Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 10

Một đứa trẻ ưu tú như vậy , nếu bị câm không phải rất đáng tiếc sao ? “ Lam Tứ , vì sao em không đi học , nếu như có chuyện gì khó khăn , em hãy nói với cô !” Lam Tĩnh Nghi phi thường kiên nhẫn , tiếp tục hỏi .

“ Cô làm sao biết tôi không đi học ?”

“ À ?” Lam Tĩnh Nghi sửng sốt , không ngờ rằng cậu ta sẽ hỏi như vậy “ Là các bạn trong lớp nói với cô .”

“ Cô chẳng phải cũng không đến lớp đấy sao ?”

“……..” Lam Tĩnh Nghi lúng túng nhìn Lam Tứ , cũng may Lam Tứ nhắm mắt , không thấy được vẽ mặt xấu hổ của cô . Cô đã sớm biết , Lam Tứ là học sinh khó đối phó nhất .

“ Tại sao không nói chuyện ?” Lam Tứ quét mắt nhìn Lam Tĩnh Nghi . ( anh ấy đang ghen ấy mà …hài…giống chồng đang chất vấn vợ mình quá …)

“ Vì cô bị ốm nên mới xin nghĩ ba ngày . Còn em , cô sẽ không truy cứu vì sao ba ngày qua em không lên lớp . Nhưng ngày mai , cô mong sẽ nhìn thấy em ở trường , được chứ ?” Lam Tĩnh Nghi chân thành nói .

Thế nhưng Lam Tứ vẫn giữ nét mặt ngàn năm không đổi , lại vờ nhắm mắt , như không để ý đến cô , nhưng là đang ngủ .

“ Lam Tứ ….đã ngủ rồi sao ?” Cô cúi đầu hỏi , trong lòng chợt cảm thấy thất bại .

“ Nếu muốn ngủ thì vào nhà mà ngủ , ở đây em sẽ bị cảm !”

Lông mi nhẹ nhàng run rẫy , nhưng Lam Tứ lại không hề mở mắt . Lam Tĩnh Nghi thở dài , cô biết , cậu bé này không hề ngủ , chỉ là không muốn nói lý với cô thôi .

Ngồi một hồi , Lam Tĩnh Nghi đứng lên , đưa lay lấy một túi giấy .

“ Đây là bài vở ba ngày qua , cô đã mượn tập của các bạn dùm em . Em mau chép bài lại đi , cả lớp…đều rất nhớ em…Ngày mai gặp lại !”

Lúc đi ngang qua hồ bơi , Lam Tĩnh Nghi đột nhiên cảm thấy choáng váng , hai chân mềm nhũn , ngay lặp tức đổ nhào vào hồ nước .

“ Đông !” một âm thanh vang lên , Lam Tứ cấp tốc mở mắt , trước mạt đã không thấy bóng dáng Lam Tĩnh Nghi đâu , chỉ có mặt hồ nổi lên bọt nước . Cậu hốt hoảng , vứt khăn tắm xuống sàn , tức thì nhả̀y vào hồ nước .

Hai thiếu niên đem Lam Tĩnh Nghi đặt trên chiếc giường lớn , nhanh chóng cởi hết quần áo trên người cô , dùng dây thừng buộc cô lại . Bọn họ một trái một phải lần lượt nằm xuống , cùng nhau đùa bỡn thân thể cô .

Sâu đó , thiếu niên tóc đen cởi dây thừng đang buộc chân cô ra , nâng một chân cô lên , ánh mắt nóng bỏng gắt gao nhìn vào nơi tư mật của cô . Ngón tay vươn đến gảy gảy cánh hoa của cô , dục vọng cứng rắn đặt trên đùi cô .

“ Luật, nơi này của cô ấy quả thực rất chặt , anh không chịu nổi nữa rồi , để anh cắm vào trước .” Nói xong , cậu đem hai chân của cô mở ra cực đại , nam căn đứng vững đang ở cửa huyệt , cậu động thân một cái , thẳng tiến vào hoa tâm của cô .

“ Đừng !” Lam Tĩnh Nghi hét lên , lặp tức ngồi bật dậy . Cô thở hổn hển , phát hiện đó chỉ là cơn ác mộng , trên mặt cô , lúc này lấm tấm mồ hôi lạnh .

Cửa mở ra , một thiếu niên chạy vào “ Làm sao vậy , cô không sao chứ ?”

“ Lam Tứ ?” Lam Tĩnh Nghi ngơ ngẫn nhìn cậu .

Lam Tứ không nói gì , ánh mắt đột nhiên nhìn vào đùi cô . Vẻ mặt phi thường kỳ quái . Lam Tĩnh Nghi hướng mắt nhìn theo , cô chợt cả kinh , lặp tức đem chăn che chắn cơ thể .

Trên người cô chỉ mặc một chiếc áo rộng thùng thình , vừa vặn che được tới đầu gối . Nhưng bên trong , cô chẳng mặc gì cả .

Vừa rồi cô tốc chăn lên , những vết xanh xanh tím tím trên người đều hiện rõ .

Lam Tĩnh Nghi xấu hổ vùi mặt trong chăn , mặt nóng lên như phát sốt . Làm thế nào lại để cho học trò của mình nhìn thấy cảnh tượng này…..Cô chỉ muốn chết đi cho rồi . Bất quá , cậu nhóc này còn nhỏ như vậy , chắc chắn sẽ không hiểu được những dấu vết này có ý nghĩa gì . Đúng vậy , chắc chắn sẽ là thế . Lam Tĩnh Nghi tự an ủi chính mình .

“ Cô bị ngã trong bể bơi , là tôi cho nữ giúp việc thay quần áo cho cô . Cô đã thấy khá hơn chưa ?” Lam Tứ bình thản nói .

Lam Tĩnh Nghi cứng ngắc cười “ Cám ơn em , cô ổn rồi . Cái kia…quần áo của cô , cô thay xong sẽ lặp tức đi ngay.” Lam Tĩnh Nghi cắn môi nhìn Lam Tứ , Lam Tứ mặt vẫn lạnh như băng .

Bình luận truyện (Caoh, sắc) sư đồ luyến, đào thoát

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

 Linh Vy 비 bi
đăng bởi Linh Vy 비 bi

Theo dõi