Tùy Chỉnh
Đề cử

Q3-C10: Anh Em Phản Bội


Tứ Đại Hộ Pháp của Âu Dương Thụy theo thứ tự là Đông Phong, Tây Môn, Nam Điện, Bắc Minh. Còn có hai Đường chủ theo thứ tự là Tư Đồ Triệt cùng Đông Phương Húc. Tư Đồ Triệt bình thường chỉ để ý chữa bệnh, rất ít trông nom chuyện tình trong bang, nhưng là anh em trong bang rất kính sợ anh.

Người nào dám không kính sợ anh, hậu quả ngày hôm sau sẽ đối mặt với những thứ cổ quái kì độc.

Mà Đông Phương Húc chính là chủ yếu phụ trách thị trường nước Mĩ bên kia.

Đông Phong chủ yếu là phụ trách chuyện tổng bộ ở thành phố A.

Mà Tây Môn phụ trách công việc ở Anh. Nam Điện chủ yếu phụ trách buôn bán súng ống ở Đông Nam Á.

Mà Bắc Minh thì đảm nhiệm chuyện quản lí các phân bộ. Bốn người này thì có Đông Phong là giỏi về điều tra, am hiểu nhất là tay không đọ sức.

Mà Tây Môn giỏi về quản lý, lợi hại nhất là phi đao. Tây Môn đã luyện phi đao đến độ phóng ra rất nhanh, có thể so với đạn bắn ra.

Nam Điện là tinh thông các loại súng ống, am hiểu nhất cũng là súng. Vô luận dạng súng gì, Nam Điện cũng sẽ bắn Bách Phát Bách Trúng.

Mà nhỏ nhất Bắc Minh là giỏi về ngụy trang, người ta gọi cậu ta là Tiếu Diện Hổ, người trước hướng về phía người cười, người liền sau âm nhân. Là người đàn ông hồ ly điển hình nhất trong bang. Am hiểu Taekwondo, Thái Quyền, súng.

Mỗi một người đều có bản lĩnh riêng và là hộ pháp thân cận của Âu Dương Thụy, trợ giúp đắc lực cho anh. Vừa nghe nói Môn chủ bị thương nặng, liền lập tức dùng tốc độ nhanh nhất đến đây. Bốn người đi vào phòng bệnh của Âu Dương Thụy, thấy anh liền tôn kính chào:

"Môn chủ."

Sau đó rồi hướng Hạ Tịch Nguyệt nói:

"Phu nhân."

"Ừ."

Hạ Tịch Nguyệt lúng túng hướng bọn họ gật đầu một cái. Trong này bốn người Hạ Tịch Nguyệt cũng chỉ gặp qua Đông Phong và Tây Môn. Còn lại cũng không gặp qua.

"Môn chủ. . . . . . ."

Đông Phong là người đầu tiên mở miệng nói, sau đó thấy được Hạ Tịch Nguyệt không biết có nên nói tiếp hay không, không khỏi nhìn về phía Âu Dương Thụy . Âu Dương Thụy nhìn hắn lạnh giọng nói:

"Tiếp tục."

"Môn chủ, tôi đã điều tra, chuyện lần này ở phi trường là Diệm Môn làm. Hơn nữa mục tiêu của bọn họ không phải Môn chủ, mà là phu nhân."

Đông Phong đem kết quả mình điều tra nói cho Âu Dương Thụy . Thật ra thì Âu Dương Thụy đã sớm biết phát súng kia là hướng Hạ Tịch Nguyệt chứ không phải là nhằm vào anh .

“Nhưng tôi không có đắc tội với ai tại sao lại có người muốn giết tôi.”

Hạ Tịch Nguyệt có chút không nói. Không sai ngày đó Hạ Tịch Nguyệt cũng cảm thấy phát súng kia là muốn hướng tới mình, nếu như không phải là Âu Dương Thụy kịp thời đẩy ngã mình, mình bây giờ cũng đã gặp mặt cha mẹ rồii.

"Cũng không phải vấn đề của em."

Âu Dương Thụy hướng về phía Hạ Tịch Nguyệt an ủi nói. Sau đó hướng về phía bọn họ nói:

"Các ngươi đi ra ngoài trước đi. Chuyện này các ngươi không cần xen vào nữa, ta tự sẽ xử lý."

"Nhưng Môn chủ, chuyện này người không thể cứ để như thế. Mỗi lần tới chuyện của Diệm Môn, người đều nhường một bước. Thuộc hạ không hiểu tại sao lại như vậy, nếu người làm vậy chỉ càng làm cho bọn chúng thêm càn rỡ, bọn chúng tưởng rằng Ám Dạ sợ bọn chúng. Chỉ cần Môn chủ ra lệnh một tiếng, thuộc hạ liền mang theo các anh em dùng vũ khí mới nhất diệt bọn hắn. Tránh cho bọn chúng ở trước mặt của chúng ta tỏ ra uy phong."

Nam Điện tức giận nói. Nam Điện là người có tính khí rất nóng nảy nhưng cũng là người coi trọng nghĩa khí nhất. Hắn không ưa ai khi dễ anh em của mình, chỉ cần là chuyện anh em mình bị khi dễ thì Nam Điện sẽ liều mạng.

Nhiều năm đi theo Âu Dương Thụy xông pha Nam Bắc, bọn họ sớm trở thành một thể thống n hất. Là anh em cũng là thuộc hạ cho nên Nam Điện có lúc nói chuyện mà không phân lớn nhỏ.

“Điện, cậu đừng kích động. Môn chủ làm vậy ắt có suy tính, chúng ta chỉ cần tuân theo là được rồi.”

Bắc Minh là người thông minh và tỉnh táo nhất trong bốn người lên tiếng khuyên.

“Nhưng tôi….ai…tôi đi ra ngoài một chút.”

Nam Điện sợ khống chế không được tính tình của mình, cho nên mình liền chạy đi ra ngoài. Mà Bắc Minh lập tức liền đuổi theo,

"Môn chủ, thuộc hạ đi xem một chút."

Bắc Minh là lo lắng Nam Điện không lý trí dưới tình huống như vậy lại làm ra chuyện gì đó.

"Ừ."

Âu Dương Thụy than nhẹ một tiếng. Anh cũng biết Nam Điện là vì muốn báo thù cho mình, cho nên mới có thể kích động như vậy .

“Thưa Môn chủ, chúng tôi cũng đi ra ngoài.”

Đông Phong cùng Tây Môn đồng thanh nói đến.

"Ừ."

Bên cạnh Hạ Tịch Nguyệt nhìn Âu Dương Thụy bộ dạng u sầu. Không khỏi quan tâm hỏi:

"Anh có phải hay không có tâm sự? Có phải là chuyện của Diệm Môn gì đó không?."

"Ừ."

Âu Dương Thụy không ngờ Hạ Tịch Nguyệt có thể lập tức cũng cảm thấy tâm tình mình biến hóa, không khỏi có chút cảm động. Chỉ có người quan tâm đến mình, mới có thể cảm nhận được cảm xúc biến hóa không phải sao?

"Anh và bọn họ từng có quan hệ? Thù riêng?"

Hạ Tịch Nguyệt tò mò hỏi.

"Cũng không phải là quan hệ gì, chỉ là quá khứ xảy ra một ít chuyện là hắn vẫn luôn không có buông bỏ."

Mỡ ở bụng và hai bên hông sẽ biến mất chỉ trong 4 ngày!

Mẹo đơn giản này làm tan mỡ bụng qua đêm (Hãy thử tối nay)
Âu Dương Thụy giống như trầm tư trong quá khứ một dạng. Vẻ mặt có chút bi thương nói đến.

"Có thể nói cho em biết chuyện gì xảy ra sao? Có lẽ nói cho em biết trong lòng của anh sẽ dễ chịu hơn một chút." Hạ Tịch Nguyệt nhìn Âu Dương Thụy nói. Bởi vì cô có thể cảm giác mỗi khi Âu Dương Thụy nhắc tới người kia đều lộ ra vẻ mặt bi thương.

"Ừ, những chuyện này đã ở trong lòng anh tám năm rồi, tám năm nay anh chưa từng nói chuyện này với bất kỳ ai. . . . . . ."

Âu Dương Thụy lẳng lặng nói chuyện đã xảy ra tám năm trước. Mà bên kia Tư Mã Niệm Tổ đang nghe thuộc hạ của mình báo cáo tình hình, nghe Âu Dương Thụy đã tỉnh lại thì rất tức giận. Nhìn người thuộc hạ trước mặt, Tư Mã Niệm Tổ tức giận quát: "Phế vật, bảo ngươi đi giết cái người đàn bà kia, người lại làm hỏng chuyện. HIện tại Âu Dương Thụy tỉnh rồi. Cái người phế vật, bảo ngươi đi giết người, kết quả ngươi một người cũng giết không được. Nếu bọn họ cũng không có chết, không bằng ngươi thay thế bọn họ đi chết đi."

Tư Mã Niệm Tổ nói qua liền cầm lên súng trong tay chỉa vào trước đầu của tên thuộc hạ.

Tên thuộc hạ đang quỳ ở dưới đất là người muốn nổ súng giết Hạ Tịch Nguyệt ở sân bay. Nghe được lời của Tư Mã Niệm Tổ, lập tức quỳ xuống cầu xin tha thứ:

“Xin Môn chủ tha cho thuộc hạ một cái mạng, thuộc hạ biết mình sai rồi. Cầu xin người cho thuộc hạ một cơ hội nữa, lần tới đảm bảo thuộc hạ sẽ không thất thủ.:

“Thật sao?”

Tư Mã Niệm Tổ lạnh giọng hỏi.

"Đúng, Môn chủ, người nhất định phải tin tưởng thuộc hạ."

"Phanh ——."

Một tiếng súng vang lên,

"Nhưng ta chỉ tin tưởng lời người chết nói."

Tư Mã Niệm Tổ cầm khăn tay trắng lau chùi súng lục của mình.

“Mang hắn đi xuống.”

Tư Mã Niệm Tổ hướng về phía thuộc hạ lạnh giọng nói. Bỏ súng trong tay xuống Tư Mã Niệm Tổ đi tới bàn làm việc cầm tấm hình trên bàn lên vuốt ve gương mặt cô gái đang cười vui vẻ.

“Huệ Di, ngày hôm qua anh không thể giết cô gái kia, em nhất định là thất vọng lắm. Nhưng em đừng lo lần tới anh sẽ tìm người được việc đi giết cô ta để cô ta làm bạn với em. ANh biết một mình em ở đó rất buồn bực, anh sẽ tìm người làm bạn cùng em.”

Tư Mã Niệm Tổ ác độc nói, mà Quan Huệ Nghiên đang ở bên ngoài nghe thấy lời của Tư Mã Niệm Tổ nới với chị của mình thì đau lòng rời đi.

Quan Huệ Nghiên là em gái ruột của Quan Huệ Di, từ nhỏ đã thầm mến Tư Mã Niệm Tổ nhưng trong lòng Tư Mã Niệm Tổ vĩnh viễn chỉ có Quan Huệ Di căn bản không hề có bóng dáng cô. Cho dù chị cô đã qua đời nhưng Tư Mã Niệm Tổ từ đầu đến cuối vẫn không quên Huệ Di. Vì có thể được ở cạnh Tư Mã Niệm Tổ, Quan Huệ Nghiên đã bỏ qua cơ hội học âm nhạc mà mình yêu thích để ở lại làm một cô thư kí nhỏ bên cạnh hắn ta. Chỉ cần ngày ngày được gặp Tư Mã Niệm Tổ thì cô không hối hận. Quan Huệ Nghiên cứ như vậy mà lẳng lặng ở cạnh Tư Mã Niệm Tổ tám năm nhưng hắn ta lại chưa từng hề để ý đến cô. Cha mẹ của Tư Mã Niệm Tổ, Âu Dương Thụy, Tư Đồ Triệt Đông Phương Húc còn có Quan Huệ Di và Quan Huệ Nghiên đều là bạn bè cho nên bọn họ từ nhỏ đã lớn lên bên nhau.

Mà Tư Mã Niệm Tổ lần đầu tiên nhìn thấy Quan Huệ Di đã yêu sâu đậm cô thề cả đời này không phải cô thì sẽ không cưới ai.

Mà em gái Quan Huệ Nghiên là Quan Huệ Di yêu Tư Mã Niệm Tổ. Âu Dương Thụy Tư Đồ Triệt và Đông Phương Húc đương nhiên thấy mối quan hệ của ba người, nếu người trong cuộc không muốn thì bọn họ cần gì nhiều chuyện mà can dự vào.

Quan Huệ Di là cô gái khuê tú điển hình, dù lời nói hay cử chỉ đều thể hiện phong thái thục nữa. Mà em gái Quan Huệ Nghiên thì lại trái ngược với chị gái mình, Quan Huệ Nghiên là một cô gái nhỏ tinh quái. Cứ như vậy mà mọi người không nói ra mối quan hệ đó cho đến năm Tư Mã Niệm Tổ 20 tuổi, còn Quan Huệ Di là cô gái 19 tuổi nhân dịp sinh nhật của cô Tư Mã Niệm Tổ mượn ngày quan trọng này thổ lộ tình cảm với cô. Tỉ mỉ lựa chọn quà tặng rồi đến nhà muốn cho Quan Huệ Di một kinh hỉ nhưng không ngờ….

Tư Mã Niệm Tổ say mê cuồng nhiệt đi tới biệt thự của Quan Huệ Di ở, đi tới của hắn vừa định gõ cửa đi vào thì nghe thấy có tiếng nói bên trong truyền ra, Quan Huệ Di ôm hông của Âu Dương Thụy nói:

“Thụy, em yêu anh, chúng ta kết hôn đi.”

Âu Dương Thụy đẩy Quan Huệ Di ra lạnh giọng nói:

“Em có biết mình đang nói gì không?’

“Em đương nhiên biết, em đang thổ lộ tình cảm với anh. Em yêu anh, từ lúc 5 tuổi nhìn thấy anh em đã thích anh rồi. Hiện tại em đã trưởng thành rồi, em có thể thổ lộ tình cảm này với anh rồi. Thụy, anh không biết em kích động hào hứng thế nào dâu, chúng ta rốt cuộc có thể ở cùng một chỗ rồi.”

Quan Huệ Di vui mừng nói.

“Anh nghĩ là em uống say rồi, lời nói của em có chút say.”

Âu Dương Thụy lạnh giọng mà nói. Sau đó xoay người liền muốn rời đi. Thấy Âu Dương Thụy muốn rời khỏi, quan Huệ Di lập tức níu ống tay áo Âu Dương Thụy lại nói:

“Thụy, anh đừng đi, anh nghe em nói đã. Em thật lòng yêu anh, anh phải tin em.”

Âu Dương Thụy gạt tay Quan Huệ Di ra nói:

"Thật lòng? Yêu? Em yêu anh? Em yêu anh, vậy giữa em và Tổ đã xảy ra chuyện gì? Em giờ lại đi thổ lộ với anh, có nghĩ tới cảm thụ của Tổ không?”

Âu Dương Thụy nhìn quan Huệ Di chất vấn.

“Em và A Tổ căn bản không có chuyện gì cả. Người anh ấy thích là em gái em. Em chẳng qua là chị vợ của anh ấy mà thôi.”

Quan Huệ Di giải thích. Mà ở phía ngoài Tư Mã Niệm Tổ nghe được càng thêm đau lòng.

“Em rể, thì ra cô ấy đối với mình chỉ có thế, cũng chỉ là quan tâm bình thường như em rể mà thôi. Thì ra từ đầu đến cuối đều là tự mình đa tình.” Trên thực tế Quan Huệ Di vừa thích Tư Mã Niệm Tổ vừa yêu Âu Dương Thụy. Cô muốn người đàn ông ưu tú đều bị cô hấp dẫn, như thế càng làm tăng thêm tự hào và kiêu ngạo cho cô.

Cho dù biết em gái mình thích Tư Mã Niệm Tổ nhưng Quan Huệ Di vẫn không quan tâm đến cảm giác của em gái cô. Chỉ muốn dành quan tâm của Tư Mã Niệm Tổ vùa muốn ở cùng chỗ với người đàn ông mình yêu.

Mà Âu Dương Thụy nghe được lời của Quan Huệ Di nói, giống như nghe được chuyện cười.

“Em vừa muốn lấy được anh vừa muốn có Tổ, em cho rằng em là ai?”

Nói xong Âu Dương Thụy liền đẩy ngã quan Huệ Di liền đi đi ra ngoài. Biết quan Huệ Di 20 mấy năm, Âu Dương Thụy chưa bao giờ biết cô là một cô gái tham lam ham hư vinh như vậy.

Mà ở ngoài cửa Tư Mã Niệm Tổ nghe được Quan Huệ Di thổ lộ với Âu Dương Thụy, tức giận vô cùng. Tại sao lại là Âu Dương Thụy?

Từ nhỏ đến lớn vô luận làm chuyện gì, đều là Âu Dương Thụy thứ nhất hắn thứ hai. Những thứ này hắn đều không sao cả, nhưng tại sao đến người con gái mình yêu nhất cũng yêu Âu Dương Thụy.

Do quá ghen tỵ và tức giận mà Tư Mã Niệm Tổ sinh ra phẫn hận với Âu Dương Thụy.

Âu Dương Thụy vừa ra khỏi cửa thì thấy Tư Mã Niệm Tổ, lướt qua hắn ta anh lái xe rời khỏi biệt thự.

Anh nghĩ Tư Mã Niệm Tổ đã nghe cuộc đối thoại giữa họ rồi, vậy anh không cần giải thích thêm nữa. Huống chi anh cũng không muốn giải thích với người khác.

Quan Huệ Di bị đẩy ngã lập tức đứng lên cầm chìa khóa trên bàn đuổi theo Âu Dương Thụy.

Đi ra cửa giống như là không thấy Tư Mã Niệm Tổ, lướt qua hắn ta chạy ra ngoài. Bởi vì Quan Huệ Di tin rằng cô có làm gì quá phận thì chỉ cần giải thích với Tư Mã Niệm Tổ thì sẽ không có chuyện gì lớn cả.

Tư Mã Niệm Tổ ở trong mắt cô không phải là người đáng lưu tâm. Quan Huệ Di mở cửa xe mình đuổi theo Âu Dương Thụy, còn Tư Mã Niệm Tổ đuổi theo Quan Huệ Di ở phía sau.

"Phanh ——."

Xe của Quan Huệ Di bị một chiếc xe hàng đụng lật trên mặt dất. Thì ra vì quá vội đuổi theo Âu Dương Thụy mà không nhìn thấy xe hàng. Chưa kịp thắng lại đã bị đụng, máu tươi chảy trên mặt đất. Tư Mã Niệm Tổ thấy Quan Huệ Di ngã trên vũng máu, thế giới của hắn như chợt đỏ ngầu lên.

Bên trong bệnh viện, Tư Mã Niệm Tổ túm lấy cổ áo của Tư Đồ Triệt quát: "Không phải cậu được xưng là Hoa Đà sao, tại sao cậu không cứu được cô ấy, mau cứu cô ấy cho mình, mau lên. Tại sao?”

Tư Mã Niệm Tổ kêu gào, thật ra Quan Huệ Di đã chết ngay ở hiện trường rồi. Tư Mã Niệm Tổ vẫn chưa từ bỏ ý định, Tư Đồ Triệt dĩ nhiên biết Tư Mã Niệm Tổ thích Quan Huệ Di, nhìn cậu ta kích động anh liền an ủi:

“Tổ, cậu đừng như vậy. Người chết không thể sống lại, Huệ Di là bạn tốt của chúng ta, cô ấy xảy ra chuyện như vậy chúng ta cũng không muốn như thế, chúng ta rất đau lòng.”

“Cậu nói thì rất nhẹ nhàng, bởi vì người chết không phải là cô gái cậu thích. Cậu cũng là một trong những hung thủ giết cô ấy. Đau lòng đúng là chuyện cười, nếu tình huống rơi vào cậu cậu có đau lòng không?”

Tư Mã Niệm Tổ cực đoan nói, sau đó nhìn thấy Âu Dương Thụy đi tới, hắn ta vọt tới trước mặt Âu Dương Thụy, đánh một quyền vào người anh.

“Chính là cậu, vì cậu, cậu là hung thủ giết người. Nếu như cậu không cự tuyệt cô ấy, không rời khỏi đó. Cô ấy sẽ không xảy ra tai nạn xe. Đều là do cậu, cậu là hung thủ.”

Tư Mã Niệm Tổ níu lấy cổ áo của Âu Dương Thụy quát lớn.

Âu Dương Thụy bị Tư Mã Niệm Tổ đánh một quyền, máu tươi từ trong miệng chảy ra, anh lạnh giọng nói:

“Nếu như mình không cự tuyệt chẳng lẽ nên tiếp nhận sao?”

Mặc dù Quan Huệ Di chết không phải do mình gây ra nhưng cũng không thoát khỏi liên quan. ANh cảm thấy có lỗi với Tư Mã Niệm Tổ cho nên mới để cho cậu ta đánh anh quyền này.

“Đúng, cậu nên tiếp nhận, Huệ Di là cô gái tốt, cô ấy yêu cậu là vinh hạnh của cậu, cậu nên tiếp nhận. Nếu như cậu đón nhận thì Huệ Di không xảy ra tai nạn xe cô, đều là lỗi của cậu, là do cậu.”

Tư Mã Niệm Tổ vừa rơi nước mắt vừa quát, hắn ta yêu Huệ Di, hắn nghĩ cả đời mình chỉ là cái bóng của cô hắn cũng tình nguyện. Chỉ cần cô không rời bỏ hắn.

Nghe được lời đó Âu Dương Thụy giận lên bắt lấy cổ áo của Tư Mã Niệm Tổ nói: “Tư Mã Niệm Tổ cậu là một thằng ngu, cậu là thẳng ngu nhất thiên hạ. Quan Huệ Di chỉ đang đùa bỡn tình cảm của cậu, bởi vì cô ấy biết cậu là một đầu heo ngu xuẩn. Cô ấy cùng cậu mập mờ, vừa thổ lộ với mình, một cô gái như thế chỉ có người ngu xuẩn mới thích mà thôi.”

“Mình không cho phép cậu nói xấu Huệ Di, Huệ Di là cô gái tốt nhất thiên hạ. Âu Dương Thụy cậu chờ đó, chuyện ngày hôm nay nhất định tôi không bỏ qua cho cậu. Sau này tôi sẽ cho cậu nếm thử cảm giác người phụ nữ cậu yêu thương nhất chết trước mặt cậu.”

Tư Mã Niệm Tổ gạt tay Âu Dương Thụy đang nắm lấy cổ áo của hắn ta ra, hướng về phía Âu Dương Thụy ác đôc nói.

"Tổ, cậu bình tĩnh một chút."

Đông Phương Húc cũng lên trước khuyên giải.

“Các cậu, các cậu đều cùng một phe, từ này về sau Tư Mã Niệm Tổ không phải bạn bè anh em gì với các người nữa. Lần sau gặp lại chỉ có thể dùng súng để nói chuyện.”

Nói xong Tư Mã Niệm Tổ chạy ra ngoài.

“Thụy, đừng để ý đến cậu ta. Cậu ấy điên rồi, mấy ngày nữa sẽ ổn thôi.”

Đông Phương Húc hướng về phía Âu Dương Thụy khuyên.

"Ừ."

Nhẹ giọng ừ một tiếng, Âu Dương Thụy liền xoay người rời đi. Chẳng ai nghĩ tới thì ra là những lời ngày đó Tư Mã Niệm Tổ nói đều không phải nói cho có, hắn dứt khoát rời khỏi bọn họ.

Ban đầu Tư Mã Niệm Tổ cũng là một đường chủ trong Ám Dạ, vì chống lại Âu Dương Thụy nên Tư Mã Niệm Tổ đã đầu quân cho Diễm Môn một tổ chức Mafia ở Mĩ. Từ ngày Tư Mã Niệm Tổ lên làm Môn chủ không ngừng đối đầu với Âu Dương Thụy, Tư Mã Niệm Tổ nắm hết những bí mật của Ám Dạ nên cướp quân hỏa của họ. Âu Dương Thụy đều mắt nhắm mắt mở cho qua thật ra Âu Dương Thụy cảm thấy có lỗi với hắn ta.

Tuy rằng anh không thích cô gái kia chết cũng không liên quan tới anh nhưng dù sao Tư Mã Niệm Tổ là anh em sinh tử của mình, vẫn có tình cảm. Hắn vẫn chống đối anh nhưng anh nhẫn nhịn chứ không phải e ngại hắn.

Hôm nay Tư Mã Niệm Tổ chạm đến ranh giới cuối cùng của Âu Dương Thụy, Âu Dương Thụy không thể để yên được nữa.

Tư Mã Niệm Tổ hoàn toàn bị hận thù làm cho mờ mắt.

Mà Quan Huệ Nghiên biết những năm qua Tư Mã Niệm Tổ đều cô độc một mình. Từ khi rời khỏi thành phố A đi Mĩ cùng Tư Mã Niệm Tổ, Quan Huệ Nghiên nhất quyết ở bên cạnh hắn ta đi khắp nơi. Đã tám năm rồi, nhưng Tư Mã Niệm Tổ vẫn không hề mảy may đến tình cảm của cô.

Âu Dương Thụy lẳng lặng kể cho Hạ Tịch Nguyệt nghe toàn bộ câu chuyện. Chuyện xảy ra năm đó giống như vừa mới xảy ra, lời của Tư Mã Niệm Tổ vẫn còn vẳng bên tai. Trước kia anh không có gì để bảo vệ nhưng hiện tại thì khác.

Hạ Tịch Nguyệt nói: “Cho nên ngày đó sát thủ ở sân bay muốn giết em, bởi vì hắn muốn cho anh nếm trải cảm giác người phụ nữ mình yêu chết trước mặt mình. Anh thấy bi thương vì anh không muốn đối địch cùng hắn. Nhưng lại không thể, bởi vì anh muốn giúp em. Em nói có đúng không?”

Hạ Tịch Nguyệt tỉnh táo nói, nghe xong Âu Dương Thụy kinh ngạc. Anh không ngờ đầu óc của bảo bối nhà anh chuyển biến nhanh như vậy, có thể hiểu vấn đề ở đâu. Giống như từ khi anh bị thương cô đã thay đổi không còn như trước. Nhưng cụ thể thế nào thì không nói ra được, hình như thông minh ra nhiều rồi.

“Bảo bối nhà chúng ta thật là thông minh nha, có thể hiểu vấn đề ở đâu.”

Âu Dương Thụy khen ngợi Hạ Tịch Nguyệt.

"Nhưng hiện tại anh định làm gì? Đối địch với hắn sao?"

Hạ Tịch Nguyệt quan tâm hỏi.

“Phải, bởi vì anh không muốn em gặp chuyện nữa. Đây là cam kết của anh với em, cùng là lời thề của anh.” Âu Dương Thụy kiên định nói với Hạ Tịch Nguyệt.

“Chẳng lẽ không có phương pháp nào toàn vẹn hơn sao? Có thể giúp hắn xóa bỏ hận thù không?”

"Không có, biện pháp duy nhất chính là hắn mất trí nhớ hoặc là chết đi"

Âu Dương Thụy tiếc nuối nói. Anh không muốn là kẻ địch với Tư Mã Niệm Tổ. Nhưng ai cũng có điều gì đó cần bảo vệ không phải sao? Hiện tại anh cũng có người anh yêu, càng hiểu cảm giác của Tư Mã Niệm Tổ trước kia. Làm sao có thể nói tha thứ là tha thứ?

"Ai, anh chính là nghỉ ngơi thật tốt không cần đang suy nghĩ những thứ này nữa."

Tiếng than thở của Hạ Tịch Nguyệt vì Âu Dương Thụy mà cũng vì Tư Mã Niệm Tổ. Hai người anh em tốt vì một người con gái không đáng giá mà trở mặt thành thủ. Hạ Tịch Nguyệt cảm thấy tiếc cho tình nghĩa của họ.

Bình luận truyện Bà Xã! Anh vô cùng cưng chiều em

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Thiên Thần Ẩn Danhh
đăng bởi Thiên Thần Ẩn Danhh

Theo dõi

Danh sách chương