truyen
Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 16-Lương Quân Nhất, một âm hồn

Lương Quân Nhất từ khi biết được sự thật, hắn luôn tâm niệm một điều: phải bảo vệ tốt, phải nâng niu người huynh trưởng luôn đi trước mắt hắn kia. Nhưng huynh trưởng hắn kiên cường, lại lạnh lùng. Song trong mắt hắn lại trở thành đáng yêu cầu được nuông chiều, cần được bảo vệ.

Lương Khất, huynh trưởng Lương Quân Nhất, đối với hắn lãnh đạm, không nóng không lạnh. Ánh mắt y không chứa hình ảnh Lương Quân Nhất, đệ đệ của mình. Cho dù Lương Quân Nhất hắn có cố gắng chăm chỉ vượt cấp, để được cùng huynh trưởng học chung một lớp, ngồi chung một bàn, thì y vẫn không nhìn hắn. Trong mắt huynh trưởng, chỉ có sự chán ghét đối với sự xuất hiện bất ngờ của hắn trong lớp mà thôi. Cho đến khi Lương Quân Nhất chán nản bị đám cẩu hữu của mình rủ rê trốn học, rủ rê đàm đúm thì huynh trưởng hắn mới xuất hiện. Hắn nhìn thấy y phẫn nộ, giận giữ. Thấy y dùng uy thế huynh trưởng nhìn hắn, bắt hắn mang về giao nộp cho phụ mẫu đại nhân.

Lương Quân Nhất biết phụ mẫu luôn lãnh đạm với huynh trưởng. Nhưng huynh trưởng hắn vẫn cố gắng không ngừng để có được sự quan tâm yêu thương của hai người kia. Vì thế hắn biết, muốn có được sự chú ý của y, hắn chỉ có thể thông qua cách ngu xuẩn này.

Lương Quân Nhất trở nên càn rỡ hư hỏng. Hắn muốn làm một kẻ không ra gì để phụ mẫu thất vọng chán nản, để từ đó sẽ dời bớt sự yêu thương của mình sang người huynh trưởng đáng thương của hắn. Nhưng phụ mẫu hắn dường như không quan tâm đến điều đó. Họ coi việc nuông chiều hắn như là điều hiển nhiên. Tuy hắn hơi thất vọng vì biểu hiện của phụ mẫu nhưng cũng vui vẻ hưởng thụ sự tức giận, sự la mắng dạy dỗ của huynh trưởng. Đối với hắn đó chính là sự quan tâm đặc biệt mà huynh trưởng dành cho hắn.

Cổ nhân nói: yêu cho roi cho vọt.

Lương Quân Nhất, hắn tâm niệm là thế, nên càng ngày càng hư hỏng. Thanh lâu kỹ viện đi càng nhiều, hắn với huynh trưởng cứ như chơi trò chốn tìm, người tìm ta trốn.

Cho đến khi một vài tên huynh đệ trong đám bằng hữu của hắn gạ hỏi hắn về vị thiếu niên trắng nõn, thanh tú. Vị thiếu niên mắt phượng môi mỏng, khí chất cao lãnh đến trói bắt hắn tại Câu Lan Viện thì hắn thấy được nguy cơ.

Huynh trưởng xinh đẹp là thế, hắn muốn phủng trong tay, muốn nâng niu yêu thương. Nhưng trên danh nghĩa, hắn vẫn chỉ là đệ đệ của y. Vì thế hắn đã đi một bước sai lầm. Hắn vũ nhục người huynh trưởng hẳn yêu thương. Hắn thốt ra những lời lẽ cay độc làm huynh trưởng hắn nhuốm đen trong tai bạn bè mình.

Huynh trưởng hắn cũng kể từ đó hiếm khi xuất môn. Y ngoại trừ thư viện thì cũng chỉ ở trong thư phòng của chính mình. Y chăm chú vào thi kinh, khí chất cao ngạo lại lạnh lùng kia trở thành âm trầm thiếu sức sống, cả con người bị bao bọc bởi một tầng u ám.

Thế thì sao?

Lương Quân Nhất hắn hài lòng với kết quả như vậy. Huynh trưởng hắn tự phong bế mình cách biệt với những người khác, sẽ không còn ai chú ý đến huynh ấy. Sẽ không còn ai nhớ đến Lương gia còn có một đại thiếu gia xinh đẹp thanh tú, khí chất cao lãnh nữa. Nhưng chỉ cần Lương Quân Nhất bước vào thư phòng sẽ thấy được thiếu niên mi thanh mục tú, tay cầm kinh thư, môi nhỏ đọc thầm văn thơ trầm bổng. Hắn sẽ thấy được đôi mắt u sầu chỉ cất chứa vạn chữ thơ ca. Khi Lương Quân Nhất cất tiếng gọi "Ca", thiếu niên kia sẽ ngước nhìn hắn bằng đôi mắt thâm trầm, rồi quay mặt đi chăm chú vào sách văn thơ cổ đáng chán kia. Nhưng hắn cảm thấy vậy là đủ rồi. Lặng lẽ giam cầm huynh trưởng hắn trong cái lồng son vô hình.

Nhưng theo thời gian chiếc lồng son đó không đủ để hắn thỏa mãn. Thiếu niên trưởng thành, cơ thể khát cầu yêu thương.

Khi Lương Quân Nhất vô tình nghe được tiếng thở dốc nhỏ nhẹ, tiếng rên rỉ khẽ khàng đầy kiềm chế của huynh trưởng. Xuyên qua khe cửa hẹp, là hình ảnh mỹ miều đầy xuân sắc.

Thân thể thiếu niên trắng trẻo ngồi giữa giường, ngoại bào tuột xuống nửa bờ vai, đôi vai gầy nhỏ nhắn. Làn da y mịn màng, xuyên qua lớp màn đêm được phủ bởi tầng sáng nhạt màu của ánh trăng chiếu rọi. Làn tóc dài phủ kín mặt giường, ánh mắt y mê ly. Chiếc cổ thanh mảnh ngửa ra sau, miệng ngặm lấy vạt khố, tay không ngừng tuốt lộng chính bộ vị của mình. Lương Quân Nhất lúc đó mới ý thức được ràng: huynh trưởng cao cao tại thượng kia vẫn chỉ là thiếu niên mới trưởng thành. Y cũng sẽ phát dục, cũng sẽ có ham muốn. Rồi một ngày huynh ấy cũng sẽ tìm đến một người giúp huynh ấy thỏa mãn, giúp huynh ấy cảm nhận được yêu thương từ trong ái dục.

Mà hắn chỉ có thể là đệ đệ của y. Chỉ có thể đứng nhìn y một ngày nào đó sẽ xa cách mình, khoác lên giá y đỏ thẩm.

Hắn không thể chấp nhận hình ảnh trong tương lai ấy. Dù chỉ là tưởng tượng huynh trưởng hắn sẽ được ôm ấp bởi vòng tay của kẻ khác hắn đã muốn phát điên. Mỗi tối hắn chỉ muốn được xuyên xỏ cơ thể nhỏ nhắn thon gầy kia. Chỉ muốn vuốt ve làn da mịn nhẵn đến tinh tế, gặm cắn hai quả phù du trước lồng ngực phập phồng kia đến sưng đỏ. Lương Quân Nhất không ngừng dâm loạn huynh trưởng mình trong mỗi cơn mộng xuân. Chỉ cần nhìn thấy huynh trưởng, hắn sẽ không nhừng nhớ đến cảnh xuân sắc mà mình đã vô tình bắt gặp, hay những hình ảnh dâm loạn hắn tự phác họa trong mơ xuân kia.

Hắn biết tình cảm của mình này là dị dạng.

Vậy thì sao?

Huynh trưởng hắn từ nhỏ đã được định sẽ gắn chặt với số mệnh của hắn. Cả một đời. Nhưng huynh trưởng hắn lại muốn đi lệch quỹ đạo định sẵn ấy. Hắn không chấp nhận.

Hắn gặp lão Bạch Y. Không gian tuyết trắng, đầy hư ảo. Ánh sáng từ vẩy Bạch Long quấn xiết lấy tay hắn mang theo khế ước điên cuồng và ảo vọng của hắn.

Khi mặt trời xuống núi, cơ thể gầy yếu xanh xao trên giường vẫn bất động. Nếu lồng ngực không phập phồng hẳn người ta tưởng hắn đã chết. Âm hồn Lương Quân Nhất nhẹ nhàng rời khỏi cơ thể. Hắn đứng lơ lửng bên cạnh giường nhìn đến cơ thể mình ngày càng mất đi sức sống. Lương Quân Nhất nhíu mày, đưa tay nhìn cơ thể trước vốn trong suốt nay ngày càng rõ ràng. Trong một thời gian ngắn hắn đã có thể điều khiển được rất nhiều đồ vật, còn tự biến ra quần áo cho chính mình. Thậm chí hắn còn có thể rời khỏi căn phòng vốn tưởng ràng buộc hắn với cơ thể mình để đi loay quanh trong phủ. Mỗi đêm sau cơn ân ái với Lương Khất, Lương Quân Nhất phát hiện năng lực của mình ngày càng nâng cao, âm khí ngày càng dày đặc. Trong những lúc chờ Lương Khất về hắn đã có khoảng thời gian hoảng sợ.

Lương Quân Nhất sợ mình sẽ trở thành âm hồn thực sự.

Cái xác kia sẽ chính thức trở thành một cái xác rỗng.

Hắn sẽ chết.

Chết thực sự?

Trở thành một âm hồn vất vưởng nơi cô phòng suốt đêm chỉ biết đợi chờ và làm tình. Nhưng khi nhìn thấy Lương Khất, như một bản năng hắn không thể kìm chế được dục vọng của mình, hắn chỉ biết điên cuồng phát tiết hết những uất ức của bản thân lên người vị huynh trưởng ấy.

Điều hắn muốn không chỉ là dục vọng.

Hắn biết mình sai rồi.

Nhưng hắn không thể quay đầu, không có cách sửa sai. Hắn chỉ có thể dùng tình dục để ràng buộc Lương Khất, để khảm y vào trong thân thể của chính hắn, trong tình yêu dị dạng của hắn. Buộc y phải chấp nhận.

Mỗi một canh giờ chờ đợi Lương Khất, Lương Nhất đều suy nghĩ rất nhiều về tương lai của cái xác chính mình, về tình cảm của Lương Khất. Hắn từng cho rằng chỉ cần chiếm được Lương Khất, khiến cho huynh ấy không thể rời xa dục vọng thân thể thì sẽ bị ràng buộc bởi chính hắn. Chỉ có thể khát cầu hắn làm y cho đến dục tử dục tiên. Sau đó đắm chìm trong mê loạn, cơ thể kia chỉ có thể chất chứa mỗi hắn, chỉ có thể được hắn thỏa mãn mà thôi. Thậm chí cho dù Lương Khất từng cố tình mời bạn tốt của hắn ở lại qua đêm cách phòng hắn thì sao. Hắn vẫn có thể hai tay bế lấy cánh mông tinh mịn của huynh trưởng mà nâng lên hạ xuống để cơ thể kiều diễm kia từng đợt từng đợt nuốt trọn thứ thô to lạnh lẽo của hắn.

Thật sự là một đêm điên rồ.

Hình ảnh Lương Khất ngồi lơ lửng trên đùi Hoàng Hoa, được hắn hai tay luồng sau nách bế bổng từ phía sau, đối diện với tên huynh đệ ngủ say như chết. Hắn càng kích động hơn. Càng khẳng định hơn, không gì có thể chia cách hắn và huynh trưởng.

Làm tình trước mặt người khác, một sự kích thích không thể tả.

Hắn nhớ tới Lương Khất vẻ mặt hoảng loạn, mắt phượng ngậm nước. Tóc dài rối rắm tung xõa theo từng cái lắc đầu xin hắn tha cho y. Nhưng khi eo bị hắn nắm lấy thì mông y lại không ngừng đưa đẩy, hai tay y lại không ngừng tuốt lộng chính bộ vị cương cứng của mình. Lương Quân Nhất vừa xỏ xuyên Lương Khất vừa dùng lời lẽ vũ nhục kích thích y. Hắn không ngừng mắng y "kỹ nữ", "dâm đãng".

Hai tay hắn sau khi bóp đỏ mông Lương Khất thì chuyển ra phía trước ngắt nhéo chơi đùa hai khỏa phù du nhỏ nhắn. Hắn cố tình kéo đầu nhỏ trước ngực Lương Khất khiến nó căng cứng sưng đỏ, rồi ác liệt búng mạnh khiến nó run rẩy trước không khí lạnh lẽo.

Mỗi lần như vậy, Lương Khất sẽ phát ra tiếng "A~" đầy bất ngờ, nhưng âm tiết run rẩy lại xen lẫn khoái cảm mãnh liệt. Bộ vị nhỏ nơi khe mông của Lương Khất cũng không được nhàn rỗi, vách thịt non mềm mại bị kéo ra rồi nhồi vào theo từng cơn luận động không ngừng nghỉ của Lương Quân Nhất. Hắn cố tình lúc thì đâm vào điểm nhạy cảm nằm sâu bên trong vách tràng mềm mại kia, lúc thì bỏ lơ nó quẹt qua thành vách dày dặn đầy nếp gấp. Hắn cố tình khiến khoái cảm của Lương Khất lúc được lúc không, không thể lên tới tận cao trào, khó chịu vô cùng.

Tiếng bạch bạch dâm đãng không ngừng vang lên xuyên suốt một đêm dài, nhưng Lương Quân Nhất không sợ. Hắn quá biết tính cách ngủ say như chết của tên bằng hữu thô kệch của mình. Thậm chí hắn còn chơi trò tình thú đầy điên rồ. Lương Quân Nhất nắm lấy cẳng chân nhỏ nhắn của huynh trưởng, đưa bàn chân hồng nhuận cọ sát bộ vị của tên kia. Hắn không ngờ tên kia ngủ say vậy mà vẫn phản ứng. Bộ vị hùng tính thậm chí còn bật ra khỏi quần. Hắn âm thầm đánh giá có nên cắt quách nó đi không.

Hình như hôm nay Lương Khất về trễ hơn mọi khi. Lương Quân Nhất lơ lửng phía trên cơ thể mình, hai chân dài xếp bằng, tay chống cằm mơ màng nhớ tới hình ảnh dâm loạn xuân sắc hôm trước. Đôi mắt khép hờ, hơi lim dim, mỗi mỏng nhẹ nhếch lên đầy ý vị, nhưng trong đầu tên thanh niên tuấn dật lại tràn đầy hình ảnh dâm loạn.

"Đại thiếu gia!"

"Người không sao chứ?!!!"

Tiếng người hầu trong phủ náo loạn thất thanh. Lương Quân Nhất đang mơ mộng thì bị giật mình. Hắn hốt hoảng, chuyện gì đã xảy ra, không phải sáng nay huynh trưởng đi thăm đồng quan bị bệnh sao. Lương Quân Nhất hoảng loạn. Âm hồn kéo một vệt dài trong không khí phóng bằng tốc độ nhanh nhất có thể. Một làn âm khí hướng tới đại môn nơi đám người hầu đang rối loạn thành một đoàn.

truyện

Bình luận truyện [Bạch Long chi ước hệ liệt]Thiếu gia nhà họ Lương

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

hacmieudainhan
đăng bởi hacmieudainhan

Theo dõi