Tùy Chỉnh
Đề cử

Q2-C37: Vật Quy Nguyên Chủ


Vì cú sốc tối qua ở bữa tiệc nên Chu Đông bây giờ đang nằm viện ở phòng chăm sóc đặc biệt. Chu Vinh Vinh đi tới phòng bệnh chăm sóc cho Chu Đông. Bởi vì chuyện tối qua mà trông Chu Đông như già thêm 10 tuổi. Thấy bộ dạng này của cha, Chu Vinh Vinh khóc thầm:

"Cha, cha. . . . . . ."

Nghe được tiếng kêu Chu Đông chậm rãi mở mắt ra nhìn thấy Chu Vinh Vinh thì kích động tháo ống dưỡng khí chụp ở bên ngoài miệng ra. Chu Vinh Vinh thấy cha muốn ngồi dậy, lập tức tới đỡ Chu Đông. Chu Đông nắm lấy tay con gái, Chu Vinh Vinh liền đỡ ông ta dậy.

"Cha?"

Chu Vinh vinh kinh ngạc kêu lên. Không hiểu cha của mình tại sao muốn cự tuyệt sự giúp đỡ của mình. Chu Đông nhìn Chu Vinh Vinh tức giận quát:

“Nha đầu, nói mau con rốt cuộc đã làm gì khiến tập đoàn Âu Dương rút tiền ở thời điểm mấu chốt như vậy?”

Thấy cha mình chất vấn, Chu Vinh Vinh vội giải thích:

“Cha thực sự con không làm gì cả, cha phải tin tưởng con. Nhất định là do Hạ Tịch Nguyệt, do cô ta ghen tị, vì con và tổng giám đốc Âu Dương quá gần gũi nên cô ta mới ở trước mặt Âu Dương Thụy nói bóng gió làm cho anh ta rút tiền.”

Chu Vinh Vinh vừa khóc vừa ngồi chồm hổm ở cạnh giường bệnh của Chu Đông, tranh thủ sự thương hại của cha mình. Nghe được lời của Chu Vinh Vinh Chu Đông càng giận thêm, giơ tay lên tát Chu Vinh Vinh một bạt tai.

"Cha?"

Đột nhiên bị một cái tát, Chu Vinh Vinh không dám tin, trợn to mắt nói.

“Chuyện cho tới bây giờ mà con còn muốn gạt cha, con cho rằng chuyện con và Lâm Hinh Nhân làm thì không ai biết sao? Vốn cha tưởng con có thể quyến rũ Âu Dương Thụy làm cho Chu thị càng thêm phát triển, đến cuối cùng không ngờ…. Chính con đã phá hủy cơ nghiệp 30 năm của Chu thị. Từ nay về sau mày nên nhớ mày không phải là con gái của Chu Đông tao nữa, cút đi!”

Chu Đông nhìn Chu Vinh vinh hung hăng nói.

Chu Vinh Vinh nghe được cha mình muốn đuổi mình ra khỏi nhà không khỏi cuống cuồng lên. Âu Dương Thụy cũng không trông vào được bây giờ đến cả cây đại thụ Chu thị cũng hủy sau này là tên ăn xin. Nghĩ đến đây Chu Vinh Vinh lập tức quỳ trước mặt Chu Đông, lôi ống tay áo của ông ta, cầu xin:

“Cha, con sai rồi. Con gái thật đã sai rồi. Van xin cha đừng đuổi con đi có được không?”

Đúng lúc đó thì vợ lớn và con gái lớn của Chu Đông đi vào. Thấy Chu Vinh Vinh đang quỳ dưới đất thì không chút đồng tình.

Chu Đông tổng cộng có ba người vợ và hai đứa con gái, vốn muốn con trai nhưng không sinh được. Mẹ Chu Vinh Vinh là vợ thứ ba, đã mất nhiều năm trước. Bởi vì Chu Vinh Vinh là đứa con gái có dáng dấp xinh đẹp nhất trong hai đứa con gái của ông cho nên ông ta mới sủng ái nhiều.

Mục đích là kiếm tiền cho mình, cả đời ông ta chỉ có Chu thị mà thôi. Vợ lớn của Chu Đông thấy Chu Vinh Vinh quỳ dưới đất, hả hê nói:

“Ơ…đây không phải là tiểu công chúa mà chúng ta sủng ái nhiều nhất sao? Sao lại quỳ dưới đất?”

Con gái đầu lập tức bắt lấy lời của mẹ mình:

“Mẹ, con nghe nói công ty phá sản là vì nó.”

Phòng bệnh đột nhiên ồn ào, Chu Đông tức giận rống to:

"Câm miệng, tất cả đều câm miệng cho tôi. Tất cả đều cút ra ngoài cho tôi."

Bà vợ lớn cố làm ra vẻ đau lòng khi nghe lời nói của Chu Đông:

“Lão gia, chúng tôi tới thăm ông. Ông không thể đuổi chúng tôi đi được.”

“Đúng vậy cha. Người nên cút là nó mới đúng.”

Con gái lớn vội vàng tiếp lời.

“Cút, tất cả cút hết cho tôi. Thăm tôi sao, tôi thấy các người ước gì tôi chết nhanh để các người phân chia tài sản cho khỏe. Lão tử hôm nay nói cho các người biết, lão tử có chết cũng đem tiền quyên cho Cơ Kim Hội (hội từ thiện) cũng không chia cho các người nửa xu.”

Bà vợ lớn nghe thấy thế rất tức giận.

“Nếu là như vậy thì chúng ta đi thôi.”

Nói xong thở hồng hộc mang con gái mình đi ra khỏi phòng bệnh. Chu Vinh Vinh biết bây giờ cha mình đang nổi nóng không nên nói thêm gì nữa. Đứng lên nhìn Chu Đông, cô tỏ ra vẻ đáng thương nói:

“Cha, cha nghỉ ngơi đi, con đi trước.”

Vừa ra khỏi cửa phòng bệnh, Chu Vinh Vinh liền cắn răng nghiến lợi nói:

“Lão già kia, ông chờ đó cho tôi.”

Chu Doanh Doanh lo lắng nhìn mẹ mình:

"Mẹ, lão già kia thật muốn đem tài sản quyên góp thì làm thế nào?”

Từ Tú nhìn Chu Doanh Doanh, ánh mắt độc ác phát ra:

“Lão già kia cả đời đều toan tính người khác. Lần này chúng ta phải tìm được di chúc đem nó hủy đi. Đợi đến khi lão già đó chết rồi, tất cả tài sản đều là của chúng ta.”

Nghe được lời của Từ Tú nói, Chu Doanh DOanh vui mừng không khép được miệng:

“Cách này rất hay.”

Sau đó như là nghĩ tới điều gì một dạng.

“Nhưng mẹ à, nếu di chúc hủy đi lúc đó con tiện nhân Chu Vinh Vinh muốn chia tài sản đều ra thì làm sao?”

Từ Tú trầm mặc một hồi:

“Con nói cũng có lí, chỉ là hôm nay lão già kia tính khí phát tác lần đại họa này do Chu Vinh Vinh gây ra nên chúng ta có thể mượn chuyện này để đuổi nó ra khỏi nhà.”

“Được, chúng ta về nhà đem đồ của cô ta vứt ra ngoài hết, con từ lâu đã không vừa mắt với nó rồi. Rõ ràng là con gái của tiểu tam lại láo toét.” Hai người thương lượng xong sau đó trở về biệt thự Chu gia.

Buổi sáng Âu Dương Thụy về lại biệt thự thấy Hạ Tịch Nguyệt vẫn ngủ say. Anh thay quần áo đến công ty đi làm sau đó đến tối mới về. Hạ Tịch Nguyệt đang ngồi xem tin tức trên ti vi ‘Hôm nay chúng tôi phát hiện tổng giám đốc Hạ thị Quan Hi Triết mất tích đầy bí ẩn. Chúng tôi phát hiện di chúc của anh ta. Trong di chúc có ghi rõ anh ta dùng thủ đoạn phi pháp để có được Hạ thị. Bây giờ muốn đem trả lại cho người nên có được nó là Hạ Tịch Nguyệt, cũng là phu nhân tổng giám đốc tập đoàn Âu Dương. Bản di chúc này còn ghi rõ anh ta dùng âm mưu quỷ kế nào để lấy được công ty Hạ thị. Hiện tại Quan Hi Triết đã mất tích, chúng tôi bước đầu phán đoán vì thất bại trong hạng mục hợp tác với Chu thị nên không chịu nổi đả kích nên suy nghĩ nông cạn….”

Cảm giác có người đến gần bên cạnh, Hạ Tịch Nguyệt ngẩng đầu liền thấy Âu Dương Thụy , lập tức tắt ti vi, đứng dậy đến bên người Âu Dương Thụy cười nói đến:

"Anh đã về."

Âu Dương Thụy ôm Hạ Tịch Nguyệt lại, lần nữa ngồi ở trên ghế sa lon, nhìn Hạ Tịch Nguyệt dịu dàng nói:

“Em đã biết chuyện của Hạ thị rồi à.”

Hạ Tịch Nguyệt nằm ở trong ngực Âu Dương Thụy nói:

"Ừ, mới vừa rồi xem tin tức mới biết."

Âu Dương Thụy lấy công văn từ cặp ra, đưa đến trước mặt Hạ Tịch Nguyệt:

“Những cổ phần của Hạ thị đều chuyển qua tên của em, em nhất định phải kí tên. Bắt đầu từ ngày mai em là tổng giám đốc của Hạ thị.”

Âu Dương Thụy nhìn Hạ Tịch Nguyệt ôn tồn nói. Hạ Tịch Nguyệt nghe vậy có chút không tiếp thu nổi, hạnh phúc đến quá bất ngờ.

Cô không ngờ chuyện được giải quyết dễ dàng như vậy. mà Hạ thị lại trở về tay mình đơn giản, cô nhìn Âu Dương Thụy có chút khổ não:

“Thụy, em không thể quản lí một công ty? Em thích nhất là khiêu vũ, em không muốn làm. Chồng à nếu không như vậy đi, em viết giấy ủy quyền cho anh quản lí Hạ thị có được không?”

Hạ Tịch Nguyệt cầm cánh tay Âu Dương Thụy lắc lư, nũng nịu nói. Âu Dương Thụy cố giả vờ trầm mặc:

“Như vậy cũng được. Chỉ là phải có qua có lại, em lấy gì để cảm ơn anh đây?”

Âu Dương Thụy vừa nói vừa dùng ánh mắt nhìn tới nhìn lui toàn thân Hạ Tịch Nguyệt. Ánh mắt Âu Dương Thụy như tia X đảo qua đảo lại như thể Hạ Tịch Nguyệt không mặc quần áo. Hạ Tịch Nguyệt đương nhiên hiểu lời anh nói. Cô xấu hổ nói:

"3 ngày."

"Không được, nửa tháng."

"Nửa tháng anh là muốn mạng của em sao? Nhiều nhất là một tuần."

"Mười ngày không thể thiếu, nếu không anh mặc kệ."

Âu Dương Thụy uy hiếp. Nghe được Âu Dương Thụy uy hiếp, Hạ Tịch Nguyệt mới khẽ cắn răng rất khổ sở nói:

"Được rồi, 10 ngày thì mười ngày, cùng lắm thì bản cô nương một tháng không ra khỏi cửa là được."

“Vợ này những tài liệu này em phải kí tên vào, ngay mai anh kêu luật sư đem giấy ủy quyền tới, em trực tiếp kí là được, còn lại giao cho anh.”

Âu Dương Thụy đem bút đưa cho cô. Hạ Tịch Nguyệt kí tên mình lên tài liệu anh đưa.

"Như vậy có thể xong rồi sao?"

Hạ Tịch Nguyệt nhìn Âu Dương Thụy không xác định hỏi.

Hạ Tịch Nguyệt vừa nói xong, Âu Dương Thụy liền lập tức đem Hạ Tịch Nguyệt từ trên ghế salon ôm lấy,

"A ——."

Đột nhiên bị ôm, Hạ Tịch Nguyệt sợ quá thét lên, hai cánh tay nhanh chóng ôm lấy cổ của Âu Dương Thụy. Cố làm vẻ tức giận:

“Anh làm gì đấy?”

Âu Dương Thụy vừa đi vừa cười nói:

“Anh đang giành phúc lợi của anh.”

“Cái gì? Anh còn chưa có làm xong chuyện em giao, hiện tại lại muốn hưởng phúc lợi trước. Cái này giống như là mua đồ, đồ còn chưa tới tay đã phải đưa tiền.”

Hạ Tịch Nguyệt lại dong dài, cho đến khi Âu Dương Thụy đặt cô lên giường sau đó đè lên người cô, cô mới biết mình đã vào phòng ngủ rồi. Hạ Tịch Nguyệt lập tức giở giọng nũng nịu:

“Chồng ơi em còn chưa ăn cơm đó. Em rất đói. Chúng ta ăn xong mới làm có được không?”

Hạ Tịch Nguyệt muốn kéo dài thêm chút nào hay chút đó. Âu Dương Thụy cười nối:

“Vợ ơi, anh nghĩ chúng ta làm trước rồi ăn.”

“KHông được, em chưa ăn không có hơi sức đâu.”

Hạ Tịch Nguyệt lo lắng nói.

Thật ra lúc Hạ Tịch Nguyệt nói cô đói bụng Âu Dương Thụy cũng nghĩ nên bỏ qua cho cô nhưng anh muốn trêu cô một chút. Anh cười nói: “Em yên tâm, dù sao chỉ có anh động, anh cần sức lực em chỉ có nằm im là được rồi. Cho nên em không cần lo lắng không có hơi sức.”

Hạ Tịch Nguyệt á khẩu không nói được lời nào.

Âu Dương Thụy thấy cô lo lắng anh cười:

"Ha ha ha ~~."

“Anh trêu em.”

Âu Dương Thụy nhìn cô vui vẻ nói:

“Anh nào có trêu em, chẳng qua trước hết để cho em đầy bụng sau đó em còn phải lấp đầy cho anh đấy.”

Nghe thấy lời nói của anh, Hạ Tịch Nguyệt thẹn thùng:

“Âu Dương Thụy, anh một ngày không lưu manh không được sao?”

"Không thể."

Sau đó ôm lấy Hạ Tịch Nguyệt đi xuống lầu.

“Đi, anh ôm vợ đi ăn cơm.”

“Anh thả em xuống, người giúp việc thấy thì không hay đâu.”

Hạ Tịch Nguyệt xấu hổ giùng giằng muốn xuống.

“Anh ôm vợ của anh, người khác mặc kệ.”

Âu Dương Thụy không để ý cô giãy giụa, kiên trì ôm Hạ Tịch Nguyệt tới bàn ăn.

Chu Vinh Vinh từ bệnh viện đi ra ngoài, tâm tình hết sức tệ nên liền lái xe tới quán rượu.

Ngồi ở quầy bar uống hết ly này đến ly khác. Chỉ có say mới quên đi phiền não hiện tại.

Lúc này có một gã đàn ông vừa lùn vừa xấu cầm ly rượu đi tới trước mặt Chu Vinh Vinh.

“Tiểu thư uống rượu một mình à, đang buồn sao? Có cần anh đây giải buồn cho cô em không?”

Chu Vinh Vinh thấy người đàn ông xấu xí trước mặt mình, tức giận rống lên:

“Biến đi, cũng không xem bộ dạng mình thử, còn dám đến gần bản cô nương. Trư Bát Giới còn đẹp hơn anh đấy.”

Chu Vinh Vinh tức tối nói. Mình nói thế nào cũng là một mỹ nữa, sao lại cần một người đàn ông xấu như vậy chứ. Điều này làm cho Chu Vinh Vinh càng thêm tức.

Nghe được lời nói của Chu Vinh Vinh, người đàn ông trong nháy mắt tức không chịu được:

“Gái điếm thúi mày cho rằng mày là ai, muốn làm kỹ nữ còn lập đền thờ trinh tiết gì chứ, đại gia coi trọng mày là phúc phần của mày đấy.”

Người đàn ông nói xong liền bỏ đi.

"Hừ ~."

Chu Vinh vinh không để ý tới mới vừa người đàn ông kia nữa tiếp tục uống rượu. Vừa nghĩ tới hôm nay kết quả của mình đều do Hạ Tịch Nguyệt tạo ra, Chu Vinh Vinh tức đến ngứa răng.

“Hạ Tịch Nguyệt, tôi sẽ không thua như vậy.”

Ngửa đầu uống cạn rượu trong ly cuối cùng, sau đó trả tiền rượu, run rẩy từ quán rượu đi ra ngoài.

Đi tới bên cạnh xe lấy chìa khóa ra. Bởi vì đứng không vững nên không mở xe được. Đúng lúc đó thì một cái tay chìa ra, đem che miệng của Chu Vinh Vinh lại: “Ô ô ô….”

Chu Vinh Vinh không giãy giụa được vì mới uống nhiều rượu nên cả người không còn chút hơi sức nào nữa. Người đàn ông lôi Chu Vinh Vinh tới một hẻm nhỏ vắng người.

Đem Chu Vinh Vinh ném trên mặt đất, Chu Vinh Vinh nhìn thấy có ba người đàn ông trước mặt mình, cô biết một người trong số đó, chính là người mới vừa rồi ở quầy rượu.

"Các người muốn làm gì?"

Chu Vinh vinh sợ vừa lui về phía sau vừa run rẩy hỏi.

"Làm gì? Cô nói chúng tôi định làm gì? Ha ha ~~."

Gã đàn ông cầm đầu chính là tên mập mới vừa nãy cô chửi mắng ở trong quán rượu. hắn ta nhìn hai đàn em của mình bên cạnh liền nói:

“Ai, đại ca, cô nàng này có dáng dấp không tệ, hôm nay có thể ăn no rồi. Ha ha ha….”

Một gã đàn ông trong số đó vui mừng nói. “Nhị ca nói thật là đúng. Nhìn cô này da thịt non mềm nhất định rất sảng khoái.”

Một gã đàn ông khác cũng là hưng phấn mà nói.

Nghe được lời của bọn họ. Chu Vinh vinh sợ hãi:

“Tôi nói cho các người biết, tôi là thiên kim của Chu thị, các người dám làm gì tôi cha tôi sẽ không bỏ qua cho các người.”

“Thiên kim Chu thị, cô nói cái Chu thị sắp đóng cửa đó sao. Ha ha ha…”

Gã đàn ông thứ ba cười lớn. Chu Vinh Vinh nhìn bọn họ không sợ hãi Chu thị liền mang cả Âu Dương Thụy ra.

“Tôi là người tình của tổng giám đốc tập đoàn Âu Dương các người dám đụng tôi, các người thấy tổng giám đốc Âu Dương sẽ bỏ qua cho sao?”

“Tổng giám đốc Âu Dương ư, tôi đã nghe qua. Cả thành A đều do hắn định đoạt.”

Gã đàn ông thứ hai nói.

"Tôi cũng vậy nghe nói tiểu tử kia là một nhân vật hung ác."

Tên tam đệ kia cũng phụ họa theo. Nghe được lời bọn họ nói, Chu Vinh Vinh biết lời uy hiếp của mình có tác dụng, lập tức phách lối:

“Các người đã sợ chưa, còn không mau để bản tiểu thư đi.”

Chu Vinh Vinh nói xong đứng dậy chuẩn bị rời đi. Gã đàn ông lớn nhất liền cho Chu Vinh Vinh một cái tát.

“Mẹ, con này đang gạt chúng ta. Lão Tam không phải cậu mới nói Chu thị sắp phá sản sao? Chuyện này tôi cũng nghe nói nhà đầu tư lớn nhất của Chu thị là tập đoàn Âu Dương rút vốn. Nếu giống như cô ta đã nói thì tổng giám đốc Âu Dương sao không quan tâm cô ta, lại đi rút tiền để cho nhà cô ta phá sản.” Lão đại trầm mặc một hồi sau đó nói với hai người huynh đệ của mình.

“Đúng rồi, gái điếm thúi dám gạt chúng ta, muốn tìm đường chết sao?”

Lão Tam nghe Lão đại phân tích liền tức giận đạp Chu Vinh Vinh một cước. Chu Vinh Vinh thấy kế hoạch của mình bị bọn họ nhận ra, lập tức cầu xin:

“Các vị đại ca, cầu xin các vị thả tôi đi, vô luận các người muốn bao nhiêu tiền tôi đều đưa cho.”

“Ha ha ha, mấy anh không muốn tiền của cô em, mấy anh muốn cô em phục vụ mấy anh, nếu thấy tốt sẽ thả cho cô em một con đường sống.”

Lão Nhị nhìn Chu Vinh vinh cười gian.

“Lão nhị, đối với loại gái điếm thúi này khách khí gì chứ, mới vừa rồi cậu không thấy ở quầy rượu cô ta khinh người thế nào đâu, hôm nay tôi sẽ cho cô ta thấy Trư Bát Giới này xơi cô ta thế nào. Ha ha ha…”

Gã đàn ông mập mạp vui mừng nói. Sau đó đi tới trước mặt cô, xé rách quần áo của cô.

"Không cần, buông tôi ra."

Chu Vinh vinh giãy giụa.

"Con bà nó, đàng hoàng một chút cho lão tử."

Gã đàn ông mập liền đánh Chu Vinh Vinh mấy tát. Đầu óc Chu Vinh Vinh trong phút chốc liền choáng váng.

Gã đàn ông này hôn lên đôi môi đỏ mọng của Chu Vinh Vinh, duỗi đầu lưỡi vào trong miệng cô. Chu Vinh Vinh cảm thấy vô cùng ghê tởm. Nhất là môi vừa bẩn vừa thối của hắn.

Mặc dù Chu Vinh Vinh giãy giụa nhưng gã đàn ông mập mạp vẫn dễ dàng cởi hết quần áo cô.

Sau đó hắn đánh Chu Vinh Vinh một quyền cho ngất xỉu. Khi Chu Vinh Vinh tỉnh lại tên đàn ông vẫn còn ở trên người cô ta vào ra, chỉ là đổi người mà thôi.

Ba gã đàn ông thay nhau khi dễ Chu Vinh Vinh. Cho đến khi phía chân trời trắng bệch mới rời đi. Lúc đi gã đàn ông mập mạp còn nói:

“Thật đúng là đầy đủ tư vị.”

"Đúng nha, đại ca, lần tới nếu có mặt hàng tốt như thế xin đừng quên huynh đệ.”

Lão Nhị vừa kéo quần lên vừa cười nói.

"Còn có em nữa đại ca."

Lão Tam cũng hưng phấn mà nói.

"Được, nhất định sẽ không quên các người. Ha ha ha ha. Đi ăn cơm."

Ba người cười ha ha rời đi. Chu Vinh vinh từ từ mặc quần áo trên đất vào, nhìn khắp người dơ bẩn, Chu Vinh Vinh yên lặng khóc.

‘Tại sao? Tại sao lại như vậy? Từ nhỏ mình đã là công chúa cao cao tại thượng, tại sao lại như thế? Tại sao cha và mấy tên đàn ông kia đều khi dễ mình .’

"A ——."

Chu Vinh vinh ngửa mặt lên trời gầm to.

“Đều là do Hạ Tịch Nguyệt, nếu như không phải cô tôi sẽ không đi đến quán rượu uống say, sẽ không xảy ra chuyện này, đều do cô hại. Hạ Tịch Nguyệt tôi sẽ không bỏ qua cho cô.”

Chu Vinh Vinh tức giận quát lên. Ghen tị trong lòng phụ nữ không có chút lí trí. Chỉ muốn tìm cách phát tiết tức giận trong lòng mình.

Bình luận truyện Bà Xã! Anh vô cùng cưng chiều em

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Thiên Thần Ẩn Danhh
đăng bởi Thiên Thần Ẩn Danhh

Theo dõi

Danh sách chương