truyen full
Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 5

CHƯƠNG 5
CÁNH ĐỒNG HOA OẢI HƯƠNG THÚT THÍT KHÓC THẦM

Oa oa oa... hu hu hu...
Ông trời ơi, sao ông nhỏ mọn vậy
Hôm qua con chỉ lầu bầu ngài có chút xíu
Mà hôm nay ngài đã thả chó dữ rượt con
Chạy, chạy, tôi chạy chạy chạy...

ONE

Ánh mắt lạnh như băng của tên Kim Nguyệt Dạ lúc rời khỏi Happy House cứ thiêu đốt giày vò tôi suốt cả buổi tối. Sáng hôm sau, tôi mắt nhắm mắt mở khoác balo đến trường.

\\\"Hi! Tô hựu Tuệ, chúc cô buổi sáng tốt lành!\\\" Vừa mới bước đến trước cửa lớp, tôi đã nghe thấy tiếng cuơiằng sặc như ma của thằng cha Lăng Thần Huyền.

\\\"Ơ,chào!\\\" Tôi uể oải như cọng bún thiu,nhếch miệng cười méo xệnh.

\\\"Này, sao cô không mau vào lớp đi! Sắp đến giờ học rồi đấy!\\\" Tên Lăng Thần Huyền tự dưng tốt đột xuất, giục tôi, đã thế còn nhường dường cho tôi vào trước.

\\\"Ờ, ờ... tôi vào ngay đây...\\\" Tôi mỉm cười gian manh rồi lùi lại vài bước

Ủa, hình như không ổn... Tôi thấy cánh cửa lớp khép hờ có gì đó mờ ám lắm! Theo trức giác tôi mách bảo, chắc chắn tên khỉ ngố này lại bày trò gì đây!

Hừm! Tên Lăng Thần Huyền ba trợn này xem thường ngọc nữ trường Minh Đức quá, định giở trò làm tôi bẽ mặt hả? Hơ hơ, chờ mặt trời mọc đằng Tây đi.

\\\"Ơ, Hiểu Ảnh! Sao bà lại đến đây? Tìm Lăng Thần Huyền hả?\\\" Tôi há hốc miệng nhìn ra sau lưng Lăng Thần Huyền, hét lên vui sướng.

\\\"Cái gì? Hiểu Ảnh á?\\\" Lăng Thần Huyền mới nghe thấy Hiểu Ảnh, mặt mũi đã xanh xám như bị trúng gió co giò bỏ chạy.

Rào!

Hắn vừa đẩy cửa toan chạy bổ vào lớp thì bị một thùng nước bẩn dội ào xuống.

\\\"Ha ha ha! Trúng rùi, trúng rùi!\\\" Mấy tên nam sinh trong lớp chạy tới vỗ tay ầm ĩ, gào lên phấn khích, \\\"Ha ha ha, ngọc nữ trường Minh Đức trở thành chuột lột Minh Đức rồi!\\\"

\\\"Ngại quá, không ngờ mấy bạn lại ra đây tiếp đón tôi long trọng thế này, làm ơn nhường đường chút nào, cảm ơn nhé!\\\" Tôi mỉm cười ung dung đi lướt qua đang trợn tròn mắt nhìn.

\\\"Oái! Đại ca Lăng Thần Huyền! Sao lại là đại ca... Bọn em sai rồi... Oái! Xin đại ca tha mạng...!\\\"

Tôi từ tốn ngồi xuống ghế, mãn nguyện nghe tiếng kêu rên thảm thiết phía sau lưng.

Chà, buổi sáng nên làm gì trước nhỉ?

Thấy tôi nhét balo vào trong ngăn bàn, mấy tên nam sinh bên cạnh cố nín cười, mặt mày như bị biến dạng... Bọn họ lại bày trò gì nữa đây?

Tôi rút tay ra khỏi ngăn bàn.

Hơ... cái gì thế nhỉ? Tay tôi hơi buồn buồn! Tôi cúi đầu nhìn xuống tay mình...

Xời! Lại cái trò cũ rích từ thời nào rồi!

\\\"Oái, má ơi Gián!\\\" Tôi cười thầm rồi lại vờ vịt hét lên thất thanh.

\\\"Hê hê hê! Tô Hựu Tuệ! Hay lắm! Đáng đời cô!\\\" Lăng Thần Huyền dù bị ướt nhẹp từ đầu đến chân vẫn tươi tỉnh như sáo, ôm bụng cười nhạt nghẽo.

\\\"Á... đừng mà, biến mau... biến mau...\\\" Tôi cố ý chạy đến bên cạnh Lăng Thần Huyền, ra sức đẩy mạnh tay.

Xoẹt!

Con gián trên tay tôi như một viên đạn, nhè thẳng mặt Lăng Thần Huyền mà lao tới, rơi trúng mũi tên đó.

Hơ Hơ Hơ, em gián này được đấy, có năng khiếu làm lính nhảy dù.

\\\"Á á á... Á á á! Gián! Gián! Ai giúp tôi gỡ con vật kinh tỏm này ra với!\\\" Lăng Thần Huyền Kinh hãinhin2 em gián bò lôm cồm trên sông mũi, sợ đến nỗi suýt oà khóc.

\\\"Đại ca bình tĩnh! Đại ca cứ bình tĩnh!\\\" Mấy tên nam sinh vừa rồi cuống quýt cả lên. Lát sau tên Thần Huyền mới thoát khỏi \\\"móng vuốt\\\" của em gián hôi.

\\\"A ha! Xin lỗi nhé! Lăng Thần Huyền... Ban nãy tôi không cố ý đâu, có lẽ em gián thấy cậu thân thiện, đáng yêu nên phải lòng cậu đó!\\\" Tôi ra vẻ vô tội, hấp háy mắt.

\\\"Hừ hừ... Hựu Tuệ cô cứ đợi đấy... Chưa biết mèo nào cắn mỉu nào đâu!\\\" Tên Lăng Thần Huyền trợn mắt lên với tôi, tức sôi máu vùng vằng bước ra khỏi phòng học.

Hô hô hô, đúng là đồ khỉ ngố, muốn đấu với ta hả, đợi kiếp sau đi!

...

Mấy ngày liền, tên Lăng Thần huyền không chịu nương tay, hôm nào cũng bày đủ trò chơi xấu tôi. nhưng Tô hựu Tuệ này bản lĩnh đầy mình, trò nào của hắn cũng bị tôi \\\"hoá giải\\\" tất tần tật.

Công nhận thằng cha này bám dai như đỉa đói, thua ê chề thế mà vẫn không nhụt chí. Buổi chiều có tiết học hoá, hắn lại là người đến học muộn nhất...

\\\"Nào các em, ai có thể làm lại thí nghiệm thầy vừa minh hoạ!\\\" Thầy giáo hoá mỉm cười trìu mến.

\\\"Bạn Tô hựu Tuệ! Bạn Tô Hựu tuệ ạ\\\" Lăng Thần Huyền đột nhiên hét toán lên.

\\\"À! Là em Hựu Tuệ bên trường Minh Đức hả? Nghe các thầy cô giáo trường Minh Đức nói em rất giỏi môn hoá, vậy hơm nay mời em lên làm lại thí nghiệm cho các bạn xem!\\\" Thầy giáo háo đưa tay làm động tác \\\"xin mời\\\".

Hừ, tên ngốc Lăng Thần huyền! Ngươi muốn gài bẫy ta mất mặt chứ gì? Ngại quá, lần nàylai5 làm ngươi thất vọng rồi. Thí nghiệm cỏn con này ta chỉ cần nhắm mắt cũng có thể làm được! Ngươi chông mắt lên mà xem cho rõ nhé!

Tôi nở nụ cười hình bán nguyệt, đứng dậy trong tiếng rầm ran bàn tán của lớp, bước lên bục giảng với dáng đi uyển chuyển.

Ai ngờ khi chuẩn bị bắt đầu màn \\\"biểu diễn\\\" ngoạn mục thì tôi phát hiện ra bình đựng khí ôxi không cánh mà bay.

Sao thế nhỉ? Ban nãy còn cơ mà!

\\\"Sao vậy? Ngọc nữ Minh Đức tài mạo cao chót vót mà lại không làm nổi thí nghiệm dễ ợt đó hả?\\\" Tên Lăng Thần Huyền cười giễu tôi.

Hừ! Chắc chắn hắn giở trò rồi! Tôi cố trấn tĩnh lại, mặt tỉnh bơ như không, khẽ mỉm cười với học sinh bên dưới:

\\\"Trong khi tiến hành thí nghiệm, đôi lúc chúng ta sẽ gặp phải một số tình huống phát sinh ngoài ý muốn, nhưng các bạn đừng bỏ cuộc mà hãy tận dụng những nguyên liệu và thiết bị có sẵn trong tay, để có thể chiết xuất tạo thành những nguyên liệu cần thiết cho thí nghiệm...\\\"

Tách tách tách!

Xem ta điện phân nước đây!

Vài phút sau, tôi đã hoàn thành việc tạo ta khío6xxi mới, một thoáng là xong cả thí nghiệm.

\\\"Eo ôi! Thật hay đùa vậy? Siêu thật đấy!\\\"

\\\"Ngọc nữ trường Minh Đức có khác...\\\"

Cả lớp xì xầm bàn ra tán vào.

Bốp bốp bốp!

Lý Triết Vũ là người đầu tiên đứng dậy vỗ tay khích lệ màn \\\"biểu diễn\\\" không thể chê vào đâu của tôi, tất cả học sinh có mặt thấy thế cũng vỗ tay theo.

Hà hà hà! Tiếng vỗ tay vang trời! Những ánh mắt thán phục!

Tôi đứng trên bục giảng ngất ngây tận hưởng tiếng vỗ tay như sấm dậy bên tai.

Từ khi bước vào trường Sùng Dương đến giờ, đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy tiếng vỗ tay nhiệt tình đến như thế!

Đúng, đúng vậy, phải thế chứ!

Nhìn ánh mắt tràn đầy vẻ ngưỡng mộ của mọi người, tôi có cảm giác thắng lợi đang từng bước xích đến bên tôi.

Ha ha ha... Ha ha ha!

THREE

Cứ như thế, tôi theo chân Kim Nguyệt Dạ, lần mò tay vịn cầu thang xoắn ốc đi lên phía trên...

Cầu thang yên tĩnh đến đáng sợ, chỉ có tiếng bước chân của hai chúng tôi vọng lại. Có điều lúc nãy tôi sợ mất mật, nhưng bâ giờ cảm thấy an tâm phần nào.

\\\"Mà này Kim Nguyệt Dạ! Đây là nhà ma hay lầu vọng tinh vậy? Lần trước Lý Triết Vũ đưa tôi đến đây và bảo nó là lầu vọng tinh\\\".

Kim Nguyệt Dạ bỗng thần người ra.

\\\"Cô nói là... Vũ từng đưa cô đến đây?\\\"

Tôi gật đầu.

\\\"Ừ, nhưng không hiểu sao chỉ còn một tầng nữa là lên đến đỉnh lầu, cậu ấy bỗng đổi ý, không dẫn tôi lên nữa\\\".

Kim Nguyệt Dạ đứng lặng người đi, cúi đầu nghĩ ngợi gì đó.

\\\"Tôi không phải là Vũ, đã đưa cô đến đây, thì sẽ đưa cô lên đến tận tầng trên cùng\\\".

\\\"Hả... Thế à?\\\" Tôi đần người ra.

Nhưng tôi có cảm giác câu nói của Kim nguyệt Dạ không chỉ đơn thuần như vậy...

Cuối cùng... Cuối cùng đã lên tới đỉnh lầu rồi! Căn lầu này nhìn có vẻ không cao lắm, thế mà trèo lên mật bở hơi tai.

Nhưng phong cảnh ở trên đây khá đẹp! Có thể nhìn thấy cả khuôn viên trường Sùng Dương trong đêm. không khí cũng trong lành.

Tôi dựa người vào lan can hít môt hơi sâu. Hà hà hà! Đã thật!

\\\"Đừng có hít lấy hít để không khí nữa, ngước đầu lên nhìn kìa, bé yêu!\\\" Kim Nguyệt Dạ mỉm cười nói với tôi.

Trên đầu?

Tôi ngơ ngác quay sang nhìn hắn, rồi ngước đầu lên...

\\\"Woa! Đẹp quá! Bầu trời sao đẹp quá!\\\" Tôi hứng khởi hét tướng lên.

\\\"Ha ha... cho nên nơi này mới có tên là lầu vọng tinh... Nhưng tôi vẫn thích bầu trời đêm đông hơn, lúc đó cảnh tượng hùng vĩ hơn nhiều!\\\" Kim Nguyệt Dạ mỉm cười nói.

\\\"Thôi đi, có xem là tốt rồi, lại còn đòi hỏi!\\\" Tôi lườm Kim Nguyệt Dạ. Xem ra lần trước Lý Triết Vũ không gạt tôi.

\\\"Hơ hơ hơ... nói cũng phải, hơn nữa hôm nay lại được ngắm sao cùng công chúa Hựu Tuệ trường Minh Đức, đúng là nằm mơ chẳng dám tin!\\\"

\\\"Đương nhiên!\\\"

Tôi đắc ý hất hàm. Sau đó chúng tôi cùng cười phá lên.

\\\"Bé Hựu Tuệ, nhìn đằng kia kìa, có ba ngôi sao!\\\" Kim Nguyệt Dạ giơ tay chỉ về bầu trời đêm ở phía xa.

\\\"À, nhìn thấy rồi!\\\"

\\\"Đó là chòm sao Phi Mã! Kế bên là chòm Tiên Nữ! Còn bên kìa là chòm Kình Ngư!\\\" Lúc ngắm sao, trông bộ dạng Kim Nguyệt Dạ rất say sưa, đáng yêu như một đứa trẻ.

\\\"Ồ! Không ngờ cậu biết nhiều thế!\\\" Tôi ngạc nhiên.

\\\"Hơ hơ, đương nhiên rồi! Xem bên kia nữa, có một ngôi sao màu đỏ. Đó là ngôi sao sáng nổi tiếng trong bầu trời thu, sao Bắc Lạc Sư Môn!\\\"

\\\"Ờ, hay thật!\\\"

\\\"Tiện thể giới thiệu luôn với bé Hựu Tuệ một chòm sao sáng nhất!\\\" Kim nguyệt Dạ quay đầu về phía tôi, ánh mắt lấp lánh giống như vì sao trong đêm.

\\\"A, tôi biết rồi, là sao Bắc Cực chứ gì!\\\" Tôi sung sướng.

Kim Nguyệt Dạ cười gian nan, lắc đầu.

\\\"Là sao Cô ngốc!\\\"

\\\"Sao cô ngốc! Có sao này thật hả?\\\" Tôi ngạc nhiên hỏi.

\\\"Hơ hơ hơ! Có chứ! Trước đây không có, nhưng bây giờ thì có rồi!\\\" Ánh mắt Kim Nguyệt Dạ nom rõ gian manh.

\\\"...\\\" Nếu là ngày thường chắc tôi đã nhảy dựng lên \\\"đấu khẩu\\\" với hắn ngay, nhưng bây giờ tôi lại thấy măt mình hơi nong nóng, tim đâp rộn ràng trong lòng ngực.

\\\"Đúng... Đúng rồi! Kim Nguyệt Dạ này! Nơi đây đẹp thế này, nhưng sao lại là một trong \\\Thất quỷ địa\\\ của trường Sùng Dương?\\\" Tôi hốt hoảng vội chuyển chủ đề.

\\\"Thất quỷ địa?\\\" Kim nguyệt Dạ sững người ra.

Kim Nguệt Dạ liếc trộm tôi, mặt mày thành thực đáp: \\\"Huyền không lừa cô đâu. Đây chính là \\\Linh đài nguyền độc\\\, một trong \\\Thất quỷ địa\\\ của trường Sùng Dương. Nếu hận ai đó, chỉ cần viết tên người đó và tên mình lên tường, rồi dùng mũi tên nối lại với nhau, người bị nguyền độc sẽ gặp vận xui, nhưng bù lại người viết lời nguyền đó cũng bị tổn dương thọ!\\\"

Tôi vừa nghe xong, sợ đến nỗi nuốt nước bọt ừng ực.

\\\"Cậu không... hù tôi đấy chứ?\\\"

Kim Nguyệt Dạ mặt tĩnh bơ nhíu mày.

\\\"Không tin hả, lại đây mà xem này!\\\"

Nhìn theo tay Kim Nguyêt Dạ chỉ, tôi cúi người nhìn! Trời đất! Hoá ra trên vách lan can xung quanh sân thượng tầng mười một đều ghi chi chít tên người. Hơn nữa, cứ hai tên người làm thành một nhóm rồi nối lại bằng mũi tên.

\\\"Đầu mũi tên chỉ vào là tện người bị nguyền độc, còn đuôi mũi tên là tên người nguyền độc\\\".

\\\"Nhưng... nhưng sao lại có nơi quái đản thế này?\\\" Giọng tôi run lên.

\\\"Ừm, cái này thì tôi cũng không rõ lắm! Ai dà! Tôi vừa nhớ ra một chuyện rất quan trọng!\\\"

Nhìn nụ cười như ác ma của tên Kim Nguyệt Dạ, lòng tôi bỗng bồn chồn đến khó tả. Chắc hắn sẽ không...

\\\"Hựu Tuệ, chúng ta đấu với nhau lân như vậy, tôi cũng mệt mỏi lắm rồi, hơn nữa chuyện hôm qua cô cũng làm tôi không vui! Cho nên tôi quyết định... nguyền độc cô! Hơ hơ hơ!\\\"

\\\"Kim Nguyệt Dạ! Cậu đùa cái kiểu gì thế ?\\\" Tôi hoảng loạn hét ầm lên.

\\\"Hơ hơ! Tôi không đùa cô đâu! Cô xem này!\\\" Kim Nguyệt Dạ nói đoạn, lấy trong balo ra một cái bút, cúi người nhìn ngang ngó dọc, \\\"Chậc! Viết ở đâu bây giờ nhỉ?\\\"

\\\"Oái... Kim Nguyệt Dạ! Đừng làm thế! Ngày thường tôi bị ép phải đấu với cậu thôi, hơn nữa tối qua tôi bục quá nên lỡ miệng ấy mà! Cậu chấp làm gì! Ha ha ha ha!\\\"

\\\"Thế hả? Hựu Tuệ, cô có biết câu: hoạ từ cái miệng ra không? Rất tiếc, lần này tôi giận thật rồi, bầy giờ cô có giải thích gì cũng vô ích.\\\" Kim Nguyệt Dạ vừa nói vừa hí hoáy bên lan can bằng xi măng.

\\\"Ấy, từ từ đã! Kim Nguyệt Dạ, câu đừng quên nguyền độc người khác cũng bị tổn dương thọ đấy! Cậu muốn bị tổn dương thọ vì việc vặt ấy sao?\\\" Tôi năn nì \\\"khuyên giải\\\".

\\\"Hơ hơ, tôi mặc kệ! Đối với tôi chết sớm vài năm hay sống thêm vài năm cũng như nhau cả thôi!\\\" Hắn tỏ vẻ phớt đời.

\\\"Ơ... vậy... vậy thì làm thế nào cậu mới không nguyền độc tôi nữa?\\\" Tôi đành ra nốt \\\"con bài\\\" cuối cùng đó là vặt nài.

Kim Nguyệt Dạ cười gian xảo.

\\\"Hơ hơ... trừ khi cô đồng ý bỏ cuộc!\\\"

\\\"Đừng hòng!\\\" Tôi chẳng cần nghĩ, đáp thẳng thừng.

\\\"Ồ, gay nhỉ, thế thì xem ra chẳng còn cách nào khác!\\\" Kim Nguyệt Dạ ra vẻ bó tay, nhún vai, rồi quay người đi.

\\\"Ối! Kim Nguyệt Dạ! Bình tĩnh đã! Việc gì cũng có thể thương lượng... thương lượng mà... Ha ha ha!\\\"

\\\"Haiz! Tôi vừa cho cô cơ hội rồi! Bây giờ thì không có thương lượng gì hết! A... tìm thấy chỗ viết rồi! Hơ hơ... Tôi viết tên đây!\\\" Kim Nguyệt Dạ thản nhiên cầm bút lên.

\\\"Kim Nguyệt Dạ, dừng lại ngay!\\\" Tôi hét lên rồi nhảy vụt tới, cướp lấy cây bút trong tay hắn. Nhưng không kịp nữa rùi, Kim Nguyệt Dạ đã kịp viết \\\"Kim nguyệt Dạ\\\" lên đó.

\\\"Đây là...\\\" Kim Nguyệt Dạ cười khoái trí đột nhiên lặng người đi.

Có chuyện gì vậy? Lương tâm hắn trỗi dậy chắc? Tôi quay đầu lại nhìn về phía lan can.

Ơ! Sao... sao lại thế này?

Dưới chỗ Kim Nguyệt Dạ vừa viết đã có người dùng bút màu khác viết trước ba chữ \\\"Tô Hựu Tuệ\\\".

Híc! Tôi có nhìn nhầm không vậy? Chẳng lẽ Tô Hựu Tuệ này lại gây thù chuốc oán nhiều đến thế, ai ai cũng muốn nguyền độc sao?

Tôi nhìn tiếp về phía nôi với chữ \\\"Tô Hựu Tuệ\\\"...

Đuôi mũi tên kia lại là... lại là... \\\"Lý triết Vũ\\\".

\\\"Kim Nguyệt Dạ --> Tô Hụu tuệ
Tôi thộn mặt ra nhìn \\\"nhóm ba người\\\" duy nhất trên tường, tronh lòng bỗng dấy lên một nỗi lo lắng bất an.

Kim Nguyệt Dạ nhìn đăm đăm vào ba chữ trên tường, bỗng nhiên cười đầy ẩn ý:

\\\"... Cuối cùng cậu ấy cũng nói ra...\\\"

Cuối cùng cũng nói ra nghĩa là sao? Tên Kim Nguyệt Dạ lảm nhảm gì vậy? Đầu óc tôi loạn lên như cào cào.

Viết như vậy tức là Lý Triết Vũ hận tôi? Nhưng cậu ấy... cậu ấy nói là sẽ bảo vệ tôi cơ mà!

Sao cậu ấy lại hận tôi? Lẽ nào là do...

Bình luận truyện Bí mật tình yêu phố Angel Tập 5

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Kim Anh
đăng bởi Kim Anh

Theo dõi