Bách Quỷ Tập

Đây đã là ngày thứ ba Nhược Thủy quỳ trước cửa Sơn tự, Phương trượng lại đến khuyên nàng, Nhược Thủy vẫn chỉ nói một câu như cũ: “Tôi muốn huynh ấy chính miệng nói với tôi.” Nói với nàng rằng hắn xuất gia rồi, kèm theo một phong Hưu thư, kết liễu hôn nhân của họ, cắt đứt trần duyên của họ.

Phương trượng thở dài một tiếng, lắc đầu đi vào trong tự.

Nhược Thủy thả con Thính âm cổ trong tay áo ra để nó theo bước Phương trượng bò vào trong Sơn tự, còn mình vẫn yên lặng quỳ tại chỗ, lắng nghe động tĩnh do Thính âm cổ truyền đến.

Phương trượng đẩy cửa đi vào một gian tịnh xá, tiếng mõ vang lên, đàn hương phảng phất, một hòa thượng áo xám đang ngồi trên bồ đoàn nhỏ giọng niệm kinh, nghe thấy Phương trượng đến, thanh âm chợt dừng.

“A di đà phật.” Phương trượng hỏi: “Nàng ấy đã quỳ trước cửa ba ngày rồi, Không Niệm, con vẫn không đi gặp sao?”

Không Niệm, Không Niệm… người nàng luôn tâm tâm niệm niệm tưởng nhớ lại lấy pháp hiệu như vậy, nhất thời nàng cảm thấy thế giới này bất lực đến nực cười.

Tiếng mõ lại vang lên, Nhược Thủy có thể tưởng tượng bộ dạng nhắm mắt tĩnh tọa của hắn, chuyên tâm trầm tĩnh, như lúc hắn vẽ lông mày cho nàng thường ngày. Nhưng lời nói đã không còn sự dịu dàng trước kia: “Phương trượng đặt cho con pháp hiệu Không Niệm tức là đã hiểu tâm tư của con. Hồng trần tục niệm tất cả đã trở thành hư vô, con không đi đâu, còn cô ấy cũng sẽ đi thôi.”

Gió trước cửa Sơn tự mang theo hương hoa quế, lạnh lẽo thổi vào huyết mạch đang cuồn cuộn của Nhược Thủy, tiếng “A di đà phật” của lão phương trượng vang vọng trong tai nàng, phiêu du không tắt.

“Quá khứ đã trở thành hư vô, trước đây con tạo sát nghiệt quá nhiều, nửa đời sau chỉ mong có thể độ thế nhân để hóa giải nghiệt chướng.” Hắn bỗng nhiên mở miệng nói, thanh âm như ngay bên tai nàng. Tất cả cổ thuật của Nhược Thủy hắn đều biết, chắc hắn đã phát hiện ra Thính âm cổ, lời này là nói để nàng nghe, “Phật môn thanh tịnh, không nên gây thêm phiền nhiễu.”

Trong lúc này, Nhược Thủy chỉ cảm thấy nộ hỏa trong lòng như thiêu đốt hết tất cả bi ai, nhuộm đỏ mắt nàng.

“Tiêu Mặc Niên, huynh phụ ta.” Nàng cúi đầu nhìn đầu gối đã quỳ đến tê liệt của mình, lẩm bẩm: “Cái gì mà bạc đầu không rời, tình nghĩa quyến luyến…”

Nhược Thủy từ từ đứng dậy, gầu gối tê liệt cứng đờ khiến nàng không cách nào đứng thẳng, nhưng cho dù như vậy nàng cũng muốn lớn tiếng cho hắn biết, thê tử mà hắn cưới không phải chỉ một tờ Hưu thư là có thể xua đuổi được, cũng không phải một câu “Quá khứ trở thành hư vô” là có thể xóa hết, hắn ích kỷ muốn quên đi sạch sẽ hồng trần tục thế, còn nàng lại muốn bắt hắn đến chết cũng không quên được.

“Tiêu Mặc Niên.” Nội lực mang theo giọng nói khàn khàn truyền vào trong Sơn tự, làm đám chim chóc hoảng sợ bay tứ tung, “Huynh trốn vào Phật môn để cầu thanh tịnh, vậy ta sẽ khiến cho Phật môn không một ngày bình yên. Huynh muốn độ thế nhân để chuộc tội nghiệt khi xưa, vậy ta sẽ tàn hại chúng sinh, tạo vô số nghiệp chướng chốn nhân gian.” Nhược Thủy dừng lại, nàng cụp mắt, nàng từ bỏ tự tôn mềm mỏng một lần nữa, “Huynh biết mà, ta nói được làm được, huynh cũng biết lời ta nói hôm nay chỉ vì muốn ép huynh, nếu huynh chịu về nhà cùng ta…”

Hơi thở của Thính âm cổ bên tai nàng bị đứt đoạn, nàng khẽ ngẩn ra, một lúc sau liền thấy Phương trượng từ cửa Sơn tự bước ra, đứng trên bậc thang cao cao nhìn xuống chắp tay hành lễ nói với nàng: “A di đà phật, thí chủ hãy về đi, Không Niệm không còn là người của tục thế nữa, những chuyện đó đối với hắn mà nói cũng không còn quan trọng.”

Nhược Thủy cười lạnh: “Phương trượng, hắn tu Phật chỉ vì Phật khiến hắn tìm được một chỗ trốn tránh mà thôi. Trong lòng hắn không hề có Phật.”

Phương trượng lại A di đà phật với nàng.

Nàng cười nói: “Hắn sẽ phải trả giá cho sự ích kỷ hôm nay, cũng sẽ hiểu được trên thế gian này có những người, những chuyện mà bất kể hắn tu đạo gì pháp gì cũng không thể nào trốn tránh được.” Nhược Thủy không nói nhiều, quay người rời đi, chỉ nhàn nhạt để lại một câu nói, “Phương trượng, ba năm sau ông nhất định sẽ hối hận vì đã cạo đầu cho Tiêu Mặc Niên.”

(2) Nguyên Võ năm thứ bảy, Ma giáo Nam Cương công phá phòng thủ cuối cùng của Trung nguyên, ồ ạt xâm chiếm Võ lâm Trung nguyên, rất nhiều môn phái bị công đánh, Triều đình không thể trấn áp, Trung nguyên nhất thời lâm vào cảnh sinh linh đồ thán.

Chợ Nam Dương, một người trùm áo choàng màu đen đội nón phủ vải sẫm màu bước nhanh qua con đường, sau lưng nàng có mấy hắc y nhân cũng ăn mặc thần bí như vậy.

“Ma giáo Nam Cương làm nhiều việc ác, giết người như ngóe không biết hối cải, trời cao có đức hiếu sinh, nợ máu trả máu không thể nào thoát được.” Trong hẻm sâu truyền đến giọng hát của trẻ con, kẻ đầu lĩnh đội nón nhìn xuyên qua lớp vải đen trước mặt, lạnh lùng nhìn mấy đứa trẻ đang chơi đùa trong hẻm.

Đám tử sĩ phía sau lập tức bước lên hỏi: “Giáo chủ, có cần treo thi thể của bọn chúng ngoài đường để thị chúng không?”

Không hỏi sống chết, chỉ hỏi sau khi chết xử lý thế nào, xem ra không chỉ người ngoài biết nàng “Giết người như ngóe”, ngay cả người trong Vu giáo cũng vậy.

Nhược Thủy phẩy tay nói: “Giết mấy đứa trẻ cũng không có ích gì, tìm ra kẻ viết bài hát đó.” Giọng nàng được nội lực khống chế, khó phân âm dương, bọn họ đều không thể nghe ra giọng thật của nàng, thậm chí không biết nàng là nam hay nữ. Đối với bên ngoài, họ chỉ biết tên của nàng là Tiêu Mặc Niên.

Người họ oán ghét thù hận cũng là “Tiêu Mặc Niên”, tướng công đã vào cửa Phật từ lâu của nàng.

Thời hạn ba năm, nàng nói được làm được, nàng khiến thiên hạ đại loạn, tạo vô số nghiệt chướng, tất cả giết chóc và máu tươi cũng chỉ vì hôm nay…

Hôm nay, bước chân của nàng không cho phép bất kì kẻ nào ngăn cản.

Trong Uy Viễn tiêu cục có mấy chục người của Vu giáo đang chờ trong đại sảnh, Tổng tiêu đầu Uy viễn tiêu cục đứng bên một người của Vu giáo cười nịnh. Bên ngoài bỗng ồn ào, có người của Vu giáo đến báo nói Giáo chủ đã đến, mấy chục người trong đại sảnh lập tức đứng dậy, cung kính quỳ xuống. Chờ Nhược Thủy đi vào trong, không ai không cúi đầu hành lễ: “Giáo chủ.”

Nhược Thủy quét mắt nhìn quanh đại sảnh một vòng, kẽ cau mày: “Người đâu rồi?”

Tổng tiêu đầu lập tức đứng dậy cung kính trả lời: “Hồi Giáo chủ, Không Niệm đại sư chê bên ngoài ồn ào, bây giờ đang nghỉ trong hậu viện.”

“Ở đây không có Không Niệm đại sư nào hết.” Nhược Thủy bỏ lại một câu rồi rủ tay áo bỏ đi, “Các ngươi không được vào trong.”

Xuyên qua hành lang dài đăng đẳng, cuối con đường có một tiểu viện vắng vẻ, nàng còn chưa bước vào đã nghe bên trong truyền ra tiếng gõ mõ, có thể ngửi được mùi đàn hương nhàn nhạt. Nhược Thủy nghĩ bọn thuộc hạ đối với hắn cũng không tệ, nhưng nàng lại không muốn để hắn sống thoải mái như vậy. Không thể để một mình hắn sống tốt như vậy, giống như sự tồn tại của nàng đối với cuộc đời của hắn vốn chẳng hề quan trọng, Nhược Thủy vô cùng không thích.

Nàng trầm sắc mặt bước vào trong sân, cửa của căn phòng nhỏ bên trong không đóng, Nhược Thủy thấy được bóng lưng của Tiêu Mặc Niên, trong tim dậy lên những xung động khó cưỡng. Hắn quỳ trên bồ đoàn vừa gõ mõ vừa niệm kinh, trông bộ dạng rất từ bi. Ai nghĩ được rằng người như vậy cũng từng tay đầy máu tanh, vô cùng máu lạnh chứ.

Nhược Thủy mỉa mai cong môi, ba năm không gặp hắn ốm đi rất nhiều, thiết nghĩ tăng nhân thanh tu cũng cực khổ lắm.

Tiếng mõ chợt dừng, giọng Tiêu Mặc Niên nhẹ nhàng truyền ra: “Đến rồi thì vào trong ngồi đi.”

Nhược Thủy cũng không khách sáo bước vào trong, phóng khoáng ngồi phía trên, trước chỗ quỳ của Tiêu Mặc Niên. Nàng gỡ bỏ vải đen trên đầu, nhàn nhạt nhìn Tiêu Mặc Niên đang quỳ trên bồ đoàn, không nói lời nào.

Tiêu Mặc Niên cũng không để tâm, chỉ điềm đạm nói: “Nhược Thủy, đã lâu không gặp.”

“Đúng là hơi lâu, trong ba năm nay không biết có bao nhiêu máu thịt đã hóa thành xương trắng. Lâu đến mức ngay cả sự kiên trì của ta cũng bắt đầu dao động rồi.”

Tiêu Mặc Niên nhàn nhạt cong môi cười điềm đạm phóng khoáng: “Cô làm nhiều việc như vậy cuối cùng cũng thành công ép Phương trượng đuổi ta ra khỏi tự rồi.” Hắn ngẩng đầu, ánh mắt tiếp xúc với Nhược Thủy, “Chúc mừng, cô lại hoàn thành một tâm nguyện rồi, nhưng mà món nợ của cô cho dù ta có niệm kinh cả đời cũng không thể thay cô trả hết.”

“Thiếu thì thiếu, ông trời có bản lĩnh thì cứ đến tìm ta mà đòi.” Nhược Thủy gõ tay trên ghế gỗ, nói giống như đang suy nghĩ, “Nhưng nợ ngươi thiếu ta thì ta muốn đòi ngay bây giờ.”

Tiêu Mặc Niên im lặng nhìn nàng, không buồn không vui.

“Cho ngươi hai con đường, chết hoặc là bị ta dày vò đến chết.”

“Cô hận ta vậy sao.” Tiêu Mặc Niên cười, “Một tờ Hưu thư đã tổn thương lòng kiêu ngạo của cô, cô muốn ta trả thế nào?”

Nhược Thủy nhíu mắt cười, khóe môi không còn chút ấm áp: “Bây giờ trước khi giết người ta lại thích dày vò hắn một lúc trước đã. Ngươi cảm thấy thế nào?”

“Tùy cô.”

Bàn tay bất giác nắm chặt thành quyền, Nhược Thủy không bỏ qua bất cứ biểu hiện nào trên mặt hắn, nhưng nàng không thấy được cảm xúc của Tiêu Mặc Niên, hắn thật sự trở thành Phật đắc đạo, bất kể nàng làm chuyện gì hắn cũng đều cười từ bi.

“Được.” Nhược Thủy lại đeo khăn lên, thanh âm lạnh lùng, “Thiếp sẽ không phụ ý chàng.”

(3) Đám ô hợp của Võ lâm Trung nguyên tổ chức Đại hội Võ lâm ở Thiếu Lâm, tuyển chọn được Minh chủ tên là Thượng Quan Kỳ Hoa, Nhược Thủy nghe thuộc hạ bẩm báo, người đó võ công cao cường, lực áp quần hùng trong Đại hội Đồ ma, còn bắt được một Đường chủ của Vu giáo.

Nàng không buồn trả lời, ánh mắt nhàn nhạt quét qua Tiêu Mặc Niên đứng bên cạnh. Nàng gọi hắn đến nhưng không cho hắn ngồi, bắt hắn đứng bên cạnh mình, nghe thuộc hạ bẩm bảo tất cả mọi hành động của Vu giáo ở Trung nguyên. Nàng hi vọng Tiêu Mặc Niên giận dữ, giận đến mất phong độ, dù gì thì thấy Vu giáo mình từng chưởng quản khốn kiếp đến mức này ai cũng sẽ đau lòng.

Nhưng Tiêu Mặc Niên chỉ im lặng đếm phật châu, không nói một lời cũng không có bất kỳ biểu hiện gì.

“Phái người đi tra xem hư thực thế nào, Võ lâm Trung nguyên suy yếu đã lâu, không thể đột nhiên mọc ra một nhân vật như vậy. Nếu có cơ hội thì giết hắn đi.”

“Dạ.”

Sự vụ tạm xử lý xong, Nhược Thủy dựa trên ghế hỏi Tiêu Mặc Niên: “Ngươi thấy bây giờ ta chưởng quản Vu giáo như vậy có tốt không?”

Tiêu Mặc Niên đếm phật châu nhàn nhạt đáp: “Vu giáo lợi hại hơn trước kia không ít.”

Thấy hắn vẫn không có cảm xúc, Nhược Thủy cười lạnh: “Nhờ phúc của ngươi.” Nếu không phải tiền nhiệm Giáo chủ như hắn nửa đường xuất gia thì nàng đâu thể ngồi vững vị trí Giáo chủ này mà tung hoành thiên hạ.

Ánh mắt Nhược Thủy dừng bên ngoài bửa sổ, nhìn thấy nắng xuân rực rỡ, trong đầu nàng bỗng nhiên lại nhớ lại cảnh tượng lần đầu họ gặp nhau nhiều năm trước, cây ngô đồng mới đâm chồi, nam nhân lười nhác trên cây bất cẩn ngã xuống đụng phải nàng. Thiếu nữ trẻ con giận dữ đánh hắn: “Ngươi tưởng mình là kim phụng sao mà ngủ trên cây ngô đồng! Xin lỗi ta ngay.” Thiếu niên ngạo mạn không chịu yếu thế, hừ giọng nói: “Ta vốn là kim phụng, rơi xuống mình con chim phàm tục như cô thì cô phải vui mới đúng chứ… Không được khóc!”

Chuyện xưa vẫn còn, chỉ là trong chớp mắt đã như cánh buồm cũ kĩ, chắp vá chằng chịt, xấu xí khó coi. Nhưng mặc cho bãi bể nương dâu, chỉ cần nghĩ đến chuyện xưa thì tâm tình Nhược Thủy liền tốt lên không ít, “Nghe nói hôm nay Nam Dương họp chợ, ngươi có muốn đi xem không?”

Tiêu Mặc Niên không hề nhíu mày: “Phố chợ đông đúc…”

Nghe hắn cự tuyệt, Nhược Thủy lại cười lạnh: “Ta lại muốn đi xem cái sự đông đúc này, xem thử ai dám cản đường ta.”

Tiêu Mặc Niên im lặng nhìn nàng, lòng nghĩ, những năm tháng muốn gì làm nấy này đã khiến tính tình nàng ngày càng cổ quái, hắn im lặng không lên tiếng nữa.

Nam Dương thành Đông, phố chợ quả nhiên náo nhiệt vô cùng, Nhược Thủy đeo khăn đen, mặc hắc y sát khí nặng nề, bá tánh phía trước tuy không biết nàng là ai nhưng đều sợ hãi tránh xa. Quả nhiên không ai dám cản đường nàng, Nhược Thủy quay đầu nhìn Tiêu Mặc Niên, nàng kiêu ngạo giương cằm dường như muốn cho hắn thấy.

Tiêu Mặc Niên cúi đầu im lặng than nhẹ.

Hai người đi rồi lại dừng, đến khi Nhược Thủy dừng bước trước một quầy hàng bán ngọc thạch, chủ quầy co rúm ở một bên không dám mở miệng tiếp đón, Nhược Thủy cũng chẳng để tâm, cầm lấy một phiến ngọc thạch được đẽo thành hình gà, nàng liếc nhìn Tiêu Mặc Niên chế giễu: “Phụng hoàng rơi xuống nước, bổn Giáo chủ ban mảnh ngọc này cho ngươi, ngươi thấy thế nào?”

Câu mỉa mai “Phụng hoàng rơi xuống nước không bằng gà” này gợi lại hồi ức của Tiêu Mặc Niên, hắn bất giác cong môi, ánh mắt mềm đi.

Thấy biểu hiện của hắn, lòng Nhược Thủy ấm lên, bao nhiêu oán hận và bất mãn lúc này đều bị vứt lại đằng sau, đối với nàng thì thứ quan trọng nhất vẫn luôn là Tiêu Mặc niên. Nàng bước tới một bước, sờ lên cái đầu trọc của Tiêu Mặc Niên, giọng nói mang chút cay đắng và sự kỳ vọng nồng đậm: “Để tóc lại đi, chúng ta cùng về Nam Cương.”

Tiêu Mặc Niên cụp mắt không nhìn nàng, Nhược Thủy lại nói: “Một bước sai, từng bước sai… Ta không muốn sống cuộc sống thế này nữa, chỉ cần huynh cùng ta trở về, ta…”

“Ma đầu nộp mạng đi!”

Nhược Thủy chưa nói hết câu thì chủ quầy hàng đột nhiên rút ra một thanh đại đao, hất tung quầy ngọc chém về phía Nhược Thủy. Ngày thường luôn sống trong ám sát, phản ứng của Nhược Thủy vô cùng linh mẫn, nàng nghiêng người muốn tránh, nhưng đột nhiên phát hiện nếu nàng tránh đi thì đao này nhất định sẽ chém xuống Tiêu Mặc Niên, nếu là Tiêu Mặc Niên lúc trước thì Nhược Thủy vốn không cần lo lắng, hắn vĩnh viễn chỉ có thể nhanh hơn nàng, nhưng Tiêu Mặc Niên từ bi lúc này…

Trong chớp mắt, Nhược Thủy vốn không có thời gian nghĩ nhiều, lập tức nhảy tới ôm chặt lấy Tiêu Mặc Niên, đại đao sắc bén chém rách lưng Nhược Thủy từ vai trái xuống eo phải, dòng máu tươi ấm nóng lập tức tuôn ra từ vết thương dài.

Chém được một đao, tên kia chưa chịu dừng tay, hắn lại giương đao chém xuống, Nhược Thủy đẩy Tiêu Mặc Niên lăn tròn trên đất, chật vật tránh được một đao này. Lòng nàng đanh lại, cổ trùng trong lòng bàn tay nhanh chóng chui xuống đất bò đến gót chân tên kia, chỉ nghe nam nhân ốm yếu kia kêu thảm một tiếng rồi ôm ngực, cả mặt nổi gân xanh ngã xuống đất, chưa được bao lâu liền sùi bọt mép toàn thân co giật. Nhưng tay hắn vẫn nắm chặt đao, ngón tay xiêu xiêu vẹo vẹo viết xuống mặt đất hai chữ “Báo ứng”.

Kiểu ám sát thế này không biết đã từng trải qua bao nhiêu lần, Nhược Thủy đã quen từ lâu. Nhưng lần này nàng vội trở mình dậy, đôi mắt đỏ ngầu bàn tay run rẩy hoảng loạn sờ mặt Tiêu Mặc Niên: “Có bị thương không?”

Trong mắt của Tiêu Mặc Niên chỉ phản chiếu cái đầu đeo khăn đen của nàng, gần như vậy mà hắn cũng không nhìn rõ mặt nàng, nhưng lại cảm nhận được sự hoảng sợ của nữ nhân này. Tay Tiêu Mặc Niên phủ lên vai Nhược Thủy, cả tay nóng ướt.

Tiêu Mặc Niên ngẩn ra, sao nàng còn dám hỏi tình trạng của hắn… sao nàng còn dám lo lắng cho hắn…

Không nghe hắn trả lời, Nhược Thủy tức giận hét lớn: “Trả lời ta!” Nàng quên cả việc dùng nội lực khống chế giọng nói.

Không biết qua bao lâu, âm thanh hỗn loạn trong đầu Tiêu Mặc Niên mới từ từ bị áp chế, hắn quay đầu, ánh mắt rơi trên bàn tay đầy máu tươi của mình – là máu của Nhược Thủy. Giọng hắn vẫn điềm tĩnh như trước, thậm chí còn mang vài phần lạnh lùng xa cách: “Không sao.”

Cho dù trong tình huống như vậy nhưng Nhược Thủy cũng nhạy cảm phát giác được sự chuyển biến trong cảm xúc của hắn, nàng không hỏi nhiều, trầm mặc đứng dậy khàn giọng nói: “Về thôi, thế này không thể dạo chợ được nữa.”

(4) Nhược Thủy tuy chỉ bị thương ngoài da nhưng vẫn làm lỡ hành trình về Nam Cương của nàng, đối với những kẻ bợ đỡ Vu giáo thì đây là một thời cơ tuyệt hảo. Nhưng không ai biết nàng thích cái gì. Có người thấy nàng thường mang theo Không Niệm đại sư bên cạnh bèn đoán nàng thích Phật pháp, hôm sau bèn tặng một rương kinh Phật, Nhược Thủy cười lạnh trước mặt Tiêu Mặc Niên rồi đốt hết rương kinh Phật.

Nàng quay đầu nhìn Tiêu Mặc Niên, chỉ thấy trong tay hắn vẫn nắm Phật châu, cụp mắt niệm kinh, ánh lửa bừng bừng nhưng lại không mắt hắn lại không nhuốm chút sắc màu nào.

Nhược Thủy phẫn nộ, mấy ngày nay Tiêu Mặc Niên nhìn nàng nhưng làm như không thấy đã khiến nàng không thể nhịn được nữa, nàng giật Phật châu trong tay hắn vứt luôn vào đống lửa: “Cả ngày ở bên tai ta niệm kinh thật ồn ào, kể từ hôm nay ngươi không được niệm nữa.”

Tiêu Mặc Niên cuối cùng cũng ngẩng đầu lên nhìn nàng, thần sắc vẫn lãnh đạm: “Được.”

Rõ ràng hắn đã đáp ứng yêu cầu của nàng, nhưng Nhược Thủy lại càng tức giận hơn. Nàng một tay kéo thắt lưng của Tiêu Mặc Niên giật xuống giữa thanh thiên bạch nhật. Tiêu Mặc Niên nhíu mày, Nhược Thủy cười mỉa mai áp sát vào người hắn, ngón tay nhẹ phủ lên ngực hắn: “Cuối cùng ngươi cũng có phản ứng rồi… người xuất gia?”

Phút cứng người lúc đầu qua đi, Tiêu Mặc Niên lại trầm tĩnh như cũ, ánh mắt hắn rơi trên đất, bộ dạng như muốn nói xin cứ tự nhiên.

Nộ và hận dâng trào trong lòng nhưng không địch nổi sự bất lực đang tuôn chảy trong máu, nàng cắn răng lột bỏ áo ngoài của Tiêu Mặc Niên vứt vào đống lửa. Không thèm nhìn hắn một lần, nàng phẩy tay áo bỏ đi, chỉ để lại mệnh lệnh lạnh lùng: “Kể từ hôm nay ngươi đừng hòng mặc y phục hòa thượng nữa.”

Sau hôm đó, đám người muốn bợ đỡ Vu giáo cũng hiểu ra, Vu giáo ma đầu không thích kinh Phật, thứ nàng thích chính là nam sắc.

Không ai biết Giáo chủ Vu giáo là nam hay nữ, nhưng mọi người đều vô thức tưởng tượng người này là một nam nhân, một nam nhân thích nam sắc vốn là chuyện kinh thế hãi tục, nhưng đặt trên người một ma đầu thì chẳng phải chuyện to tát gì, vậy là có thiếu niên mỹ mạo được đưa tới trước mặt Nhược Thủy.

Nhược Thủy đâu hiểu tâm tư của những kẻ đó, nhưng nàng cũng không nói ra, người ngoài bèn tưởng là đã đoán trúng tâm tư của nàng, ngày càng đưa đến nhiều nam nhân.

Một ngày Xuân nọ, Nhược Thủy dắt một thiếu niên mới được đưa đến đi dạo trong sân, Tiêu Mặc Niên im lặng đi sau hai người họ, hắn vẫn trầm mặc như cũ.

“Này.” Nhược Thủy dừng bước bên hoa cẩm tú, nàng gọi thiếu niên bên cạnh một tiếng, hắn lập tức run rẩy sợ hãi, cứng người đứng nguyên tại chỗ. Nhược Thủy xoa đầu hắn làm như không phát giác, “Ngươi khom xuống một chút.”

Thiếu niên theo lời khom xuống, Nhược Thủy lại nói, “Xuống chút nữa.”

Ánh mắt Tiêu Mặc Niên bất giác khẽ động, ngước lên nhìn Nhược Thủy, thấy nàng đang nhẹ gỡ vải đen che mặt lộ ra cái cằm trắng trẻo, sau đó nàng nhẹ dán môi lên trán thiếu niên.

Thiêu niên chưa từng trải qua chuyện này vừa kinh hãi vừa xấu hổ, cả khuôn mặt đỏ bừng lên.

Ánh mắt Tiêu Mặc Niên khựng lại, quên cả dời đi. Vải đen lại phủ xuống, hắn dường như thấy bên khóe môi Nhược Thủy có nụ cười nhạt dịu dàng mà hắn từng biết, hắn nghĩ nụ hôn này là tình cảm thật của nàng chứ không phải chỉ vì giận hắn…

Tay hắn thu lại, nắm chặt thành quyền.

Nhược Thủy yên lặng nhìn thiếu niên trước mặt một hồi, cảm thấy dáng vẻ hắn rất giống với Tiêu Mặc Niên trong ký ức mình, nàng không nhịn được mà xoa má thiếu niên, tâm tình tươi tắn lên đôi chút, nhưng khi nàng quay đầu, thấy người kia vẫn lặng yên nhìn hoa cỏ bên đường, thần sắc đạm mạc, nàng đột nhiên cảm thấy thật mệt mỏi.

Hắn thật sự thành tâm hướng Phật, vạn niệm giai không rồi sao?

“Giáo chủ.” Tả hộ pháp đột nhiên hiện thân, hắn cung kính quỳ xuống hành lễ nói: “Đã bắt được kẻ loan truyền bài đồng dao ở phố chợ mấy ngày trước rồi, là một đạo sĩ.”

Nhược Thủy thả thiếu niên ra, nhàn nhạt trả lời một tiếng, nhưng trong lòng lại thấy kỳ quái, nếu là thường ngày thì bắt được người như vậy lẽ ra đã chém chết từ lâu, sao lại đến hỏi nàng. Nhưng khi nàng rẽ qua con đường nhỏ, nhìn thấy đạo sĩ bị trói kia thì thần sắc ngẩn ra, nửa cay đắng nửa mỉa mai bật cười.

Bây giờ người người đều nói nàng thích nam sắc, ngay cả người trong Vu giáo cũng để tâm chuyện này sao. Đạo sĩ kia tướng mạo rất đẹp, mặt mũi và thần sắc càng giống Tiêu Mặc Niên mấy phần, Nhược Thủy bước tới vài bước hỏi: “Ngươi tên là gì?” Đạo sĩ xinh đẹp chỉ nhàn nhạt xem xét nàng chứ không trả lời. Nhược Thủy không để tâm: “Ngươi có muốn ở lại bên cạnh ta không?”

Tả hộ pháp kinh ngạc, trong lòng thầm khen mình nhạy bén, quả thật đã tìm được loại Giáo chủ thích, sắc mặt Tiêu Mặc Niên dần dần trầm xuống, ánh mắt hắn đảo qua người Nhược Thủy, rồi tiếp tục thâm trầm nhìn đạo sĩ, thần sắc trong mắt u ám không rõ.

Đạo sĩ nhàn nhạt cười nói: “Ta muốn đi thì ngươi có thể thả ta đi sao?”

Nhược Thủy gật đầu: “Không thể.” Nàng trầm giọng dặn dò, “Đưa hắn đến phòng ta.” Chờ thủ hạ đưa đạo sĩ đi xa, Nhược Thủy quay đầu nhìn Tiêu Mặc Niên nói: “Tối nay ngươi không cần đến phòng ta nữa.”

Tiêu Mặc Niên im lặng nhìn Nhược Thủy hồi lâu, cuối cùng chỉ cụp mắt đáp: “Được.”

Ánh mắt Nhược Thủy ảm đạm đi trong chốc lát.

Đêm đến.

Xuyên qua lớp vải đen, Nhược Thủy yên lặng xem xét đạo sĩ xinh đẹp đang ngồi bên giường. Nàng không nói một lời, đạo sĩ cũng không mở miệng. Ngồi đến nửa đêm, Nhược Thủy lên tiếng hỏi: “Ngươi tên gì?”

“Mộc Triệu Tử.”

Nhược Thủy gật đầu rồi không nói thêm gì nữa, nàng ngây ra nhìn đạo sĩ, chờ người nào đó giận dữ phá cửa xông vào, nhưng nàng chỉ chờ được ánh bình minh lặng lẽ, sáng đến chói mắt.

Nhược Thủy xoa xoa đôi mắt cay xè, nhìn đôi mắt cũng đã đỏ lên của đạo sĩ, cuối cùng không nhịn được bật cười, tiếng cười ngày càng to, to đến sắc bén, Mộc Triệu Tử cau mày, nhưng lại nghe giọng Nhược Thủy đột nhiên im bặt. Nàng ôm mặt rã rời ngồi trên ghế.

(5) Sau đêm đó, người như hình với bóng bên cạnh Nhược Thủy từ một hòa thượng trở thành đạo sĩ. Nàng dường như hoàn toàn mất hết hứng thú với Tiêu Mặc Niên, càng giống như đã quên đi hắn.

Một buổi chiều nào đó, Nhược Thủy đang ngồi trong đình nghỉ mát, vừa hay thấy Tiêu Mặc Niên đang cho cá ăn trên cây cầu bên hồ. Nàng nghiêng đầu lười nhác dựa vào vai Mộc Triệu Tử, Mộc Triệu Tử khẽ cứng người, Nhược Thủy cười mỉa mai: “Ngươi đừng căng thẳng, ta không làm gì ngươi đâu.”

Mộc Triệu Tử quét mắt qua Tiêu Mặc Niên thở dài: “Ngươi hà tất phải làm vậy. Hắn đã là người vạn niệm giai không rồi, chi bằng ngươi buông tha cho bản thân một lần đi.”

Nhược Thủy cười nói: “Ý ngươi là muốn ta tha cho hắn sao.” Mộc Triệu Tử không đáp, Nhược Thủy xoay mặt hắn lại nghiêm túc nói: “Ngươi nói đi, chỉ cần ngươi nói muốn ta tha cho hắn thì ta lập tức để hắn đi.”

Dường như hắn cố gắng nhẫn nhịn, thức ăn cho cá trong tay bị vứt hết xuống hồ, hắn đứng lên, ánh mắt lạnh lùng nhìn Nhược Thủy, biểu hiện đó cuối cùng cũng có vài phần giống với Tiêu Mặc Niên lúc trước.

Nhưng Nhược Thủy lại làm như không thấy hắn, chỉ nhìn Mộc Triệu Tử như chỉ chờ hắn gật đầu, nàng sẽ lập tức đuổi Tiêu Mặc Niên đi. Mộc Triệu Tử quay đầu nhìn hai người, lòng cảm thấy bối rối, đang lúc bất lực thì Tiêu Mặc Niên bước lại.

“Hà tất phải chà đạp bản thân như vậy.” Hắn lạnh lùng nhìn Nhược Thủy nói, “Rốt cuộc cô muốn thế nào?”

Lúc này Nhược Thủy mới ngẩng đầu lên nhìn hắn, giọng điệu mỉa mai khó nghe: “Thứ ta muốn ngươi có thể cho sao? Không Niệm đại sư?” Nàng ngừng lại rồi tiếp: “Đáng tiếc là thứ ta muốn ngươi không cho nổi…”

Lời còn chưa dứt Nhược Thủy đã bị Tiêu Mặc Niên kéo mạnh về phía trước, hắn dùng một tay kẹp chặt đầu Nhược Thủy, tay còn lại gỡ khăn che mặt của nàng, mạnh mẽ cắn lên môi nàng.

Nhược Thủy kinh ngạc, nhưng không hề giãy dụa, đôi tay ôm lấy cổ Tiêu Mặc Niên, không cam yếu thế mà hôn trả lại hắn, dường như muốn đem những đau khổ và thù hận bao nhiêu năm nay phát tiết hết.

Sắc mặt Mộc Triệu Tử cứng lại, hắn càng bối rối hơn, thấy hai người như vậy, hắn chỉ đành âm thầm rời khỏi đình nghỉ mát.

Phẫn nộ lúc đầu qua đi, Tiêu Mặc Niên than thầm, hắn muốn rút lui nhưng lại bị Nhược mạnh giữ chặt, mùi máu tanh lưu chuyển giữa răng môi hai người, Tiêu Mặc Niên nhíu mày, ở cự ly gần như vậy, hắn có thể cảm nhận được rõ ràng sự giãy dụa tuyệt vọng và những kỳ vọng thấp hèn trong lòng Nhược Thủy, biệt ly đã lâu, người bị dày vò đâu chỉ có Nhược Thủy…

Đôi mày hắn càng nhíu chặt hơn, từ từ biến nụ hôn cuồng loạn thành chậm rãi sâu sắc, nhớ thương trong đáy lòng dâng trào hủy đi bức tường không dễ gì mới xây lên được.

Không biết qua bao lâu, hơi thở hai người đều hỗn loạn, lúc này Nhược Thủy mới buông Tiêu Mặc Niên ra, môi nàng nhẹ miết lên mặt hắn, hơi thở ấm nóng giao hòa, Nhược thủy không dùng nội lực khống chế giọng nói nữa, nàng thì thầm bên tai Tiêu Mặc Niên: “Điều muội muốn chỉ là mỗi sáng thức dậy có thể nhìn thấy gương mặt huynh, tối đến có thể cùng huynh nắm tay bước trên đường về.” Nàng chà qua vành tai Tiêu Mặc Niên, dịch thể ấm nóng trào ra từ khóe mắt ướt má hai người.

Nhớ năm đó dưới ánh nến đỏ, hắn dỡ khăn đỏ che đầu nàng cười nhẹ: “Sau này mỗi bình minh mỗi hoàng hôn ta đều cùng muội ngắm.”

Lời nói như còn bên ai, Nhược Thủy vùi đầu vào cổ hắn, giọng nàng khàn đi: “Huynh từng cho muội cuộc sống như vậy, nhưng mà huynh đã lấy lại nó rồi.”

Tiêu Mặc Niên cụp mắt, trái tim co rút dữ dội. Hắn im lặng hồi lâu rồi thấp giọng nói: “Nhược Thủy, đừng hại người nữa, chúng ta trở về Nam Cương đi.”

“…Được.”

(6) Tiêu Mặc Niên bị cắt đứt gân tay gân chân, người Trung nguyên treo hắn trên cửa thành, trong tối tăm, hắn chỉ thấy Nhược Thủy một thân hắc y nhuốm máu từ xa bước tới, trường kiếm trong tay nàng đẫm máu tươi, nhìn thấy hắn Nhược Thủy tựa như đang cười: “Tiêu Mặc Niên, trời tối rồi, chúng ta về nhà thôi.”

Một thanh đại đao chém xuống lưng Nhược Thủy, nụ cười trên môi nàng còn chưa kịp tắt…

“Nhược Thủy!”

Ánh trăng Nam Cương như nước, Tiêu Mặc Niên bừng tỉnh, đầu đầy mồ hôi lạnh. Cảnh trong mộng như vẫn còn, hắn ôm lồng ngực đang đau đớn như bị xé rách. Bên ngoài cửa sổ một bóng đen lướt qua, Tiêu Mặc Niên hét lên: “Ai đó!”

“Không Niệm đại sư.” Một giọng nói nữ nhân vang lên trong đêm tối, “Ta tên A Chước, là người của Võ lâm Minh chủ Thượng Quan Kỳ Hoa.” Tiêu Mặc Niên im lặng xem xét bóng đen trong góc, A Chước không để tâm đến thái độ của hắn, chỉ cười nói: “Đại sư bị Ma đầu kia giam cầm ở đây trong lòng chắc vô cùng thống hận, A Chước có cách giúp đại sư thoát khỏi chốn này.”

A Chước đặt dưới đất một bình sứ thanh hoa nhỏ: “Vãng sinh cưu, độc dược của Trần quốc cổ xưa, đương kim không ai có thể giải, thuốc này chắc chắn có thể kết liễu mạng sống của Ma đầu kia.”

Tiêu Mặc Niên cụp mắt, không biết đang suy nghĩ điều gì.

“A Chước chờ tin tức tốt lành của đại sư, cáo từ.” Nói xong bóng nàng ta lập tức biến mất như lúc đến. Hơi thở của người trên mái nhà cũng theo đó biến mất. Tiêu Mặc Niên nhìn bình Vãng sinh cưu, thần sắc trầm ngâm.

Hôm sau, Tiêu Mặc Niên chủ động mời Nhược Thủy dùng bữa trưa, đây là lần đầu tiên sau khi hắn và Nhược Thủy trùng phùng, Nhược Thủy cũng không từ chối. Sau khi bước vào cửa, cho tả hữu lui hết, nàng đóng cửa gỡ khăn đen che mặt, cười nhạt nhìn Tiêu Mặc Niên: “Thật hiếm có.”

Tiêu Mặc Niên cong môi cười, chủ động rót rượu cho Nhược Thủy: “Mấy ngày nữa là về Nam Cương rồi nhưng chúng ta lại chưa từng ăn một bữa cơm tử tế nào.”

Nhược Thủy ngồi xuống, đón lấy ly rượu trong ty Tiêu Mặc Niên, nàng cười nhìn hắn: “Sao huynh không uống một chút?” Tiêu Mặc Niên lắc đầu: “Không cần.” Sắc môi Nhược Thủy hơi trắng đi, nàng đặt ly rượu xuống, nụ cười trên mặt biến mất.

Trong lòng Tiêu Mặc Niên đắng chát, nhưng hắn vẫn hỏi: “Không muốn uống rượu sao?”

“Ha ha!” Nhược Thủy bỗng nhiên cười thành tiếng, tay đưa lên ngẩng đầu uống hết rượu trong ly, nhanh đến mức Tiêu Mặc Nhiên cũng ngẩn ra, ly rượu bị Nhược Thủy ném mạnh xuống đất, tiếng vỡ khiến sắc mặt Tiêu Mặc Niên trắng bệch.

“Vãng sinh cưu, Vãng sinh cưu… Tiêu Mặc Niên, huynh chán ghét ta đến vậy sao, hận không thể chính tay giết ta sao?”

Sắc mặt Tiêu Mặc Niên trắng bệch như tờ giấy, ngón tay hắn run run muốn níu lấy Nhược Thủy nhưng bị nàng tránh đi, hắn thất thần lẩm bẩm: “Muội biết, muội biết nhưng tại sao vẫn uống… rõ ràng muội biết…”

Ánh mắt Nhược Thủy lạnh lùng nhìn Tiêu Mặc Niên: “Ly rượu này đã uống hết, tế những năm tháng trước đây, tế nhân duyên của chúng ta. Tiêu Mặc Niên, từ nay về sau huynh và ta ân đoạn nghĩa tuyệt, không còn quan hệ.”

Đây là những lời Tiêu Mặc Niên muốn nghe, nhưng không phải bằng cách thức quyết tuyệt như vậy, hắn bước lên muốn bắt mạch cho Nhược Thủy, nhưng bị nội lực mạnh mẽ đẩy ra. Nhược Thủy ôm ngực đeo khăn lên lại, cao giọng nói: “Người đâu, đưa tên hòa thượng này đi, đuổi ra khỏi Nam Cương, trong vòng trăm năm không cho hắn bước vào một tấc đất của Nam Cương.”

Nàng vẫn không thể ra tay hạ sát hắn, nhưng cũng không thể tàn nhẫn với chính mình.

(7) Tháng Hai năm Nguyên Võ thứ tám. Từ sau khi trúng Vãng sinh cưu, cơ thể của Nhược Thủy yếu đi không ít, cho dù độc đã được thần y giải rồi nhưng vẫn để lại bệnh căn, cũng bắt đầu từ đó, Vu giáo Nam Cương dần dần không địch lại Võ lâm Trung nguyên, từng bước rơi vào thế hạ phong. Nhược Thủy đã sớm xem nhẹ sống chết, con người ngày càng lãnh đạm.

Cho đến khi nàng nghe nói Nam Dương đã bị người của Võ lâm Trung nguyên đoạt đi, giáo đồ Vu giáo trong thành đều bị cắt gân tay gân chân treo trên cổng thành. Bao gồm… Tiêu Mặc Niên. Bọn họ giết người đỏ cả mắt, máu tanh bao phủ Vu giáo, giết tất cả những người từng có quan hệ với Vu giáo, hình như làm vậy thì thù hận và khuất nhục có thể được rửa đi sạch sẽ.

Lúc nghe tin tức này, Nhược Thủy đang ngồi ở đầu giường, nàng ho như xé tim xé phổi, hết rồi, nàng chỉ nhàn nhạt hỏi: “Đường đi Nam Dương có bị người của Trung nguyên chặn chưa?”

Tả hộ pháp nghe vậy cả kinh: “Giáo chủ, bên ngoài Nam Dương thành đều là nhân sĩ Võ lâm, ngay cả Thượng Quan Kỳ Hoa cũng đang tiến về đó…”

“Đường có bị chặn chưa?”

“…Vẫn chưa.”

Nhược Thủy cười: “Ta đi Nam Dương, còn Vu giáo… hãy giải tán đi.”

Một thanh kiếm, một con ngựa, nàng đơn thân lên đường.

Nàng chưa từng hiển lộ thân phận trước mặt người ngoài, suốt dọc đường cũng rất an toàn, thúc roi khoái mã, mấy ngày đã đến được chân thành Nam Dương, thấy cảnh tượng trên cổng thành, mắt Nhược Thủy khẽ đỏ lên, mấy trăm giáo đồ Vu giáo bị treo trên cửa thành, có người vẫn còn thở, có người đã tắt hơi.

Mấy năm nay Nhược Thủy chưa từng cảm thấy dùng tất cả mọi cách để đạt được mục đích là có gì sai trái, nhưng lúc này nàng bỗng thấy mình tội nghiệt trầm trọng.

Ánh mắt nàng khẽ xoay chuyển, nhìn thấy Tiêu Mặc Niên.

Ân đoạn nghĩa tuyệt chẳng qua là lời tức giận trong lúc phẫn nộ tuyệt vọng thôi, nàng chưa từng thật sự bỏ mặc hắn không màng.

Trường kiếm trong tay siết chặt, nàng đang muốn xông lên phía trước thì bỗng nhiên có người hét lên: “Ả chính là Giáo chủ Ma giáo!” Giọng nói này khiến Nhược Thủy cảm thấy hơi quen thuộc, đảo mắt nhìn lại thì thấy Mộc Triệu Tử, mấy năm nay nàng vẫn giữ hắn lại trong giáo, tưởng chừng người này vô hại, không ngờ…

Tiếng hét này lập tức thu hút ánh mắt của người xung quanh, Nhược Thủy nhíu mày, lòng biết không thể kéo dài, nàng đề khí phi thân hướng về Tiêu Mặc Niên. Nào ngờ chân bị người ta dùng xích sắt giữ chặt. Chúng nhân xông lên vây Nhược Thủy vào trong.

Trường kiếm ra khỏi vỏ, một trận chém giết lập tức nhuộm một màn máu đầy trời.

Tiêu Mặc Niên mơ hồ mở mắt, thanh âm ong ong không truyền vào nổi tai hắn, hắn chỉ thấy dưới thành bốn phía hỗn loạn, chất đầy thi thể của người Trung nguyên, một bóng người toàn thân đầy máu đang chém giết.

“Nhược Thủy…” Thanh âm chuyển động trong cổ họng, tim như bị nghiền nát… Nàng vẫn đến. Tiêu Mặc Niên cười khổ, ngẩng đầu lên trời, hắn nghĩ hết mọi cách nhưng vẫn không đấu lại thiên mệnh, vẫn không xoay chuyển được kết quả này.

Một thanh trường kiếm bay thẳng đến cửa thành chặt đứt dây treo Tiêu Mặc Niên, gió đang rít gào bên tai hắn, một vòng tay mang mùi máu tanh ôm lấy hắn: “Đi!” Nhược Thủy hét lớn, huýt sáo gọi con ngựa đến, mang Tiêu Mặc Niên nhảy lên ngựa.

“Chúng ta… đã ân đoạn nghĩa tuyệt.” Hắn cay đắng lên tiếng, “Sao muội vẫn đến?”

(8) Máu trên mặt Nhược Thủy nhỏ tí tách trên mặt Tiêu Mặc Niên, tình này cảnh này nàng lại cười thành tiếng: “Làm gì có phu thê nào không cãi nhau.” Phía sau truy binh không ngừng, Nhược Thủy biết rõ hôm nay lành ít dữ nhiều, thời khắc cuối cùng này nàng chỉ có một câu muốn hỏi Tiêu Mặc Niên, “Lúc xưa tại sao lại xuất gia?”

Tiêu Mặc Niên cười khổ: “Ta mơ thấy tương lai, ta đã sớm thấy được cảnh tượng hôm nay… Ta tưởng là ta hại muội ra nông nỗi này.”

Nhược Thủy bàng hoàng hiểu ra: “Thì ra là vậy, thì ra là vậy, huynh xuất gia tránh đời, tàn nhẫn hạ kịch độc cũng đều vì muốn muội rời xa huynh.” Nàng cười lớn, đôi mắt cay xè cười ra nước mắt, “Huynh muốn bảo vệ muội nhưng lại chính tay đẩy chúng ta vào bước đường này! Tiêu Mặc Niên, huynh thật ngốc!”

Giọng Tiêu Mặc Niên khàn đi: “Muội cũng chẳng thông minh.”

Một mũi tên nhọn bỗng xoẹt qua vành tai Nhược Thủy, ánh mắt nàng trầm xuống, thúc ngựa chạy vào khu rừng rậm. Lòng nàng đanh lại, đẩy Tiêu Mặc Niên tay chân không thể động đậy vào lùm cỏ rậm rạp.

Tiêu Mặc Niên ngẩng đầu nhìn nàng, trong ánh mặt trời chói mắt chỉ còn bóng dáng của Nhược Thủy, thậm chí cả mặt nàng hắn cũng không nhìn rõ. Trong lúc tâm thần chấn động, hắn nghe Nhược Thủy cười nhẹ ấm áp: “Tiêu Mặc Niên, chờ khi trời tối muội sẽ đón huynh về nhà.” Giống như chỉ là một lần ly biệt bình thường, nàng sẽ lại đến tìm hắn, sẽ lại nắm tay hắn cùng đi trên con đường nhỏ khi ánh dương nghiêng về phía Tây. Từng bước từng bước về đến nhà của họ.

Tiêu Mặc Niên muốn gọi nàng lại nhưng thanh âm nghẹn nơi cổ họng, hắn làm thế nào cũng không thốt ra được.

Nhược Thủy vẫy ngọn roi ngựa trong tay giục ngựa đi.

Hai tháng tĩnh dưỡng, Tiêu Mặc Niên lại có thể đứng dậy.

Sau khi cách biệt hôm đó, đến giờ hắn vẫn không có tin tức của Nhược Thủy. Tiêu Mặc niên được thợ săn trên núi phát hiện, được thợ săn chăm sóc, dưỡng sức khỏe lại. Hắn cáo biệt ân nhân về lại Nam Dương, lúc này mới biết hôm đó Nhược Thủy bị Thượng Quan Kỳ Hoa bắt đi, họ mang nàng về Trung Nguyên, hẹn một ngày mời người trong thiên hạ cùng dự Đại hội Trừ ma.

Tiêu Mặc Niên tính ngày tháng, phát hiện cũng chỉ còn ba ngày nữa.

Hắn mặc kệ cái chân đau đớn liều mạng trở về Trung nguyên, hắn biết bây giờ hắn chỉ là một phế nhân, không cứu được Nhược Thủy, không ngăn cản được định cuộc đã thành, nhưng hắn vẫn phải đi, không có nguyên nhân cũng phải đi.

Tháng Tư hương thơm tan hết, Tiêu Mặc Niên cuối cùng cũng đến được nơi cuối cùng trong cuộc đời Nhược Thủy, nhưng hắn vẫn đến trễ, chỉ đến để kịp nhìn từ xa thấy Võ lâm Minh chủ mang đầu của Nhược Thủy từ trên đài cao xuống, đưa lên chỗ cao nhất, tuyên dương thắng lợi chính nghĩa của Võ lâm Trung nguyên. Máu nàng chắc vẫn còn hơi ấm, tí tách nhỏ xuống đất, như nước mắt nàng từng rơi trên mặt hắn lúc trước, chưa tiếp xúc đã khiến người ta đau đớn đến ngừng thở…

Đám người Võ lâm không ai không cười nói hoan hô, chỉ có hắn chằm chằm nhìn Nhược Thủy như tất cả các cảm quan đều biến mất.

Hồng nhan đã mất, thê tử không còn, người hắn liều hết tất cả, nghĩ hết mọi cách để bảo vệ lúc này đã nhắm mắt, chỉ còn gương mặt xanh xao bình thản. Tiêu Mặc Niên cảm thấy Nhược Thủy chắc chắn đã mệt lắm rồi nên mới có thần tình như vậy.

Tiêu Mặc Niên ngửa mặt nhìn trời xanh, mắt bị ánh sáng chói chang chiếu đến đau đớn, nhưng hắn không chảy một giọt nước mắt nào, nhìn ánh mặt trời mùa xuân nóng rực, hắn nghĩ chờ khi mặt trời ngả về Tây, đám người đó giải tán hết, hắn sẽ đi tìm Nhược Thủy, sau đó cõng nàng…

Về nhà.

Trên bậc thang đá xanh sắp xếp lộn xộn trên núi, Bạch Quỷ từng bước từng bước đi lên, mỗi một bước nàng như có thể thấy được nam nhân cúi người phủ phục phía trước, đẽo ra bậc thang ngàn bước này. Ở cuối con đường có một ngôi chùa cô độc, ông lão tóc bạc đang quét lá rụng trong sân, nghe thấy tiếng chuông bạc theo bước chân của Bạch Quỷ, ông lão ngẩng đầu lên yên lặng nhìn nàng.

“Thí chủ, đốt hương không?”

Năm tháng như lưỡi dao, khắc trên gương mặt tuấn dật khi xưa của lão hòa thượng không ít nếp nhăn, Bạch Quỷ không nói, từ từ bước vào trong sân chùa, dưới cây ngô đồng cao lớn trong sân là hai phần mộ nằm cạnh nhau, một phần bên trên khắc chữ “Vong thê Nhược Thủy”, phần còn lại không khắc chữ. Lá ngô đồng khô rơi trên mộ điểm thêm vài phần thê lương.

Lão hòa thượng nhìn theo ánh mắt của Bạch Quỷ, môi cong lên nụ cười cay đắng: “Một phần là mộ của thê tử ta, phần còn lại là của ta.”

Bạch Quỷ quay đầu nhìn lão, lão hòa thượng nhìn bia mộ khẽ nhíu mắt, dường như nhớ lại những hồi ức rất đẹp đẽ: “Muội ấy muốn ta ngày ngày ở bên muội ấy, cùng nhau ngắm mặt trời mọc, trước đây không làm được, cũng may mấy chục năm nay có thể từ từ bù đắp.”

Bạch Quỷ nhẹ giọng hỏi: “Bù đắp được không?”

Lão hòa thượng im lặng một hồi rồi cười khổ: “Người đi đã đi rồi, ta có làm bao nhiêu đi nữa cũng chỉ mong đường xuống suối vàng có chút vốn để xin muội ấy tha thứ thôi.”

Bạch Quỷ sờ cây bút trong tay áo rồi lại hỏi: “Ngươi hối hận không?”

Trong núi có con chim sẻ bay đến trên mộ, chí chóe kêu ồn ào, lão hòa thượng nghe một hồi rồi tiếp tục quét: “Tiểu cô nương, đời này dài như vậy đâu thể có chuyện không hối hận, lão hòa thượng hối cả đời, tiếc nuối cả đời rồi, vì ta chỉ là người phàm, một người phàm thì đâu thể có cuộc đời hoàn mỹ.” Tiếng chổi sột soạt cuốn đi thanh âm già nua khàn khàn, “Nhân quả đều do bản thân tạo thành, cho dù là đau khổ ta cũng phải chịu.”

Bạch Quỷ im lặng nhìn hòa thượng một hồi rồi thả cây bút trong tay áo ra: “Thê tử ngươi chắc vẫn đang chờ ngươi đó.”

Lão hòa thượng cười nói: “Cô nương, đốt hương không?”

“Không, ta không tin Phật.”

Bình luận truyện Bách Quỷ Tập

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Trà Xanh Xanh

@tra-xanh-xanh

Theo dõi

0
0
12