Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau!! / Chương 212 : Cha! Tối nay đến lượt ngươi đó…..!

A A A B

Chương 212 : Cha! Tối nay đến lượt ngươi đó…..!


Chơi Game Miễn Phí Cùng SanTruyen.com
iWin 436
Game bài online duy nhất hỗ trợ đa nền tảng trên cả Mobile và PC.
Biêng - Kết bạn Online
Sự kết hợp hoàn hảo giữa MXH, chuyên mục giải trí online.
iOnline 302
Game Đánh bài trực tuyến đỉnh cao nhất hiện nay với đồ hoạ đẹp, dễ chơi, hấp dẫn cực độ‎.

 
Mặc Thiên Tân ngạc nhiên nhìn Tử Thất Thất đang có vẻ mặt cực kỳ vui vẻ, sau đó cậu tà ác nói: “Mẹ thật hư! Cư nhiên lừa chúng con!”

“Ai bảo hai người hợp lại bắt nạt mẹ?” Tử Thất Thất quay sang nhìn cậu chằm chằm.

“Mẹ, con sai rồi. Nhưng thật ra con luôn đứng về phía mẹ, vĩnh viễn đứng về phía mẹ nha, không bằng…. Chúng ta…. Hắc, hắc, hắc…” Mặc Thiên Tân đột nhiên cười tà ác, vẻ mặt xấu xa.

Tử Thất Thất thấy cậu có ý nghĩ xấu, vẻ mặt cùng nụ cười đều hiện lên vẻ tà ác , liền giơ ngón trỏ chỉ vào cậu nói: “Con nha, con nha… xấu nhất phải là con mới đúng”

“Hắc, hắc, con hư cũng do di truyền từ mẹ nha, mẹ con mình cũng giống nhau thôi!”

“Tốt lắm! Cứ quyết định vậy đi” Tử Thất thất vui vẻ nói, đồng thời đưa ngón áp út ra.

“Được!” Mặc Thiên Tân đồng ý, cũng giơ ngón áp út ra, ôm lấy cô.

Hai người cười gian xảo, trong lòng cùng nhất trí, đùa giỡn… Mặc Tử Hàn!

………..

Một phút sau.

Cửa phòng bệnh đột nhiên bị mở ra một cách thô bạo, Mặc Tử Hàn và Bạch Trú vội vội vàng vàng đi vào, nhưng khi nhìn thấy người trong phòng, cả hai đều kinh ngạc và sửng sốt.

Tử Thất Thất đang yên ổn ngồi trên giường bệnh, tay cầm ly nước, uống một ngụm.

Tay Mặc Thiên Tân cũng đang cầm ly nước, ngồi trên giường nhẹ nhàng uống từng ngụm.

“Uhm… trà này mùi vị không tệ!” Tử Thất Thất tán thưởng

“Uhm… đúng là không tệ!” Mặc Thiên Tân hùa theo.

Hai người thâm ý nhìn nhau, sau đó cùng gật gật đầu.

Mặc Tử Hàn và Bạch Trú nhìn hai mẹ con, trán không khỏi đổ mồ hôi.

Trà?

Đó không phải là nước sao?

Hơn nữa vừa rồi Tử Thất Thất không phải mới phát bệnh sao? Cô không phải vừa thở hổn hển vừa cực kỳ khó chịu sao?

“Mặc tiên sinh, này….” Bạch Trú nghi ngờ hỏi.

“Ách… mới vừa rồi cô ấy thật sự mới phát bệnh!” Mặc Tử Hàn trả lời

“Phát bệnh? Bệnh gì? Em rõ ràng rất khoẻ, anh xem, rất khoẻ nha, anh cũng không nên nói lung tung!” Tử Thất Thất vội vàng phủ nhận.

“Đúng vậy ba, mẹ vẫn rất tốt, phát bệnh gì? Không phải ba phát bệnh chứ? Lẽ nào là bệnh thần kinh?” Mặc Thiên Tân một bên phụ hoạ cùng hại người.

“Hai người… Hai người hợp lại trêu đùa tôi?” Mặc Tử Hàn nhìn chằm chằm hai mẹ con.

“Em không có!”

“Con không có!”

Hai mẹ con trăm miệng một lời, đồng thanh đáp.

Mặc Tử Hàn nháy mắt biết được cảm nhận của Tử Thất Thất lúc nãy. Thật sự rất tức giận. Hơn nữa buồn bực nhưng lại không thể phát tiết.

Mà Bạch Trú đứng một bên nhìn cả nhà 3 người, không khỏi lắc đầu một cái, sau đó đưa tay vỗ vỗ vai Mặc Tử Hàn: “Mặc tiên sinh, xem ra cuộc sống sau này của ngài, sợ rằng sẽ… ai…” Anh than thở lần nữa, lại lắc đầu.

Tử Thất Thất và Mặc Thiên Tân cười trộm nhìn anh, nháy mắt cả hai đều vui vẻ.

“Hai người biết trêu chọc tôi, hậu quả là gì không?” Mặc Tử Hàn đột nhiên âm trầm nói.

Hậu quả?

Tử Thất Thất và Mặc Thiên Tân cùng nhau lắc đầu nói:

“Không …biết”

Mặc Tử Hàn khẽ nhếch khoé miệng lên, tà tà nói: “Hai người có muốn biết hay không?”

Tử Thất Thất liếc mắt nhìn Mặc Thiên Tân, còn ăn ý trăm miệng một lời hơn hắn và Mặc Tử Hàn lúc nãy:

“Thôi, biết là biết, không biết thì không biết. Em không muốn biết, anh ngàn vạn lần đừng nói cho em biết, ngàn vạn lần đừng nói…”

“Thôi, biết là biết, không biết thì không biết. Con không muốn biết, ba ngàn vạn lần đừng nói cho con biết, ngàn vạn lần đừng nói…”

Mặc Tử Hàn trong nháy mắt tức giận.

Tử Thất Thất cùng Mặc Thiên Tân mỉm cười đắc ý, lần nữa cùng uống “trà” trên tay.

Mặc Tửu Hàn cố gắng bình tĩnh, áp chế lửa giận, nhìn hai mẹ con vui vẻ ra mặt.

Thôi!

Đại trượng phu co được giãn được, không đấu cùng đàn bà và con nít.

“A, đúng rồi…” Bạch Trú đang xem náo nhiệt đột nhiên mở miệng.

Ba người cùng nhìn anh

“Thế nào?” Tử Thất Thất nghi ngờ hỏi

“Là như vậy!” Bạch Trú mỉm cười nói, “ Qua hai ngày nữa cô có thể xuất viện. Bởi vì tố chất cơ thể cô rất tốt nên khôi phục rất nhanh. Chỉ là chưa hoàn toàn hồi phục. Dù sao cơ thể cô cũng chưa ổn định, phải từ từ điều trị lâu dài mới được, chỉ là…” Anh đột nhiên hơi dừng lại, khoé miệng lộ ra vài tia tà ác, sau đó liếc mắt qua Mặc Tử Hàn một cái, nói, “Mặc dù vận động kịch liệt không thể làm, nhưng vận động một chút cũng không có vấn đề gi, tóm lại… chúc hai người vận động tốt!”. Anh nói xong ,lập tức xoay người chạy trốn.

Trong nháy mắt phòng bệnh một mảnh yên tĩnh, mọi người đều đang hồi tưởng lại những gi anh ta vừa nói.

Vận động kịch liệt không thể làm, nhưng vận động một chút cũng không có vấn đề gi?

Này…này…đây chẳng phải nói cô cùng anh có thể…có thể… cái đó?

“Thì ra là như vậy, xem ra chúng ta rất nhanh có thể rời khỏi đây, sau đó…” Mặc Tử Hàn đột nhiên muốn nói lại thôi, nhưng thái độ đã biểu hiện hết sắc tâm của anh.

Mặt Tử Thất Thất nháy mắt xanh mét!

Tên Bạch Trú nói gi không nói, lại nói cái này. Quả nhiên, đàn ông đều giống nhau, đều là đại sắc lang.

Mà Mặc Thiên Tân cũng len lén cười, có chút hả hê khi người gặp hoạ, nhìn hai người vẻ mặt khác nhau một trời một vực.

“Reng reng reng….Reng reng reng….”

Đột nhiên chuông di động vang lên, cắt đứt không khí quỷ dị giữa ba người.

Mặc Tử Hàn hơi nhíu chân mày, tay lấy điện thoại trong túi quần tây, nhìn màn hình hiển thị số gọi tới, chân mày nhíu chặt lại. Sau đó, anh đưa hai mắt nhìn Tử Thất Thất và Mặc Thiên Tân, nhẹ giọng nói: “Anh đi nghe điện thoại một chút”

Nói xong, anh liền lập tức rời khỏi phòng bệnh.

Tử Thất Thất cùng Mặc Thiên Tân đều nhìn anh khác thường, nhưng vẫn là không hỏi, bởi vì… bọn họ cũng có chuyện muốn nói riêng.

……

Ngoài cửa phòng bệnh

“Uh?” Anh lạnh nhạt mở miệng

“Xin chào. Xin hỏi có phải Mặc tiên sinh không?” trong di động truyền ra giọng nữ nhẹ nhàng.

Mặc Tử Hàn đột nhiên cau mày.

Đây không phải điện thoại của Kim Hâm sao? Tại sao lại là giọng nữ? cô ta là ai?

“Cô là ai?” Anh lạnh lùng hỏi.

“Tôi là y tá của bệnh viện tư nhân Bạch Vân. Vừa rồi có một người là Phương tiểu thư, gọi tới bênh viện chúng tôi, nói là có người bị thương cần cấp cứu. Cô ấy còn nói nhất định phải dùng điện thoại của Kim Hâm tiên sinh gọi cho ngài, muốn ngài tới đây trả tất cả viện phí. Vì vậy, mong ngài có thể tới bệnh viện chúng tôi 1 chuyến?”

Mặc Tử Hàn nghe thanh âm trong điện thoại, chân mày nhíu lại thật sâu.

Phương tiểu thư? Chẳng lẽ là Phương Lam?

Bệnh nhân bị thương? Kim Hâm bị thương?

Kim Hâm là trợ thủ đắc lực nhất của anh, vô luận chuyện gi anh phái đi làm, tơi bây giờ cũng chưa xảy ra bất cứ sai sót nào. Bây giờ anh ta lại bị thương, còn phải đưa và bệnh viện?

Đáng chết!

Rốt cuộc chuyện gi đã xảy ra?

“Mặc tiên sinh, ngài vẫn ở đấy chứ? Xin hỏi… ngài vẫn đang nghe máy sao?”

“Tôi đây!” Mặc Tử Hàn lạnh lùng trả lời

“Vậy ngài có thể tới bệnh viện chúng tôi được không?”

“Cô nói là bệnh viện nào?” Mặc Tử Hàn hỏi

“Bệnh viện tư nhân Bạch Vân”

Bạch Vân?  

Mặc Tử Hàn hai mắt trợn to.

Chẳng phải là nơi này sao?

“Tôi lập tức tới ngay!” Nói xong, anh lập tức cúp điện thoại, bước ra ngoài.

………………..

Trong phòng bệnh VIP

Tử Thất Thất nhìn Mặc Thiên Tân, trên mặt vẫn là nụ cười nhàn nhạt, nhìn chằm chằm cậu.

Mặt Thiên Tân cũng sớm chuẩn bị tâm lí, ung dung mở miệng nói:

“Mẹ, ngươi muốn hỏi con cái gì? Cứ hỏi đi, nếu biết con sẽ trả lời mẹ đàng hoàng”

“Thật sao? Con sẽ trả lời đàng hoàng chứ?” Tử Thất Thất không tin hỏi lại.

“Ách…. Cái này…” Mặc Thiên Tân bắt đầu có chút chột dạ.

Tử Thất Thất nhìn thấu lòng cậu thật giả, cho nên vẫn luôn do dự, muốn hỏi, nhưng dùng cách gì để hỏi mới khiến cậu phải trả lời thật?

“Thiên Tân, mẹ hỏi con, ba con đã biết bệnh tình của con rồi hả?” Tử Thất Thất trực tiếp hỏi.

“Dạ!” Mặc Thiên Tân gập đầu.

“Vậy ba có nói gì không?”

“Nói rất nhiều, chỉ là đều giống mẹ nói, mẹ chắc là biết chứ”

“Là ba nói cho con biết chuyện mẹ bị thương sao?”

“Không phải!”

“”Vậy làm sao con biết được?”

“Hôm đó con nhớ nhà nên gọi cho bác cả, sau đó con ép hỏi mọi người, mới biết!”

“Vậy sau đó, còn chuyện gì xảy ra nữa không?”

“….Không có” Mặc Thiên Tân hơi trầm mặc nửa giây rồi mới trả lời.

Chính là nửa giây này, khiến cho Tử Thất Thất ý thức được trong lòng cậu hoảng hốt, cũng biết cậu nói dối.

“Thật không? Có thật không có chuyện gì xảy ra không? Con không bị hoảng sợ sao?” Cô lại lần nữa mở miệng, chăm chú nhìn cậu, quan sát biểu tình biến hoá của cậu.

“Có hoảng sợ, nhưng đúng là không có chuyện gì. Thật đấy. Con thề!” Dù sao cậu cũng sắp chết, thề cũng chẳng sao, nói dối cũng không ảnh hưởng gì. Cậu chỉ muốn mẹ vui vẻ là được rồi, nói dối có ý tốt cũng là một loại hạnh phúc. Với cậu mà nói, chỉ cần như vậy thôi.

“Thiên Tân…” Tử Thất Thất nặng nề gọi cậu.

Mặc Thiên Tân có chút khẩn trương, hai tay không tự chủ nắm lại.

“Mẹ, người còn muốn hỏi cái gì? Con đều nói sự thật!” Cậu thấp thỏm nói.

“Được! Vậy mẹ hỏi con một lần nữa, thật sự không xảy ra chuyện gì sao? Con nơi này…” Cô đưa tay, nhẹ nhàng vuốt ve trái tim cậu, nói tiếp: “Thật không có chuyện gì sao?”

“Không sao! Thật không sao!” Mặc Thiên Tân nâng lên khuôn mặt tươi cười, xác định trả lời.

Lòng Tử Thất Thất đột nhiên bất an.

Càng nhìn nụ cười của cậu, cô càng bất an. Mà câu trả lời của cậu, giống như vô cùng nghiêm túc, không có điểm nào không đúng, nhưng lòng cô lại nói cho cô biết, cậu đang nói dối. Nó đang lừa gạt cô, trái tim nó làm sao không có chuyện gì được? Càng lúc càng tệ, mỗi ngày trái tim nó càng hư tổn, mỗi phút trôi qua càng suy yếu… Cô rõ ràng biết, đã biết từ sớm, nhưng là….

“Thiên Tân!” Cô đột nhiên ôm chặt lấy thân thể nhỏ bé của cậu cau mày thống khổ nói:

“Mẹ đáp ứng con, nhất định sẽ nghĩ cách chữa cho con, mẹ nhất định không để con…” từ “chết”, cô vẫn không thể nói ra.

Mặc Thiên Tân vẫn nở nụ cười nhàn nhạt, trong lòng tuy khổ sở, nhưng bây giờ cậu lại vô cùng hạnh phúc. Lần này là thật, thật sự cảm thấy hạnh phúc, bởi vì ba cùng mẹ cuối cùng ở cùng nhau, cuối cùng cũng yêu thương nhau. Hơn nữa hai người đều quan tâm cậu, thương cậu. vì vậy cậu vô cùng thoả mãn. Chỉ là, còn một tâm nguyện cuối cùng của cậu chưa đạt được, chỉ thiếu một tâm nguyện cuối cùng này….

“Mẹ……!” Cậu nhẹ giọng kêu, hai tay ngắn ngủn ôm chặt cô, sau đó từ từ nói “Con nhớ mẹ đã từng nói mẹ biết tâm nguyện vẫn giấu ở đáy lòng của con là gì. Vậy thì, mẹ có thực hiện nguyện vọng cuối cùng của con không? Có thể không?”

“Dĩ nhiên có thể” Tử Thất Thất trả lời ngay, không chút suy nghĩ.

“Có thật không? Mẹ đáp ứng con sao?” Mặc Thiên Tân có chút kích động.

“Uh. Mẹ không giống con, toàn lời nói dối. Mẹ, Tử Thất Thất từ trước đến giờ đều nói được làm được, nhất ngôn cửu đỉnh!” Tử Thất Thất kiên định.

“Tuyệt quá! Chúng ta ngoéo tay!”

Mặc Thiên Tân vui vẻ nới lỏng tay mình, thoát khỏi ngực cô, sau đó giơ tay phải ngón áp út… Tử Thất Thất cũng buông thân thể nho nhỏ của cậu, đưa ngón áp út tay phải của mình về phía cậu, ngoéo thật chặc ngón út của cậu. Sau đó hai người trở lại như trước, vui vẻ nói:

“Ngoéo tay….Treo ngược…Một trăm năm…. Không cho đổi….”

“Ngoéo tay….Treo ngược…Một trăm năm…. Không cho đổi….”

Ngôn ngữ ước định giữa hai người, ngôn ngữ thành lời thề… Xung quanh họ, toả ra hạnh phúc.

…………………….

Phòng cấp cứu

Mặc Tử Hàn vội vội vàng vàng làm xong thủ tục nhập viện, liền tới phòng cấp cứu. Ngay lúc anh vừa tới, cửa phòng cấp cứu mở ra, mấy y tá đẩy bệnh nhân từ trong phòng đi ra. Nằm trên giường, đúng là Kim Hâm.

Mặc Tử Hàn nhìn thấy anh ta, hốt hoảng đi tới. thấy anh ta hôn mê bất tỉnh liền tranh thủ đi theo bên cạnh bác sĩ, trực tiếp lạnh lùng hỏi “Anh ta như thế nào?”

Bác sĩ bị đôi tay anh mạnh mẽ bắt được, kinh ngạc, khi nghe đến giọng anh thật giống như đang tức giận, đột nhiên bị sợ hãi, cả người đều ngơ ngác, sửng sờ tại chỗ.

“Nói chuyện!” Mặc Tử Hàn gầm nhẹ ra lệnh.

Tinh thần bác sĩ lập tức trở về

“Anh ta….anh ta…..anh ta….anh ta….” Anh nói nửa ngày không ngừng lập lại một chữ. Thật vất vả mới đem tâm tình kinh ngạc ổn định lại, sau đó hốt hoảng nói “Tay trái anh ta bị trúng đạn, nhưng không có gì nghiêm trọng. Tôi đã lấy đạn ra khỏi rồi, hơn nữa cũng không mất nhiều máu. Nhưng mà, hình như anh ta trúng phải loại thuốc đặc biệt, cho nên vẫn hôn mê bất tỉnh. Tôi … tôi cũng không có cách nào!”

Hôn mê bất tỉnh?

Mặc Tử Hàn đột nhiên nghĩ đến lúc ở Anh quốc, Tử Thất Thất cho anh uống thuốc. Như vậy chắc là Phương Lam cho anh ta uống, nhất định là thuốc do cô ấy chế ra.

“Đáng chết!” Anh mắng, buông bác sĩ ra.

Bác sĩ thấy anh tức giận, vội vàng bước lùi về phía sau, rất nhanh rời khỏi đó.

Hai mắt Mặc Tử Hàn tản ra tức giận mãnh liệt, phủ thêm một tầng đỏ thắm chết chóc.

Người phụ nữ kia rốt cuộc có rắp tâm gì?

Cô ta xông vào đại đạo còn có thể đánh thương Kim Hâm, hơn nữa cô còn là bạn tốt của Tử Thất Thất, mẹ nuôi của Thiên Tân. Nếu bắt được cô ta, anh có thể làm gì cô ta? Chẳng lẽ muốn nghiêm hình đánh phạt? Muốn giết người diệt khẩu? Nếu như Tử Thất Thất và Mặc Thiên Tân biết, chẳng phải họ sẽ hận chết anh?

“Đáng chết!” Anh vừa tức giận mắng, vừa lấy điện thoại di động ra, bấm xuống một chuỗi số.

Mấy giây sau….

“Điện ha!” trong điên thoại vang lên giọng của Hổ Phách.

“Hổ Phách, bây giờ cậu lập tức đi tìm Trân Châu, nói cô ta mang theo thuốc tiêm cho tôi lần trước. sau đó hai ngươi lập tức trở về Đài Loan!”

“Dạ! Điện hạ!”

Đơn giản trả lời một câu, điện thoại trực tiếp ngắt máy.

Mặc Tử Hàn chân mày nhíu sâu, hai mắt lạnh lùng nhìn giường bệnh xa xa, sau đó sải bước ra ngoài.

………………….

Hai ngày sau

Xuất viện

Trong phòng bệnh VIP

Tử Thất Thất đem bộ quần áo bệnh nhân khó coi cởi xuống, mặc vào quần jean và T-shirt cô thích nhất, thân thể trong nháy mắt sảng khoái. Cả người vui vẻ, nhẹ nhàng, có thể dùng “vui vẻ đến quên trời đất” để hình dung.

Nhưng là người nào đó cùng một người nào đó và một người nào đó nữa, cả 3 trong đầu đầy ý nghĩ xấu xa, cũng đang tà ác nhìn cô, hi hi cười trộm.

“Ba, tối nay là việc lớn. Ba phải cố lên. Con trăm phần trăm ủng hộ ba!” Mặc Thiên Tân kích động nắm chặt hai tay của Mặc Tử Hàn.


Prev Next

Bình luận

Bạn còn lại 250 ký tự

Bình luận facebook