Tùy Chỉnh
Đề cử

Q3-C13: Âu Dương Thụy Dạy Thương Pháp


Âu Dương Thụy trừng phạt bọn họ nói nhẹ cũng không nhẹ, nói nặng cũng không nặng, chính là muốn nửa cái mạng nhỏ của bọn họ mà thôi. Mặc dù Bắc Minh chạy trốn tới Italy, nhưng là vẫn bị Âu Dương Thụy tóm trở về . Âu Dương Thụy biết đam mê lớn nhất của Bắc Minh là xe thể thao . Nhà để xe của Bắc Minh có tới mấy trăm chiếc xe, đều là những chiếc xe số lượng có hạn được thu thập từ khắp nơi trên thế giới . Mà tất cả xe thể thao đều bị Âu Dương Thụy tịch thu coi như là hình phạt. Nghe thấy hình phạt này Bắc Minh không khỏi lệ rơi đầy mặt.

"Tại sao, có thể đổi hình phạt không Môn chủ ."

Bắc Minh vừa khóc vừa đi theo thương lượng với Âu Dương Thụy .

"Cậu cứ nói đi?"

Ý tứ Âu Dương Thụy rất rõ ràng, chính là chuyện này không thể thương lượng.

"Không nên , sao Môn chủ lại thích lấy đồ vật ra làm hình phạt như vậy ."

Bắc Minh thương tâm nói. "Con trai bảo bối của hắn, ngày mai một đứa cũng không còn. Đây không phải là muốn tính mạng của hắn rồi sao? Mặc dù có thể mua, nhưng đều là bản số lượng có hạn rồi, toàn thế giới cũng chỉ có ba chiếc, giờ hỏi hắn nên đến đâu mua. Môn chủ cũng thật sự là quá phúc hắc rồi, lần tới không bao giờ tốt bụng nữa."

Bắc Minh trong lòng không khỏi lệ rơi đầy mặt hối hận đến ruột xanh mét. Mà Đông Phong trừng phạt càng đơn giản hơn. Đừng xem Đông Phong bình thường luôn là có bộ mặt cà lơ phớt phơ, thật ra Đông Phong chính là rất tham tiền. Yêu thích lớn nhất của hắn cũng chính là tiền. Trong nhà Đông Phong khắp nơi đều là tiền mặt, cũng vì kiếm tiền quá dễ dàng.

Đông Phong còn từng lấy ra mười triệu từ ngân hàng mang về nhà đếm, toàn bộ đếm mất một tháng. Nhưng là Đông Phong chỉ thích đếm tiền của mình. Mà Âu Dương Thụy trực tiếp đóng băng tất cả tài khoản trong ngân hàng của Đông Phong. Mỗi tháng chỉ cho Đông Phong 1000 đồng tiền tiêu vặt.

"Cái gì, Môn chủ, 1000 đồng tiền cũng không đủ để thuộc hạ tiêu trong 1 giờ."

Nói đến tiền, Đông Phong sẽ không còn bộ dạng chững chạc như thường ngày nữa.

"Vừa đúng lúc nên góp tiền cho cậu lấy vợ, tôi cũng là vì muốn tốt cho cậu thôi , tiêu tiền phung phí như cậu thì không đủ tiên mà lấy vợ đâu."

Âu Dương Thụy lạnh giọng trả lời. Nói ra lí do cũng quá đàng hoàng đó chứ, thật giống như tôi tịch thu tiền của cậu đều là vì tốt cho cậu .

"Nhưng Môn chủ, số tiền kia đủ để cưới vài chục người vợ đó."

Đông Phong nhỏ giọng giải thích .

"Vậy cậu ngay bây giờ đi lấy vợ cho tôi xem, nếu cậu làm được thì tôi sẽ trả lại tiền cho cậu."

Âu Dương Thụy làm khó Đông Phong . Anh biết Đông Phong không thể cưới ngay lập tức cho nên mới nói như vậy.

"Cái gì?"

Nghe được Âu Dương Thụy nói vậy , Đông Phong kinh sợ ngã xuống. Ban đêm gió lớn bắt hắn đi tìm vợ.

"Cậu đã không tìm được, vậy thì tiền cứ để chỗ tôi vậy."

Âu Dương Thụy nói xong liền xoay người rời đi. Nhìn bộ dạng Đông Phong , Bắc Minh không nhịn được cười nói :

"Tôi cho là Môn chủ trừng phạt tôi là nặng nhất, không ngờ cậu so với tôi còn thảm hơn , lần này cuối cùng cũng công bằng rồi."

"Bắc Minh, tôi liều mạng với cậu. Đều tại cậu, ban đầu đã nói không làm, cậu lại muốn làm giờ thì xong rồi. Tôi muốn giết chết cậu."

Dứt lời Đông Phong liền vung nắm đấm về phía Bắc Minh.

"Cậu đánh thật à."

Bắc Minh vừa tiếp được quả đấm của Đông Phong vừa nói .

"Cái rắm, lão tử lúc nào cùng ngươi chơi đùa chứ."

Đông Phong tức giận quát.

"Cái gì lão tử, cái rắm, thật đúng là không có tư cách."

Bắc Minh vừa tiếp nắm đấm vừa nói với Đông Phong . Rốt cuộc hai người đánh kiệt sức . Đông Phong nhìn Bắc Minh :

"Đem thẻ tín dụng của cậu cho tôi ."

"Làm gì?"

"Đương nhiên là dùng. Môn chủ đóng băng tài khoản của tôi món nợ này tôi tính sang cậu."

Đông Phong lạnh giọng trả lời, nói như đó là chuyện đương nhiên.

"Tôi có nói là tôi nợ cậu sao."

Bắc Minh hỏi ngược lại.

"Tất cả là tại cậu mà tôi bị tịch thu tài sản, cậu phải chụi trách nhiệm với tôi."

Đông Phong lười biếng đáp lại. Đông Phong hiện giờ một đồng cũng không có tất nhiên phải nhờ vả Bắc Minh rồi.

"Được rồi, xem như cậu đáng thương nên tôi gắng gượng cho cậu một tấm thẻ "

Bắc Minh nói xong liền ném cho Đông Phong một tấm thẻ. Đông Phong kích động nói:

"Cảm tạ huynh đệ tốt."

Sau đó nhìn kỹ, không khỏi tức bể phổi, hét lớn:

"Bắc Minh cái tên khốn kiếp."

Nhưng ngẩng đầu nhìn lên đã không thấy bóng dáng Bắc Minh đâu nữa.

"Bắc Minh, cái tên tiểu tử thúi, dám đem thẻ hội viên của bệnh viện phá thai cho tôi. Tôi sẽ không bỏ qua cho cậu đâu ."

Đông Phong tức giận quát. Mà mấy người hộ vệ còn lại đều bị trừng phạt cấm túc một tháng. Nếu không phải là Hạ Tịch Nguyệt ngày ngày ở bên tai vì bọn họ cầu cạnh Âu Dương Thụy, Âu Dương Thụy đương nhiên sẽ không dễ dàng bỏ qua cho bọn họ như vậy. Lừa gạt Môn chủ là tội lớn.

Buổi chiều, Âu Dương Thụy liền đem Hạ Tịch Nguyệt tới một sân cỏ khá trống trải , mà không phải là phòng luyện súng ống. Ở sân cỏ, bị Âu Dương Thụy đem một tảng đá buộc ở trên cổ tay cầm súng Hạ Tịch Nguyệt.

"Hôm nay, chúng ta liền luyện tập về sự chịu đựng. Nhắm ngay mục tiêu đối diện , không cần phải gấp gáp nổ súng, anh muốn xem em có thể kiên trì được bao lâu."

Âu Dương Thụy lạnh giọng giải thích.

"Em. . . . . . ."

‘ Nặng quá. ’ Hạ Tịch Nguyệt nói thầm trong lòng.

Tuy nhiên không dám nói ra miệng, liền sợ chính mình nói ra khỏi miệng, Âu Dương Thụy sẽ để không cho mình luyện tập nữa. Vậy công tập luyện mấy ngày trước chẳng phải bỏ không sao.

Buộc vật nặng trên tay Hạ Tịch Nguyệt căn bản là không có cách nhắm trúng mục tiêu. Ngày thứ nhất, Hạ Tịch Nguyệt kiên trì 2 canh giờ, ngày thứ hai là kiên trì 4 canh giờ. . . . . . Đến cuối cùng Hạ Tịch Nguyệt kiên trì thời gian càng ngày càng dài nhắm chính xác độ chuẩn xác cũng càng ngày càng cao.

"Phanh ——, phanh ——."

Hạ Tịch Nguyệt liền bắn mấy phát, chỉ thấy toàn bộ bình đối diện đều vỡ tan tành.

"Rất tốt."

Âu Dương Thụy lạnh giọng nói. Thời điểm dạy Hạ Tịch Nguyệt thương pháp Âu Dương Thụy sẽ không thả lỏng . Bởi vì điều đó đồng nghĩa với buông tha sinh mệnh Hạ Tịch Nguyệt. Nếu như Hạ Tịch Nguyệt học không được, vậy chỉ có thể là bị người khác giết.

"Ha ha ha , em rốt cuộc có thể bắn tới mục tiêu rồi."

Hạ Tịch Nguyệt hưng phấn hướng về phía Âu Dương Thụy nói . Nghe được lời nói Hạ Tịch Nguyệt , Âu Dương Thụy nhịn không được dội cho cô một thùng nước lạnh :

"Như vậy vẫn chưa được. Bất cứ sinh vật nào cũng là sinh vật sống, không thể nào ngây ngây ngô ngô chờ em bắn tới. Cho nên hôm nay chúng ta luyện tập nhãn lực của em."

Âu Dương Thụy đem toàn bộ bình dùng sợi dây buộc nên cao.

Mỡ ở bụng và hai bên hông sẽ biến mất chỉ trong 4 ngày!

Kiếm tiền ngay trên điện thoại của bạn
"Khi —— Khi ——"

Gió vừa thổi qua, bình liền phát ra một âm thanh giòn vang. Đứng ở cự ly khá xa , Hạ Tịch Nguyệt bắt đầu bắn tới. Mặc dù có thể bắn trúng, nhưng là từ đầu đến cuối không có đạt tới tỉ lệ chính xác 100% . Đến n ngày sau đó, Hạ Tịch Nguyệt cuối cùng cũng thành công.

Thành công luyện đến khi tỉ lệ chính xác là 100% rồi. Không khỏi hưng phấn nói với Âu Dương Thụy :

"Thụy, anh xem, em thành công rồi. Em cuối cùng cũng thành công." Âu Dương Thụy nhìn Hạ Tịch Nguyệt hiện nên ý cười nhưng cũng không nói gì. Nhưng ở trong lòng không nhịn được mà kiêu ngạo nghĩ:

"Không hổ là vợ của Âu Dương Thụy, tiến bộ rất nhanh."

"Hôm nay chúng ta tiếp tục luyện tập về thính lực."

Âu Dương Thụy lạnh lùng nói với Hạ Tịch Nguyệt . Âu Dương Thụy bịt mắt của Hạ Tịch Nguyệt lại, lấy bình dùng sợi dây cũng buộc ở bốn phía trên mặt cọc gỗ, gió vừa thổi lên,

"Khi —— khi ——."

Bình liền phát ra một tiếng giòn vang. Hạ Tịch Nguyệt bị che mắt, thính lực đột nhiên trở nên rất tốt, nghe được âm thanh liền lập tức giơ súng trong tay lên bắn.

Không trúng. Lại nghe đã có âm thanh, Hạ Tịch Nguyệt lại lập tức giơ súng trong tay lên , bắn nhưng vẫn không trúng. Hạ Tịch Nguyệt không ngừng lặp đi lặp lại những động tác này. Từ lúc vừa mới bắt đầu không trúng một chiếc bình nào đến cuối cùng có thể bắn vỡ rất nhiều bình . Lại nghe thấy âm thanh phát ra từ cái bình nào đó , lỗ tai Hạ Tịch Nguyệt hơi động đậy, tự tin nở nụ cười nhạt ,

"Phanh ——."

Một phát bắn thủng qua 10 cái chai.

"Ba ba ——."

Hạ Tịch Nguyệt liền nghe được từng tiếng vỗ tay . Hạ Tịch Nguyệt lập tức bỏ xuống khăn che mắt , thấy Bắc Minh ở phía xa liền lên tiếng gọi:

"Bắc Minh."

"Phu nhân, cô thật đúng là không hổ là phu nhân Môn chủ Ám Dạ, nhanh như vậy đã thành công. Còn có thể nhanh như vậy lĩnh hội tất cả kỹ năng mà Môn chủ truyền đạt."

Bắc Minh nhìn Hạ Tịch Nguyệt vui mừng nói.

"Tôi muốn được môn chủ các người truyền tất cả kỹ năng, còn muốn học tập ở anh nữa nha."

Hạ Tịch Nguyệt cười nói.

"Cô đều biết rồi."

Bắc Minh xin lỗi nói.

"Ừ, từ Thụy tôi đã đoán được mục đích của cậu."

Hạ Tịch Nguyệt tự tin mà nói. Bắc Minh đồng ý dạy Hạ Tịch Nguyệt thương pháp, một mặt là vì Môn chủ, nhưng mặt khác chính là xem cách nhìn của Môn chủ đối với chuyện này .

Nếu như Môn chủ phát hiện cũng đồng ý, như vậy Môn chủ nhất định sẽ tự mình dạy. Như vậy không phải vẹn toàn đôi bên sao? Thương pháp của Môn chủ đã đến trình độ xuất quỷ nhập thần rồi để người dạy là yên tâm nhất .

Bắc Minh làm như vậy chính là buộc Âu Dương Thụy phải tự thân dạy Hạ Tịch Nguyệt mà thôi. Chỉ là không ngờ Âu Dương Thụy ngốc như vậy, cư nhiên một tuần lễ mới phát hiện Hạ Tịch Nguyệt khác thường.

"Phu nhân, xem như tôi trung thành tận tụy vì cô, cô có thể nói Môn chủ trả lại xe cho tôi được không."

Bắc Minh lên tiếng cầu xin .

"Cái này."

Hạ Tịch Nguyệt không biết nói làm sao mới phải.

"Nếu không được thì trả một nửa thôi cũng được." Bắc Minh cố gắng thương lượng.

"Vậy khi trở về tôi sẽ thay cậu hỏi Thụy một chút xem sao."

"Cám ơn phu nhân, phu nhân vạn tuế."

Nói xong Bắc Minh liền vui mừng rời đi. Trải qua một tháng huấn luyện ma quỷ của Âu Dương Thụy, Hạ Tịch Nguyệt rốt cục cũng hoàn thành khóa luyện tập này.Có khi Âu Dương Thụy cũng dạy một chút thuật phòng thân cho Hạ Tịch Nguyệt. Buổi tối về đến trong nhà, Hạ Tịch Nguyệt liền lập tức cầu xin Âu Dương Thụy :

"Thụy, hôm nay Bắc Minh tới tìm em. Em xem hay anh đem xe trả lại cho hắn đi."

"Cái tên tiểu tử thúi này còn dám tính toán nhờ em cầu xin cho hắn sao , đem tất cả xe thể thao tịch thu đã là hình phạt nhẹ nhất rồi. Trả lại cho hắn ư, không thể nào. Chính anh lại nghĩ tại sao không đem xe của hắn giao cho em nhỉ"

Âu Dương Thụy nhẹ giọng nói. Âu Dương Thụy dĩ nhiên sớm biết đây đều là tiểu tử này giở trò quỷ. Còn chưa tính đến cái đầu hắn đâu, muốn sống thoải mái, nằm mơ đi.

"Anh nha, cũng đừng giày vò hắn nữa."

Hạ Tịch Nguyệt vừa ăn cơm vừa cười nói.

"Vợ à , hôm nay tại sao em lại luôn vì nam nhân khác cầu xin anh hả. Em còn như vậy anh sẽ ghen ."

Âu Dương Thụy uy hiếp Hạ Tịch Nguyệt . Hậu quả Âu Dương Thụy ghen đương nhiên là ở trên giường chèn ép Hạ Tịch Nguyệt. Hạ Tịch Nguyệt dĩ nhiên hiểu ý tứ của Âu Dương Thụy liền lập tức phủi sạch mà nói:

"Anh coi như em chưa nói gì. Chúng ta ăn cơm, thức ăn hôm nay thật ngon ."

Hạ Tịch Nguyệt ở trong lòng thầm nghĩ :

‘ Bắc Minh, không phải là tôi không giúp anh. Là nếu tôi giúp anh, thân tôi liền khó bảo toàn Bản thân anh tự cầu phúc thôi. ’

Mấy ngày nữa là sinh nhật Hạ Tịch Nguyệt tròn 22 tuổi . Hôm nay Hạ Tịch Nguyệt cùng Âu Dương Thụy đang ăn cơm. Hạ Tịch Nguyệt làm bộ lơ đãng hỏi:

"Chồng à , ngày mai anh có rảnh không?"

"A, em nhắc anh mới nhớ , ngày mai anh phải đi Mĩ công tác. Tập đoàn Âu Dương ở Mĩ có chút việc cần anh qua xử lí. Có chuyện gì vậy em?"

Âu Dương Thụy nhìn Hạ Tịch Nguyệt hỏi.

"Không có việc gì, cũng không có chuyện gì. Chính là tùy tiện hỏi một chút mà thôi. Nghĩ tới ngày mai cùng anh đi chơi. Ha ha ~, ha ha ~."

Hạ Tịch Nguyệt lúng túng cười hai tiếng. Sau đó không còn thấy ngon miệng đành ăn hai bát rồi buông chiếc đũa trong tay xuống , liền hướng về phía Âu Dương Thụy nói :

"Em ăn no rồi."

"Thế nào ăn ít như vậy?"

Âu Dương Thụy quan tâm hỏi .

"A, không đói lắm."

Nói xong Hạ Tịch Nguyệt liền mất mác xoay người đi lên lầu. Nhìn bóng lưng Hạ Tịch Nguyệt rời đi, Âu Dương Thụy nâng lên nụ cười phúc hắc. Anh đương nhiên biết cô gái nhỏ này có ý tứ gì chỉ là làm bộ như không biết mà thôi.

"Hừ, Âu Dương Thụy đáng ghét , Âu Dương Thụy thối tha, dám quên sinh nhật của mình, anh sẽ chết chắc."

Ngồi trên giường ở phòng ngủ Hạ Tịch Nguyệt vỗ gối Âu Dương Thụy tức giận mắng. Giống như gối chính là Âu Dương Thụy .

"Cái gì chết chắc."

Đẩy cửa phòng ngủ Âu Dương Thụy tiến vào, vừa vào cửa liền nghe được Hạ Tịch Nguyệt đang chửi chết chắc, không khỏi tò mò hỏi.

"A ~, a ~, không có gì, chắc anh nghe lầm. Em nói anh đi Mỹ phải đem thêm mấy bộ quần áo.

Hạ Tịch Nguyệt lúng túng nhìn Âu Dương Thụy. Thật đúng là xui xẻo, mỗi khi nói xấu Âu Dương Thụy, Âu Dương Thụy nhất định xuất hiện trước mặt của Hạ Tịch Nguyệt .

"Như vậy sao, vậy em giúp anh chọn mấy bộ để ngày mai đi công tác. Anh đi tắm trước."

Dứt lời Âu Dương Thụy xoay người, khóe môi liền vẽ lên một đường cong thật đẹp.

"Người này thật đúng là đi công tác."

Hạ Tịch Nguyệt vừa dọn dẹp quần áo vừa lẩm bẩm.

"Sẽ không, không phải là thật. Nhất định là muốn tạo bất ngờ. Người ta yêu chiều vợ như vậy làm sao có thể quên sinh nhật của mình chứ."

Hạ Tịch Nguyệt vừa dọn dẹp vừa tự an ủi mình . Hạ Tịch Nguyệt vừa thu thập xong, Âu Dương Thụy cũng từ phòng tắm đi ra, thấy Hạ Tịch Nguyệt đã thu thập xong, không khỏi vui mừng nói:

"Vợ ơi , em đã chuẩn bị xong rồi sao, thật cảm ơn vợ nha."

Sau đó nằm dài trên giường nói:

"Anh ngủ trước đây, ngày mai còn phải bay sớm ."

Âu Dương Thụy nói xong liền nhắm mắt lại.

"Ai da , đừng ngủ vội, anh đi công tác mấy ngày."

Nhìn Âu Dương Thụy đã muốn ngủ , Hạ Tịch Nguyệt lo lắng hỏi.

"Cũng chưa rõ phải tùy theo công việc , có việc gì à?"

Âu Dương Thụy hỏi Hạ Tịch Nguyệt .

"Em. . . . . . ."

‘ ngày mai là sinh nhật của em , anh không thể ở lại sao? ’

Lời vừa tới miệng đã bị Hạ Tịch Nguyệt nuốt xuống, liền đổi câu khác:

"Không có việc gì anh ngủ đi."

Âu Dương Thụy còn tưởng rằng cô gái nhỏ này sẽ tự mình nói ra, không ngờ bướng bỉnh như vậy. Anh buồn cười nói:

"Không có việc gì, nếu có việc gì có thể tìm Lãnh Hiên cũng được."

"Chuyện như vậy làm sao có thể tìm Lãnh Hiên."

Hạ Tịch Nguyệt nhỏ giọng lẩm bẩm.

"Em nói cái gì, anh không nghe rõ."

"À? Không có gì ngủ đi."

Nói xong Hạ Tịch Nguyệt cũng lên giường, tắt đèn bàn nhắm mắt lại giả vờ ngủ . Lăn qua lộn lại vẫn không ngủ được , nhưng Âu Dương Thụy có vẻ ngủ thật ngon. Trong lòng Hạ Tịch Nguyệt không khỏi tức giận. Hung hăng đạp Âu Dương Thụy một phát.

"Hả?"

Âu Dương Thụy đang mơ màng bị đạp liền tỉnh. Mà Hạ Tịch Nguyệt lập tức nhắm mắt lại làm bộ ngủ. Nhìn bộ dáng khổ sở của Âu Dương Thụy , Hạ Tịch Nguyệt cuối cùng cũng bớt giận , không lâu sau liền đi vào giấc ngủ.

Hạ Tịch Nguyệt vừa ngủ, Âu Dương Thụy liền mở ra hai mắt nhắm chặt. Thật ra thì Âu Dương Thụy từ đầu tới đuôi căn bản cũng không có ngủ. Hạ Tịch Nguyệt không ngủ Âu Dương Thụy làm sao có thể ngủ được. Nhìn vẻ mặt ngủ say của Hạ Tịch Nguyệt , Âu Dương Thụy nhẹ nhàng vuốt ve, trong mắt tràn ngậy yêu thương:

"Cô gái nhỏ này tính khí vẫn không lớn thêm được chút nào."

Nhờ ánh trăng thấy đồng hồ treo tường đúng lúc chỉ 12 giờ 30 phút. Âu Dương Thụy nhìn Hạ Tịch Nguyệt cười nói:

"Vợ yêu , sinh nhật vui vẻ, anh sẽ cho em một quả khó quên sinh nhật."

Âu Dương Thụy nói xong hung hăng hôn lên đôi môi mềm mại của Hạ Tịch Nguyệt. Trong giấc mộng Hạ Tịch Nguyệt cảm thấy có người cắn cô, còn tưởng rằng là con ruồi , không ngừng vỗ. Sau đó chui vào trong ngực Âu Dương Thụy ngủ tiếp.

"Hi vọng trong mộng của em có anh."

Âu Dương Thụy nhìn Hạ Tịch Nguyệt còn đang say ngủ mà thì thầm . Sau đó ôm Hạ Tịch Nguyệt tiến vào giấc mộng.

Hạ Tịch Nguyệt sáng sớm hôm sau vừa rời giường đã thấy bên cạnh đã không có người, không khỏi thất vọng cực kỳ.

"Đi cũng không biết nói với mình một tiếng."

Hạ Tịch Nguyệt tức giận lầm bầm . Cả ngày Hạ Tịch Nguyệt lúc nào cũng ngóng điện thoại của Âu Dương Thụy. Cô nghĩ Âu Dương Thụy dù xuất ngoại, nhưng vẫn sẽ chúc mình sinh nhật vui vẻ. Đợi tới trưa, điện thoại rốt cuộc cũng đổ chuông Hạ Tịch Nguyệt vui mừng tiếp điện thoại:

"Thụy."

"Nha đầu thối, sao trong đầu cậu chỉ có chồng của cậu vậy, ngày ngày đều thấy mà chưa chán à."

Vân Nặc ở đầu dây bên kia rống lên.

"Thì ra là cậu."

Hạ Tịch Nguyệt thất vọng trả lời.

"Không phải là mình, cậu cho rằng là ai, là chồng cậu à?"

Vân Nặc đùa giỡn hỏi.

"Thế nào thì sao, cậu gọi điện thoại tới có chuyện gì không?" Hạ Tịch Nguyệt có chút không yên lòng hỏi.

"Nha đầu thối biết hôm nay là sinh nhật của cậu, cho nên cố ý gọi điện thoại chúc mừng xinh nhật cậu đó."

Vân Nặc vui mừng nói với Hạ Tịch Nguyệt .

"Cám ơn."

" Nguyệt Nguyệt, nghe âm thanh của cậu giống như mất hứng."

Vân Nặc lo lắng hỏi thăm. Sau đó Hạ Tịch Nguyệt liền đem phiền não trong lòng mình nói cho Vân Nặc. Bên kia Vân Nặc nghe được lời nói của Hạ Tịch Nguyệt , thật là hận không thể giết chết đứa ngốc này , nhịn không được quát:

"Mình nói cậu nha , làm sao anh ấy có thể quên được chứ?"

"Ngày quan trọng như vậy anh ấy cũng đã quên rồi đó thôi."

Hạ Tịch Nguyệt có chút không xác định nói .

"Cậu có phải ngu quá không , hai người đã kết hôn cậu còn cho rằng hai người vẫn còn đang ở giai đoạn yêu đương à. Tương đương với ngư dân đánh cá , đánh được rồi thì tiếp mẻ mới ai lại vì mẻ cá cũ mà không đi đánh tiếp nữa đây."

"Tớ tin tưởng Thụy sẽ không như vậy."

Hạ Tịch Nguyệt nói xong cũng cúp điện thoại, bởi vì cô tin tưởng Thụy nhất định nhớ ra sinh nhật mình . Điện thoại lần thứ hai gọi tới, Hạ Tịch Nguyệt nghĩ lần này nhất định là Âu Dương Thụy rồi. Không khỏi vui mừng nhận điện thoại :

"Này, Thụy?"

"Này, Nguyệt Nguyệt là dì Lý đây. Sinh nhật vui vẻ. Dì ơi sinh nhật vui vẻ."

Dì Lý cùng Tiểu Bảo cùng nhau chúc Hạ Tịch Nguyệt sinh nhật vui vẻ. Điều này làm cho Hạ Tịch Nguyệt không kìm được cảm động :

"Cám ơn, cám ơn mọi người đã chúc sinh nhật cháu , cháu vô cùng vui vẻ." Đợi một ngày, nhận không biết bao nhiêu cuộc gọi . Nhưng từ đầu đến cuối không có nhận được cuộc gọi từ người mình mong chờ nhất.

Bình luận truyện Bà Xã! Anh vô cùng cưng chiều em

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Thiên Thần Ẩn Danhh
đăng bởi Thiên Thần Ẩn Danhh

Theo dõi