Tùy Chỉnh
Đề cử

Q3-C11: Hạ Tich Nguyệt Thay Đổi


Âu Dương Thụy ở ở bệnh viện một tuần lễ, đồng nhất cả tuần lễ Hạ Tịch Nguyệt dành cả thời gian chăm sóc phục vụ Âu Dương Thụy. Mỗi ngày cô đều ăn ở ở bệnh viện, còn phải ghi nhớ lời dặn của bác sĩ Tư Đồ Triệt. Bận túi bụi nhưng cô lại cảm thấy cực kì hạnh phúc.

Để cho thân thể Âu Dương Thụy tốt lên, ngày ngày Hạ Tịch Nguyệt đều gọi thím Trương hầm canh cách thủy cho anh uống. Âu Dương Thụy thấy cô ngày ngày bận rộn vì mình, vừa hạnh phúc vừa đau lòng. Trước kia đều là Âu Dương Thụy chăm sóc cô hiện tại thì ngược lại. Âu Dương Thụy không ngờ cô lại chăm sóc cho mình tốt như vậy. Hôm nay cô lại mang canh bổ đi vào, Âu Dương Thụy thấy thần thái phấn khởi của cô liền cười nói:

“Vợ ơi, tại sao anh cảm giác kể từ khi anh bị thương, em lại giống như trở thành một người khác.”

“Thay đổi, nơi nào thay đổi, gầy đi sao?”

Hạ Tịch Nguyệt cố ý làm bộ như nghe không hiểu.

"Ha ha, thay đổi chăm sóc người khác."

Âu Dương Thụy vẫn còn ở trong lòng nghĩ rằng vợ anh nhất định là loại phụ nữ kiên cường, gặp chuyện khó khăn thì càng mạnh mẽ cứng rắn. Có lẽ chờ thân thể anh khỏe lại, Hạ Tịch Nguyệt sẽ trở lại mảnh mai như trước chỉ cần anh bảo vệ.

Hạ Tịch Nguyệt ở trong lòng suy nghĩ một chút, quả thật thế, mình đã thay đổi.

Cô nghĩ: một người phụ nữ bình thường mặc kệ yếu ớt thế nào nhưng mà đối với thời điểm cần phải đứng lên.

“Được rồi, đừng nói những thứ này nữa, chúng ta uống canh bổ đi. Đây là canh gà đen thím Trương vừa mới hầm, rất bổ đó nha.”

Hạ Tịch Nguyệt vui mừng hướng về phía Âu Dương Thụy nói.

"Cái gì, lại uống canh gà a, vợ à anh có thể không uống không?"

Âu Dương Thụy nhìn Hạ Tịch Nguyệt cầu xin. Âu Dương Thụy ghét nhất uống canh rồi, mà bây giờ Hạ Tịch Nguyệt lại bắt anh uống liên tiếp một tuần lễ, anh sao chịu được a. Anh thề chờ anh xuất viện về sau, anh nhất định không ăn thịt gà và uống canh nữa.

"Dĩ nhiên là không được, anh không uống canh sao thân thể khôi phục được, canh này anh phải uống."

Hạ Tịch Nguyệt không dùng giọng thương lượng nói. Kể từ khi Âu Dương Thụy bị bệnh Hạ Tịch Nguyệt chăm sóc, Hạ Tịch Nguyệt giống như trở thành một con cọp mẹ khắp nơi quản Âu Dương Thụy. Mà Âu Dương Thụy lại không thể không nghe. Có lúc bị người ta quản cũng là một niềm hạnh phúc.

"Anh đã bình phục, không tin em xem."

Nói xong, Âu Dương Thụy còn ngây thơ cho cô xem cơ thể của mình, làm Hạ Tịch Nguyệt tin tưởng mình là thật bình phục, hơn nữa không bao giờ cần bổ thân thể nữa.

"Không được, cho dù bình phục cũng phải uống, canh này đối với thân thể anh có lợi, anh đừng có giống như là đang uống độc dược như vậy chứ.”

“Vốn là rất khó uống mà.”

Âu Dương Thụy giống như một đứa bé lẩm bẩm, ngay cả như vậy bị Hạ Tịch Nguyệt uy hiếp vẫn phải uống canh. Uống xong canh Âu Dương Thụy liền hướng về phía Hạ Tịch Nguyệt vui mừng nói:

“Anh muốn tắm.” Cả tuần lễ Âu Dương Thụy tắm đều do Hạ Tịch Nguyệt giúp một tay, bởi vì vết thương của anh không thể để dính nước.

Nếu như là Âu Dương Thụy tự mình tắm nhất định sẽ đụng phải nước. Cho nên Hạ Tịch Nguyệt mới giúp Âu Dương Thụy tắm. Chuyện Hạ Tịch Nguyệt không nguyện ý nhất và khó xử nhất là muốn trợ giúp Âu Dương Thụy tắm.

Mà chuyện Hạ Tịch Nguyệt không nguyện ý nhất lại là chuyện Âu Dương Thụy vui vẻ nhất cũng là nguyện ý nhất trong ngày. Bây giờ mặc dù ăn không được, nhưng nhìn Hạ Tịch Nguyệt đỏ mặt cũng rất vui vẻ? Nghe được Âu Dương Thụy nói muốn tắm, Hạ Tịch Nguyệt không khỏi phản bác:

"Ngày hôm qua không phải mới vừa tắm rồi sao?"

Hơn nữa còn hung hăng đùa giỡn cô một phen, còn muốn để cho cô tắm cho anh, nằm mơ đi. Âu Dương Thụy dĩ nhiên biết Hạ Tịch Nguyệt nhỏ mọn, không khỏi mở miệng nói:

“Vợ ơi, em biết anh thích sạch sẽ, một ngày tắm một lần đã khó chịu lắm rồi.”

Ngụ ý rất rõ ràng, nếu bình thường anh tắm rất nhiều lần , hiện tại anh chỉ có tắm một lần mà cô lại không chịu giúp.

"Nhưng là. . . . . . ."

Hạ Tịch Nguyệt lời nói còn chưa nói hết, Âu Dương Thụy liền giả bộ hết sức khổ sở nói:

"Ai nha, vợ ơi, ngực của anh đau quá!"

Câu này mỗi ngày Âu Dương Thụy đều nói, Hạ Tịch Nguyệt biết bị lừa lần đầu về sau cũng biết anh chỉ giả bộ. Mặc dù biết là thế nhưng Hạ Tịch Nguyệt thấy anh khổ sở cô lại thấy đau lòng. Không có cách nào đành phải:

"Được rồi, hiện tại liền tắm cho anh được chưa."

"Ha ha ~, vợ ơi, anh lại thấy không đau nữa.”

Âu Dương Thụy nhìn Hạ Tịch Nguyệt cười nói, biết Âu Dương Thụy giả bộ, Hạ Tịch Nguyệt cũng lười cùng anh so đo.

Đem Âu Dương Thụy đỡ đến phòng vệ sinh. Hạ Tịch Nguyệt đổ đầy nước, thấy Âu Dương Thụy còn là còn nguyên đứng ở đó, không khỏi kinh ngạc:

"Làm sao anh còn đứng ở nơi đó, nhanh cởi quần áo tới đây?"

“Anh là bệnh nhân, làm sao tự cởi được? Anh bị thương không làm được.”

Âu Dương Thụy giở tính trẻ con ra. Nhưng ý tứ cũng rất rõ ràng chính là muốn cô cởi.

“Cầu xin anh đó, anh bị thương ở ngực chứ có phải ở tay đâu?”

Mặt Hạ Tịch Nguyệt đen lại.

“Anh biết là bị thương ở ngực nhưng khi cử động sẽ lan tới cánh tay.”

Nghe được Âu Dương Thụy lời nói, Hạ Tịch Nguyệt bất đắc dĩ nói:

"Được rồi, em cởi giúp anh.”

Hạ Tịch Nguyệt đi tới trước mặt Âu Dương Thụy nhẹ nhàng cởi nút áo đầu tiên của anh. Lúc Hạ Tịch Nguyệt không để ý thì Âu Dương Thụy lại nở nụ cười phúc hắc.

Hạ Tịch Nguyệt đỏ mặt cởi toàn bộ quần áo của anh. Những chuyện này hai người đều làm hàng ngày, nhưng vừa nhìn thấy ngực rộng của Âu Dương Thụy, Hạ Tịch Nguyệt lại xấu hổ mặc dù đã nhìn vô số lần rồi.

"Quần chính anh cởi đi."

Cuối cùng đem áo của Âu Dương Thụy cởi ra rồi, Hạ Tịch Nguyệt không kịp chờ đợi nói.

“Vợ này, em biết anh không thể khom lưng mà, anh khom lưng thì vết thương sẽ toét ra, sẽ chảy máu đó…”

Âu Dương Thụy còn muốn tiếp tục nói, Hạ Tịch Nguyệt lập tức ngăn cản nói:

"Dừng lại, không phải là muốn em giúp anh cởi ư, em giúp anh cởi thế đã được chưa."

Hạ Tịch Nguyệt nói xong cũng lập tức ngồi chồm hổm xuống, nhắm mắt lại cởi quần Âu Dương Thụy ra. Sau đó lại nhắm mắt lại đứng lên.

"Cởi xong rồi, tắm thôi."

“Vợ à, còn chưa có xong đâu, còn một cái quần trong em chưa cởi, em không định cho anh mặc quần tắm luôn chứ?”

Âu Dương Thụy ở trước mặt Hạ Tịch Nguyệt uất ức nói.

"Anh . . . . . ."

Âu Dương Thụy muốn cô cởi hết quần của anh ra, Hạ Tịch Nguyệt thật kích động muốn nhảy dựng lên.

“Được, em cởi.” Hạ Tịch Nguyệt cắn răng nói.

Hạ Tịch Nguyệt lập tức đi tới trước mặt của Âu Dương Thụy, dáng vẻ cô như lên đoạn đầu đài, nhanh chóng cởi cái quần cuối cùng của Âu Dương Thụy xuống, nhìn vóc người Âu Dương Thụy hoàn mỹ, Hạ Tịch Nguyệt thật kích động muốn chảy máu mũi. Nhìn Hạ Tịch Nguyệt đang nhìn mình thân thể mà phát ra ánh mắt sững sờ, Âu Dương Thụy hài lòng cực kỳ.

"Ha ha ha ~."

Nghe được Âu Dương Thụy tiếng cười, Hạ Tịch Nguyệt mới lấy lại tinh thần. Lúng túng lau chùi thân thể cho Âu Dương Thụy. Chờ tắm xong ra ngoài về sau chỉ thấy Âu Dương Thụy sảng khoái tinh thần, mà sắc mặt Hạ Tịch Nguyệt như táo đỏ. Lại ở trong bệnh viện thêm một tuần lễ, Âu Dương Thụy mãnh liệt yêu cầu mình phải ra khỏi viện về nhà dưỡng bệnh. Vốn là Âu Dương Thụy sẽ nằm viện một tuần mới được xuất viện nếu không phải Hạ Tịch Nguyệt không cho anh thì đã không kéo dài như vậy. Hạ Tịch Nguyệt bất đắc dĩ đồng ý, cô thu thập hành lí xong liền nói với anh:

“Anh ở đây đợi em….em muốn đi hỏi Tư Đồ Triệt xem còn phải chú ý thêm điều gì nữa không?”

“Đừng đi, anh không sao mà.”

"Không được."

Hạ Tịch Nguyệt không đồng ý sau đó đi ra ngoài tiến đến văn phòng của Tư Đồ Triệt.

Ở trên đường cô gặp Đông Phong đang chuyển hành lí, Hạ Tịch Nguyệt vội cản anh ta lại nói:

"Đông Phong, anh qua đây tôi có việc tìm anh."

"Phu nhân, mời nói."

Đông Phong tôn kính nói.

"Anh qua đây."

Hạ Tịch Nguyệt nói xong liền đem Đông Phong kéo đến một xó xỉnh hẻo lánh. Mà Bắc Minh đang theo sau liền nhìn thấy một màn này, không khỏi tò mò đuổi theo.

Trong góc khuất Hạ Tịch Nguyệt lập tức nói:

"Đông Phong, tôi muốn xin anh đồng ý tôi một chuyện."

Hạ Tịch Nguyệt nhìn Đông Phong cầu xin.

"Phu nhân xin đừng nói như vậy, có chuyện gì phu nhân cứ việc phân phó Đông Phong, ở không nên nói như thế ."

Nghe được Hạ Tịch Nguyệt nói ‘ xin ’, Đông Phong rất kinh ngạc. Hạ Tịch Nguyệt vẫn luôn vô cùng tôn kính bọn họ, cũng sẽ không bởi vì cái thân phận Môn chủ phu nhân này mà đối với bọn họ phách lối.

"Nếu như mà tôi nói chuyện này, anh không thể nói cho Thụy biết được?”

Hạ Tịch Nguyệt thử dò xét.

"Không thể nói cho Môn chủ, phu nhân cái này, thuộc hạ sợ rằng không làm được."

Đông Phong có chút hơi khó xử.

“Trước hết anh đừng cự tuyệt yêu cầu của tôi, hãy nghe tôi nói hết rồi tính cũng không muộn.”

“Vâng, phu nhân cứ nói.”

“Tôi muốn học võ để có thể tự bảo vệ mình không bị tổn thương.”

Hạ Tịch Nguyệt nhìn Đông Phong kiên quyết nói.

"Phu nhân cái này?" Đông Phong có chút không rõ hỏi.

Biết Đông Phong không rõ, cho nên Hạ Tịch Nguyệt giải thích: "Anh cũng biết mấy lần Thụy suýt vì tôi mà bị thương, cứ như vậy cũng không phải là cách hay. Hiện tại lại bị Diệm Môn hại nên tôi nghĩ nếu tiếp tục như vậy thì tôi sẽ thành gánh nặng của Thụy. Không, hiện tại tôi đã là gánh nặng rồi.”

Tôi biết rõ mặc dù Thụy muốn tốt cho tôi, nhưng tôi nghĩ cách bảo vệ mình tốt nhất chính là tự học võ để bảo vệ mình, cho nên tôi muốn học bắn súng, tôi nhất định phải bảo vệ mình và bảo vệ người quan tâm tôi.”

Hạ Tịch Nguyệt nhìn Đông Phong hết sức kiên định nó.

"Được, được, phu nhân nói rất hay."

Lúc này, Bắc Minh cũng từ trong ngõ ngách vỗ tay khen ngợi đi ra.

"Làm sao anh ở chỗ này?"

Thấy Bắc Minh Hạ Tịch Nguyệt kinh ngạc hỏi.

"Phu nhân, thật xin lỗi, bởi vì mới vừa rồi gặp cô và Đông Phong lén lút cho nên mới tò mò đi theo tới đây. Chẳng qua tôi thấy phu nhân nói rất hay. Phu nhân nghĩ như thế là đúng, phương pháp bảo vệ tốt nhất là tự mình bảo vệ mình. Nếu như phu nhân muốn học thì Bắc Minh nguyện ý giúp sức.”

Bắc Minh nhìn Hạ Tịch Nguyệt, hắn ta tôn trọng nói.

"Có thật không, anh không nói cho Thụy. Môn chủ của anh?"

Hạ Tịch Nguyệt không xác định hỏi.

"Tôi đồng ý phu nhân sẽ không nói, nhưng phu nhân cũng phải đồng ý với tôi một điều kiện."

"Hả?" Hạ Tịch Nguyệt không hiểu nhìn về phía Bắc Minh.

“Nếu như một ngày Môn chủ phát hiện ra tôi lừa người thì cô nhất định phải đứng ra nói chuyện cho tôi. Bởi vì lúc môn chủ tức giận không lí trí thì chỉ có phu nhân mới ngăn cản được người mà thôi.”

Chuyện cười, Bắc Minh mới không có ngu như vậy. Nếu không nói cho Môn chủ cũng phải làm chuẩn bị trước. Nếu như Môn chủ biết về sau phải làm sao? Đương nhiên là ở trước mặt ban cho một kim bài miễn tử rồi.’

"Đó là đương nhiên, tôi bảo đảm Thụy một khi phát hiện,tôi sẽ giúp anh ra mặt giải quyết."

Hạ Tịch Nguyệt nhìn Bắc Minh bảo đảm.

"Phu nhân kia nghĩ muốn học lúc nào?" Bắc Minh nhìn Hạ Tịch Nguyệt lập tức hỏi.

"Đợi đến Âu Dương Thụy đi làm, tôi sẽ tới Ám Dạ tìm các người, nhưng các người phải nói địa chỉ cho tôi biết.” Đương nhiên phải đợi Âu Dương Thụy đi làm cô mới học được, Hạ Tịch Nguyệt chưa từng tới Ám Dạ nên cần phải biết địa chỉ.

“Được, nhưng phu nhân cô có thể chị khổ sao? Loại võ công này không phải một hai ngày có thể luyện được, n ếu như không có ý chí thì tôi khuyên cô không nên thử.” Bắc Minh nghiêm túc nhìn Hạ Tịch Nguyệt nói.

“Ai nói tôi chỉ nói cho có, ai nói tôi không thể chịu khổ, tôi đã học Taekwondo 10 năm, 20 năm học khiêu vũ, những khổ sở này đối với tôi có là gì?”

"Vậy thì tốt, chúng ta quyết định như vậy đi."

"Cám ơn anh, Bắc Minh."

Hạ Tịch Nguyệt vui mừng nói. Bên cạnh Đông Phong nhìn thấy hai người đã thương lượng xong, nhức đầu hướng về phía Bắc Minh nói:

“Cậu đừng cho tôi hồ đồ phu nhân hồ đồ thì cậu cũng hồ đồ theo rồi.” Ai biết đâu hai người kia lại đồng thanh nói:

"Người nào càn quấy?”

"Người nào càn quấy."

Nghe được hai người bọn họ cùng nhau nói, làm cho Đông Phong sợ một phen.Thấy Đông Phong vẫn là bất đồng ý kiến, Bắc Minh không khỏi mở miệng nói:

“Phong, phu nhân nói đúng, lần này Môn chủ vì đỡ cho phu nhân nên bị thương, may mắn là không thương tổn đến tim, nếu lần tới có nữa thì sẽ không may mắn vậy nữa.”

Cậu dám đảm bảo Môn chủ sẽ may mắn như hôm nay sao? Cho nên tôi thấy để phu nhân học võ công để bảo vệ mình là cách tốt.”

"Cậu nói cũng đúng, nhưng mà tôi không muốn giấu MÔn chủ….”

Đông Phong bị Bắc Minh thuyết phục, nhưng phải gạt Môn chủ , Đông Phong không dám.

“Chuyện này sao gọi là gạt Môn chủ, không thể dùng từ gạt được. Cậu suy nghĩ một chút đi, chuyện này chỉ là không có báo cáo nhanh cho Môn chủ biết thôi, thêm nữa Môn chủ không có nói chúng ta phải báo cáo nhanh cho người mà.”

Bắc Minh ở bên trong lòng cũng nghĩ như vậy, có thể lôi kéo nhiều người cùng nhau gánh trách nhiệm.

Nghe được Bắc Minh một phen khuyên giải Đông Phong rốt cuộc gật đầu nói:

"Được rồi, tôi đồng ý. Cậu dạy phu nhân thương pháp, tôi liền dạy phu nhân mấy thứ bản lĩnh phòng thân."

"Được, quyết định như vậy, cám ơn các người."

Hạ Tịch Nguyệt vui mừng hướng về phía bọn họ nói.

"Phu nhân, là nên chúng ta cám ơn cô mới đúng. Bởi vì cô đều vì Môn chủ mà suy tính."

Bắc Minh nhìn Hạ Tịch Nguyệt từ trong thâm tâm tôn kính nói. Ở trong mắt bọn họ, chỉ cần là Hạ Tịch Nguyệt thật lòng đối đãi Môn chủ bọn họ, đáng giá được bọn họ thật lòng tôn trọng.

"Chẳng qua nếu như bị Môn chủ biết làm thế nào?"

Đông Phong vẫn là có chút không yên lòng mà nói. Dù sao cũng là lần đầu tiên gạt Môn chủ, Đông Phong đương nhiên là vừa khẩn trương vừa sợ. Nghe được Đông Phong băn khoăn Hạ Tịch Nguyệt lập tức bảo đảm:

"Không có việc gì, đợi đến khi Thụy phát hiện, các người đem tất cả trách nhiệm đẩy tới trên người của tôi là tốt, dù sao Thụy cũng sẽ không phạt tôi?"

“Nhiều lắm là ba ngày không xuống giường mà thôi.” Câu nói này Hạ Tịch Nguyệt chỉ nói trong lòng.

"Ừ, vậy cũng tốt." Đông Phong coi như là bị thuyết phục triệt để.

Sau khi cùng Đông PHong và Bắc Minh nói xong, Hạ Tịch Nguyệt chạy như bay đến phòng làm việc của Tư Đồ Triệt, nói cho anh ta biết Âu Dương Thụy xuất viện về nhà nghỉ ngơi, cần chú ý những điều gì.

“Nằm trên giường nghỉ ngơi, ít vận động, ăn nhiều đồ dinh dưỡng vết thương không đụng nước…”

Tư Đồ Triệt nói một hồi cho Hạ Tịch Nguyệt nghe, cô lấy giấy bút ghi lại những điều anh nói. Trở lại phòng bệnh, Âu Dương Thụy nhìn cô có chút không vui nói:

“Làm sao em lại đi lâu như vậy, anh muốn đi tìm em.”

Bởi vì vừa rồi nói chuyện với bọn Bắc Minh nên Hạ Tịch Nguyệt mới trở lại trễ. Thật may Âu Dương Thụy không ra ngoài tì nếu không bị anh phát hiện rồi.

“Không có gì, em đi tìm Tư Đồ Triệt hỏi một số thứ nên mới quay lại trễ.”

Hạ Tịch Nguyệt có chút khẩn trương nói. Dù sao cũng là đang gạt Âu Dương Thụy nên cô rất lo lắng sợ lộ.

"Thật sao?"

Âu Dương Thụy cứ có cảm giác Hạ Tịch Nguyệt là lạ ở chỗ nào, nhưng không nói ra là nơi nào.

“Thật mà. Được rồi, anh đừng nói chuyện này nữa chúng ta nhanh dọn dẹp đồ về nhà thôi.” Hạ Tịch Nguyệt cười nói.

Sau khi về đến nhà, Hạ Tịch Nguyệt ra lệnh cho Âu Dương Thụy nằm trên giường nghỉ ngơi. Âu Dương Thụy đành phải ngoan ngoãn nằm ở trên giường, hết cách rồi, kể từ khi bị thương, ở trong nhà vợ là lớn nhất. Âu Dương Thụy rên rỉ nói:

“Vợ ơi, em mau tới xem một tí đi, ngực của anh không biết vì sao lại đau quá?”

Đang sửa sang hành lí, Hạ Tịch Nguyệt nghe được tiếng kêu của Âu Dương Thụy, lập tức buông hành lí xuống, đi tới bên giường hỏi:

"Thế nào?"

“Anh cảm thấy vết thương có chút đau, em xem có phải bị nhiễm trùng rồi không?”

Âu Dương Thụy làm bộ như rất khổ sở nói.

"Không thể nào, cũng đã bắt đầu lành lại, làm sao sẽ đột nhiên nhiễm trùng rồi."

Mặc dù ngoài miệng nói như vậy, nhưng là Hạ Tịch Nguyệt vẫn là rất nhanh cởi xuống áo Âu Dương Thụy , gỡ băng gạc ra cẩn thận kiểm tra vết thương.

"Không có nhiễm trùng a. Cũng giống như ngày hôm qua thật tốt."

Hạ Tịch Nguyệt nhìn vết thương của Âu Dương Thụy nói. Vết thương vẫn giống như ngày hôm qua, tại sao Âu Dương Thụy kêu đau. Hạ Tịch Nguyệt giọng điệu cứng rắn nói xong, liền bị Âu Dương Thụy lập tức liền kéo vào trong ngực, nhanh chóng lật người liền đem Hạ Tịch Nguyệt áp xuống dưới.

"A ——."

Lúc này Hạ Tịch Nguyệt mới phản ứng được hành động của anh. Không khỏi tức giận nói:

"Âu Dương Thụy anh làm gì thế à?"

“Vợ ơi, nửa tháng rồi anh không có ăn thịt, hôm nay anh muốn ăn một bữa thịnh soạn.”

Âu Dương Thụy nhìn Hạ Tịch Nguyệt uất ức nói. Mình đã nửa tháng không đụng vào vợ rồi, đã là cực hạn với anh rồi. Nếu không thế thì sao anh phải gấp gáp ra viện chứ, vì chuyện này ở bệnh viện không tiện?

Nghe được lời nói Âu Dương Thụy , Hạ Tịch Nguyệt thật là vừa tức vừa thẹn, không khỏi cự tuyệt nói:

"Không được, Tư Đồ triệt nói anh bây giờ thân thể vẫn không thể làm vận động dữ dội."

"Thế nào không thể, vợ em nghi ngờ thể lực của anh à, đợi tí nữa em sẽ biết rõ thể lực bền bỉ của chồng em.”

Âu Dương Thụy cười, nói qua liền đưa cái tay chui vào trong quần áo Hạ Tịch Nguyệt nhẹ nhàng vuốt ve da thịt mềm mại bóng loáng Hạ Tịch Nguyệt.

“Không cần, em biết mấy ngày nay anh khổ nhưng thân thể anh vừa mới tốt lên một chút, không thể vận động manh. Em đồng ý với anh khi nào anh khỏe em sẽ bồi thường cho anh mà?”

Hạ Tịch Nguyệt cầm tay của Âu Dương Thụy đang làm loạn trên người cô.

"Không cần, hiện tại anh muốn em."

Nói qua Âu Dương Thụy liền hôn lên đôi môi anh đào của Hạ Tịch Nguyệt. Hạ Tịch Nguyệt không ngừng giãy giụa lại không dám dung sức, sợ không cẩn thận đụng phải vết thương Âu Dương Thụy. Kết quả tốt không thể nghi ngờ là Hạ Tịch Nguyệt thỏa hiệp. Âu Dương Thụy vừa miêu tả Hạ Tịch Nguyệt môi anh đào vừa nhẹ nhàng cởi quần áo trên người Hạ Tịch Nguyệt xuống.

Nhìn thân thể óng ánh trong suốt mềm mại của Hạ Tịch Nguyệt, Âu Dương Thụy giống như là ác lang nhào tới."Rốt cuộc có thể ăn no nê rồi."

Âu Dương Thụy ở trong lòng vui mừng nói. Trận chiến này diễn ra cả một buổi chiều, cho đến khi mặt trời lặn, Âu Dương Thụy mới miễn cưỡng bỏ qua cho Hạ Tịch Nguyệt.

"Rốt cuộc ai mới là bệnh nhân, thế nào thể lực so với cô còn tốt hơn. Sự khôi phục sức khỏe của người này thật đúng là kinh người. Hạ Tịch Nguyệt thề không tin tưởng lời của người này nữa, thể lực tốt như vậy lại giả ngây thơ lừa gạt tình cảm của mình.”

Lần này Âu Dương Thụy thần thái phấn khởi, mà Hạ Tịch Nguyệt chỉ có thể ở nằm trên giường nghỉ ngơi dưỡng sức.

Bình luận truyện Bà Xã! Anh vô cùng cưng chiều em

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Thiên Thần Ẩn Danhh
đăng bởi Thiên Thần Ẩn Danhh

Theo dõi