Tùy Chỉnh
Đề cử
Cậu chủ thật yêu nghiệt.

Cậu chủ thật yêu nghiệt.

Chương 7: \" Dễ thương \"

Sang Hiểu Thi chạy về phòng bổ nhào lên giường chẳng may đè lên người cậu chủ Hoàng Thiên Minh của mình.

Sang Hiểu Thi oán than trong lòng, làm rách áo thì ngâm đá lạnh, đè lên cậu có khi nào cậu róc xương lột da mình không ta.

Sao số Sang Hiểu Thi tôi lại khổ thế này cơ chứ?

" Em trèo xuống mau cho tôi "

Hoàng Thiên Minh đen mặt, đang ngủ có cảm giác có một cục thịt tròn tròn đang nằm trên người mình, Thiên Minh thật muốn băm kẻ đó ra.

Nhưng mà sau đó Hoàng Thiên Minh cũng sẽ bị mẹ xử tội, có khi ác hơn thế nữa, nên tuyệt nhiên phải nhún phải nhường cho cô người hầu ngốc nghếch, đáng yêu.

" Xin.. lỗi.. cậu.. chủ ạ "

Sang Hiểu Thi lắp bắp trả lời, chống tay ngồi dậy, nhích xa cậu chủ một tí.

" Dậy sớm làm gì? "

Hoàng Thiên Minh gác tay lên trán, ánh mắt có như không nhìn Hiểu Thi cách mình hai gang tay phía giường bên kia, hờ hững hỏi cho có lệ.

Cậu chủ, cậu vô tâm hơn cậu chủ Hoàng Thiên Phong rồi nha!

Sang Hiểu Thi kê gối vào thành giường, ngã lưng xuống, nhàn nhạt đáp trả.

" Làm việc nhà "

" Làm gì giờ này, canh ăn trộm đột nhập ư? "

Hoàng Thiên Minh nheo mắt tỏ vẻ khó chịu. Anh là cậu chủ mà cô người hầu này dám trả lời cộc lốc, lại còn tỏ thái độ hờ hợt với anh sao?

" Nhà cậu chủ ăn trộm nào dám vô "

Sang Hiểu Thi khinh khỉnh nhìn Hoàng Thiên Minh.

" Ừ..thì.. "

Cứng họng, Thiên Minh không biết nói gì hơn. Tự hỏi thầm, tại sao anh có thể bị cô người hầu ngốc nghếch, đáng yêu này làm cho không thể đáp lại được.

Thôi, im lặng là vàng.

" Hihi "

Tiếng cười của Hiểu Thi vang lên phá vỡ bầu không khí yên tĩnh giữa hai người.

" Em cười cái gì? "

Hoàng Thiên Minh mặt ủ mày chau mà tra hỏi Sang Hiểu Thi.

Kì thiệt nha, bộ mặt anh có dính gì sao mà cô người hầu này cười tươi như hoa nở vậy.

" Không ạ, hihi "

Sang Hiểu Thi cố gắng nói rành mạch từng chữ. Sau đó gập người, ôm bụng tiếp tục cười hihi, haha.

" Nói hay không nói "

Hoàng Thiên Minh cáu gắt trừng Hiểu Thi.

" Dạ là nhìn mặt cậu chủ dễ thương, nên Hiểu Thi cười ạ "

Sang Hiểu Thi nén cười, thành thật trả lời. Nhưng chưa đầy hai phút lại phá lên cười, nhìn như mấy người hay trốn trại ra ngoài.

" Dễ thương "

Nghiến răng, gằn mạnh từng chữ. Hoàng Thiên Minh thực sự sắp phát điên với Hiểu Thi.

" Đúng a~~ "

Sang Hiểu Thi cười cười. Nói thiệt là cái vẻ mặt không đáp trả được của cậu chủ Hoàng Thiên Minh rất dễ thương. Nó có hai vệt hồng hồng ngay má, mắt không dám đối diện nhìn Hiểu Thi. Như vậy chả khác nào một em bé mắc cỡ khi bị trách phạt không thể cải lí a~~.

" Im ngay "

Hoàng Thiên Minh cáu gắt, đưa tay bịt miệng Hiểu Thi. Hình tượng lạnh lùng của anh đi tong khi Sang Hiểu Thi thốt ra hai từ " dễ thương ".

" A..ư...ng..hẹt..t..h..ở "

Sang Hiểu Thi a..ư trong miệng, khó khăn nói. Cậu chủ từ đây Hiểu Thi có thể đặt biệt danh cho cậu không?

Cậu chủ đáng ghét.

Hoàng Thiên Minh vội bỏ tay khỏi miệng Sang Hiểu Thi. Liền mắng.

" Còn cười nữa không? "

" Không ạ "

Sang Hiểu Thi cố hớp từng ngụm không khí để thở. Miệng tuy trả lời rất lễ phép nhưng trong lòng phỉ nhổ không thôi. Đồ cậu chủ ác độc, xấu xa, đáng ghét.

" Giấc ngủ cũng bị em phá rồi. Có muốn đi dạo không? "

Hoàng Thiên Minh lấy áo ấm khoác vào người. Xem đồng hồ để cạnh giường rồi lên tiếng hỏi Hiểu Thi.

" Đi chứ "

Sang Hiểu Thi hí ha hí hửng, nhảy phóc xuống giường. Cô cũng ngủ lại không được nữa rồi. Nghe cậu chủ hỏi đi dạo không? Ngu gì mà không đi.

" Mặc vào cho ấm "

Lấy một cái áo ấm khác màu trắng. Hoàng Thiên Minh quăng lên giường.

Sang Hiểu Thi cầm lên xem xét. Sờ sờ thì thấy áo này rất ấm, bông rất mịn. Nhanh mặc vào, Sang Hiểu Thi lon ta lon ton đi theo anh.

Bình luận truyện Cậu chủ thật yêu nghiệt.

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Virgomeoconnho
đăng bởi Virgomeoconnho

Theo dõi