương Thụy nhìn thấy Hạ Tịch Nguyệt đang ngủ ngon không đành lòng quấy rầy cô nên tới thư phòng xử lí chuyện công ty, bởi vì buổi chiều anh muốn ở nhà với Hạ Tịch Nguyệt nên không đi làm.

Từ thư phòng ra ngoài, anh xuống dưới lầu thì nghe được hai người đang nói về anh, thấy dáng vẻ xấu hổ của vợ, Âu Dương Thụy cười tươi đi tới bên người cô nhẹ nhàng ôm hông của cô, đỡ cô đến ghế sa lon ngồi xuống.

“Sao không ngủ thêm một lát, không phải em nói em rất mệt sao?”

“Em……..”

Mẹ chồng còn đang ở bên cạnh Hạ Tịch Nguyệt sao có thể nói. Nhìn mặt cô đang đỏ, Âu Dương Thụy không trêu cô nữa, cười nói:

“Được rồi, đi thôi, ăn cơm tối xong chúng ta về nhà.”

"Ừm."

Hạ Tịch Nguyệt gật đầu. Mộc Tiểu Tiểu nhìn thấy Hạ Tịch Nguyệt không nói lời nào cho là thân thể cô không khỏe, bà tức giận mắng Âu Dương Thụy:

“Thụy, con nên biết tiết chế một chút, không nhìn tình trạng cơ thể của vợ con sao, làm sao có thể chịu được mãnh liệt của con.”

"Mẹ."

Hạ Tịch Nguyệt xấu hổ kêu lên tiếng, còn có người giúp việc ở đây, tại sao mẹ lại nói những lời mắc cỡ như vậy. Nhìn mẹ chồng còn có ý định nói tiếp, Hạ Tịch Nguyệt mở miệng ngăn bà lại.

"Ơ ~, da mặt Nguyệt Nguyệt của chúng ta thật là mỏng, mẹ không nói không được sao?”

“Đúng rồi, Thụy, con vừa nói con ăn cơm xong đi về sao. Không ở lại thêm sao?”

“Không, biệt thự kia cách công ty tương đối gần, sáng mai con muốn tới công ty sớm.”

Mộc Tiểu Tiểu nghe những lời này có chút thất vọng, Hạ Tịch Nguyệt nhìn thấy vậy liền nói với Âu Dương Thụy:

“Thụy, tối nay chúng ta ở lại đây có được không? Em còn chưa đi thăm hết biệt thự này nữa.”

Âu Dương Thụy như thế nào lại không nhìn ra Hạ Tịch Nguyệt ý nghĩ trong lòng chứ. Cười với Hạ Tịch Nguyệt nói:

"Được rồi."

Mộc Tiểu Tiểu vui vẻ sau khi nghe thấy Âu Dương Thụy đồng ý ở lại, bà liền quay qua nói với người giúp việc:

“Nhanh đi chuẩn bị cơm đi, gọi lão gia xuống ăn cơm luôn.” Mộc Tiểu Tiểu đương nhiên biết Hạ Tịch Nguyệt làm vậy là vì bà.

Ăn cơm tối xong, ở dưới lầu nói chuyện cùng Mộc Tiểu Tiểu và adb tới khuya. Hai người trở về phòng, rửa mặt chuẩn bị đi ngủ. Hạ Tịch Nguyệt nằm trên giường lăn qua lăn lại không ngủ được.

Hạ Tịch Nguyệt không ngủ được sao Âu Dương Thụy có thể ngủ, nhìn cô đang trăn trở mình không ngủ, anh đưa tay ôm cô vào trong ngực. Trong bóng tối Hạ Tịch Nguyệt không thấy được nét mặt của Âu Dương Thụy, nằm trong ngực anh, cô nhỏ giọng nói:

“Sao anh còn chưa ngủ?”

“Em không ngủ sao anh có thể ngủ được, tại sao em vẫn chưa ngủ?”

Âu Dương Thụy dịu dàng nói.

“Em…em không ngủ được.”

Âu Dương Thụy nghe cô nói không ngủ được, ánh mắt anh lập tức lóe lên, phúc hắc cười cười:

“Vợ ơi, em không ngủ được anh cũng thế, hay chúng mình làm chút vận động đi, như vậy sẽ giúp ngủ ngon.”

Lông mày Hạ Tịch Nguyệt lập tức nhíu lại, bĩu môi tức giận nói:

“Không cần, cả buổi chiều không phải anh đã muốn rồi sao, bây giờ còn muốn nữa, eo với lưng của em đau lắm, nếu không chúng ta chỉ tâm sự thôi.”

Hạ Tịch Nguyệt vui vẻ đề nghị. Âu Dương Thụy không thèm để ý tới đề nghị của cô, tay liền chui vào trong áo ngủ của cô, Hạ Tịch Nguyệt đang mặc váy ngủ cho nên tay anh rất dễ dàng đưa vào, vuốt ve da thịt mềm mại của cô.

Hạ Tịch Nguyệt cảm thấy tay anh đang tác quái trên người cô, liền đưa tay ngăn cản cái tay đang làm loạn kia, cầu khẩn nói:

“Anh đừng có náo loạn được không? Chúng ta tâm sự đi.”

Bị Hạ Tịch Nguyệt ngăn trở, Âu Dương Thụy không khỏi có chút ảo não.

“Vợ, không sao cả, em nói của em, anh làm của anh, hai chúng ta không trễ nãi nhau, như vậy chẳng phải vẹn toàn hai bên sao?”

Nói xong, Âu Dương Thụy lại tiếp tục làm loạn trên người Hạ Tịch Nguyệt. Cô thấy không có cách nào để kềm anh lại đành nói:

“Vậy cũng được. Thụy, em có thể hỏi anh chuyện đã qua không?”

"Ừ."

Âu Dương Thụy bây giờ đang vui sướng đâu còn để ý vấn đề Hạ Tịch Nguyệt hỏi.

“Thụy, anh có thể nói cho em biết năm anh bảy tuổi đã xảy ra chuyện gì không?”

Hạ Tịch Nguyệt hỏi rất cẩn thận, nghe thấy câu hỏi của cô, Âu Dương Thụy thu tay mình về, đem áo Hạ Tịch Nguyệt kéo xuống, lạnh lùng nói với cô:

“Năm bảy tuổi cũng như những đứa trẻ khác thôi, chạy khắp nơi làm loạn, không có gì khác cả.”

Giọng điệu của anh lạnh lùng làm Hạ Tịch Nguyệt có chút sợ, bởi vì Âu Dương Thụy ít khi nói với cô kiểu như vậy. Hạ Tịch Nguyệt biết mình chạm vào nỗi đau của anh, nhưng trong thoáng chốc cô cảm thấy uất ức, nước mắt lã chã rơi. Mình chỉ muốn quan tâm anh mà thôi.

"Ô ô ô."

Tiếng khóc đứt quãng của Hạ Tịch Nguyệt, tỉnh lại sau khi chìm trong quá khứ, Âu Dương Thụy ngồi dậy mở đèn nhìn thấy Hạ Tịch Nguyệt khóc thút thít, anh không rõ hỏi:

“Vợ, sao thế, đang yên đang lành sao lại khóc?”

Âu Dương Thụy đau lòng hỏi cô.

“Hức, còn không phải do anh sao, em chỉ muốn quan tâm anh thôi, anh không cần dùng giọng điệu lạnh lùng đó nói chuyện với em.”

Hạ Tịch Nguyệt uất ức vừa khóc vừa nói. Lòng anh đau như xoắn lại, vội lau nước mắt cho cô:

“Vợ anh sai rồi, đừng khóc nữa, em phải giữ sức để đánh anh chứ, đừng khóc sẽ làm đau mắt, anh sẽ đau lòng lắm em biết không?”

Hạ Tịch Nguyệt càng khóc to hơn:

"Oa —— oa —— oa, anh khi dễ em, ngày nào anh cũng khi dễ em, anh thật khốn kiếp mà.”

Hạ Tịch Nguyệt dùng nắm đấm nhỏ của mình đánh vào ngực của Âu Dương Thụy. Âu Dương Thụy nắm lấy tay cô đang đánh, ôm chầm cô, ôn nhu nói:

“Là anh làm cho em uất ức, vợ à không khóc, vợ ngoan ngoãn, chồng đưa em đi mua kẹo ăn có được không?”

Âu Dương Thụy dụ dỗ Hạ Tịch Nguyệt như dụ dỗ một đứa trẻ. Hạ Tịch Nguyệt nghe được lời của anh không khỏi buồn cười. Sau đó thu hồi nụ cười của mình, giả bộ tức giận nói:

“Thôi đi, anh cho em làm đứa trẻ ba tuổi sao, còn mua kẹo cho em ăn.”

“Ha ha ha, vợ à em không phải đang tức giận sao?”

Âu Dương Thụy cười nói.

"Hừ ~."

Hạ Tịch Nguyệt quay đầu không thèm nhìn Âu Dương Thụy. Tính khí trẻ con của cô làm Âu Dương Thụy càng yêu chiều cô hơn.

“Vợ à, em quan tâm anh, không phải là đã yêu anh chứ”

Mặt Hạ Tịch Nguyệt nóng bừng lên, ngẩng đầu quật cường nói với Âu Dương Thụy:

“Anh nói nhảm cái gì thế? Em….em chỉ là, chỉ là…..”

"Chỉ là cái gì à?"

Âu Dương Thụy giở trò trêu ghẹo Hạ Tịch Nguyệt.

“Chỉ là……….không có gì, dù sao anh chỉ cần nói cho em biết, rốt cuộc anh lại không nói. Anh có nói cho em nghe không?”

"Em thật muốn biết?"

Âu Dương Thụy thấy cô kiên quyết muốn biết nên hỏi lại thử một lần nữa.

"Ừ."

Hạ Tịch Nguyệt kiên quyết gật đầu.

Bình luận truyện Bà Xã! Anh vô cùng cưng chiều em

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Thiên Thần Ẩn Danhh
đăng bởi Thiên Thần Ẩn Danhh

Theo dõi