Tùy Chỉnh
Đề cử

Q3-C2: Hãm Hại


Buổi tối Âu Dương Thụy về nhà một lần, Hạ Tịch Nguyệt liền không kịp chờ đợi xách theo hành lý đi tới trước mặt của Âu Dương Thụy nói:

“Thụy, em cần tới kí túc xá trường ở một tháng.”

"Tại sao?"

Âu Dương Thụy kinh ngạc hỏi.

“Một tháng sau em cần tham gia một vở kịch, anh cũng biết khiêu vũ quan trọng với em cỡ nào, cho nên em tới trường để tập luyện. Có thể tập luyện rất khuya, cho nên em muốn ở lại.”

Hạ Tịch Nguyệt hướng về phía Âu Dương Thụy giải thích.

"Ha ha ha ~, như vậy a, vợ ơi anh dẫn em đi tới một chỗ."

Âu Dương Thụy để cặp tài liệu xuống liền dắt tay Hạ Tịch Nguyệt, đưa cô lên lầu ba.

“Anh đưa em đi đâu?”

Thấy Âu Dương Thụy dắt tay mình đi, Hạ TỊch Nguyệt tò mò hỏi.

“Đi rồi em sẽ biết.”

Âu Dương Thụy vui mừng nói.

“Anh muốn dẫn em lên lầu ba sao?”

Hạ Tịch Nguyệt kinh ngạc hỏi.

"Ừ."

Âu Dương Thụy cười gật đầu.

Hạ Tịch Nguyệt kinh ngạc là bởi vì Âu Dương Thụy cho tới bây giờ cũng không để cho cô lên lầu ba. Cho dù Âu Dương Thụy không ở nhà, len lén đi lên, nhưng cửa phía trên đềukhóa, cho nên cái gì nhìn cũng không thấy được.

Đi lên tới lầu ba, Âu Dương Thụy dùng chìa khóa trong tay nhẹ nhàng mở cửa phòng, đẩy cửa đi vào, Hạ TỊch Nguyệt thấy cảnh tượng trước mắt cảm động vô cùng. NƯớc mắt cô rơi xuống, nhìn Âu Dương Thụy nhẹ nhàng nói:

"Đây là đặc biệt vì em chuẩn bị sao?"

"Ừ."

Âu Dương Thụy vừa lau nước mắt trên mặt Hạ Tịch Nguyệt vừa gật đầu khẳng định đáp.

Hạ Tịch Nguyệt nhìn mỗi một dạng dụng cụ trong phòng này. Không sai, đây chính là một phòng học vũ điệu, là Âu Dương Thụy chuẩn bị, bên trong dụng cụ vũ điệu cái gì cần có đều có.

Hạ TỊch Nguyệt sờ từng dụng cụ nhìn anh hỏi:

“Anh chuẩn bị lúc nào sao em không hề biết?”

Âu Dương Thụy nhìn Hạ TỊch Nguyệt vui vẻ nói:

“Là lúc kết hôn chúng ta đi hưởng tuần trăng mật. Biết em thích khiêu vũ mặc dù tạm thời nghỉ nhưng anh biết một ngày nào đó em sẽ học lại. Cho nên anh mới đặc biệt chuẩn bị phòng học này, tương lai nếu em cần thì sẽ dùng nó.”

“Tại sao cho tới giờ không nói cho em biết?”

Hạ Tịch Nguyệt nhìn Âu Dương Thụy tò mò hỏi.

“Vì anh biết học khiêu vũ là do cha em để cho em học, khiêu vũ là kí ức tốt đẹp trong trí nhớ của em, anh nhớ cha mẹ em rời khỏi em cũng vì nguyên nhân này mà em bỏ nó. Nên anh mới không đề cập chuyện này với em.”

Âu Dương Thụy nhìn Hạ Tịch Nguyệt giải thích.

“Cho nên anh không cho em lên lầu ba, sợ em thấy những thứ này sẽ không vui?”

Hạ Tịch Nguyệt nhìn Âu Dương Thụy kích động nói.

"Ừ." Âu Dương Thụy không thể phủ nhận.

Hạ TỊch Nguyệt không khống chế nổi nội tâm của mình, xúc động nhào vào trong ngực của Âu Dương Thụy, cảm động nói:

“Chồng ơi vì sao anh lại đối tốt với em như vậy?”

Âu Dương Thụy trở về ôm lấy Hạ Tịch Nguyệt cưng chìu nói:

“VÌ muốn em mạnh khỏe nên đối tốt với em.”

“Vậy em phải báo đáp anh như thế nào đây?”

Hạ Tịch Nguyệt ngẩng đầu nhìn Âu Dương Thụy nói. Âu Dương Thụy cúi đầu nhìn Hạ Tịch Nguyệt cười nói:

“Em không cần hồi báo chỉ cần tiếp nhận là được.”

"Ha ha ~, chồng ơi em thật rất yêu anh nha."

Hạ Tịch Nguyệt nhìn Âu Dương Thụy vui vẻ nói.

Nghe được Hạ Tịch Nguyệt thổ lộ, Âu Dương Thụy không khỏi ôm thật chặt hông của Hạ Tịch Nguyệt:

“Vợ ơi ‘yêu’ không phải nói mà là làm.”

Âu Dương Thụy ý tứ rất rõ ràng, Hạ Tịch Nguyệt như thế nào lại không hiểu đấy. Hạ Tịch Nguyệt đỏ mặt núp ở trong ngực Âu Dương Thụy, xấu hổ nói:

"Một tháng này không được, em phải luyện tập nếu như với anh, với anh…..”

Hạ Tịch Nguyệt với anh nửa ngày chỉ nói ra hai chữ.

"Cùng anh cái gì?"

Âu Dương Thụy nhìn Hạ Tịch Nguyệt xấu hổ, không khỏi đùa với cô.

"Với anh cái đó?"

Hạ Tịch Nguyệt nhỏ giọng nói.

"Cái nào hửm?"

Âu Dương Thụy làm bộ như không hiểu.

“Âu Dương Thụy, anh biết em nói cái gì mà? Dù sao em không có thời gian nói với anh cái đó, với anh cái đó em sẽ đau eo mỏi lưng, không múa được.”

Hạ Tịch Nguyệt tức giận hướng về phía Âu Dương Thụy nói.

“Vậy một tháng anh phải làm thế nào?” Âu Dương Thụy nhìn Hạ TỊch Nguyệt làm bộ đáng thương.

"Chịu đựng."

Hạ Tịch Nguyệt ngoan tâm nói.

"Như vậy sao được? Em muốn chồng em nhịn tới nội thương à? Như vậy về sau tính phúc của em tính sao?”

Âu Dương Thụy giống như khổ sở nói.

“Anh…anh, em mặc kệ dù sao một tháng này em không phục vụ anh, anh với em chia phòng ngủ, nếu không em về kí túc xá trường ngủ.”

Thật sự là nói không lại Âu Dương Thụy , Hạ Tịch Nguyệt không thể làm gì khác hơn là đổi qua uy hiếp. Nghe được Hạ Tịch Nguyệt nói muốn chia phòng, Âu Dương Thụy ngoan ngoãn nói:

“Vậy cũng được, chỉ là em phải đồng ý em thi xong phải bồi thường cho anh.”

Âu Dương Thụy uất ức nói, một tháng không ôm vợ đối với Âu Dương Thụy mà nói không khác nào một trừng phạt lớn.

"Biết rồi.”

Mỗi đêm, bạn sẽ bị mất 1kg, nếu bạn làm điều này trước khi ngủ

Mỡ ở bụng và hai bên hông sẽ biến mất chỉ trong 3 ngày!
Hạ Tịch Nguyệt bất đắc dĩ nói. Một tháng này Hạ Tịch Nguyệt vô luận ban ngày hay là buổi tối, cũng khắc khổ luyện tập vũ điệu trong từng tư thế, cố gắng đạt tới hoàn mỹ.

Hôm nay Hạ Tịch Nguyệt ở phòng học vũ điệu của trường. Lý Sảng thấy Hạ TỊch Nguyệt luyện đến trưa, bà quan tâm:

"Nguyệt Nguyệt, dừng lại nghỉ ngơi một chút thôi. Em đã liên tục luyện bốn giờ rồi."

Hạ Tịch Nguyệt vừa dùng khăn lông lau mồ hôi vừa hướng Lý Sảng cười nói:

“Em không mệt, còn một tuần nữa so tài em phải nỗ lực.”

Thấy Hạ TỊch Nguyệt kiên trì như vậy cô giáo Lý Sảng cũng chỉ cười cười rời đi, cũng không nói thêm gì. Lúc này Diệp Hân Hân đi tới trước mặt Hạ TỊch Nguyệt, thấy Hạ TỊch Nguyệt đang luyện, cô ta khinh thường nói:

“Có gì đặc biệt hơn người, đnế lúc đó đừng diễn hỏng rồi ngã xuống làm cho chúng tôi mất mặc theo.”

Nếu không có Hạ TỊch Nguyệt thì vai công chúa này sẽ do Diệp Hân Hân đảm trách, hiện tại vì Hạ TỊch Nguyệt mà cô ta bị đổi thành vai nữ thứ, vai diễn của phù thủy.

Thử hỏi người nào không tức giận. Nghe giọng khinh thường của Diệp Hân Hân, Hạ TỊch Nguyệt chẳng thèm để tâm tiếp tục luyện:

“Cô yên tâm đến lúc đó mất mặt cũng là Hạ TỊch Nguyệt tôi, với cô không có quan hệ được chưa. CÓ cần tôi viết thông báo nói cho mọi người không?”

"CÔ. . . . . . ."

Diệp Hân Hân bị Hạ TỊch Nguyệt nói đến nghẹn lời, cô ta không ngờ Hạ TỊch Nguyệt nhanh mồm nhanh miệng như thế. Lý Sảng quay lại thấy một màn này cho là Hạ TỊch Nguyệt bị khi dễ nên tức giận nói:

"Hân Hân, quyết định dùng Nguyệt Nguyệt là nữ chính do cô quyết định, không liên quan đến Nguyệt Nguyệt. nn em không sao chứ?”

“Cô giáo em không sao.”

Thấy cô giáo Lý Sảng che chở mình như vậy Hạ TỊch Nguyệt thầm cảm kích trong lòng.

"Tại sao? Em rốt cuộc chỗ nào không bằng cô ấy?"

Diệp Hân Hân khóc chỉ tay vào Lý Sảng chất vấn.

“Em không có chỗ nào không bằng em ấy, chỉ là cô cảm thấy nn thích hợp với nhân vật này, càng có thể truyền tải bi thương trong tình yêu với hoàng tử mà thôi.”

Lý Sảng nhìn Diệp Hân Hân bình tĩnh nói. Biết Diệp Hân Hân rất khó tiếp nhận chính mình từ một nữ chính thành nữ thứ đảm vai phù thủy cho nên Lý Sảng mới giải thích như vậy.

“CÁi gì gọi là cô ấy thích hợp hơn so với em, rõ ràng là gạt em. Em hận cô.”

Nói xong Diệp Hân Hân khóc chạy ra ngoài, thấy Lý Sảng và Diệp Hân Hân huyên náo mà cũng do mình mà ra Hạ TỊch Nguyệt áy náy nói:

“Thật xin lỗi cô, em đã gây thêm phiền toái cho cô rồi.”

Lý Sảng nhìn Nguyệt Nguyệt cười nói:

“Nói cái gì đó, sao lại phiền toái chứ, dạy em khiêu vũ là chuyện cô cảm thấy vui nhất trong đời. Em chính là một vũ công trời sinh, cho nên nhân vật này không giao cho em thì giao cho ai. CÔ không hối hận khi đã giao nhân vật này cho em bởi vì cô tin em nhất định sẽ làm được và làm tốt hơn cô.”

“CẢm ơn cô.” Nghe được Lý Sảng khích lệ, Hạ TỊch Nguyệt đúng là càng có thêm tự tin.

Diệp Hân Hân chạy ra ngoài dừng lại trước cửa phòng tập, nhìn lại phòng học vũ điệu, trong lòng ghen ghét cực độ:

“Nữ chính, tôi muốn cô cả đời không khiêu vũ được nữa. Nữ chính là của tôi, cũng chỉ có thể là của tôi.”

Buổi tối Âu Dương Thụy tan làm trở lại, không thấy bóng dáng mình mong chờ ở phòng khách đâu, anh đưa cặp công văn cho thím Trương sau đó hỏi:

“Thiếu phu nhân đâu?”

Thím Trương nhận lấy cặp công văn cười nói: “Thiếu phu nhân đang ở lầu ba tập khiêu vũ.”

Nghe được thím Trương lời nói, Âu Dương Thụy không kịp chờ đợi lên lầu.

Đi tới lầu ba đẩy cửa vào liền nhìn thấy Hạ TỊch Nguyệt đang luyện múa, Âu Dương Thụy nhìn ngây dại anh không ngờ Hạ TỊch Nguyệt nhảy khiến người khác mê mẩn và giàu sức quyến rũ như vậy.

Hạ TỊch Nguyệt quá nhập tâm nên không biết Âu Dương Thụy đang đứng ở đây. Cho đến khi Hạ TỊch Nguyệt kết thúc xong vũ đạo đó, Âu Dương Thụy vỗ tay cười nói:

“Vợ ơi em nhảy đẹp quá.”

Nghe thấy giọng nói của Âu Dương Thụy, Hạ TỊch Nguyệt quay đầu nhìn anh, kinh ngạc hỏi:

“Sao anh lại tới đây?”

Âu Dương Thụy cầm khăn lông trên bàn đi tới trước mặt của Hạ TỊch Nguyệt vừa lau mồ hôi vừa nói: “Trở về không nhìn thấy em, cho nên lên đây gọi em xuống ăn cơm.”

“A…anh ăn trước đi, em còn một động tác nữa cần luyện.”

Hạ TỊch Nguyệt dịu dàng nói.

“đừng liều mạng như thế, cho dù chồng em không nổi danh cũng có thể nuôi em cả đời mà.”

Thấy Hạ TỊch Nguyệt mỗi ngày đều luyện tập cực khổ như vậy, nói mình không đau là lừa người.

“Em mới không cần anh nuôi, em có tay có chân mà sao anh phải nuôi?”

Hạ TỊch Nguyệt có chút bất mãn khi nghe Âu Dương Thụy nói vậy.

“được được, không nuôi anh không nuôi được chưa? VẬy chúng ta đi ăn cơm đi”

Âu Dương Thụy dụ dỗ nói.

“Em đã nói không ăn mà.” Hạ TỊch Nguyệt tức giận.

"Không được, phải đi xuống ăn cơm."

Âu Dương Thụy nhìn Hạ Tịch Nguyệt cố tỏ vẻ bực bội.

"Hừ ~."

Tính trẻ con của Hạ TỊch Nguyệt lại nổi lên, thấy cô như vậy Âu Dương Thụy không thể làm gì khác hơn là thả nhẹ âm thanh của mình khuyên:

“Vợ à em nhất định phải ăn cơm mới có sức để tập, một khi em ngã bệnh vậy mấy ngày cố gắng của em đều uổng phí hết sao? Cho nên nghe chồng đi mà, chúng ta xuống ăn cơm đi, ăn cơm tối sau đó nghỉ ngơi cho khỏe thân thể mới khỏe mạnh thì tham gia thi đấu mới tốt được.”

Nghe Âu Dương Thụy nói Hạ TỊch Nguyệt cảm thấy có đạo lí, cô gật đầu.

"Được rồi."

Ngày mai so tài, hôm nay Hạ TỊch Nguyệt cố gắng luyện cho tốt, chuẩn bị tốt phần vũ đạo và giày diễn của mình, sau đó đi ra ngoài.

Hạ TỊch Nguyệt đi không lâu sau đó Diệp Hân Hân lén lút đi vào, chỉ thấy trong tay cô ta cầm một bọc gì đó, tìm được tủ có dán nhãn Hạ TỊch Nguyệt sau đó mở ra.

Nhìn vào bên trong giày của Hạ TỊch Nguyệt, Diệp Hân Hân cầm túi đinh thả vào trong giày, sau đó lấy đệm giày để lên trên. Tất cả đều làm xong, tiếp theo đó Diệp Hân Hân nhìn quanh quất xác định không có ai mới nhanh chóng rời đi.

"Hừ, công chúa? Tôi xem về sau cô còn khiêu vũ được không?."

Diệp Hân Hân nói xong cũng thật vui mừng rời đi.

"Công chúa là của tôi, đi chết đi phù thủy!"

Buổi tối, Hạ Tịch Nguyệt về nhà. Ở trên bàn cơm, Hạ Tịch Nguyệt vui mừng đối với Âu Dương Thụy nói:

“Ngày mai nhớ đến xem em diễn nhé.”

“Ngày mai? Ngày mai anh còn hội nghị quan trọng, có thể không đi.” Âu Dương Thụy xin lỗi.

“VẬy à, vậy cũng được/” Giọng Hạ TỊch Nguyệt có chút mất mác, nhìn cô Âu Dương Thụy không nói gì nữa, làm ra vẻ không có gì tiếp tục ăn cơm.

‘Lần đầu tiên vợ mình tranh tài anh sao không thể không đi, nhưng chỉ là ngày mai anh muốn mang cho cô gái nhỏ này một kinh hỉ thôi.’

Hôm sau Hạ TỊch Nguyệt đi tới phòng thay quần áo, đang chuẩn bị thay quần áo còn hai canh giờ nữa sẽ bắt đầu. Hạ TỊch Nguyệt đang chuẩn bị thay thì Âu Dương Thụy không biết từ nơi nào đi ra.

"A ——."

Trong lúc bất chợt thấy Âu Dương Thụy Hạ Tịch Nguyệt giật mình đến hét lên một tiếng.

"Làm sao anh vào đây."

Hạ Tịch Nguyệt kinh ngạc hỏi.

"Đương nhiên là đi tới." Âu Dương Thụy không nhanh không chậm nói.

“Cái gì đó? Không phải anh nói không tới được sao?”

Hạ Tịch Nguyệt bĩu môi bất mãn nói.Tối hôm qua còn hại cô ấy cảm thấy thất vọng.

“Ha ha vợ anh khiêu vũ sao có thể không đi.”

Âu Dương Thụy đi tới bên người cô cười nói.

“VẬy tối hôm qua anh cố ý gạt em, để cho em nóng nảy sao?”

“Anh chỉ muốn làm em ngạc nhiên.” Âu Dương Thụy cười đáp.

“Em muốn thay quần áo.”

Ý tứ rõ ràng muốn thay quần áo, anh đi ra ngoài được rồi.

“A, thì em thay đi.” Âu Dương Thụy giả vờ không hiểu, biết Âu Dương Thụy không muốn ra ngoài, Hạ TỊch Nguyệt không nói nhiều trực tiếp đẩy Âu Dương Thụy ra ngoài.

Đứng ở bên ngoài Âu Dương Thụy có chút dở khóc dở cười, người khác nhìn thấy tổng giám đốc tập đoàn âu dương cư nhiên đứng trước phòng thay đồ của nữ không biết sẽ nghĩ thế nào đây?

"A ——."

Ở bên ngoài Âu Dương Thụy đột nhiên nghe được bên trong truyền tới âm thanh của Hạ Tịch Nguyệt, Âu Dương Thụy vọt vào.

Hạ TỊch Nguyệt sau khi đuổi Âu Dương Thụy ra ngoài, lấy quần áo lên thay sau đó mang giày vào, cô đứng lên lập tức một trận đau đớn xông đến:

"A ——."

Đau đến không nhịn được Hạ TỊch Nguyệt đành kêu lên, Âu Dương Thụy xông vào thấy Hạ TỊch Nguyệt ngồi dưới đất, lập tức hỏi:

“Sao thế em?”

"Thật là đau."

Hạ TỊch Nguyệt chỉ vào chân mình, Âu Dương Thụy nhìn theo tay cô chỉ, cời giày cô đang mang ra, liền bị một màu đỏ làm chói mắt.

Máu từ trên chân Hạ TỊch Nguyệt chảy ra còn có trên mũ đinh nữa, Âu Dương Thụy nhanh chóng ôm cô ra ngoài.

Đi tới bệnh viện của Tư Đồ Triệt, anh liền băng bó đơn giản lại cho cô.

“Trong thời gian ngắn không được đi lại, nghỉ ngơi ít nhất nửa tháng.” Tư Đồ Triệt xử lí xong vết thương, dặn dò cô.

"Cái gì, không được, hôm nay em còn một buổi tranh tài phải tham gia.”

Nghe thấy Tư Đồ Triệt nói Hạ TỊch Nguyệt kích động.

"Rốt cuộc là chân quan trọng hay là tranh tài quan trọng?"

Tư Đồ Triệt có chút tức giận nói.

"Tranh tài."

Hạ TỊch Nguyệt kiên định nói, Tư Đồ Triệt càng thêm giận anh nhìn về phía Âu Dương Thụy:

“Thụy nhanh quản vợ cậu đi kìa.”

Trầm mặc hồi lâu Âu Dương Thụy nhìn Tư Đồ Triệt nói:

"Triệt, có thể tạm thời dùng thuốc gây tê thần kinh để duy trì khoảng một giờ hay không?”

"Cái gì? Cậu. . . . . ."

Nghe được lời của Âu Dương Thụy, Tư Đồ Triệt càng giận:

“Cậu muốn vợ cậu què cả đời à?”

“Mình hỏi cậu có thể hay không?”

Âu Dương Thụy nhìn Tư Đồ Triệt ra lệnh.

"Có."

Tư Đồ Triệt tức giận trả lời.

"Cho cô ấy dùng thôi."

Âu Dương Thụy biết buổi tranh tài hôm nay rất quan trọng với Hạ TỊch Nguyệt, cho nên dốc toàn lực để giúp cô hoàn thành giấc mơ của cô.

“Loại thuốc này có thể tạm thời tê dại không đau nhưng khi thuốc hết sẽ đau đớn gấp 10 lần.”

Tư Đồ Triệt nhìn Hạ Tịch Nguyệt nói.

“Em muốn dùng, anh tiêm cho em đi.”

Hạ TỊch Nguyệt kiên trì nhìn Tư Đồ Triệt.

“Được.”

Thấy Hạ TỊch Nguyệt quyết tâm như thế hơn nữa Âu Dương Thụy cũng đồng ý Tư Đồ Triệt đành làm theo.

Sau đó, Tư Đồ Triệt hỏi qua Âu Dương Thụy :

“Thụy sao cậu lại đồng ý cho chị dâu tranh tài, cậu không sợ cô ấy què sao? Cậu thương cô ấy sao lại đồng ý?”

“CẬu không hiểu đâu, buổi biểu diễn kia có ý nghĩa với cô ấy thế nào đâu, mơ ước từ nhỏ của cô ấy. Mình hi vọng ước mơ cô ấy thành sự thật mình cố gắng giúp cô ấy thực hiện ước mơ. Nếu như cô ấy què thì mình chăm sóc cô ấy cả đời.”

Âu Dương Thụy nhìn Tư Đồ Triệt kiên định nói.

Tư Đồ Triệt nhìn Âu Dương Thụy lúc đó cảm thấy cậu ta thật sự vĩ đại, cũng làm cho anh hiểu được:

‘ Yêu không phải là giam cầm chiếm đoạt mà là thành toàn suy nghĩ của đối phương.’

Tiêm thuốc xong, Hạ TỊch Nguyệt đứng trước mặt Âu Dương Thụy nói:

“Chồng ơi, cảm ơn anh.”

‘CẢm ơn anh đã thành toàn cho giấc mơ của em.’

Câu nói thốt ra từ trong cõi lòng của cô, lòng cảm ơn này cũng hòa thành tình yêu.

“Không cần cảm ơn anh, tất cả anh đều hiểu, chỉ cần nhớ chồng em vĩnh viễn ở sau lưng ủng hộ em là được.”

Âu Dương Thụy nhìn Hạ Tịch Nguyệt khích lệ. Hạ Tịch Nguyệt nhào vào trong ngực Âu Dương Thụy, cô cảm động vô cùng ‘Chồng yêu thật sự cảm ơn anh, em có tài đức gì mà lại có được một người chồng như thế.’

Hạ Tịch Nguyệt ở trong lòng cảm tạ Âu Dương Thụy, bởi vì cô biết Âu Dương Thụy cần nhất không phải là lời cảm ơn của cô.

Âu Dương Thụy ôm lấy Hạ Tịch Nguyệt cũng không nói gì, chỉ là lẳng lặng ôm lấy cô, cho cô khích lệ lớn nhất.

Bình luận truyện Bà Xã! Anh vô cùng cưng chiều em

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Thiên Thần Ẩn Danhh
đăng bởi Thiên Thần Ẩn Danhh

Theo dõi

Danh sách chương