Tùy Chỉnh
Đề cử

Q3-C12: Hạ Tịch Nguyệt Học Tập Thương Pháp


Âu Dương Thụy ở nhà nghỉ ngơi hai ngày liền. Mặc dù đang bị thương, nhưng vẫn có một số việc cần Âu Dương Thụy tự mình xử lý,cho nên mặc kệ Hạ Tịch Nguyệt ngăn cản Âu Dương Thụy vẫn đi làm.

Sau khi Âu Dương Thụy đi làm, Hạ Tịch Nguyệt cũng đi tới trường học giải thích một chút về việc lần trước không tham gia cuộc thi khiêu vũ. Từ trường học đi ra , Hạ Tịch Nguyệt gặp Cổ Tây, nhìn thấy Cổ Tây, Hạ Tịch Nguyệt không khỏi có chút áy náy gọi:

"Cổ Tây."

"Ừ."

Cổ Tây nhẹ nhàng gật đầu một cái, sau đó lướt qua Hạ Tịch Nguyệt trực tiếp đi vào trường học, giống như Hạ Tịch Nguyệt không ở đó. Thấy Cổ Tây cư xử như vậy với mình trong lòng Hạ Tịch Nguyệt cảm thấy rất khó chịu, vội vàng nên tiếng gọi:

"Cổ Tây, chúng ta có thể nói chuyện một chút không?"

Đang tiến về phía trước Cổ Tây nghe thấy tiếng Hạ Tịch Nguyệt liền dừng bước. Trong lòng Cổ Tây không khỏi tự giễu :

"Đã cảnh cáo mình không nên hãm sâu vào thế nhưng lại không bỏ dược, dù giận cô thế nào nhưng vừa nghe cô gọi mình, vẫn là nhịn không được dừng bước."

Trong quán cà phê, mỗi người một ly cà phê, không ai nói chuyện yên lặng uống cà phê của mình. Chẳng biết từ bao giờ hai người lại trở nên xa lạ như vậy, Hạ Tịch Nguyệt không kìm được tự hỏi chính mình. Cô lên tiếng phá vỡ sự trầm lặng này:

"Cổ Tây, chuyện hôm đó thật xin lỗi."

Hạ Tịch Nguyệt nói lời xin lỗi.

"Chuyện ngày đó cậu không có lỗi, cậu chỉ là quan tâm tới chồng cậu thôi"

Cổ Tây lạnh giọng trả lời.

"Cổ Tây, cậu nhất đinh phải nói chuyện với mình như vậy à, mình thừa nhận ngày hôm đó bỏ thi làm cậu mất cơ hội tham gia, mình rất áy náy nhưng mình không hối hận vì quyết định khi đó của mình, đối với mình chồng mình so với bất kỳ chuyện gì vẫn quan trọng hơn.”

Mà ngồi ở trong phòng làm việc của Tổng giám đốc Âu Dương Thụy nghe được Hạ Tịch Nguyệt thổ lộ kích động chỉ kém chưa nhảy từ trên ghế xuống, khi vừa nghe thủ hạ báo cáo nói Hạ Tịch Nguyệt cùng Cổ Tây gặp mặt, cho nên Âu Dương Thụy liền mở hệ thống định vị trên chiếc nhẫn của Hạ Tịch Nguyệt, không chỉ có thể xác định vị trí của cô mà còn có thể nghe được cuộc đối thoại của Hạ Tịch Nguyệt và Cổ Tây.

Nghe được những lời nói vừa rồi của Hạ Tịch Nguyệt , Âu Dương Thụy liền cắt đứt hệ thống định vị, bởi vì đã không cần nghe thêm nữa.

Nghe được Hạ Tịch Nguyệt nói như vậy, trong lòng Cổ Tây rất đau, tức giận nói :

"Nếu như vậy, giữa chúng ta còn có gì để nói nữa."

‘ Tại sao? Tại sao không phả là anh? Có phải chỉ cần Âu Dương Thụy biến mất, cô sẽ yêu anh.’ CổTây không tiếng động nói, liền đứng lên, xoay người bỏ đi.

Thấy Cổ Tây rời khỏi, Hạ Tịch Nguyệt ở phía sau hô to:

"Bởi vì mình coi cậu là bạn nên mới phải nói rõ với cậu, hy vọng cậu hiểu và tìm được người tâm đầu ý hợp với mình, đừng làm mình thất vọng"

Nghe được lời vừa rồi của Hạ Tịch Nguyệt, Cổ Tây dừng bước, nhưng không hề quay đầu, trong lòng nên tiếng đáp lại :

"Thật xin lỗi A Nguyệt, mình nhất định muốn làm cho cậu thất vọng."

Sau đó cũng không quay đầu lại rời đi.

"Cổ Tây, cậu ngàn vạn đừng để cho mình thất vọng a." Nhìn Cổ Tây đã đi xa , Hạ Tịch Nguyệt lầm bầm nói.

Sau khi Cổ Tây rờ đi, Hạ Tịch Nguyệt ở trên ghế trầm mặc một hồi, sau đó giống như là nghĩ tới điều gì.Lập tức lấy điện thoại di động ra gọi cho Bắc Minh. Ngày đó ở trong bệnh viện Hạ Tịch Nguyệt đã lấy số điện thoại của Bắc Minh. Bấm điện thoại, Hạ Tịch Nguyệt lập tức nói:

"Bắc Minh, tôi đang ở quán cà phê gần trường học, mau qua đây đón tôi."

"Dạ, phu nhân."

Bắc Minh cúp điện thoại liền lập tức lái chiếc xe thể thao số lượng có hạn tới đây. Dừng lại xe liền nhìn thấy Hạ Tịch Nguyệt đang đứng đợi, xuống xe liền tôn kính gọi:

"Phu nhân."

"Bắc Minh, Âu Dương Thụy vẫn luôn phái người bảo vệ tôi, hãy cắt đuôi bọn họ."

Bởi vì Hạ Tịch Nguyệt chỉ cảm thấy có người bảo vệ cô, nhưng cũng không biết bọn họ ở nơi nào.

"Không thành vấn đề phu nhân."

Bắc Minh tự tin nói, đều là người trong bang, nhưng hắn là hết sức quen thuộc với chiêu thức theo dõi của bọn họ. Bắc Minh mở cửa xe , vui mừng hướng về phía Hạ Tịch Nguyệt nói:

"Phu nhân, mời lên xe."

Đem hộ vệ bỏ rơi ở phía sau, Bắc Minh lấy điện thoại di động ra gọi cho thủ lĩnh nhóm hộ vệ. Hộ vệ theo dõi Hạ Tịch Nguyệt bị vứt sạch, không có thấy rõ là người của bọn họ, vừa định gọi điện thoại cho Âu Dương Thụy , liền nhận được điện thoại của Bắc Minh :

"Anh Minh?"

Thủ lĩnh nhóm hộ vệ lên tiếng.

"Ừ, phu nhân là tôi đón đi. Phu nhân có chút chuyện riêng muốn tự mình xử lý, cho nên không hy vọng các cậu đi theo."

Bắc Minh giọng không thể thương lượng nói.

"Nhưng Môn chủ . . . . . . ."

Hộ vệ thủ lĩnh khổ sở nói.

"Các cậu chỉ cần không nói cho Môn chủ là được. Nếu như các cậu nói cho Môn chủ cũng không tránh được sẽ bị trừng phạt. Hiện tại không nói cho Môn chủ, Môn chủ cũng sẽ không biết.

Nếu như các cậu đã đắc tội với tôi, chắc các cậu cũng biết hậu quả. Lại nói, phu nhân xong việc sẽ về nhà , tuyệt đối sẽ không gây khó khăn cho các cậu."

Bắc Minh lên giọng uy hiếp.

"Cái này, chúng ta đã hiểu rồi, anh Minh."

Hộ vệ thủ lĩnh nghĩ đi nghĩ lại vẫn là nghe theo đề nghị Bắc Minh. Bởi vì nếu như bị Âu Dương Thụy biết bọn họ mất dấu của phu nhân , nhất định sẽ bị trừng phạt. Mà không nói Môn chủ cũng sẽ không biết, phu nhân đến thời gian cũng sẽ về nhà. Như vậy cũng không bị môn chủ trừng phạt,cũng không đắc tội Bắc Minh. Hắn đương nhiên sẽ chọn lựa ý kiến Bắc Minh. Bắc Minh vui mừng nói với Hạ Tịch Nguyệt:

"Phu nhân, chúng ta trực tiếp đi tới Ám Dạ sao?"

"Dĩ nhiên."

Vừa nghĩ tới mình có thể đi tới nơi này, Hạ Tịch Nguyệt liền không kìm được hưng phấn. Bắc Minh rất nhanh liền cùng Hạ Tịch Nguyệt cùng nhau trở lại Ám Dạ, dọc đường đi đều thông suốt không gặp trở ngại gì.

"Phu nhân, cô đã đến rồi."

Hạ Tịch Nguyệt vừa xuống xe, Đông Phong liền tôn kính chào.

"Ân."

Hạ Tịch Nguyệt đơn giản đáp lại một tiếng.

"Vậy chúng ta bây giờ liền đi trụ sở huấn luyện xem một cái thôi."

Đông Phong hướng về phía Hạ Tịch Nguyệt nói.

"Tốt."

Hạ Tịch Nguyệt vui mừng trả lời. Đi tới phòng dưới lòng đất, Hạ Tịch Nguyệt liền nhìn thấy các huynh đệ đang được huấn luyện. Có đánh bao cát, có hai người đánh nhau. . . . . . , khiến Hạ Tịch Nguyệt nhìn hoa cả mắt.

"Phu nhân, mời sang bên này."

Đông Phong chỉ vào một hướng. Sau đó cả ba người đi tới bên cạnh thang máy, Đông Phong ấn thang máy, ba người liền lập tức đến lầu 1. Vừa lên lầu Hạ Tịch Nguyệt liền bị cảnh trước mắt làm cho ngạc nhiên. Nơi này rất rộng rãi, tất cả trên tường có để nhiều loại súng ống. Bắc Minh tùy tiện cầm lên một khẩu súng lục,

"Phanh —— phanh ——."

Bắc Minh hướng cái bia đối diện bắn hai phát.

"Khẩu súng này là M4A1: điều khiển đơn giản, dễ dàng sử dụng, uy lực giống như nhau, tốc độ khá ổn."

Lại nâng một cây súng lục khác lên,

"Phanh —— phanh ——."

Hướng cái bia đối diện bắn hai phát, liền lập tức nói:

"Đây là khẩu AK49 có chút uy lực lớn, xạ kích tốc độ cực nhanh, độ chuẩn xác giống như nhau, nhưng là lực đàn hồi lớn nên họng thương nhảy rất ngiêm trọng."

Lại nâng một thanh súng trường lên, liền mở ba phát, giọng khen ngợi:

"QBZ95 một thanh thượng hạng súng trường, uy lực lớn, ổn, nhẹ, chính xác."

Buông súng trong tay xuống , Bắc Minh nhìn Hạ Tịch Nguyệt nói thật:

"Phu nhân, nếu như phu nhân nghĩ học tập súng lục, tôi đề nghị ngươi học M4A1, bởi vì nó thao tác tương đối đơn giản, AK49 mặc dù lực sát thương lớn, nhưng là trên họng thương nhảy nghiêm trọng, tôi sợ phu nhân nắm giữ không tốt."

Hạ Tịch Nguyệt không có lập tức trả lời Bắc Minh, mà là đi tới chỗ để súng lục trước mặt . Cầm lấy khẩu AK49, hưng phấn hướng về phía Bắc Minh nói:

"Tôi sẽ dùng cây súng này, tôi thích nó."

Thật ra thì có rất ít người biết Hạ Tịch Nguyệt rất đam mê với các loại súng đặc biệt là súng ống, trong nhà cũng chứa rất nhiều mô hình súng ống, nhất là mô hình AK, hôm nay rốt cuộc có thể sờ tới súng thật rồi, Hạ Tịch Nguyệt thật là kích động .

Hạ Tịch Nguyệt cũng không biết mình tại sao ưa thích súng ống như vậy, dù sao cũng chính là đam mê. Có lẽ có nhiều người cũng bị bề ngoài nhu nhược của Hạ Tịch Nguyệt lừa, thật ra thì Hạ Tịch Nguyệt trong xương cũng có một mặt máu lạnh.

"Được, nếu như phu nhân thích học, tôi liền dạy phu nhân." Bắc Minh cười nói. Nhìn Hạ Tịch Nguyệt rất thích khẩu súng này, Bắc Minh cũng có chút kinh ngạc, hắn không ngờ Hạ Tịch Nguyệt là tiểu thư khuê các, thấy khẩu súng không phải bị sợ đến hoa dung thất sắc, mà là hưng phấn. Không sai chính là hưng phấn, giống như là thợ săn thấy động vật cái loại đó cảm giác hưng phấn.

"Bây giờ chúng ta liền bắt đầu thôi."

Hạ Tịch Nguyệt nói. Bởi vì Hạ Tịch Nguyệt đã không thể chờ đợi muốn biết nổ súng có cảm giác gì.

"Đầu tiên lên lớp, mở chốt an toàn, sau đó nhắm trúng mục tiêu rồi bóp cò."

Bắc Minh từ từ dạy Hạ Tịch Nguyệt. Hạ Tịch Nguyệt nghe Bắc Minh nói,trước tiên đem súng lên đường, sau đó mở ra bảo hiểm, động tác của Hạ Tịch Nguyệt hết sức thuần thục, giống như trước kia đã từng luyện tập, cuối cùng nhắm ngay cái bia đối diện,

"Phanh —— phanh ——."

Liền bắn hai phát. Hạ Tịch Nguyệt liền vui mừng quay về phía Bắc Minh nói:

"Cảm giác rất tốt, tôi thích bắn súng, mặc dù bây giờ còn chưa tới Bách Phát Bách Trúng chẳng qua tôi sẽ cố gắng."

"Vậy thì tốt. Chỉ là,nhìn phu nhân lên lớp cùng mở an toàn thuần thục như thế, cô trước kia có tiếp xúc qua súng sao?"

Vừa rồi Bắc Minh quan sát Hạ Tịch Nguyệt bắn súng, thấy thế nào cũng không giống lần đầu tiên cầm súng,liền đem thắc mắc ra hỏi. Nghe được câu hỏi Bắc Minh, Hạ Tịch Nguyệt không chút giấu giếm nói: "Tôi có rất nhiều súng ống mô hình, nhưng không có chân chính sờ qua súng thật."

"Như vậy thì dễ làm rồi. Phu nhân đã tiếp xúc qua súng, vậy tôi nghĩ sau này học sẽ đơn giản hơn nhiều "

Bắc Minh lạnh giọng nói. Nói chuyện đến vấn đề dạy súng, Bắc Minh dĩ nhiên sẽ không cợt nhả rồi.

"Muốn nhắm chúng mục tiêu, mắt nhắm đồng nhất với họng súng"

"Phanh —— phanh ——."

Hạ Tịch Nguyệt lắng nghe sau đó bắn ra hai phát, nhưng vẫn bắn không chuẩn.

"Súng cùng tay phối hợp giống như tôi vậy."

Bắc Minh vừa giảng giải vừa làm mẫu cho Hạ Tịch Nguyệt. Một buổi chiều Hạ Tịch Nguyệt không ngừng luyện bắn súng, luyện đến lúc kiệt sức mới chịu ngưng.

Mấy ngày nay Hạ Tịch Nguyệt đều tới Ám Dạ luyện tập thương pháp. Tối hôm đó khi về nhà cơm tối cũng không ăn liền đi ngủ. Âu Dương Thụy về nhà đã thấy Hạ Tịch Nguyệt ở trên giường ngủ, không khỏi có chút lo lắng đi tới hỏi:

"Vợ ơi, em làm sao vậy? Mau dậy đi ăn cơm."

"Không ăn, em muốn đi ngủ. Ngày mai còn phải luyện tập."

Hạ Tịch Nguyệt mơ mơ màng màng nói.

"Ngày mai luyện cái gì?"

Nghe được câu trả lời của Hạ Tịch Nguyệt , Âu Dương Thụy tò mò hỏi. Hạ Tịch Nguyệt ý thức được mình đã nói lộ ra miệng, lập tức nói đến:

"A, em nói là ngày mai còn đi học đi luyện khiêu vũ."

"Thật sao?"

Âu Dương Thụy không tin hỏi.

"Đúng, chính là như vậy. Em thật đói, chúng ta đi xuống ăn cơm đi."

Nghe Hạ Tịch Nguyệt nói vậy , Âu Dương Thụy cũng không suy nghĩ nhiều. Nhưng qua mấy ngày, Âu Dương Thụy phát hiện Hạ Tịch Nguyệt mỗi ngày trở lại trên thân thể cũng sẽ xuất hiện cục xanh cục tím .

Khi hỏi Hạ Tịch Nguyệt, Hạ Tịch Nguyệt nói là mình luyện vũ điệu nhất thời không cẩn thận đụng phải dụng cụ, cho nên mới bị thương. Lần này Âu Dương Thụy cũng không có tin tưởng dễ dàng như vậy. Rời phòng khỏi phòng ngủ, Âu Dương Thụy lập tức lấy điện thoại di động ra hỏi hộ vệ :

"Phu nhân gần đây đang làm việc gì?"

Bên kia hộ vệ đã sớm cùng Hạ Tịch Nguyệt thống nhất khẩu cung, lập tức trả lời:

"Phu nhân gần đây đều ở trường học luyện tập khiêu vũ không đi chỗ nào khác."

Cúp điện thoại, Âu Dương Thụy từ đầu đến cuối đều cảm thấy có cái gì không đúng.

Ngày hôm sau, Âu Dương Thụy sau khi rời khỏi biệt thự liền tìm một nơi ẩn nấp. Chỉ chốc lát liền thấy Hạ Tịch Nguyệt đi ra. Âu Dương Thụy liền đi theo Hạ Tịch Nguyệt. Bỏ rơi hộ vệ liền lên một chiếc xe đua. Âu Dương Thụy đứng xa xa nhìn chiếc xe thể thao kia,

"Thế nào cảm thấy quen mắt như vậy ?"

Âu Dương Thụy trong lòng thầm nói. mở hệ thống định, Âu Dương Thụy rất nhanh đi theo bọn họ.Điều Âu Dương Thụy cảm giác kỳ quái:

"Bọn họ hình như là trên đường đi tới tổng bộ Ám Dạ . Bọn họ đi tới đây làm cái gì?"

Âu Dương Thụy đi tới Ám Dạ, trực tiếp liền hỏi:

"Bắc hộ pháp ở nơi nào?"

Bởi vì ở trên xe Âu Dương Thụy nhớ ra , chiếc xe kia là xe của Bắc Minh. Đó là chiếc xe thể thao số lượng có hạn, trên thế giới tổng cộng cũng chỉ có ba chiếc. Hơn nữa chỉ có một chiếc xe tại Trung Quốc.

"Bắc hộ pháp đưa phu nhân phòng luyện súng ống rồi ạ."

Một tên tiểu đệ cung kính nói.

"Rất tốt, thì ra là tất cả mọi người đều biết Bắc Minh mỗi ngày mang phu nhân tới đây luyện súng ống, mà anh là Môn Chủ lại không hay biết gì."

Âu Dương Thụy trong lòng tức giận không nhẹ. Đi tới lầu1 liền nghe được bên trong truyền tới tiếng súng.

"Phu nhân, cô tiến bộ rất nhanh? Bây giờ đã có thể đánh tới vòng sáu rồi."

Bắc Minh nhìn Hạ Tịch Nguyệt vui mừng nói.

"Tiếp tục, như vậy còn chưa được, ta đã luyện tập một tuần lễ rồi, mới có thể đánh tới vòng sáu như vậy sao được."

Hạ Tịch Nguyệt không hài lòng.

"Phu nhân, cô mới luyện tập một tuần lễ mà có thể đánh tới vòng sáu đã có thể coi là thiên tài rồi "

"Nhưng ta phải mau sớm học được thương pháp, buổi chiều tôi còn muốn cùng Đông Phong luyện tập võ thuật.Nếu không nhanh chóng luyện tập sớm muộn sẽ bị Thụy phát hiện."

Hạ Tịch Nguyệt lo lắng nói .

"Anh đã phát hiện."

Âu Dương Thụy từ ngoài đẩy cửa đi vào. Nghe thấy âm thanh của Âu Dương Thụy,súng trong tay Hạ Tịch Nguyệt lập tức rơi xuống đất, không khỏi kinh ngạc kêu:

"Thụy? Sao anh ở chỗ này?"

"Tại sao anh lại ở chỗ này,em cứ nói đi? Đúng là đã cứng cáp một chút thì liền lừa dối cả anh.”

Âu Dương Thụy hết sức tức giận gầm lên.

"Thụy hãy nghe em nói , những thứ này đều không liên quan bọn họ, đều là em kêu cậu ấy làm như vậy. Anh muốn phạt thì phạt em đi."

Hạ Tịch Nguyệt ngăn Âu Dương Thụy lại.

"Em! Anh đương nhiên là muốn phạt, nhưng là bọn họ cũng đều đừng nghĩ thoát được tội."

Âu Dương Thụy lạnh giọng nói. Nghe được lời nói của Âu Dương Thụy, Bắc Minh lập tức hướng Hạ Tịch Nguyệt cầu cứu :

"Phu nhân, giúp chúng tôi."

Vốn tưởng rằng hướng phu nhân cầu xin giúp đỡ sẽ tránh được một kiếp, nhưng hắn lại quên rằng khi Âu Dương Thụy nổi giận thì không ai có thể cầu xin tha thứ.

"Thụy, anh đừng như vậy hãy nghe em giải thích đã."

Hạ Tịch Nguyệt lo lắng nói.

"Còn muốn giải thích gì nữa, bây giờ quay về nhà cùng anh."

Âu Dương Thụy tức giận gầm nhẹ.

"Em không đi, em muốn học bắn súng."

Hạ Tịch Nguyệt quật cường nói.

"Em nói gì, có giỏi lặp lại lần nữa cho anh,muốn học dùng súng ư? Em có gan giết người không." Âu Dương Thụy tức giận nói đến.

"Cứ học dùng súng là phải giết người à, em chỉ muốn học để tự vệ thôi mà." Hạ Tịch Nguyệt nghiêm túc nói.

"Tự vệ, Âu Dương Thụy chẳng nhẽ không bảo vệ được vợ của mình hả?" Âu Dương Thụy nhíu mày hỏi

Anh tất nhiên là có thể bảo vệ em nhưng anh cũng không thể bên em cả ngày, tốt nhất em vẫn là phải biết tự bảo vệ mình để không làm gánh nặng cho anh."

" Âu Dương Thụy anh lấy vợ để yêu, không phải để cho vợ anh học giết người rồi học thêm những thứ này."

Hạ Tịch Nguyệt là thiên kim đại tiểu thư, nhưng bây giờ vì mình mà dính vào hắc đạo, Âu Dương Thụy tất nhiên sẽ không đồng ý, bởi vì Hạ Tịch Nguyệt trong lòng anh chính là thiên sứ Anh không hy vọng có một ngày thiên sứ của anh vì anh mà biến thành ma quỷ như anh.

"Anh lấy vợ là để yêu để thương. Chồng của em em cũng yêu như vậy. Em không cách nào chịu được trong lòng anh em lúc nào cũng yếu đuối, em cũng không cách nào nhịn được khi không biết anh ở sau lưng em có dáng vẻ gì.”

“Anh yêu em, không muốn em dính lứu tới hắc đạo.”

“Nhưng mà cũng yêu anh, chỉ cần có thể ở cùng với anh em nguyện ý biến thành ma quỷ. Trên thế giới này người em quan tâm duy nhất chỉ có anh. Nhìn anh người toàn máu tươi ngã trong lòng em, đời này cần xảy ra một lần em không cho phép xảy ra một lần nữa."

Hạ Tịch Nguyệt kích động nhìn Âu Dương Thụy mà nói ra những điều cô kìm nén trong lòng suốt một tháng qua.

Bắc Minh vào lúc Hạ Tịch Nguyệt thổ lộ liền bỏ chạy. Hiện tại không chạy thì đợi tới bao giờ. Chẳng nhẽ đợi đến Môn chủ kịp phản ứng, chính là muốn trốn cũng không trốn thoát rồi.

Nghe Hạ Tịch Nguyệt thổ lộ, Âu Dương Thụy kéo Hạ Tịch Nguyệt vào trong ngực của mình:

"Anh hiểu rõ, anh biết rõ em làm tất cả cũng là vì anh. Nhưng anh không muốn em biến thành như vậy. Anh rất đau lòng ."

Âu Dương Thụy yêu thương nhìn Hạ Tịch Nguyệt.

Hạ Tịch Nguyệt nắm chặt hai tay đang vuốt ve gương mặt mình của Âu Dương Thụy, nhìn anh nghiêm túc nói :

"Thụy, em biết rõ anh sẽ bảo vệ em một cách tốt nhất. Nhưng phương pháp bảo vệ tốt nhất chính là bản thân em tự bảo vệ mình, Thụy tin tưởng em, vô luận chuyện gì xảy ra, anh vẫn là ngươì trong lòng Hạ Tịch Nguyệt."

"Không thể không học được sao?"

Âu Dương Thụy lạnh giọng hỏi.

"Đúng, không thể không học. Cho dù anh hôm nay ngăn trở em...em vẫn có thể tìm người khác để học ."

Hạ Tịch Nguyệt kiên định nhìn Âu Dương Thụy .

‘Không chỉ vì anh, cũng là vì em. Vì anh tất cả thay đổi này đều đáng giá. ’ Hạ Tịch Nguyệt thầm nói trong lòng.

"Được, anh dạy em." Trầm mặc một hồi, Âu Dương Thụy dụi dàng nói

Cái gì, anh dạy em ?"

Hạ Tịch Nguyệt kinh ngạc nói.

"Đúng, thương pháp của anh là tốt nhất, không dạy em thì ai dạy "Âu Dương Thụy vui vẻ véo nhẹ mũi Hạ Tịch Nguyệt.

"Như vậy thật sự là quá tốt. Chỉ là anh không cần đi trách tội Đông Phong cùng Bắc Minh, còn có mấy người hộ vệ nữa, bọn họ cũng là vì tốt cho em."

Thấy Âu Dương Thụy đã đồng ý yêu cầu của mình, Hạ Tịch Nguyệt liền lập tức vì mấy người kia mà cầu xin.

"Không được, quy củ là quy củ , bọn họ phá hư quy củ thì phải bị trừng phạt. Bằng không sau này anh làm sao đối mặt với anh em trong bang được."

Âu Dương Thụy lập tức cự tuyệt .

"Nhưng là, . . . . . ."

Hạ Tịch Nguyệt còn muốn nói tiếp . Âu Dương Thụy liền cắt đứt lời Hạ Tịch Nguyệt :

"Không có nhưng nhị gì hết, chuyện này anh tự có chừng mực, em cũng không cần nhúng tay vào. Hôm nay cho em nghỉ ngơi một ngày, ngày mai anh sẽ tự mình dạy em thương pháp ."

"Nha."

Hạ Tịch Nguyệt mất mát nói. Không thể cầu xin cho Bắc Minh, cô cũng cảm thấy rất bất đắc dĩ. Mà tên Bắc Minh kia hiện tại đang ngồi trên máy bay :

Không sai, Bắc Minh đã ngồi lên máy bay về Italy rồi, chuyện cười, hiện tại không chạy, chẳng nhẽ đợi tới lúc Môn chủ tính sổ mới chạy hay sao.

Đông Phong, thật xin lỗi, thay anh em cõng thôi. Bởi vì Đông Phong còn chưa biết Âu Dương Thụy đã biết mọi việc, cho nên còn chưa kịp trốn.

"Đừng tưởng rằng chuyện như vậy là xong rồi, dám gạt anh, xem về nhà anh thu thập em như thế nào "

Âu Dương Thụy nhìn Hạ Tịch Nguyệt hung hăng nói.

"Cái gì, không phải anh nói bỏ qua sao, cái tên lừa gạt này"

Hạ Tịch Nguyệt nhỏ giọng lầm bầm. Ngày thứ hai Hạ Tịch Nguyệt cảm giác cả người mình như bị xe tải cán qua, cả người ngay cả xương cũng muốn vỡ ra.

"Âu Dương Thụy, cái tên khốn kiếp này ~."

Hạ Tịch Nguyệt ở trên giường la lên.

Bình luận truyện Bà Xã! Anh vô cùng cưng chiều em

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Thiên Thần Ẩn Danhh
đăng bởi Thiên Thần Ẩn Danhh

Theo dõi