Tùy Chỉnh
Đề cử

Q3-C22: Hạnh Phúc Đại Kết Cục (3)


HƠn nhiều năm về sau Hạ Tịch Nguyệt vẫn không hiểu tại sao kể từ khi Âu Dương Thần được Âu Dương Thụy đưa về từ chỗ Tư Mã Niệm Tổ liền thay đổi không dính cô như trước nữa.

Kì quái hơn chính là rất nghe lời của Âu Dương Thụy. Trước kia cha con gặp nhau là cãi cọ gây gổ. Cô hỏi Âu Dương Thụy, không ngờ anh lại trả lời cô thế này:

“Ngày đó anh hết sức anh dũng đánh ngã 10 tên cứu con trai ra, con trai thấy anh vĩ đại nên sinh ra sung bái anh, sau đó thì nghe lời anh.”

Hạ Tịch Nguyệt nửa tin nửa ngờ, sau đó hỏi lại con trai mình, Âu Dương Thần nghe cha nói vậy thật muốn nôn, chưa từng thấy người cha nào không biết xấu hổ như cha của cậu. Nhưng Âu Dương Thần không dám vạch trần anh, chỉ có thể làm theo Âu Dương Thụy.

Hạ Tịch Nguyệt nghe lời của hai cha con nói cảm giác Âu Dương Thần có gì đó mới có thể thổi phồng cha của nó lên như vậy.

HÔm nay là ngày kỉ niệm kết hôn của cô và Âu Dương Thụy. Vì chuyện của trung tâm dạy khiêu vũ mà cô quên mất, chỉ có Âu Dương Thụy là nhớ. Hôm nay cô đi làm về nhà.

Đẩy cửa đi vào phát hiện trong nhà không có một người:

“Người đi đâu hết rồi?”

Hạ Tịch Nguyệt lẩm bẩm trong miệng, sau đó đi tới phòng ngủ thay quần áo. Trong lúc vô tình nhìn thấy lịch mới biết hôm nay là ngày kỉ niệm kết hôn, Hạ Tịch Nguyệt vỗ đầu của mình một cái:

“Tại sao mình có thể quên, lần này Thụy sẽ điên mất.” Hạ Tịch Nguyệt lập tức lấy di động ra gọi cho Âu Dương Thụy.

“Xin lỗi số máy quý khách vừa gọi không liên lạc được…”

“Sao lại tắt máy nhỉ, chẳng lẽ cũng quên giống mình sao? Anh được lắm, mọi người đều nói 7 năm sau thì sẽ quên, người này mới bốn năm đã quên…”

Vừa nghĩ đến Âu Dương Thụy quên mất ngày kỉ niệm Hạ Tịch Nguyệt tức không chịu được. Cô có thể quên nhưng Âu Dương Thụy không thể quên, thật không hiểu được tính cách của cô nữa.

Đột nhiên Hạ Tịch Nguyệt nghe được tiếng dương cầm vang lên, cô nhìn ra phía hồ bơi. Vừa đến đó đã thấy Âu Dương Thụy mặc vest chỉnh tề đánh bản Hôn lễ trong mộng, Hạ Tịch Nguyệt kinh ngạc lấy tay che miệng. CÔ nhớ mình từng vô tình nói với anh là thích bản Hôn lễ trong mộng, một bản nhạc tình yêu chứa một cảm giác bi thương trong đó. Cô không ngờ anh lại đánh bản nhạc này hay như trong nguyên tác.

Hạ Tịch Nguyệt chăm chú nhìn anh đang đánh piano, tất cả ánh đèn đều tựu trên người anh. Trong một khắc kia Hạ Tịch Nguyệt cảm thấy anh như hoàng tử, cao quý và điển nhã.

Giờ khắc này như ngừng lại, toàn thế giới chỉ có hai người. Âu Dương Thụy chậm rãi đứng dậy, không biết từ lúc nào cầm một bó lam sắc yêu cơ đưa đến trước mặt của Hạ Tịch Nguyệt. Tặng hoa là chuyện bình thường của các đôi nhưng có người phụ nữ nào không thích điều này đâu?

“Bà xã, ngày kỉ niệm kết hôn vui vẻ.”

Âu Dương Thụy cười nói. Hạ Tịch Nguyệt nhận bó hoa, có chút xấu hổ nói:

“Em cho là anh đã quên mất ngày hôm nay rồi.”

“Làm sao có thể quên chứ?”

Âu Dương Thụy vỗ tay một cái, đèn ở hồ bơi được thắp sáng lên. Hạ Tịch Nguyệt nhìn thấy hoa trong bể bơi được xếp thành chữ “Hạ Tịch Nguyệt, anh yêu em.”

Ở bên cạnh hồ bơi đều là nến xếp hình trái tim. Trên trời xuất hiện bông tuyết. Ở thành phố A chưa bao giờ có tuyết, Hạ Tịch Nguyệt đã từng ước có thể thấy tuyết ở đây.

Những thứ này mặc dù đều do người làm nhưng giây phút chứng kiến điều này cô xúc động rơi nước mắt.

Lúc này một máy bay mô hình nhỏ bay đến trước mặt của cô, trên máy bay có một chiếc nhẫn. Âu Dương Thụy cởi ra lập tức quỳ một chân xuống nói:

“Bà xã anh vẫn chưa nói cho em biết, anh còn thiếu em một lễ cầu hôn. Hôm nay Âu Dương Thụy anh chính thức cầu hôn em, Hạ Tịch Nguyệt anh yêu em, cầu xin em gả cho anh. Anh sẽ đối tốt với em cả đời, cưng chiều em, thương yêu em. Của anh chính là của em, nếu như anh không làm được, người khác sẽ cướp mất em từ anh, chỉ cần em thích. EM nguyện ý gả cho anh không?”

Hạ Tịch Nguyệt nhìn anh, những giọt nước mắt không ngừng rơi xuống. Mặc dù cô khống chế tâm mình nhưng vẫn cảm động vô cùng. Cô không ngờ Âu Dương Thụy lãng mạn như vậy, không chỉ cho cô một hôn lễ khó quên mà còn chuẩn bị một ngày kỉ niệm đáng nhớ như thế này, một lễ cầu hôn khó quên trong đời. Hạ Tịch Nguyệt nhận lấy chiếc nhẫn, cười nói:

“Ông xã, bộ dạng của anh giống thổ phỉ quá, nhưng nếu em không đồng ý thì anh sẽ làm gì?”

“Cái gì là cái gì, em là vợ anh, chúng ta hợp pháp, em vĩnh viễn là của Âu Dương Thụy anh. Cầu hôn chỉ là nghi thức mà thôi.”

Hạ Tịch Nguyệt có chút cáu kỉnh.

“Cô gái, em đừng quá đáng. Em không đồng ý anh chỉ có thể giải quyết em tại chỗ. Anh thấy em chỉ có ở trên giường mới đồng ý với anh thôi.”

Âu Dương Thụy cười uy hiếp.

“Âu Dương Thụy anh giở trò lưu manh. Cái này không phải cầu hôn, rõ ràng là bức hôn.”

Hạ Tịch Nguyệt bất mãn kêu lên.

“Bức hôn hay cầu hôn với Âu Dương Thụy anh đều giống nhau, đều là muốn em trở thành vợ anh. Em rốt cuộc có đồng ý hay không?”

Âu Dương Thụy nhìn cô, nhíu mày hỏi. Rất có ý muốn nói nếu không đồng ý anh sẽ giải quyết cô tại chỗ.

"Đồng ý."

Dưới uy quyền của Âu Dương Thụy, Hạ Tịch Nguyệt không thể làm khác hơn là đồng ý.

Âu Dương Thụy đeo nhẫn cho cô, cúi người hôn lên môi mềm mại của cô. Âu Dương Thụy rời môi cô, đem trán hai người chống đỡ, anh nhìn chăm chú vào đôi mắt của cô.

Hạ Tịch Nguyệt cũng thâm tình nhìn Âu Dương Thụy:

“Cảm ơn anh, ông xã, em yêu anh.”

Âu Dương Thụy cười cúi người hướng về phía tai của cô nói:

“Bà xã anh cũng yêu em, bất quá anh nghĩ lúc tối anh sẽ càng yêu em hơn.”

Âu Dương Thụy giở giọng xấu xa.

“Âu Dương Thụy anh lại giở trò lưu manh?”

Hạ Tịch Nguyệt cười nói, cô nhìn xung quanh thấy mọi người đứng đó.

“Biết em không thích làm ồn ào cho nên mời mấy người bạn thân.”

Âu Dương Thụy cười nói, người bạn nhỏ Âu Dương Thần mặc bộ tây trang dẫn Khả Khả đằng xa chạy tới.

“Mẹ, chúc mẹ và cha có thể thiên trường địa cửu, đầu bạc đến già.”

Hạ Tịch Nguyệt cúi người hôn lên gò má của cậu bé.

"Cám ơn, bảo bảo."

“Chúng ta cũng chúc hai người ngày kỉ niệm kết hôn vui vẻ.”

Đông Phương Húc ôm Vân Nặc đi tới trước mặt Hạ Tịch Nguyệt.

"Cám ơn."

Hạ Tịch Nguyệt hạnh phúc cười.

“Nguyệt Nguyệt, mình thật sự hâm mộ cậu, có thể tìm được một người lãng mạn như Âu Dương Thụy. Còn người kia một chút tế bào lãng mạn cũng không có, đi theo anh ta thật là lãng phí tuổi thanh xuân.”

“Bà xã, sao lại nói anh không lãng mạn, đợi sau này anh sẽ cho em một cái lễ kỉ niệm còn hạnh phúc hơn có được không?”

Đông Phương Húc cười nói Vân Nặc.

“Anh ư, hay là thôi đi, anh chỉ cần ít ra ngoài tìm mấy tiểu tình nhân thì em đã vui lắm rồi.”

“Bà xã em lại lật lại nợ cũ, tất cả đã qua rồi, hiện tại anh chỉ có một mình em mà thôi.”

Đông Phương Húc vội giải thích. Những chuyện kiểu này nếu không rõ ràng thì về nhà khuya khỏi phải nghĩ đến việc lên giường ngủ.

“Hừ, vậy chuyện anh và cô thư kí là thế nào, gọi điện thoại tới tìm anh. Em nói cho anh biết, tối nay anh đừng nghĩ lên giường ngủ, cách xa em một chút.”

Vân Nặc nói xong đi tới chỗ khác, mà Đông Phương Húc thủy chung theo sau cô không ngừng giải thích. Hạ Tịch Nguyệt thấy đôi oan gia hạnh phúc cũng vui mừng thay, ban đầu Đông Phương Húc chọc giận Vân Nặc hiện tại cũng đã hạnh phúc rồi.

“Chúc hai người ngày kỉ niệm kết hôn vui vẻ.”

Lúc này tdt cầm ly rượu tới chỗ Hạ Tịch Nguyệt và Âu Dương Thụy.

"Huyên Huyên như thế nào?"

“Cũng khỏe, hôm nay đòi đi theo cùng tôi nhưng cô ấy vừa mới sinh xong, tôi không yên tâm cho ra ngoài. Hôm nay đến chúc mừng hai người một lát, sau đó về để cô ấy ở nhà một mình không yên lòng.”

Tdt cười nói với Hạ Tịch Nguyệt. “Mau trở về sớm đi,”

Sauk hi kết thúc bữa tiệc, Âu Dương Thụy đem Hạ Tịch Nguyệt lăn qua lăn lại một phen, Hạ Tịch Nguyệt nhìn anh cười nói:

“Ông xã, chúng ta sinh một bé gái đi.”

“Được, anh cũng muốn bé gái.”

“Hôm nay nhìn thấy con gái Vân Nặc thật đáng yêu, em thật thích, chúng ta sinh một đứa đi.”

“Không cần dù sao con gái Vân Nặc sớm muộn gì cũng là con dâu của em, em không sinh cũng đã có rồi.”

Lần trước sinh Âu Dương Thần, Âu Dương Thụy thấy cô đau đớn như vậy, anh thề đời này chỉ cần có Âu Dương Thần là đủ rồi. Anh không muốn chứng kiến Hạ Tịch Nguyệt đau đớn nữa.

Lại nói thêm anh không muốn sống cuộc sống hòa thượng. Mang thai ba tháng đầu không thể chạm vào cô, sau ba tháng cũng không được, còn thêm hai tháng ở cữ. Anh suy nghĩ thấy không nên sinh nữa, có một Âu Dương Thần là đủ làm anh đau đầu rồi.

"A, biết rồi."

Hạ Tịch Nguyệt có chút thất vọng trả lời.

Bốn năm qua, mỗi lần nói chuyện sinh con với Âu Dương Thụy đều bị Âu Dương Thụy cự tuyệt. Hạ Tịch Nguyệt biết lúc cô sinh con đã để lại sự sợ hãi không thể phai cho nên anh không đồng ý.

TỐi hôm đó Hạ Tịch Nguyệt cả đêm không có ngủ, cô nghĩ cách để cho Âu Dương Thụy cho phép mình sinh con. Cuối cùng cũng nghĩ ra cách, sau đó vui vẻ đi ngủ.

Hai tháng sau.

Hạ Tịch Nguyệt cầm que thử thai ở trong nhà vệ sinh, nhìn thấy hai vạch cô hưng phấn kêu lên:

"A ——."

Âu Dương Thụy nghe được tiếng thét Hạ Tịch Nguyệt , lập tức vọt vào phòng vệ sinh hỏi:

“Bà xã, sao vậy?”

“Anh xem, anh xem.”

Hạ Tịch Nguyệt hưng phấn chỉ vào trong tay que thử thai cho Âu Dương Thụy nhìn. Âu Dương Thụy thấy que thử thai, giọng không lạnh không nóng nói:

"Em mang thai."

"Đúng nha, thật tốt quá, rốt cuộc có thể muốn một bé gái rồi."

Hạ Tịch Nguyệt hưng phấn nói, hoàn toàn quên mất sao có đứa bé này.

“Sao em lại mang thai, anh nhớ là anh đã ngừa mà.”

Nghe được lời của Âu Dương Thụy, Hạ Tịch Nguyệt mới phản ứng được, cô ấp úng nói:

“Ít giả bộ ngớ ngẩn đi, đứa bé này làm sao có được? Em giở trò gì?”

Âu Dương Thụy lạnh giọng nói. Sau đó nhớ lại mấy ngày trước có chút không giống Hạ Tịch Nguyệt.

Anh nhớ cô hai tháng qua rất nhiệt tình, hơn nữa còn chủ động ngừa thai, còn tưởng cô đã thông suốt không ngờ lại giở chiêu này. Âu Dương Thụy đi lên phòng ngủ, mở ngăn kéo ra lấy bao kiểm tra cẩn thận, rốt cuộc cũng phát hiện tất cả đều bị lủng, anh tức giận quát lên:

“em được lắm Hạ Tịch Nguyệt, xem ra anh quá cưng chiều em cho nên em mới dám lừa anh.”

Hạ Tịch Nguyệt sợ hãi giải thích: “Ai bảo anh không cho em sinh con em chỉ có thể dùng cách này thôi.”

“Được lắm, em còn lí sự với anh nữa, xem hôm nay anh thu thập em thế nào?”

Âu Dương Thụy nói xong liền sải bước đến trước mặt Hạ Tịch Nguyệt, ôm lấy cô đến bên ghế sofa. Anh đánh vào mông cô một cái, Hạ Tịch Nguyệt kêu oa oa lên:

“Âu Dương Thụy, anh khi dễ phụ nữ có thai!”

Mỡ thừa vòng 2 sẽ tự động biến mất nếu mỗi sáng uống nước này

Mỡ ở bụng và hai bên hông sẽ biến mất chỉ trong 3 ngày!
“Em còn mạnh miệng à?”

Âu Dương Thụy lại đánh tiếp, kỳ thật lực đạo anh dùng anh biết rõ, cô gái nhỏ này lại kêu to như vậy nghe thật đau lòng. Âu Dương Thụy sao có thể không nhìn thấu tâm tư của cô chứ.

Nhưng thấy cô chảy nước mắt Âu Dương Thụy lập tức buông vũ khí đầu hàng. Hạ Tịch Nguyệt biết chiêu này sử dụng trăm lần đều linh. Cuối cùng Âu Dương Thụy vẫn bị Hạ Tịch Nguyệt thuyết phục sinh hạ đứa nhỏ nhưng Âu Dương Thụy cũng nói rõ với cô.

“Chỉ lần này thôi về sau không có nữa.”

"Ừ ừ ân. . . . . . ."

Hạ Tịch Nguyệt không ngừng gật đầu đáp ứng. Trong lòng thì lại nghĩ: "Lần sau thì để lần sau nói!”

Tám tháng sau.

Trong bệnh viện Âu Dương Thụy nghe tiếng kêu của Hạ Tịch Nguyệt, tâm đau đớn vô cùng. Cảm giác lo lắng hồi hộp này thật sự không chịu được. Lúc Hạ Tịch Nguyệt sinh Âu Dương Thụy ở phòng phẫu thuật khác cũng làm phẫu thuật buột ga rô ngăn sinh nở.

ANh nghĩ về sau không cần phải nghe thấy tiếng kêu đau đớn này nữa. Hạ Tịch Nguyệt sinh được một đôi long phượng. Con gái lấy tên là Âu Dương Ngưng còn con trai tên là Âu Dương Lân. Một nhà năm người mỗi ngày ở bên nhau có biết bao nhiêu vui vẻ hạnh phúc.

Nhiều năm về sau vào một ngày kia…

Hạ Tịch Nguyệt đang đứng ở trong phòng khiêu vũ, Âu Dương Thụy đi tới bên cạnh nói:

“Bà xã hôm nay anh đi công việc tình cờ thấy được một bộ y phục đẹp rất hợp với em cho nên muốn mua. EM nhanh lại đây thay thử xem nào.”

Âu Dương Thụy nói xong liền đem gói đồ trong tay đưa cho Hạ Tịch Nguyệt.

“Thật vậy à? Vậy để em đi thay thử xem.”

Hạ Tịch Nguyệt lấy đồ trong tay của anh đi thay. Chỉ thấy Âu Dương Thụy ở sau lưng cô nở nụ cười phúc hắc. sau khi thay quần áo xong, Hạ Tịch Nguyệt nhìn mình qua gương cảm thấy có chút khó chịu, quần áo có chút gì đó không giống lắm, lộ nhiều. Giống như là trong suốt, hạ thân cũng không che chắn hết. Hạ Tịch Nguyệt vừa định cởi quần áo ra thì nghe tiếng Âu Dương Thụy gọi:

“Bà xã, có được không?”

Hạ Tịch Nguyệt kích động đáp: “Còn chưa xong.”

Hạ Tịch Nguyệt vừa nói xong, Âu Dương Thụy vén rèm đi tới:

"A ——, sao anh lại vào đây?."

Hạ Tịch Nguyệt lập tức cầm lấy quần áo bên cạnh che người. Tuy đã là vợ chồng già nhưng Âu Dương Thụy nhìn chằm chằm thân thể cô Hạ Tịch Nguyệt vẫn ngượng ngùng.

Âu Dương Thụy đi tới trước mặt cô lấy quần áo đang che ra, thân thể mặc bộ vũ y anh mua lộ ra trước mắt.

"Thật khá nha."

Ánh mắt như lang sói của Âu Dương Thụy nhìn chằm chằm cô.

“Thật ư. Anh không thấy rất lộ liễu sao? Sao em cảm giác không giống lắm…”

Hạ Tịch Nguyệt cảm thấy kì quái, không rõ là cái gì.

“Nội y sexy.”

Âu Dương Thụy thốt ra.

“ANh nói cái gì, em nghe không rõ.”

Hạ Tịch Nguyệt không có nghe rõ lời nói Âu Dương Thụy, lập tức hỏi.

“Ah, không có gì cảm thấy quần áo này rất hợp với em.”

Âu Dương Thụy đã từng nhiều lần yêu cầu Hạ Tịch Nguyệt mặc nội y sexy cho anh xem nhưng Hạ Tịch Nguyệt sống chết không chịu, bất đắc dĩ anh đành sử dụng chiêu này.

Bộ y phục này là Âu Dương Thụy cố ý đặt may cho Hạ Tịch Nguyệt. Anh đi tới phía trước nhẹ kéo cô vào lòng, ở bên lỗ tai cô thổi khí:

“Bà xã, nhìn em xinh đẹp như vậy, anh nhịn không được muốn em làm sao bây giờ?”

Nói xong còn hôn nhẹ vào tai cô, anh kéo cô áp sát vào thân thể của mình. Qua lớp quần áo mỏng manh Hạ Tịch Nguyệt cảm giác rất rõ ràng thân thể anh nóng rực. Hơn nữa bị anh hôn ở chỗ mẫn cảm nhất khiến cả người cô nóng lên. Bộ quần áo này quả có hiệu quả, Âu Dương Thụy cúi đầu hôn lên môi của cô, sau đó đưa tay vào trong quần áo vuốt ve da thịt mềm mại của Hạ Tịch Nguyệt. Hạ Tịch Nguyệt thở gấp liên tục, cảm giác được thời cơ chín muồi, anh áp cả người Hạ Tịch Nguyệt vào cạnh tường có được cô.

Lúc này Hạ Tịch Nguyệt mới tỉnh táo lại, biết bản thân bị anh lừa, không mặc gì cả, cái cô đang mặc không phải là y phục khiêu vũ mà là nội y tình thú mà Âu Dương Thụy nhiều lần muốn cô mặc. Hạ Tịch Nguyệt cố nhớ lại xem mình đã nhìn thấy ở đâu, chắc hẳn là lúc trên mạng vô tình nhìn thấy.

Hạ Tịch Nguyệt tức giận vừa thở gấp vừa đánh vào ngực của Âu Dương Thụy.

“Âu Dương Thụy, anh lại gạt em.”

“Hự, thời điểm này không cần nói mấy lời đó bà xã à”

Âu Dương Thụy vừa nói vừa vận động, rốt cuộc sau ba lần thì Hạ Tịch Nguyệt té xỉu ở phòng khiêu vũ.

Lúc cô tỉnh lại thì thấy mình nằm ở trên giường trong phòng ngủ, Âu Dương Thụy bưng cơm chiều lên cho cô.

“Nhanh ăn cơm đi.”

Hạ Tịch Nguyệt vừa định mở miệng nói thì thấy cơm liền lập tức ngồi dậy ăn, nhảy múa một ngày còn cộng thêm bị Âu Dương Thụy áp bức cả buổi trưa nên Hạ Tịch Nguyệt sớm đói không còn sức rồi.

Chuyện gì cũng chờ ăn xong rồi nói, cơm nước xong cô định mở miệng hỏi thì Âu Dương Thụy đã nói trước:

“Bà xã, ăn no chưa?”

"Uh, cái kia. . . . . . ."

Hạ Tịch Nguyệt lời nói còn chưa nói xong, chỉ thấy Âu Dương Thụy đã cởi sạch t quần áo vây áp trên người cô:

“Bà xã, em đã ăn no thì chúng ta làm vận động giúp em tiêu hóa có được không?”

Âu Dương Thụy cười nói, sau đó xốc chăn trên người cô lên. Hạ Tịch Nguyệt nhìn người mình vẫn còn mặc bộ quần áo lúc còn ở phòng khiêu vũ, cô tức giận quát:

“Anh tại sao còn không thay quần áo cho em, anh đứng lên em phải đi thay quần áo!”

Âu Dương Thụy giữ chặt Hạ Tịch Nguyệt:

“Thay làm gì, chút nữa cũng phải cởi ra, nhưng anh thích em mặc bộ nội y sexy này, cảm giác dấu diếm mông lung rất thích, bà xã à anh thích bộ dạng em lúc mặc nó.”

Nghe được Âu Dương Thụy lời nói hạ Tịch Nguyệt không khỏi tức giận quát:

"Âu Dương Thụy, anh là đồ đại biến thái."

Sau âm thanh đó là một cảnh triền miên. Đêm nay nhất định là đêm tình cảm mãnh liệt. Hôm sau Hạ Tịch Nguyệt eo mỏi lưng đau rời giường.

“Ai ôi, cái thắt lưng của mình…”

Hạ Tịch Nguyệt cúi người lầm bầm nói, cô lên mạng tra xem một cuộc sống bình thường của một đôi vợ chồng một tuần hai lần, còn cô thì rõ là…Một ngày ba lần, hơn nữa có khi năm đến sáu lần, cô cảm thấy cuộc sống của vợ chồng cô không bình thường.

Cho nên Hạ Tịch Nguyệt quyết định đi tới hỏi thầy thuốc xem có thể điều trị không. Bỏ lại hộ vệ phía sau cô bước vào một nhà thuốc trung y, nhìn thầy thuốc Hạ Tịch Nguyệt khẩn trương nói:

“Thầy thuốc, tôi cùng chồng tôi cuộc sống vợ chồng không bình thường, ông xem có thể cho tôi một ít thuốc bắc để điều trị cho chồng tôi không?”

Dù sao cũng là chuyện khuê phòng nên Hạ Tịch Nguyệt vẫn thẹn thùng không nói rõ vấn đề. Thầy thuốc nghe xong nói với Hạ Tịch Nguyệt:

“Tôi cho cô vài than thuốc về sắc cho chồng cô uống, tôi đảm bảo cuộc sống vợ chồng cô sẽ tốt lên.”

“Thật sao?”

Hạ Tịch Nguyệt cao hứng hỏi.

"Đương nhiên."

Lão thầy thuốc nói xong liền vì hạ Tịch Nguyệt nắm lấy mấy uống thuốc.

"Cám ơn ."

Hạ Tịch Nguyệt vui vẻ nhận thuốc từ tay thầy thuốc, hưng phấn tiêu sái đi ra ngoài. Nghĩ lại thấy vui vẻ, về sau ở trên giường không phải chịu Âu Dương Thụy áp bức rồi.

Một màn này trôi qua bị Đông Phương Húc nhìn thấy. Anh đi tới công ty Âu Dương Thụy, đẩy cửa ra nhìn thấy Âu Dương Thụy đang muốn ra ngoài, liền hỏi:

“Đi đâu sao?”

“Chị dâu cậu bỏ rơi mấy tên hộ vệ, không biết đi đâu, tôi ra ngoài tìm thử?”

Âu Dương Thụy vừa nói vừa mặc áo khoác vào.

“Mình nhìn thấy chị đâu vào một cửa hàng thuốc bắc, trên tay còn cầm thuốc, chị ấy bị bệnh à? Sao bị bệnh lại không đến chỗ Triệt?”

Đông Phương húc quan tâm hỏi.

“Sinh bệnh? Không có? Cậu nói quán thuốc nào, lập tức đưa mình đi.”

Đi đến trước cửa quán, Âu Dương Thụy sau khi hỏi rõ sự tình, anh túm cổ áo lão thầy thuốc quát:

“Mẹ nó, mở to hai mắt ông lên xem thử lão tử không được chỗ nào?”

Một người đàn ông hận nhất là người khác nói anh ta không được, Âu Dương Thụy sao có thể không tức giận chứ? Đông Phương Húc ở bên cạnh biết điều không nói gì nhưng ở lại cười ha ha, cười đến chảy nước mắt.

Anh cảm thấy chị dâu của anh là người ngốc nhất trên thế giới. Ánh mắt Âu Dương Thụy quét qua, Đông Phương Húc vội im ngay, nhịn cười có thể bị nội thương đó…Lão thầy thuốc bên cạnh nhìn thấy Âu Dương Thụy phát hỏa liền nói:

“Vợ cậu nói cuộc sống vợ chồng của cậu không hài hòa, cho nên tôi mới bốc thuốc bổ dược.”

“Cái cô gái này, xem tôi về nhà thu thập em như thế nào?”

Âu Dương Thụy nói xong thì rời đi, lão thầy thuốc bốc cho cô thuốc bổ, ông đã sai lầm rồi.

Âu Dương Thụy nói xong liền thở phì phì li khai. Nguyên lai lão trung y cấp hạ Tịch Nguyệt khai dược là thuốc bổ, đó là bởi vì lão trung y lý giải sai lầm rồi.

Hạ Tịch Nguyệt theo như lời vợ chồng cuộc sống không hài hòa là vì quá mức thường xuyên ý tứ. Mà lão trung y lại tưởng hạ Tịch Nguyệt trượng phu không được cho nên làm cho vợ chồng cuộc sống không hài hòa, cho nên liền cấp hạ Tịch Nguyệt mở mấy bức Thập Toàn Đại Bổ canh. Cũng bởi vì nơi này giải sai lầm, làm hại hạ Tịch Nguyệt lại là bị một chút ép buộc.

Âu Dương Thụy về đến nhà đã thấy Hạ Tịch Nguyệt bưng canh đem ra, cô cười nói:

“Ông xã anh về rồi à, mau tới đây uống canh đi.”

Âu Dương Thụy liếc thấy chén canh trên bàn, anh đương nhiên biết đây là thuốc gì, phúc hắc nhìn cô cười:

“Em thật muốn anh uống à?”

“Đương nhiên nếu không em nấu làm chi?”

Hạ Tịch Nguyệt cười trả lời.

“Anh uống xong em đừng hối hận.”

Âu Dương Thụy cười hỏi lại lần nữa.

"Tuyệt đối sẽ không hối hận ."

Hạ Tịch Nguyệt bảo đảm, Âu Dương Thụy quả nhiên bưng canh cô nấu lên uống hết.

Buổi tối lúc ở trên giường Hạ Tịch Nguyệt hối hận đến chết rồi. Thuốc này uống xong tại sao không giảm mà còn mạnh hơn.

Sau nhiều lần hôn mê Hạ Tịch Nguyệt suy nghĩ cẩn thận vấn đề này.

Ngày hôm sau cô đến hỏi thầy thuốc mới hiểu chuyện đang xảy ra. Hạ Tịch Nguyệt tức giận đến văn phòng tìm Âu Dương Thụy.

“Âu Dương Thụy anh thật hỗn đản, tối qua anh biết rõ thuốc bổ mà còn uống, anh cố ý phải không?”

“Tối qua anh đã hỏi em hai lần rồi, em có muốn anh uống không, em xác định muốn anh uống cơ mà.”

“Cái gì chứ…em không biết đó là thuốc bổ”

Biết mình đuối lí, Hạ Tịch Nguyệt nhỏ giọng đáp.

“Lại đây!”

Hạ Tịch Nguyệt biết mình sai liền nhanh chóng đi tới trước mặt anh, ngồi trên đùi anh. Âu Dương Thụy ôm lấy eo cô nhỏ giọng cảnh cáo:

“Biết sai rồi hả?”

Hạ Tịch Nguyệt cúi đầu nói:

"Ừm.”

“Sai chỗ nào nói anh nghe?”

Hạ Tịch Nguyệt lắc đầu.

“Hả?” Âu Dương Thụy uy hiếp lần nữa.

“Em không nên đi gặp thầy thuốc, không nên nghi ngờ năng lực của ông xã.”

Giọng Hạ Tịch Nguyệt đứt quãng.

"Còn có lần sau không?"

"Không có." Hạ Tịch Nguyệt lập tức lắc đầu khẳng định.

“Để trừng phạt em, hôm nay anh lại mua nội y sexy cho em, tối nay mặc cho anh xem.’

“Đừng dùng cách đó trừng phạt được không?” Hạ Tịch Nguyệt nhỏ giọng thương lượng.

“Em nói xem?”

Âu Dương Thụy nhíu mày hỏi lại,

“Biết rồi.”

Hạ Tịch Nguyệt vẻ mặt ỉu xì đáp. Cô thật sự hối hận đến xanh ruột rồi.

Tiền mất tật mang. Nhiều năm về sau, vào một ngày Hạ Tịch Nguyệt bật TV thì thấy Cổ Tây.

Hiện tại Cổ Tây đã trở thành một vũ công nổi tiếng trên thế giới rồi. Mỗi ngày đều bận rộn tham gia vũ hội năm nay lại trở về thành phố A.

Ngẫm lại tám năm rồi bọn họ không có gặp nhau không biết Cổ Tây thế nào rồi. Âu Dương Thụy nhìn thấy cô đang chăm chú nhìn Cổ Tây trên màn hình, có chút không vui nói:

“Bà xã, em hối hận lúc trước không đi cùng cậu ấy à.”

Giọng anh có chút hờn dỗi.

“Sao hả?”

Hạ Tịch Nguyệt ngẩng đầu nhìn Âu Dương Thụy. “Anh biết em hối hận rồi, hiện tại người ta là một vũ công nổi tiếng còn anh là thủ lĩnh hắc đạo, mỗi ngày đều chém chém giết giết, em là thục nữ chẳng phải thích vương tử chán ghét ác ma hay sao?”

Âu Dương Thụy cố ý nói những lời này chỉ hi vọng Hạ Tịch Nguyệt có thể hét lại anh. Nghe thấy lời của Âu Dương Thụy toàn dấm chua, Hạ Tịch Nguyệt đúng là thấy đôi lúc anh thật buồn cười, cô nảy sinh đùa giỡn: “Theo như anh nói, em thật sự có chút hối hận.”

“Hạ Tịch Nguyệt, em chết chắc rồi.” Âu Dương Thụy nói xong liền nhào tới chỗ cô, vốn mình nói như vậy là để Hạ Tịch Nguyệt dỗ dành không nghĩ tới cô không thèm màng đến mà còn làm anh tức giận.

Cổ Tây tới thành phố A biểu diễn, trước buổi biểu diễn một ngày, Cổ Tây gọi điện hẹn Hạ Tịch Nguyệt ăn cơm.

Âu Dương Thụy ra vẻ hào phóng để cô đi.

“Đi đi.”

Vốn tưởng Hạ Tịch Nguyệt sẽ nghĩ đến cảm thụ của anh mà không đi, ai biết cô lại cao hứng nói:

“Cảm ơn ông xã, em đi rồi sẽ về sớm.”

Hạ Tịch Nguyệt nói xong liền hôn Âu Dương Thụy một cái rồi đi ra ngoài.

“Ai….Em….”

Lời còn chưa nói xong Hạ Tịch Nguyệt đã đi mất rồi. Âu Dương Thụy hối hận vô cùng cái bộ dạng giả thanh cao của mình làm gì để cho người đi thật.

“A Nguyệt, cậu vẫn giống như trước không thay đổi gì cả, vẫn trẻ trung như vậy.”

“Làm sao không thay đổi chứ, đã là mẹ của ba đứa nhỏ rồi, đã già đi rồi. Cậu đã ba mươi tuổi rồi, gương mặt vẫn giống lúc hai mươi tuổi, kiểu này lừa không biết bao nhiêu thiếu nữ vô tội đây.”

Hạ Tịch Nguyệt nói đùa.

“Nhưng vẫn không gạt được cậu.”

Cổ Tây cười đáp.

“Đó là vì mình thích người đàn ông thành thục, đúng rồi cậu có bạn gái chưa?”

Hạ Tịch Nguyệt quan tâm hỏi.

“Ân, mình gặp cậu là để đưa thiệp cưới đây.”

Cổ Tây nói xong liền lấy thiệp cưới ra đưa cho cô. Hạ Tịch Nguyệt vui vẻ nói: “Chúc mừng cậu, đến lúc đó mình sẽ tham gia.”

“Được, lúc đó mang một nhà năm người cậu đến nhé. Đúng rồi, hôm nay gặp mình Âu Dương Thụy có biết không?”

“Đương nhiên biết.” Hạ Tịch Nguyệt lật thiệp mời ra nhìn.

“Nhưng Âu Dương Thụy từ khi nào lại hào phóng cho cậu gặp mình vậy?” Cổ Tây từng tiếp xúc với Âu Dương Thụy biết rõ chiếm hữu của anh ta mạnh như thế nào rồi.

"”Đương nhiên là sử dụng phép khích tướng.”

Hạ Tịch Nguyệt cười trả lời.

“Ha ha thì ra là như vậy.” Cổ Tây cười sau đó trầm mặc nói:

“A Nguyệt, mình muốn cảm ơn cậu năm đó đã tha thứ cho mình, hôm nay đã cho mình dũng khí yêu lần nữa.”

Cổ Tây nâng chén tự đáy lòng giãi bày với Hạ Tịch Nguyệt.

“Không cần, phải là mình cảm ơn cậu mới đúng chứ, lúc trước đa làm nhiều điều vì mình.”

Hạ Tịch Nguyệt nâng ly lên cạn với Cổ Tây.

"Khuya rồi, cậu về đi. Anh ta sẽ rất lo cho cậu đó.”

Bởi vì Cổ Tây đã thấy xe của Âu Dương Thụy ở ngoài kia. Theo ánh mắt của Cổ Tây, Hạ Tịch Nguyệt thấy xe của Âu Dương Thụy, cô cười nói:

“Đúng rồi, anh ấy sẽ rất lo, gặp lại cậu sau nhé.”

Hạ Tịch Nguyệt đứng dậy rời đi, Cổ Tây nhìn theo bóng lưng cô, trong lòng vui mừng nghĩ:

“Mối tình đầu của tôi, lần này vĩnh biệt được rồi, vì mình đã yêu một cô gái khác.”

Âu Dương Thụy nhìn thấy Hạ Tịch Nguyệt đi ra liền lập tức khởi động xe trở lại biệt thự. Lúc Hạ Tịch Nguyệt rời nhà mười phút Âu Dương Thụy đã đi theo, anh làm sao có thể yên tâm để vợ mình hẹn hò cùng người khác, hơn nữa là người từng yêu cô ấy. Nhìn hai người trò chuyện vui vẻ với nhau, Âu Dương Thụy thực sự kích động muốn giết Cổ Tây.

Nếu không phải đã đồng ý trước với Hạ Tịch Nguyệt sẽ không phá hư chuyện của cô, Âu Dương Thụy đã sớm xông vào rồi. Hạ Tịch Nguyệt về đến nhà liền nhìn thấy Âu Dương Thụy đang tức giận ngồi ở phòng khách.

Âu Dương Thụy lạnh giọng hỏi: “Sao về trở như vậy?”

“A, phòng ăn nhiều người, mang thức ăn lên chậm, cho nên về trễ.”

Hạ Tịch Nguyệt vừa cởi áo khoác vừa nói.

“Anh thấy em luyến tiếc không muốn rời thì đúng hơn.”

Hạ Tịch Nguyệt thấy Âu Dương Thụy thẹn quá hóa giận nên cười.

“Em cười gì chứ?”

Âu Dương Thụy tức giận hỏi cô, anh như vậy mà cô còn cười sao?

“Em cười Âu Dương Thụy thật sự ngây thơ, rõ ràng đi theo sau, biết em sao lại về trễ mà anh còn hỏi.”

“ANh…anh lo lắng cho em nên mới đi theo.”

Bị vạch trần, Âu Dương Thụy không thể làm khác hơn là nói bữa.

“Ha ha, anh hay thật…”

Nói xong Hạ Tịch Nguyệt đem thiệp mừng trong tay ném tới trước mặt Âu Dương Thụy. Anh cầm lấy tấm thiệp, có chút không rõ hỏi:

“Là thật à?”

“Em lừa anh thì sao, lần này anh yên tâm rồi chứ không ăn dấm chua lung tung nữa.”

“Bà xã, anh đây là sợ mất em chứ bộ. Em nói em năm nay ba mươi tuổi, anh đã ba mươi sáu rồi, em gặp đàn ông trẻ tuổi anh đương nhiên lo lắng rồi.”

Âu Dương Thụy hướng về phía Hạ Tịch Nguyệt có chút lo lắng nói.

“Làm ơn đi ông xã à, anh 36 nhưng khuôn mặt anh như người 26 đó.”

Hạ Tịch Nguyệt ôm mặt của Âu Dương Thụy nói.

“Lại nói nữa, đời này của Hạ Tịch Nguyệt , đời sau kiếp sau nữa chỉ yêu Âu Dương Thụy mà thôi. Em sinh ra là người của Âu Dương Thụy, chết là ma của Âu Dương Thụy. Âu Dương Thụy, em yêu anh, anh có thể yên tâm được chưa?”

“Nếu em hôn anh một cái thì anh sẽ yên tâm hơn.”

Âu Dương Thụy nhìn Hạ Tịch Nguyệt cười nói. Âu Dương Thụy vừa nói xong Hạ Tịch Nguyệt nhắm mắt lại hôn lên môi anh, vừa định rời đi Âu Dương Thụy đã ngăn cô lại, triền miên hôn.

“Bà xã, anh cũng yêu em.”

Hôn xong, Âu Dương Thụy thâm tình nói với cô.

“Đợi con từ nhà cha mẹ trở lại, chúng ta đi Mỹ tham dự hôn lễ của Cổ Tây, anh thấy có được không?”

“Được, tất cả đều nghe em.”

Âu Dương Thụy cưng chiều nói.

“Vậy em gọi cho cha mẹ, kêu họ đưa con trở về.”

Hạ Tịch Nguyệt xoay người muốn rời đi.

“Bà xã, anh thấy chuyện quan trọng nhất không phải là gọi điện mà làm chút vận động bồi đắp tình cảm.”

Âu Dương Thụy nói xong liền bế Hạ Tịch Nguyệt lên.

“A…vậy ngày mai sẽ gọi.” Hạ Tịch Nguyệt ôm cổ anh, nhìn ánh mắt cưng chiều của anh Hạ Tịch Nguyệt cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Hạnh phúc đơn giản là ở cùng người mình yêu.

Thời điểm Âu Dương Thần 18 tuổi, Âu Dương Thụy đem công ty và Ám Dạ giao cho Âu Dương Thần, còn mình mang theo vợ hiền đi du lịch khắp nơi. Âu Dương Thần vừa thành niên đã phải quản lí công ty còn chăm sóc cho em trai và em gái.

Những thứ này đều vì tốt cho cha mẹ, vì hạnh phúc của cha mẹ, cậu làm những thứ này đều đáng giá. Hiện tại Âu Dương Thần chỉ hi vọng mình nhanh chóng cùng Khả Khả sinh một đứa con trai thay thế vị trí của mình.

Hoàn Thành

Bình luận truyện Bà Xã! Anh vô cùng cưng chiều em

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Thiên Thần Ẩn Danhh
đăng bởi Thiên Thần Ẩn Danhh

Theo dõi