[Câu chuyện thứ nhất] LỰA CHỌN CỦA MÙA THU

Sáng nay đến trường,Mai Anh đã xóa tóc xuống,bây giờ tiết trời đã bắt đầu vào thu nên mát mẻ hẳn. Mái tóc dài quá vai hơi rối. Mai Anh một tay che miệng ngáp một cái ngái ngủ,đôi mắt còn đờ vẫn,một tay vuốt mái tóc một cách qua loa. Rồi cô vạn ngồi xuống ghế,để ba lô đánh phịch một lên bàn,gối đầu lên đó mà ngủ. Nhưng chuông vào lớp vang lên tức thì,thế là lại phải ngẩng lên. Nhăn nó quay qua Quân ngồi ở dãy bên kia thì thấy cậu ấy nhếch mép lên cười chế giễu.
Mới hôm qua Mai Anh còn cột tóc cao lên thành một cái đuôi ngựa nhưng những bằng sợi chun hồng. Mỗi khi Quân nhìn nghiên,đều thấy nắng xuyên qua cái cổ cao và trắng,làm những sợi tóc tơ không thể cột được ánh lên màu nâu thoắt ẩn thoắt hiện."Vì hôm qua vẫn là mùa hè nên tớ còn cột tóc",Quân biết cậu ấy sẽ giải thích như thế nếu hỏi. Nhưng Quân chẳng hỏi vì đã biết quá rõ rồi. Cột tóc vaò mùa hè,xóa tóc vào mùa thu,đấy là Mai Anh - cô bạn mà Quân thân thiết hơn bất kì ai.
Mấy ngày hôm sau nữa,khi đến lớp,Mai Anh đều mang theo một hộp nhựa nhỏ,có đựng những miếng hồng giòn đã được cắt gọt và xếp cẩn thận. Hồng giòn phải được bổ làm tư theo chiều dọc,rồi mới gọt vỏ cũng theo chiều dọc. Mai Anh không thích những quả hồng giòn được gọt vỏ theo chiều ngang,với sợi vỏ dài mà nếu đem cuộn lại sẽ nhìn giống một bông hoa kì lạ. Mai Anh bảo đó là cách cậu ấy sẽ gọt táo,không phải với hồng giòn. Vỏ táo có quyền kéo dài thành một dãy màu hồng như mây buổi sáng,nhưng vỏ hồng giòn phải ngắn và vụn từng mảnh vàng như nắng rớt. Quân không biết cách gọt ấy có ảnh hưởng đến mùi vị hay không nhưng Mai Anh vẫn luôn gọi như thế. Để rồi giờ ra chơi cô bạn mang đến thư viện vừa đọc sách vừa nhai. Quân ngồi cạnh nghe rõ tiếng giòn của quả. Nếu Quân hỏi có ngọt không,Mai Anh sẽ chẳng trả lời mà đứa luôn cho cậu một miếng. Mới đầu hơi chát,nhưng sau đó chỉ thấy vị ngọt. Quân nhai cứ nghe rôm rối vui tai.
Không chỉ là mùa thu,mà cả vào mùa hè nắng rực rỡ trên đầu,mùa đông ẩm ướt bởi những cơn mưa...,Quân đều ngồi với Mai Anh ở thư viện vắng vẻ. Chỗ đấy hiếm khi đông đúc. Không hẳn là cậu thích sách,cậu ở đấy chỉ để nghe nhạc từ chiếc máy mp3 cũ mèm màu cam của mình,nhưng Quân thích yên tĩnh.Thư viện thì yên tĩnh. Và Mai Anh cũng thế. Cô bạn chẳng bao giờ nói gì nhiều,nên đôi lúc đang ngồi cạnh mà Quân cứ phải mở mắt ra để xem cô vạn còn ngồi ở đấy không. Thấy Mai Anh vẫn ngồi đó,co gối và đọc sách thì cậu lại nhắm mắt. Thường thì cậu không ngủ,có đối lúc lại ngủ quên,Mai Anh sẽ lay cậu dậy.
Nhưng dạo gần đây,chỉ còn một mình Mai Anh co gối đọc sách nhai hồng giòn rôm rối ở thư viện. Quân ở đâu đó ngoài kia,ở khoảng sân nắng đầy ắp đến chói chang,ở chỗ không có thứ nắng mỏng manh dễ bóp vụn như khi chúng gọi vào thư viện. Thỉnh thoảng vẫn thế,cậu ấy sẽ biến mất vài ngày,vài tuần rồi trở lại. Cậu ấy hẹn hò với đôi ba người rồi cũng nhanh chóng kết thúc. Mai Anh đã quen với chuyện đó,nhưng sao lần này đặc biệt khác. Cô không ở lại thư viện hết giờ giải lao như mọi hôm. Cất cuốn sách và hộp nhựa đựng hồng giòn chỉ vơi nữa,Mai Anh đeo ba lô to sụ nhìn Quân từ trên cao. Cậu ấy đang cùng một cô vạn khác đi ngang qua mảnh sân hình chữ nhật,dưới tán phượng xanh rì thưa thớt lá. Cứ thế đứng nhìn rất lâu.
Chiều đó,trời mưa. Mai Anh đứng đợi Quân ở bãi giữ xe. Cô thường đi học bằng xe buýt,bắt chuyến sớm nếu dậy sớm và bắt chuyến trễ nếu dậy trễ. Hôm đến sớm thì sân trường thưa thớt,Mai Anh áp mặt lên vàn ngủ thêm một lúc. Hôm đến trễ thì mới nằm đã phải ngẩng đầu lên. Tan học, Mai Anh sẽ đứng đợi Quân ở bãi giữ xe,để cậu ấy trở về. Để không phải chen chúc trên chiếc xe buýt giờ tan tầm đông đến nghẹt thở,mà đôi chân thì mỏi nhừ. Để đôi lúc bước xuống xe không ngơ ngác khi thú bông mình đeo trên ba lô đã,rơi đâu mất. Mai Anh ngồi sau xe Quân,nhìn lưng cậu ấy thấm mồ hôi rồi tiện tay vẽ lên những vòng tròn mải mít không hiện hữu,không điểm dừng.
Trời mưa rất to,nên khi Quân đến bãi giữ xe,đã thấy tóc Mai Anh ám hơi nước ẩm ẩm. Cậu hỏi:"Sao cậu còn chưa về"thì cô bạn mỉm cười. Rồi thấy cô bé khóa dưới xuất hiện sau lưng Quân,nụ cười đã rơi đâu một chút ,chỉ còn lại khóe miệng hơi cong, Mai Anh bảo:"Tớ chờ mưa tạnh rồi sẽ về,mà đợi hoài không thấy ngớ". Quân hỏi không có áo mưa à,Mai Anh lắc đầu. Cậu đưa cho cô cái áo mưa của cậu vì cô bé kia đã có sẵn một cái nên có thể dùng chung được. Mai Anh ngoan ngoãn mắc vào và đi. Cô bạn như hòa vào cơn mưa trắng thoắt ẩn thoắt hiện. Cơn mưa to thế này thì dù có mặc áo mưa tóc cô bạn vẫn sẽ ướt,không hiểu sao Quân lại nghĩ vậy.
Đã có lần Quân thấy tóc Mai Anh ướt,nước còn nhiễu thấm cả vào vai áo. Trời đêm hôm đó ráo hoảnh,ngẩng lên thấy những vì sao nhấp nháy yếu ớt bị ánh đèn hắt lên che phủ. Không có mây mù,trời cũng chẳng mưa. Mai Anh nói đơn giản,mà hơi thỏ gấp,như vừa vội vã chạy đến đây.
-Tớ vừa gội đầu xong.
Quân mường tượng hình ảnh Mai Anh vội vã rời nhà khi còn chưa lau khô tóc. Hình như lần nào Quân như ns tin, Mai Anh cũng đều đến một cách vội vã như vậy. Như một lần cô bạn xỏ nhầm một chân giày xanh,một chân giày hồng khi cậu nhắn tin"má tớ mất rồi". Mai Quân mất vì bệnh ung thư,cả nhà đã chuẩn bị tâm lí trước nhưng Quân vẫn khóc trên vai Mai Anh như mưa. Như khi Mai Anh tóc đã kịp khô nhưng rối chưa kịp chải khi cậu nhắn tin " Tớ muốn mình bỏ đi đâu đó một thời gian". Lấn nào chạy đến cũng vội vã,nhưng khi đến rồi, Mai Anh lại thường chẳng nói gì. Cô bạn mang lại bầu không khí thong thả dịu dàng như muốn nói chẳng có gì phải lo sợ và vội vã cả. Và dần dần Quân không cảm thấy mình vong in vã hay lo sợ nữa. Cậu thấy mình mạnh mẽ đẻ những kí ức buồn ở lại phía sau.
Hôm đó hai đứa cũng đi dạo,sau cái hôm trời mưa to ấy. Lần này là Mai Anh nhắn tin cho Quân. Cô bạn ngồi đợi cậu một lúc,không lâu lắm. Quân đến,tóc cậu ướt, vì Mai Anh đã nhắn cho cậu thế này " Có lẽ tớ sẽ biến mất khi mùa đông đến". Khi nãy ba cậu còn gọi với theo " Sao không xả sạch xà phòng rồi hẵng đi hả con?". Mai Anh và cô nàng sống theo mùa,cột tóc theo mùa,ăn trái cay theo mùa,nên chuyện cô bạn sẽ biến mất theo mùa có thể không phải là nói dối. Nên Quân không thể từ từ.
Mai Anh ngồi duỗi chân trên ghế đá trong công viên,hoàn toàn không quay sang nhìn Quân.
-Xin lỗi vì đã làm phiền cậu chạy đến đây. Chỉ vì tớ thích cậu.
Cuối cùng Mai Anh cũng nói được,tất cả những cảm xúc vừa nhảy múa,vừa hỗn loạn,lại có lúc thật bình lặng mà cô cảm thấy mỗi khi ở bên cạnh ngờ bạn thân thiết của mình. Mai Anh đã giữ nó thật lâu,vì sợ với bất kì sự thay đổi nào cũng có thể làm hỏng tất cả những gì đang có. Nhưng mọi thứ rồi sẽ không thể giữ trên tay được nữa.
-Còn cậu thì sao? Đối với cậu,tớ chỉ là một người bạn?
Quân không trả lời. Nhưng Mai Anh xem sự im lặng của cậu là đáp án. Cô bạn nói tạm biệt,rồi quay đầu bỏ chạy. Không biết mắt của Mai Anh có đỏ không.
Tóc Mai Anh vẫn xóa,nhưng sẽ không cột cao lên được vì mùa hè. Cậu ấy cắt nó ngắn sát tới ót,sờ lên thấy cụt ngũn. Nhưng nó vẫn hơi rối, như thể cậu ấy chỉ chải nó qua loa. Tuy đã cắt ngắn,mái tóc vẫn đủ che được cổ,để nắng không thể xuyên qua được như những lần trước Quân nhìn sang. Ánh mắt Mai Anh cũng không còn này nga khi nhìn Quân. Chúng không bao giờ ánh lên từ trong đáy mắt,sự tin tưởng và an ủi,ấm áp và tin cậy. Nếu cậu vô tình gọi, và cô bạn ngẩng đầu lên,tất cả chỉ có thờ ơ. Hoặc đang cố tỏ ra thờ ơ.
Mai Anh cũng không bao giờ chạy đến khi Quân nhắn tin,dù là tóc đã khô hay mang đúng giày. Cô bạn lơ đãng sống theo mùa của cậu một khi đã quyết định thì dứt khoát đến đáng sợ. Mai Anh như thể đang dần biến mất dù mùa đông vẫn còn ở khá xa. Mai Anh không bao giờ đi chuyến xe buýt sớm nữa,luôn đến sát giờ chuông vào tiết để cậu không lại gần nói chuyện được. Dù ngồi chung một lớp,nhưng chỉ cần chuông hết tiết reo lên,cô bạn sẽ nhẹ nhàng đi ra khỏi lớp, chỉ chớp mắt một cái đã mất hút giữa đám đông. Cô bạn cũng không còn đến thư viện,có thể đã tìm được một nơi sưởi nắng khác để đọc sách và nhai hồng giòn.
Quân không chủ ý đi tìm,nhưng cuối cùng cậu biết mình đang tìm. Như khi trong lớp,cậu ngẩng lên nhìn cái đầu nghiên nghiên. Như khi cậu không đi cùng cô bé khóa dưới nữa để trở về ngồi trên cái ghế gỗ dài trong thư viện một mình. Quân biết Mai Anh thích mình. Nhưng vì cô bạn chưa bao giờ nói ra nên Quân cũng coi như không biết.Đã có lúc Quân cảm thấy mình vừa như chờ đợi lại vừa như không chờ lời tỏ tình đó. Chỉ vì Quân không tự tin mình sẽ giữ được mọi thứ tốt đẹp như hiện giờ nếu lựa chọn tiến lên.
Nhưng có những chuyện không thể giữ mai trên tay khi đã đến đúng lúc. Mùa thu sẽ không ở mãi một chỗ.
Quân đợi Mai Anh ở bến xe buýt cô bạn hay đi về, xe đạp còn để nguyên ở bãi giữ xe vì cậu đã chạy đến đây. Cậu nói không kịp thở.
- Máy nghe nhạc màu cam đã cũ lắm rồi,nó còn có lần bị nhúng nước khi tớ mang quần đi giặt. Nó hoàn toàn không thể mở một bản nhạc nào nữa cả. Tớ chỉ gái vờ nhắm mắt đó,nghe nhạc,nhưng tất cả những gì tớ nghe thấy là âm thanh giòn cụm của miếng hồng giòn cầu đang nhai. Tớ...Tớ thích cậu, trước giờ đều vậy. Chỉ là tớ sợ rằng điều đó sẽ đánh mất tình bạn của chúng ta.
Mai Anh nhìn Quân vài giây rồi mỉm cười.
- Tớ biết. Vì cậu đến tìm tớ khi tóc cậu cũng chưa kịp lau khô,cũng như khi tớ vợ vã xỏ nhầm giày. Vì lo rằng người kia sẽ biến mất nếu như không có ai đó giữ lại. Chỉ là tớ muốn nghe chính cậu thừa nhận điều đó. Tớ cũng lo sợ sẽ đánh mất tình cảm hiện giờ nếu chọn tiến lên. Nhưng tớ đã đánh cược và cố gắng với lựa chọn của mình.
Và Mai Anh đưa tay về phía cậu,Quân nắm lấy nó như nắm cơn gió thu nhẹ nhàng. Như mùa thu sẽ nằm ngoan ở đây,chẳng biến mất khi đông đến vì nó biết nó thuộc về nơi nào.
END

----------- -------------- -------
#đôi lời của hi:đây là câu chuyện đầu tiên mở đầu cho rất nhiều cậu chuyện khác mà mình yêu thích.Thông qua những ngòi bút cùng với văn phong khác biệt nhưng điểm chung đều vẽ ra một bức tranh tuổi trẻ đầy nhiệt huyết,màu sắc ,những cung bậc cảm xúc khác thường của những trái tim mới lớn sẽ mang lại một cái nhìn trọn vẹn cái gọi là "thanh xuân" .mong các bạn cũng sẽ yêu thích những câu chuyện này như chính hi đã từng nhé!.

Bình luận truyện [Câu chuyện thứ nhất] LỰA CHỌN CỦA MÙA THU

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.