Tùy Chỉnh
Đề cử

Q3-C18: Âm Mưu Của Tư Mã Niệm Tổ


Hạ Tịch Nguyệt cùng Nhan Tấn đi tới trước bia mộ của mẹ mình. Nhan Tấn vừa nhìn thấy mộ của con gái cũng đã lã chã rơi lệ, đau lòng nói:"Con gái, cha đã chậm rồi, không có đến gặp con một lần cuối, con có tha thứ cho cha không?”

Thấy ông cụ khóc đau lòng như vậy, Hạ Tịch Nguyệt liền an ủi: “Ông ngoại, mẹ trên trời có linh thiêng nhất định sẽ tha thứ cho ông. Vì mẹ biết ông thật lòng từng đi tìm bà. Các người không phải cố ý vứt bỏ bà ấy, mà là do đi xa, mẹ nhất định sẽ hiểu cho ông.”

Trên đường trở về, Hạ Tịch Nguyệt hỏi:

“Ông ngoại, hiện tại ông đang ở đâu?”

“Chúng ta đang ở khách sạn Khải Duyệt.”

Lukes đáp.

“À như vậy hai người đến đây cũng không phải dễ dàng gì, không bằng đến biệt thự của chúng con ở. Dù sao biệt thự còn nhiều phòng trống, rảnh rỗi không có việc gì làm.” Hạ Tịch Nguyệt đề nghị

“Có thật không? Em thật sự có thể ở cùng chị” Lukes kích động nắm tay Hạ Tịch Nguyệt.

“Tiểu tử thúi, đem cái tay cậu cách xa tay vợ tôi ra một chút.”

Âu Dương Thụy lên cơn ghen.

“Tôi nói Âu Dương Thụy anh thật không có chút sức lực nào, quan hệ của chúng tôi là gì mà còn ăn dấm, anh thật chán chết.” Lukes châm chọc.

“Quan hệ thế nào là thế nào, tôi biết cậu là đàn ông, vợ tôi là phụ nữ, hai người nam nự thụ thụ bất thanh.”

Âu Dương Thụy nhìn Lukes cưỡng từ đoạt lí mà nói. Ông cụ nghe được Hạ Tịch Nguyệt muốn mời tới ở cùng không khỏi vui mừng: “Nha đầu, cám ơn con.”

“Ông à, đều là người một nhà, có gì mà phải cảm ơn.”

Hạ Tịch Nguyệt cười nói. Âu Dương Thụy biết ông cụ muốn ở với Hạ Tịch Nguyệt để có nhiều thời gian chung đụng, nghĩ tới Hạ Tịch Nguyệt bỏ lỡ tình thân cho nên cũng không phản đối.

“Ông ngoại, có chuyện vui con còn không biết có nên nói cho ông biết không đấy?”

Hạ Tịch Nguyệt vuốt ve bụng của mình.

“Chuyện gì?” Ông cụ tò mò hỏi.

“Con mang thai, cũng chính là tiểu tôn tử của người đó.”

Hạ Tịch Nguyệt cười hướng về phía ông cụ nói.

“Được được, thật đúng là chuyện vui.”

Ông cụ vuốt râu bạc trắng của mình vui vẻ nói.

“Có thật không, nói như vậy em trở thành cậu nhỏ!”

Lukes kích động nói, thấy anh kích động như thế, Âu Dương Thụy không nhịn dược nói:

“Vợ tôi mang thai cậu kích động gì chứ, có bản lĩnh cậu cũng cưới vợ sinh con đi.”

Nghe được lời của Âu Dương Thụy, Lukes tức không chịu được:

“Anh, chị ơi, chị xem anh rể hắn luôn khi dễ em.”

Lukes nhìn Hạ Tịch Nguyệt làm bộ đáng thương. Ở bên ngoài Lukes có thể là một tổng giám đốc lanhjlungf nhưng ở trước mặt Hạ Tịch Nguyệt, cậu ta chính là một đứa em trai chưa trưởng thành cần phải có chị chở che.

“Dựa vào câu nói này của anh rể em, anh rể em về sau chắc chắn sẽ không khi dễ em.”

Hạ Tịch Nguyệt đùa giỡn.

Bộ dạng vui vẻ của cô lúc nào cũng thấy được từ khi hai ông cháu đến ở biệt thụ của Âu Dương Thụy. Hạ Tịch Nguyệt hiện tại cảm thấy rất hạnh phúc, có nhiều người quan tâm mình như vậy cô cảm giác rất tốt.

Một tuần sau khi đi du lịch vòng quanh thế giới, Nhan Dật nghe nói ông cụ tìm được ocn gái của mình liền mang theo vợ mình là Lieza đến xem cháu giá mình là Hạ Tịch Nguyệt.

Vì Hạ Tịch Nguyệt đang mang thai nên không có tiện đành phải để bọn họ đến đây. Nhân Dật từ lúc nhỏ cũng biết mình có chị gái nhưng thất lạc cha mẹ. hiện tại dù không có chị gái ở dây nhưng cháu gái vẫn còn đúng là chuyện vui.

Nhan Dật là con trai của Nhan Tấn, là cậu của Hạ Tịch Nguyệt. Người Italia thường lãng mạn cho nên khi Lukes được 19 tuổi đã có bằng Thạc sĩ kinh tế học nên Nhan Dật đem tập đoàn giao cho cậu con trai của mình.

Còn mình và vợ hiề đi du lịch vòng quanh thế giới. Vì hạnh phúc cha mẹ Lukes đành phải gánh vác trọng trách của tập đoàn.

Tập đoàn mang tên Lukes vì năm đó Nhan Tấn vừa tới nơi không dám dùng tên mình đặt tên sợ kẻ thù đuổi giết, sau khi có danh tiếng rồi đổi tên sau. . Tập đoàn Luke là một tập đoàn tư nhân, một trong những tập đoàn nhất nhì nước Ý. Tập đoàn Luke trực tiếp ảnh hưởng tới mạch máu kinh tế của Italy, nếu như bây giờ tập đoàn Luke đóng cửa, vậy thì kinh tế sẽ gần như tê liệt.

Hạ Tịch Nguyệt thường nói đùa với Âu Dương Thụy:

“Hiện giờ em có thế lực nhà mẹ đứng phía sau lưng rất lớn, anh coi thường em thì em sẽ trốn đi.”

“Được rồi, anh nào dám bắt nạt em, em bắt nạt anh thì có. Anh đem em trở thành Từ hi thái hậu rồi còn gì nữa.” Âu Dương Thụy cười nói.

“Cái này không tệ lắm”

Nói đến Hạ Tịch Nguyệt liền tự hào. Bây giờ Hạ Tịch Nguyệt không còn cảm giác cô đơn rồi, bởi vì cô có ông ngoại, cũng có cậu, còn có một đứa em đẹp trai phong độ. Hơn nữa ở đây tương lai còn sẽ có một đứa nhỏ là kết tinh tình yêu của cô và Âu Dương Thụy.

Nhan Tấn nhìn thấy người một nhà của mình cuối cùng đoàn tụ ở cùng một chỗ, xúc động không kìm được rơi nước mắt.

Ông nghĩ đến người vợ ở trên trời đã có thể được an lòng mà nghỉ ngơi. Ông tin tưởng vợ mình ở trên trời nhất định đã nhìn thấy con gái, bởi vì bọn họ đều là những người thiện lương.

Phải nói ông cụ đối với người cháu rể Âu Dương Thụy này có hài lòng hay không? Đương nhiên rất hài lòng. Bởi vì Âu Dương Thụy đối với Hạ Tịch Nguyệt đã đạt đến trình độ sủng ái cưng chìu lên trời rồi.

Câu nói cửa miệng của Âu Dương Thụy: “Vợ của anh, anh không cưng chiều thì để ai cưng nữa.”

Mặc dù Âu Dương Thụy xuất thân hắc đạo, nhưng ông cụ cũng không có để ý quá nhiều cái này. Bởi chính ông cụ ban đầu cũng là xuất thân từ hắc đạo, sau lại vì người ta đuổi giết mới quyết định rửa tay gác kiếm, vừa vặn nghiêm chỉnh chuyển qua làm thương nhân.

Ông cụ cũng không phải một người có tư tưởng phong kiến, chỉ cần cậu ta đối với cháu gái mình thật tốt, cho dù cậu ta có thân phận gì, ông cụ cũng sẽ không ngại.

Chớp mắt năm tháng trôi qua. Hiện giờ đã bảy tháng Hạ Tịch Nguyệt ở nhà an tâm dưỡng thai

Ông cụ cũng ở nơi đây bảy tháng qua, nhìn người một nhà này đầy vẻ hạnh phúc, Lukes cứ ngày ngày la hét mình không muốn đi, nhưng chuyện công ty ở Italy cần cậu ta trở về xử lý.

Cho nên Lukes chỉ còn một tháng ở lại đây, hơn một tháng nữa bảo bảo sẽ chào đời. Hạ Tịch Nguyệt cùng Âu Dương Thụy không đến bệnh viện để xác định giới tính của đứa bé, họ chờ giây phút con được sinh ra.

Mấy tháng nay bên Tư Mã Niệm Tổ không có động tĩnh gì.

Âu Dương Thụy cũng không muốn con anh sinh ra trong cảnh rối ren. Sáng sớm hôm đó, ông cụ nghĩ tới chắt của mình sắp chào đồi nên phải đi mua vài thứ cho đứa bé. Sáng sớm ông liền ra ngoài.

Trời sắp tối nhưng ông cụ chưa về Hạ Tịch Nguyệt trong lòng lo lắng, cầm điện thoại gọi cho ông cụ.

Thì ra ông cụ đến trung tâm mua sắm, trên đường đi bị người ta theo dõi, đi tới ngõ hẻm, ông cụ lạnh giọng nói:

“Đi ra đi.”

"Ơ, lão già này hẳn là biết chúng ta theo dõi lão."

Trong đó một tên đàn ông có vẻ là người cầm đầu lên giọng phách lối.

"Các ngươi là ai, muốn làm cái gì?"

Chỉ thấy ông cụ không có bối rối chút nào hỏi.

"Chủ nhân chúng ta muốn gặp ông, làm phiền ông đi theo chúng ta một chuyến."

Khẩu khí nói chuyện giống như đó là chuyện dĩ nhiên.

“Chủ nhân các người tên gì?”

Người đàn ông vừa định trả lời thì tiểu đệ bên cạnh nhắc nhở.

Làm trẻ hóa khuôn mặt và loại bỏ nếp nhăn trong vòng 20 phút!

Uống trước khi đi ngủ và bạn mất 10 kg mỗi tuần!
“Lão đại đừng tin ông ta nói nhảm, chủ nhân vẫn còn đang chờ chúng ta trở về.”

“Đúng, các anh em lên cho tôi.”

“Hừ…”

Ông cụ bất mãn lên tiếng. Chốc lát sau tiếng đánh nhau ngưng, chỉ thấy mình ông cụ anh tuấn đi ra, không hổ năm đó là bá chủ một phương, bãn lĩnh không nhỏ, nhìn bọn họ khinh bỉ nói:

“Hừ, lão già ta lúc lăn lộn thì các người vẫn còn bú sữa mẹ , đúng là không biết tự lượng sức mình.”

Nói xong ông cụ lại trở về, vì món đồ chơi đã bị đánh hỏng, ông cụ lại đến trung tâm chọn lại. Mà trong quá trình đánh nhau, điện thoại của ông đã rớt ra ngoài. Hạ Tịch Nguyệt lo lắng chờ điện thoại, tiếng chuông vang lên Hạ Tịch Nguyệt không nhìn đã vội bắt máy:

“Ông ngoại?”

“A,..tôi không phải ông ngoại làm thế nào? Nếu muốn biết ông của cô, tôi lệnh cô một mình đến bến tàu Tân Hải, quá giờ sẽ không kịp.”

Chỉ thấy đầu dây bên kia giọng một người đàn ông vang lên.

“Anh là Tư Mã Niệm Tổ, tại sao tôi phải tin lời anh?”

Hạ Tịch Nguyệt tỉnh táo nói.

“Cô đã biết tôi là ai vậy thì dễ dàng rồi. Có tin hay không thì tùy cô, chẳng qua nếu như cô không tới, tôi nghĩ cô sẽ hối hận cả đời. Nhớ đừng thông báo với những ai khá, nếu không cô sẽ nhìn thấy thi thể mà thôi, cô còn 57 phút.”

Nói xong Tư Mã Niệm Tổ cúp điện thoại.

Hạ Tịch Nguyệt bấm số điện thoại của ông cụ như điện thoại lão gia tử không gọi được. Hạ Tịch Nguyệt trong lòng vừa khẩn trương vừa lo lắng lại không dám nói cho Âu Dương Thụy.

“Làm thế nào? Làm thế nào?"

Hạ Tịch Nguyệt lo lắng nghĩ cách. Cuối cùng vẫn quyết định đi đến chỗ Tư Mã Niệm Tổ. Thời điểm đi ra bị Mộc Tiểu Tiểu nhìn thấy, bà lo lắng hỏi:

“Nguyệt Nguyệt con muốn đi đâu?” Hiện tại bụng cô đã hơn tám tháng sắp đến tháng thứ chín rồi, bụng lớn đi ra ngoài ai mà không lo.

“Mẹ, Vân Nặc có chuyện hẹn con ra ngoài một chút, con đi rồi sẽ trở lại.”

Hạ Tịch Nguyệt nói xong không đợi Mộc Tiểu Tiểu nói tiếp đã chạy ra ngoài

Đi tới bến tàu Hạ Tịch Nguyệt định cầm điện thoại di động lên gọi cho Tư Mã Niệm Tổ thì phát hiện vừa rồi mình hốt hoảng không có mang theo. Cô định kêu người thì phía sau bị người ta làm cho hôn mê. Hạ Tịch Nguyệt kể từ khi mang thai độ nhạy bén cũng kém đi.

“Hừ, Âu Dương Thụy, lần này sẽ là ngày tận thế của mày.”

Ôm Hạ Tịch Nguyệt trong ngực, Tư Mã Niệm Tổ lạnh giọng nói.

Mộc Tiểu Tiểu chờ mòn mỏi vẫn không thấy Hạ Tịch Nguyệt trở lại, không yên lòng nên báo cho Âu Dương Thụy.

Âu Dương Thụy đang trên đường về cũng đã gọi cho Vân Nặc, cô nói Hạ Tịch Nguyệt không có hẹn gặp cô ấy. Nghe xong lời nói của Vân Nặc, lòng Âu Dương Thụy càng thêm nặng nề.

Sau khi về đến nhà nghe được mẹ thuật lại mọi chuyện lúc Hạ Tịch Nguyệt đi, Âu Dương Thụy về phòng ngủ nhìn thấy điện thoại ở trên giường bên trong nó có cuộc gọi được ghi lại, Âu Dương Thụy đại khái đoán được chuyện đã xảy ra. Đúng lúc đó thì ông cụ trở về, vui vẻ nói:

“Nguyệt Nguyệt, con mau xem này, ông đã mua cho con cái gì?”

Âu Dương Thụy thấy ông cụ, có chút tức giận.

“Ông à, ông rốt cuộc đã đi đâu, tại sao Nguyệt Nguyệt gọi cho ông lại không được?”

“A hôm nay ra cửa gặp phải mấy tên ngán chân nên làm hỏng điện thoại rồi.”

Ông cụ cẩu thả nói.

“Cái gì, ông à, tại sao ông không về sớm chút như vậy Nguyệt Nguyệt không cần đi cứu ông rồi.”

Âu Dương Thụy tức giận nói.

“Cái gì cứu ta, con nói rõ xem nào.”

Sau đó Âu Dương Thụy đại khái nói chuyện cho ông cụ nghe, ông cụ hối hận hôm nay rảnh rỗi ra ngoài làm gì.

“Ông à, hiện tại việc cấp bách là cứu Nguyệt Nguyệt. Ông đừng lo lắng” Sợ ông cụ tự trách mình, cho nên Âu Dương Thụy an ủi ông trước.

Âu Dương Thụy đang trên đường trở về Ám Dạ liền gọi điện cho Tư Đồ Triệt và Đông Phương Húc.

“Làm sao lại không lo chứ? Tất cả là tại ông. Vậy con biết đó là do ai làm không? Ông cụ lo lắng hỏi.

“Con biết, bây giờ ông lên lầu ngủ đi, con đồng ý với ông nhất định sẽ mang Nguyệt Nguyệt trở về an toàn. Tin tưởng con.”

“Ừ.”

Ông cụ có chút áy náy nói. Biết mình ở chỗ này không giúp được gì nên không làm phiền thì tốt hơn.

Chốc lát Đông Phương Húc và Tư Đồ Triệt còn có Tứ đại hộ pháp đến.

Vì Hạ Tịch Nguyệt đang mang thai nên chân tay sung vù, nhẫn cưới sớm bị cô tháo ra. Cho nên không cách nào dùng định vị xác định vị trí của cô được.

Hạ Tịch Nguyệt ngủ đến tối thì tỉnh lại, thấy một người phụ nữ bên cạnh giường, Hạ Tịch Nguyệt kinh ngạc hỏi: “Cô là ai?”

“Cô đã tỉnh rồi à?” Người phụ nữ dịu dàng nói.

“Cô còn chưa nói cho tôi biết cô là ai?”

“Tôi là thư kí của Tư Mã Niệm Tổ, Quan Huệ Nghiên.”

Quan Huệ Nghiên tự nhiên nói không chút nào giấu diếm.

“Quan Huệ Nghiên, Tư Mã Niệm Tổ, cô có quan hệ gì với Quan Huệ Di?”

Hạ Tịch Nguyệt lập tức nhớ đến qhd, không khỏi có chút tò mò.

“Không ngờ Thụy lại nói cho cô biết những chuyện này, xem ra cô đã biết hết rồi. Tôi là em gái của qhd.”

Từ trong lời nói của Quan Huệ Nghiên, Hạ Tịch Nguyệt biết cô ta quen với Âu Dương Thụy.

“Cô biết Thụy?”

“Ừ, chúng tôi là bạn từ nhỏ lớn lên.” Quan Huệ Nghiên cười nói.

“Cô hận anh ấy, cô hận anh ấy giết chết chị cô?”

“Không, tôi biết rõ đây không phải lỗi của anh ây.” Quan Huệ Nghiên khẳng định.

“Vậy tại sao cô còn giúp Tư Mã Niệm Tổ bắt tôi đến nơi này.”

Hạ Tịch Nguyệt có chút không rõ nói

“Tôi không biết Tổ bắt cô đến đây, là nghe người giúp việc nói mới biết. Tổ anh ấy không phải người xấu, anh ấy vì yêu làm cho mê muội, tôi tin trong lòng anh ấy không phải là người đàn ông ác độc.”

“Cô thương anh ta?”

“Ừ, rất thích, nhưng anh ấy chỉ coi tôi là thế thân mà thôi.”

Quan huệ nghiên có chút đau lòng nói.

“Vậy sao cô không rời khỏi anh ta?”

“Vì tôi vẫn còn yêu anh ấy, cho nên không rời khỏi được. Tựa như cá không thể rời khỏi nước, đợi đến môt ngày nào đó, tôi không còn thương, tôi chết tâm, tôi sẽ đi.”

Vì để có được tình yêu của anh ấy, tôi cam tâm tình nguyện buông tha tất cả, bao gồm tình yêu âm nhạc, mà ở bên cạnh anh ấy làm một thư kí nhỏ. Vì để được anh ấy yêu, tôi bỏ qua tính cách thật của mình, bắt chước tính của chị mình, không phải là mình nữa.” Quan Huệ Nghiên có chút mất mát bi ai nói. Quan Huệ Nghiên cũng không biết tại sao khi nhìn thấy Hạ Tịch Nguyệt, lại đem chuyện chôn giấu trong lòng mình ra nói với cô. CÓ lẽ cảm thấy thân thiết với Hạ Tịch Nguyệt cũng nên.

“Vì anh ta mà hi sinh nhiều thứ, đáng sao?”

Hạ Tịch Nguyệt có chút đau lòng nói.

"Không có gì đáng giá hay không. Tôi chỉ không muốn mình tiếc nuối mà thôi. Tôi cố gắng vì đoạn tình cảm này sẽ không hối hận, vô luận tương lai ra sao?” Quan Huệ Nghiên kiên trì nói, sau đó nhìn đồng hồ treo tường nói với Hạ Tịch Nguyệt:

“Hôm nay rất vui được biết cô. Anh ấy sắp trở lại, tôi phải rời đi. Cô yên tâm, tôi sẽ giúp cô thoát khỏi đây.”

“Tôi không thể trốn được huống chi bộ dạng tôi thế này. Có thể thông báo cho Thụy được không? Nói cho anh ấy biết tôi ở đây, còn nữa cô có thể chuẩn bị cho tôi một khẩu súng nhỏ được không?” giọng Hạ Tịch Nguyệt có chút cầu khẩn.

“Được, những thứ này tôi có thể giúp cô nhưng mà cô phải đáp ứng tôi một yêu câu, nếu như Tổ thua, hi vọng các người bỏ qua cho anh ấy.”

Quan huệ nghiên cũng có chút cầu xin mà nói.

"Được tôi đồng ý với cô.” Hạ Tịch Nguyệt khẳng định trả lời đến.

“Vậy thì tốt, tôi sẽ cố gắng hoàn thành ý muốn của cô.”

Nói xong Quan Huệ Nghiên vội vàng đi ra ngoài. Tư Mã Niệm Tổ vừa về tới biệt thự đã hỏi:

“Người phụ nữ kia đâu?”

"Vẫn còn ở trên lầu nghỉ ngơi , thiếu gia."

Người giúp việc cung kính trả lời đến.

“Ừ, các người không có chuyện gì nữa, có thể đi xuống."

Nói xong Tư Mã Niệm Tổ đi lên lầu, Hạ Tịch Nguyệt mang thai nên thích ngủ, hơn nữa cũng không phân biệt thời điểm. Ở chỗ người khác cô cũng có thể ngủ ngon như bình thường.

Hạ Tịch Nguyệt cảm giác có người nhìn cô, lập tức mở mắt ra nhìn thấy Tư Mã Niệm Tổ đang nhìn cô. Hạ Tịch Nguyệt lên tiếng:

“ANh nhìn cái gì?”

“Tôi muốn xem thử cô có chỗ nào tốt hơn Huệ Di, Âu Dương Thụy sao lại yêu cô như vậy, phát hiện kết quả….”

Tư Mã Niệm Tổ cố ý nói lấp lửng.

"Kết quả cái gì?" Hạ Tịch Nguyệt tò mò hỏi.

“Cô so với Huệ Di một nửa cũng không bằng, vóc người không đầy đặn bằng cô ấy, dáng dấp cô ấy rất xinh đẹp, không có khí chất như cô ấy, quan trọng nhất là cô ngủ còn chảy nước miếng. Tôi thật sự không hiểu có phải mắt của Âu Dương Thụy có vấn đề không, người thập toàn thập mỹ thì không cần, lại muốn cô. Chẳng lẽ cậu ta thích người thiếu sót?”

Những lời này của Tư Mã Niệm Tổ làm Hạ Tịch Nguyệt tức giận vô cùng. Ở trước mặt mình khen ngợi tình địch của cô không chút lí trí. “Tôi rốt cuộc biết tại sao Quan Huệ Di lại không yêu anh mà yêu Thụy rồi.”

“Cô nói xem tại sao?”

Tư Mã Niệm Tổ vội hỏi. Chuyện này Tư Mã Niệm Tổ đã nghĩ tám năm không nghĩ ra, rốt cuộc hắn có gì kém Âu Dương Thụy. Chỉ nghe Hạ Tịch Nguyệt dùng giọng nói gây tức chết người:

“Bởi vì anh không có đẹp trai như Thụy, không thông minh bằng Thụy, không có phẩm chất cao quý điển nhã bẩm sinh như anh ây. Điểu quan trọng nhất chính là anh hẹp hòi hơn Thụy, anh là một người đàn ông hẹp hòi.”

“Cô….có tên hiện tại tôi có thể giết cô không.”

Nghe xong lời của Hạ Tịch Nguyệt nói Tư Mã Niệm Tổ tức giận, nắm lấy cổ của Hạ Tịch Nguyệt.

“hừ, có bản lĩnh thì anh giết tôi liền đi, nếu thế thì anh làm gì còn lợi thế để uy hiếp.”

Hạ Tịch Nguyệt thở hổn hển nói. Tư Mã Niệm Tổ buông cổ Hạ Tịch Nguyệt ra, lạnh giọng nói:

“Đừng cho là tôi không dám giết cô, chiều nay tôi sẽ cho gia đình ba người các người được đoàn tụ nhưng là ở âm phủ.” Tư Mã Niệm Tổ vừa nói vừa lấy tay sờ bụng của Hạ Tịch Nguyệt.

"Khụ khụ ~, khụ khụ khụ ~, anh làm gì đấy?"

Tư Mã Niệm Tổ vừa buông cổ ra, Hạ Tịch Nguyệt có chút không thoải mái ho khan. sau đó hắn nói: “Tôi chỉ là cảm thụ thử một sinh mệnh sắp ra đời bị giết sẽ ra sao?” Tư Mã Niệm Tổ biến thái nói.

Lời nói biến thái của tmtn, Hạ Tịch Nguyệt tức giận quát:

“Anh vì cái gì mà không buông tha Thụy, chuyện năm đó anh biết rõ Thụy không liên quan, Tôi thấy anh nên trách mình đi, trách anh lúc đó không giữ Quan Huệ Di lại.”

Vì để cho nội tâm của anh thoải mái hơn cho nên anh mới không để ý tình an hem, đem toàn bộ trách nhiệm đổ lên người của Thụy. Anh là đồ nhát gan, không dám đối mắt với sai lầm của mình, không dám đối diện thực tế, đồ nhát gan.”

Hạ Tịch Nguyệt dùng ngôn từ sắc bén không lưu tình nói hết những suy nghĩ trong lòng của Tư Mã Niệm Tổ nhiều năm nay.

“Cô câm miệng cho tôi, câm miệng!!!”

Nghe thấy lời của Hạ Tịch Nguyệt, Tư Mã Niệm Tổ cực kì tức giận rống lên.

“Tại sao tôi phải câm miệng, chuyện trên người tôi, tôi có quyền nói.”

Hạ Tịch Nguyệt quật cường đáp lại.

“Đừng cố chọc giận tôi, tôi không phải Âu Dương Thụy, tôi sẽ không thương hoa tiếc ngọc, nếu như từ trong miệng cô khạc ra lời tôi không thích nghe, tôi sẽ khiến cô cả đời không nói được.” Tư Mã Niệm Tổ uy hiếp.

“Không nói thì không nói, chẳng qua tôi còn một chuyện?” Hạ Tịch Nguyệt trả treo thêm.

Tư Mã Niệm Tổ hận không thể giết được Hạ Tịch Nguyệt, hắn không hiểu sao Âu Dương Thụy lại thích cô ta, Huệ Nghiên còn được, không nói nhiều như vậy. Đáng chết, tại sao mình lai nghĩ đến cái thế thân đó, mình không phải chỉ thích Huệ Di thôi sao?

"Ai ~, tôi nói có thể không?"

Thấy Tư Mã Niệm Tổ đang ngẩn người, Hạ Tịch Nguyệt lên tiếng nhắc nhở.

"Bảo đảm một vấn đề cuối cùng?"

Tư Mã Niệm Tổ có chút hoài nghi nói.

"Ừ, tôi bảo đảm."

"Được, cô nói đi."

“tôi muốn hỏi anh…anh có yêu em gái Quan Huệ Di, Quan Huệ Nghiên không?”

Hạ Tịch Nguyệt tò mò hỏi. Thật ra thì Hạ Tịch Nguyệt chính là thấy mình nên hỏi Tư Mã Niệm Tổ thử cảm giác thế nào về Quan Huệ Nghiên. Hạ Tịch Nguyệt nghĩ Quan Huệ Nghiên sợ mất Tư Mã Niệm Tổ nên không dám hỏi thái độ của hắn như thế nào, những lời này sợ rằng Quan Huệ Nghiên cũng không hỏi.

“Tại đây tôi có thể xác định với cô, tôi không thương, hiện tại không về sau cũng không, bởi vì cô ấy chỉ là thế thân, thế thân không cần yêu. Đúng rồi, thế thân không cần yêu.”

Tư Mã Niệm Tổ nói cho Hạ Tịch Nguyệt nghe nhưng giống như đang nói cho chính mình nghe.

“Một ngày nào đó, anh sẽ vì câu nói hôm nay mà hối hận.”

Hạ Tịch Nguyệt khẳng định.

“Tôi có gì phải hối hận, cô lắm lời. Cô tốt nhất nghỉ ngơi đi, ngày mai cô và người đàn ông kia sẽ chết cùng nhau, đây thực sự là một chuyện vui.”

Tư Mã Niệm Tổ nói xong đi ra ngoài.

“Tư Mã Niệm Tổ, anh biến thái, tôi nguyền rủa anh một ngày nào đó phải đến cầu xin tôi.”

Hạ Tịch Nguyệt tức giận quát lớn. Mà Quan Huệ Nghiên ở bên ngoài cửa nghe được đối thoại bên trong, đau lòng quay đi.

Trở về phòng, Tư Mã Niệm Tổ uống rượu,

“Mình yêu Huệ Di, không phải Huệ Nghiên.”

Nhưng vô luận Tư Mã Niệm Tổ uống bao nhiêu rượu trong đầu không hề có hình dáng Huệ Di và là bóng dáng của Quan Huệ Nghiên.

Bình luận truyện Bà Xã! Anh vô cùng cưng chiều em

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Thiên Thần Ẩn Danhh
đăng bởi Thiên Thần Ẩn Danhh

Theo dõi