Tùy Chỉnh
Đề cử
CHỊ VỢ, ANH YÊU EM(H+)

CHỊ VỢ, ANH YÊU EM(H+)

Chương 102: Dấu tích Inca(I)

Sau khi mắt Tinh Vân không còn nhìn thấy bóng anh nữa thì Lâm Thiên Vũ trở thành người chỉ huy cho cả nhóm. Anh bố trí Trần Khải Nam dẫn tất cả mọi người hướng về phía Tây đi giải cứu Michael. Còn anh thì dìu Tinh Vân đi tìm một hốc đá kín đáo gần đó để ẩn náu và chờ Đoàn Nam Phong quay lại. Nhìn cô như vậy, anh không thể để cô lại một mình.
Giữa cái nơi “rừng thiêng nước độc” này, không biết sẽ có thêm con vật gì xuất hiện mà Tinh Vân thì như cái xác không hồn. So với lúc ở Mehico khác xa bao nhiêu lần. Phụ nữ thật lạ, người ta không yêu mình thì mình sẽ mạnh mẽ sống tốt cho người ta tức nhưng nếu đổi lại là người ta yêu mình mà phải rời xa mình thì cứ không muốn sống như vậy. Lâm Thiên Vũ nghĩ đến đây liền lắc đầu. Dính vào đàn bà thì luôn phiền phức như vậy. Dù là người thông minh mạnh mẽ như Tinh Vân thì cũng là phụ nữ, cũng sẽ có lúc có bộ dạng của một yếu đuối đáng thương như vậy.
Tinh Vân ngồi đó, nhớ về đêm động phòng hoa chúc của mình. Hắn đã nói với nàng là “nếu có chia xa thì chỉ có cái chết”. Lúc đó Tinh Vân đã nghĩ đó là lời hứa suốt đời của hắn. Nhưng bây giờ thì không phải như vậy nữa, bởi vì cái chết trong hoàn cảnh này là quá nhanh, quá đơn giản. Nghĩ đến đây, cô lại rơi nước mắt.
Lâm Thiên Vũ đưa nước và bánh cho Tinh Vân. Anh khẽ lây lây cánh tay cô. Ánh mắt Tinh Vân vẫn như cũ nhìn vô định ra phía cửa hang đá. Cô cầm bánh của anh nhưng không ăn mà chỉ vô hồn hỏi: “Thực ra anh ấy có yêu tôi không?”
Lâm Thiên Vũ không cần nghĩ trả lời ngay: “Có, yêu rất nhiều.”
Môi Tinh Vân nhếch lên cười nhạt: “Trước đây anh đều nói là anh ấy yêu Lưu Uyển Linh. Sao bấy giờ lại thay đổi?”
Lâm Thiên Vũ liền nói: “Trước giờ cậu ấy làm việc gì chưa từng do dự. Càng không để đàn bà vướng chân mình. Nhưng lúc nãy, anh thấy cậu ấy đã do dự. Hốc mắt cũng đỏ hoe. Đoàn Nam Phong thực sự rất yêu em. Nếu không đã không mang em đi cùng, càng không để cho các anh em thấy sự yếu đuối của hắn. Một khi hắn có yếu điểm thì sẽ không thể là người đứng đầu được nữa.”
Tinh Vân vẫn vô định nhìn ra ngoài, vô hồn hỏi: “Không phải anh chỉ đích danh yêu cầu tôi phải đi chuyến này hay sao?”
Lâm Thiên Vũ cười cười, nụ cười đa tình tuấn lãng thường ngày vẫn luôn trực trên môi anh: “Anh không có quyền lực lớn như vậy đâu. Nếu Nam Phong không muốn hắn chỉ cần nói không thì không ai làm gì được hết. Hắn đưa em đi cùng là không nỡ xa em thôi.”
“Nếu không nỡ, tại sao phải đi?” Tinh Vân nhẹ giọng, vô lực mà bi thương hỏi Lâm Thiên Vũ cũng như tự hỏi chính mình.
Lâm Thiên Vũ lại thở dài nhìn Tinh Vân: “Lúc nãy Nam Phong cũng đã nói rồi. Có rất nhiều anh em cần được cứu ra. Ngoài cậu ấy ra không ai làm được việc này. Cậu ấy là người đứng đầu, phải có cái dũng của người đứng đầu. Nếu không thì làm sao bọn họ chịu đi theo và nghe lời cậu ấy răm rắp như vậy.”
Tinh Vân lắc đầu, vô lực nói: “Tôi không cần anh ấy là người đứng đầu hay anh hùng gì hết. Tôi muốn anh ấy sống, anh hiểu không?”
“Tôi muốn anh ấy sống.”
Nói đến đây nước mắt Tinh Vân cũng giàn giụa, giọng nói cũng lớn hơn. Lâm Thiên Vũ lo cho vết thương ở cổ của cô bị đau cho nên đưa hai bàn tay ra phía trước, hiệu cho cô bình tĩnh: “Được, được...anh biết, anh biết. Em bình tĩnh một chút.”
“Ăn miếng bánh, uống miếng nước thì Nam Phong sẽ trở về với em.” Lâm Thiên Vũ vừa nói, vừa dỗ dành Tinh Vân như đứa trẻ.
Tinh Vân nghe xong quay mặt qua nhìn Lâm Thiên Vũ: “Anh ấy sẽ trở về thật sao?”
Lâm Thiên Vũ nhắm mắt lại gật đầu. Trên đời này, ai đi kích mìn mà nguyên vẹn trở lại. Chưa kể không nhanh tay lẹ chân còn bị lính biên phòng cho ăn đạn. Dù biết vậy nhưng anh vẫn phải động viên tinh thần cô: “Nam Phong thực sự giỏi hơn em nghĩ rất nhiều. Hắn luôn làm được những chuyện không ai ngờ. Cho nên, em hãy yên tâm tin tưởng hắn sẽ có thể quay lại.”
Tinh Vân khẽ chớp đôi mắt đẹp lóng lánh nước, gật đầu rồi cắn lấy một miếng bánh. Miếng bánh mì khô khốc nuốt qua cổ liền bị nghẹn lại. Lâm Thiên Vũ ở bên cạnh đưa cho cô chai nước. Tinh Vân nhận lấy nuốt xuống một ngụm, lại hỏi: “Thiên Vũ, sao anh lúc nào cũng tốt với tôi như vậy?”
Lâm Thiên Vũ cười cười: “Vì tôi yêu em.”
-----------
Hi các độc giả yêu quý của Hạc Giấy!
Bộ truyện này đang đi đến hồi kết. Song song đó mình viết thêm một bộ nữa mang tên "Bạn gì đó ơi, chúng ta là vợ chồng hả?" Nói về chuyện tình của Bảo Vy, bạn thân của Tinh Vân và Ưng Túc, bạn thân của Đoàn Nam Phong. Câu chuyện này tương đối nhẹ nhàng hơn bộ "Chị vợ, Anh Yêu em" nhưng cũng không kém phần kích thích á. Mình sẽ dùng một cách viết khác, mới mẻ hơn và thú vị hơn cho hai bạn này. Các bạn vào link dưới đây để đọc nhé!
http://santruyen.com/ban-gi-do-oi-chung-ta-la-vo-chong-ha-h-chuong-1-ly-hon-c817265.html
Xin cám ơn các bạn đã ủng hộ Hạc Giấy đi trên con đường khó khăn này. <3
-------------
Hi các bạn, bạn nào muốn hiểu về nội dung bộ này thì các bạn phải đọc phần I Thiên Kim bạc tỉ (link dưới đây).
http://santruyen.com/thien-kim-bac-ti.html?preview=1
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ. Đừng quên bấm đề cử để ủng hộ cho cảm xúc của mình thăng hoa để ra truyện đều đều nhé!
Cám ơn các bạn!
Like page của mình để cập nhật nhanh nhất truyện của mình nhé.
https://www.facebook.com/pg/Paper-Cranes-stories-Những-câu-chuyện-của-Hạc-Giấy-1088494004690757/posts/?ref=page_internal

Bình luận truyện CHỊ VỢ, ANH YÊU EM(H+)

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

hacgiay181
đăng bởi hacgiay181

Theo dõi