Tùy Chỉnh
Đề cử
Chờ anh

Chờ anh

Chương 11

Buổi sáng hôm nay được nghỉ,Lâm Hạ đang nằm trên giường lướt web thì thấy dưới nhà có tiếng nói chuyện râm ran,cô cũng không để ý lắm cho đến lúc mẹ Trịnh Nhi mở cửa bước vào.
“Thằng bé Hải Đăng hôm nay được nghỉ, nó muốn rủ con đi ăn sáng kìa,thay quần áo rồi xuống nhà đi con”
Lâm Hạ khó hiểu nhìn mẹ mình,cô định phản bác thì nhận được cái trừng mắt không mấy thiện cảm của bà,chỉ đành nhún vai cưỡng chế đứng dậy,chọn một bộ quần áo là quần jean đen và áo may ô trắng bó sát lộ đường cong tuyệt đẹp.
Lâm Hạo rất thích trà đạo,tuy nhiên công việc bận rộn quá nhiều khiến cái sở thích đó không được duy trì thường xuyên,nhưng dù thế nào mỗi sáng ra ông nhất định phải uống hết một chuyên chè Thái Nguyên thì mới đi làm được.
“Hải Đăng hôm qua bận rộn chứ,chú mải quá cũng không nhìn thấy cháu và con bé Hạ đứng ở chỗ nào”
Hải Đăng tao nhã nâng chén nước chè xanh nhạt lên nhâm nhi,vị trà chát chát nhưng lại thơm ngọt khi tràn xuống yết hầu,anh mỉm cười.
“Cháu cũng không bận lắm, tối qua cháu có rủ em Hạ đi trà sữa, quên không xin phép chú,cháu thất lễ quá,mong chú bỏ qua”
Lâm Hạo gật đầu trước thái độ kính trên nhường dưới của Hải Đăng, thằng bé này tính cách ôn hòa,lại được giáo dục chính trị của Đảng tốt,Lâm Hạ với nó mà thành đôi thì không còn gì tuyệt vời hơn nữa.
“Không sao,rút kinh nghiệm lần sau,chú không cấm hai đứa tìm hiểu, nhưng cái gì cũng có giới hạn của nó. Nghe bố cháu nói cháu sắp đi công tác sao,ở đâu thế”
“Dạ,ở Thái Bình chú ạ.Cháu vừa nhận được thông cáo của trên Bộ gửi xuống, vụ án giết cả nhà năm người ở thành phố Thái Bình có nhiều điểm nghi vấn,cấp trên điều cháu qua đó trợ giúp cuộc điều tra cho nhanh hơn để sớm bắt được hung thủ”
Lâm Hạ bước xuống tầng một thì đúng lúc bắt gặp ánh mắt của Hải Đăng, anh hôm nay trông thoải mái hơn mọi hôm, không có vẻ cứng ngắc nghiêm túc của một chiến sĩ công an thường ngày.Quần jean áo sơ mi trắng, nhìn qua rất lãng tử đúng theo phong cách con nhà có điều kiện, tóc đen chải sang một bên nhìn rất lạ.
“Em chào anh,con chào ba”,Lâm Hạ ngồi xuống chiếc ghế cạnh ba mình, tay cầm tờ báo mới nhất sáng nay nói về lễ kỉ niệm ngày hôm qua.Ánh mắt lướt qua hình người bố đáng kính của cô đang bắt tay với chủ tịch nước Trương Tấn,huy chương đeo trước ngực khiến khí thế nhà binh của ông càng hiên ngang hơn.
“Lão ba,người nhìn này,trông ba thật oai phong lẫm liệt luôn.Nếu quay trở lại thời nhà Lý thì ba đúng chất một tướng quân văn võ song toàn rồi “
  Lâm Hạo bật cười trước sự ngô nghê của đứa con gái,ông nhìn đồng hồ cũng chỉ bảy giờ sáng,trời mùa hè bây giờ đã trở nên nóng nực rồi .
  “Hai đứa đi thì đi đi kẻo muộn,nắng soi đến đỉnh đầu rồi. À mà Hải Đăng, con đưa em đi dạo thì trưa nhớ quay lại đây dùng cơm với vợ chồng cô chú,hôm nay cô cháu ở nhà,nhiều món ăn ngon lắm ấy”
Lâm Hạ bĩu môi nhìn ba đang tạo mối thân quen,cô xì một tiếng rõ dài vài cây số, nói giọng giễu cợt.
“Không biết là vợ ba làm hay ba phải làm nữa, mà con thấy ngày nào vợ ba vào bếp y rằng hôm đó có mưa đấy.Nhắc đến mới nhớ,ba cất cái ô đâu rồi, đưa con với “
  Lâm Hạ ngồi trong chiếc xe ô tô Camry của Hải Đăng,khuôn mặt khó hiểu nhìn xung quanh một lượt, cô nói.
“Cái này cũng đến hai tỷ đấy,anh tham ô được nhiều vậy sao “
Hải Đăng giật mình quay qua nhìn Lâm Hạ,anh đang cố gắng tiêu hóa nốt những gì cô vừa nói,trời ạ.Cô nghĩ anh tham ô tiền để mua ô tô,tại sao cô không nghĩ đến những vấn đề xa hơn là anh có thể làm thêm để kiếm tiền nhỉ.
“Không có,em nghĩ vậy sao,tinh thần chiến sĩ công an trong anh đúng chất con dân của Đảng,một lòng vì đất nước, sẽ không có chuyện tham ô đâu”
“Chứ không anh lấy tiền ở đâu ra nhiều vậy để mua xe,lương tháng của anh có đến hơn chục triệu không. Mà thôi,tôi chỉ lỡ miệng hỏi vậy thôi,có hay không cũng là việc của anh mà,đâu liên quan gì tới tôi đâu”
“Liên quan chứ,anh không muốn dấu em điều gì cả,một khi đã xác định quan hệ với em là đi trên cả mức tình bạn.Tuy nhiên hiện tại em vẫn còn đang đi học nên anh sẽ không vội,đợi em ra trường rồi, lúc đó vẫn còn kịp.Em hỏi anh tiền lương được bao nhiêu sao.Hiện tại thu nhập của anh là mười một triệu với mức của một trung tá hình sự,chưa kể đóng thuế.Còn chiếc xe này là của gia đình anh,thật ra là của mẹ tặng anh nhân ngày sinh nhật”
Lâm Hạ ậm ừ cho qua,cô không thích đi sâu vào cái vấn đề liệt kê tài sản gia đình như lúc này.Cô nghĩ đến Dịch Hoằng luôn trung thành với chiếc mô tô phân khối lớn,trông anh ngồi trên đó không khác gì một dân phượt thủ,rất thu hút.
“Mẹ anh là giám đốc một công ty sản xuất mỹ phẩm Hàn Quốc, cũng có tiếng  trong nền mỹ phẩm nước ta hiện nay,em có hay dùng mỹ phẩm không “,Hải Đăng quay sang tìm kiếm chủ đề nói chuyện. Anh muốn cô gần gũi hơn với mình, không dè chừng xa cách,cảm giác đó thật sự rất khó thích ứng nổi.
Hải Đăng dẫn cô đến một quán phở ở Hà Nội,quán này được mọi người truyền tai nhau nên rất đông,dường như chẳng còn chỗ ngồi nếu đến muộn.Anh gọi cho cô một tô phở bò nhiều thịt,nướng dùng đậm đà khiến Lâm Hạ ngây ngất,bánh phở thì mềm ướt,ăn rất ngon.
“Anh tìm đâu được quán ngon vậy,tôi sống hai mươi năm mà chẳng hề biết đến chỗ này”
Hải Đăng là một người ưa chuộng ăn cay,bát phở của anh chuyển sang màu đỏ đối lập hẳn với tô của Lâm Hạ,cô chỉ nhíu mày không nói gì, suy cho cùng một câu quan tâm bình thường của cô mà khiến anh ta hiểu lầm thêm thì cô thà trở thành một người vô tâm còn hơn.
Hai người đang ăn thì phía sau vang lên một giọng nói vô cùng quen tai,đôi tay cầm chiếc đũa bỗng khựng lại,cô lúc này không biết nên ngồi im hay ngẩng cao đầu lên nữa.
“Ông chủ,hai phở bò,hai đĩa quẩy nóng,hai đĩa đậu rán nhé...nhanh lên xíu nhé lão”
Hôm nay,Dịch Hoằng vốn chẳng có tâm trạng gì đi ăn sáng,nhưng thằng Hiếu càng ngày tính càng lì lượm,đặc biệt không còn sợ anh như ngày trước nữa. Nó lôi kéo anh dậy cho bằng được, trên đường đi quảng cáo về quán phở này nổi tiếng mà ngon lắm. Ngày hôm qua anh được nhìn thấy cô sau một tháng xa cách,cô vẫn như thế,đẹp lộng lẫy và tươi tỉnh như không có chuyện gì,anh cũng yên tâm phần nào.
“Đại ca,anh về định bao giờ sẽ vào trong đó tiếp.Hay là anh đừng đi xa nữa, anh làm ở quanh quanh đây cũng được, Hà Nội đâu phải là thiếu việc làm mà anh phải chui tận vào Nam cho xa xôi”
Dịch Hoằng ăn một miếng đậu rán,uống một ly rượu trắng cho ấm bụng,anh nhìn thẳng vào thằng Hiếu.
“Tao vào trong đó thì không làm cho chúng mày bận tâm với ỷ lại.Với cả trong Nam nhiều việc phổ thông hơn ngoài này,chứ mày nghĩ với một cái bằng cấp hai cũ nát ấy thì xin được cái việc quái gì “
“Chẳng nhẽ anh định đi phụ hồ à,cái nghề đấy không hợp với anh đâu,làm ngoài trời lại mệt nhọc,lương thì không được bao nhiêu”,thằng Hiếu la lên như lợn bị trọc tiết.
Dịch Hoằng uống chén rượu thứ hai,anh nhớ lại khoảng thời gian yêu Lâm Hạ,chỉ có một tháng ngắn ngủi bên nhau nhưng người con gái ấy làm cho tim anh điên đảo như chẳng còn là của chính mình .Anh vẫn nhớ câu nói của cô bảo anh,tìm một công việc chân chính để làm, lúc đó em sẽ được công khai bên cạnh anh mà chẳng sợ hãi.
“Hiện tại chưa nghĩ đến điều ấy,tao thấy cái nghề hàn xì cũng được phết đấy,biết đâu tao lại làm được thì sao”
Hiếu ăn hết một đĩa quẩy,nó nhìn Dịch Hoằng như nhớ ra cái gì đó,nó reo lên.
“Trời ơi,dạo này đầu óc em như bã đậu ấy,có việc ngon như thế mà không bảo cho anh.Anh còn nhớ thằng Huy”phệ” không,nó nợ tiền mình từ lâu rồi không có trả,thế là nó gán luôn em con tàu chở cát để trả nợ.Mà em thì anh biết rồi đấy,có thằng nào biết lái đâu,mà có cũng chẳng ai đi.Chiếc tàu đó cũng không còn mới mẻ gì,nhưng nếu để vận hành thì vẫn được. Hay anh lấy nó mà dùng,chở cát thuê cho những chủ cát quanh sông Hồng,không phải làm thuê mệt nhọc suốt ngày,không ở ngoài trời nắng nóng”
Dịch Hoằng cười ha ha vỗ vai thằng đàn em trung thành của mình,anh gật đầu không biết phải cảm ơn nó như thế nào thì nó đã lên tiếng cắt ngang ý định của anh.
“Em làm tất cả vì anh,cũng như năm xưa anh cưu mang thằng như em ở lại,nếu không bây giờ em làm sao còn sống sót mà ngồi đây cùng anh uống rượu Nào,nâng cốc anh,quên hết những chuyện buồn đi,ăn xong em chở anh đi ra xem tàu,cần gì sắm thì sắm luôn,sửa sang cho nó đàng hoàng  để anh còn đi làm chứ”
Lâm Hạ ngồi đằng sau đã nghe hết được câu chuyện của hai người không sót một chữ,đôi mắt cô đỏ hoe nhớ lại lời nói tàn nhẫn hôm ấy,cô khinh bỉ đi bên cạnh anh gặp nguy hiểm, cô không chấp nhận được có một người yêu làm dân xã hội như anh.Vậy mà bây giờ, người con trai ấy lại sẵn sàng vì cô vì làm tất cả,nhưng anh cũng chẳng mặt dày đi làm phiền hay tìm đến mình, cảm giác lạc lõng cô đơn mà đau đớn làm tim đau đến nghẹn thở.
“Hạ,em sao thế,không hợp khẩu vị sao,sao không ăn nữa “,Hải Đăng chăm chú quan sát Lâm Hạ từ đầu cho đến lúc giờ,chẳng có thể giải thích nổi cô làm sao nữa.Khuôn mặt cô nặng nề cảm xúc,ánh mắt đỏ hoe đượm buồn cứ nhìn chằm chằm vào bát phở trước mặt,nước mắt trực rơi ra.
“ Em không sao,mình ăn tiếp đi anh,hôm nay anh định dẫn em đi đâu thế”,Lâm Hạ lỡ đãng hỏi người con trai đối diện.
“Anh mới được đồng nghiệp tặng cho một cặp vé xem phim ở center,nếu em không chê,thì cùng anh đi xem nhé.Từ nhỏ đến lớn anh cũng chưa lần nào đi coi ở rạp,không biết thế nào”
Hải Đăng cùng Lâm Hạ rời đi ngày sau đó,cô cố gắng không thể để cho bản thân quay lưng lại nhìn anh,cô sợ,gặp phải ánh mắt lạnh lùng đó.Anh mang trong người hơi thở hoang dã mà bụi bặm,còn cô,một đứa con gái vô tâm mà kiêu ngạo.Anh vì không muốn cô bận tâm vì mình mà chẳng dám lại gần cho dù tim đau đến phế liệt.
“Đại ca,anh cũng đừng uống nhiều, tí nữa chúng ta còn phải đi ra tàu đấy anh,anh say ra đấy rồi em sao bê anh về được “,thằng Hiếu gàn tay Dịch Hoằng đang cầm chiếc chén đưa lên miệng,mặt nó tái mét sợ hãi.
“Sao,mày không tin tao à.Từ trước tới giờ mày đã thấy tao say bao giờ chưa.Tao chỉ cảm thấy cuộc sống này thật bất công,đi làm thuê kiếm nhiều tiền hơn mà cũng có thằng nó ganh ghét không chịu để yên cho mình “,Dịch Hoằng nói bâng quơ khiến thằng Hiếu chả hiểu cái gì.
Anh từ khi bước chân vào đã chú ý đến thân hình quen thuộc kia,số phận lại một lần nữa khiến họ quay vòng vô tình mà gặp mặt.Người đàn ông luôn ân cần chăm sóc cô  anh nghe thằng Hiếu nói lại là một công an nhân dân,rất bản lĩnh.Như thế cũng tốt, cô sau này sẽ là một giảng viên của trường đại học Quân đội,chồng là một chiến sĩ an ninh,bọn họ xứng đôi vừa lứa,thì làm gì còn thời gian để mà nghĩ đến một thằng giang hồ vô học như anh.
“Ăn đi,ăn rồi dẫn anh đến xem cái tàu đó như thế nào,công việc có thì phải làm luôn,không được trì trệ.Trước kia tao cũng có quen với mấy thằng chủ hút cát,tiện thể vào đó đàm phán luôn.Được thì mai đi làm ngay,cả ngày ở nhà ngứa chân tay lắm”
Hôm nay là chủ nhật,rạp chiếu phim có vẻ đông nhưng cũng không thiếu chỗ ngồi,chiếc vé xem phim Hải Đăng được tặng là bộ phim nói về thời chiến quốc.Trái ngược với Lâm Hạ thì hào hứng phấn khởi,khuôn mặt Đăng méo xệch đi vì thất vọng,có ai đời đi hẹn hò với bạn gái mà lại xem phim thời sự bao cấp không chứ.Trên đường đi anh đã vẽ ra bao nhiêu viễn cảnh trong đầu về việc sẽ dịu dàng mà nắm tay người con gái bên cạnh khi cô đau lòng cho nhân vật chính trong phim,sẽ ôm cô mà an ủi,khổ nỗi anh lại vui mừng quá mà chẳng xem trên chiếc vé ấy viết bộ phim là gì.
“Ừm,rất tuyệt,một bộ phim nói lên ý chí chiến đấu của quân đội nhân dân ta,Hải Đăng,anh thật đúng là một người con gương mẫu của Đảng và nhà nước. Em đề nghị anh sau khi xem xong bộ phim này thì ngày mai hãy phổ biến lại cho toàn cục của mình,để bọn họ không thể bỏ qua một dấu ấn lịch sự của nước ta”.
“Em có vẻ rất thích tìm hiểu về chính trị cũng như lịch sử nhỉ”,Hải Đăng cười khổ trước những ý kiến của Lâm Hạ.
“Anh thấy vậy sao,em cũng không rành lắm về tất cả,nên đang cố trau dồi thêm kiến thức cho mình.Tương lai em muốn trở thành một giảng viên của trường “,Lâm Hạ chăm chú nhìn vào bộ phim đen trắng trên màn hình máy chiếu.
Tám rưỡi,Hiếu đèo Dịch Hoằng ra bờ sông Hồng,nơi tập trung rất nhiều tàu thuyền đậu ở đó.Nó dẫn anh xuống một con tàu màu xám hơi cũ,nhìn qua những vết gỉ sắt đều loang lổ, bên trong bụi bặm mùi hôi khó chịu vô cùng vì không có người ở.Một chiếc giường rộng khoảng mét rưỡi ,một góc nhỏ để cái bếp ga mini,một hẻm để tắm và vệ sinh,vẫn còn dùng được chưa đến mức phải bỏ đi.Đi quanh một vòng quan sát,Dịch Hoằng gật đầu hài lòng với tất cả.
“Ừ,cũng không đến nỗi nào đấy,chú gán nợ nó bao nhiêu,anh trả,coi như anh mua lại con tàu này để làm ăn và sinh sống “
Thằng Hiếu giật nảy mình kên,nó la oai oái như người bị đánh vậy,gì chứ có cho nó thêm gan trời bó cũng không dám lấy tiền của đại ca.
“Anh Dịch,tiền nong cái này cũng chẳng đáng bao nhiêu,cho dù anh không còn theo cái nghề giang hồ nữa bọn nhưg trong lòng bọn em anh vẫn mãi là đại ca.Công việc nếu có ai gây phiền phức hay khó dễ cho anh,bọn em sẽ xử đẹp thằng đó”.
“Được rồi, chúng mày nhớ lời anh dặn dò là được, đừng làm gì phạm pháp không lại bị vào song sắt thì khổ lắm. Căn nhà bốn tầng đó nằm trong khu vực giải tỏa,tiền đền bù cũng đã lấy rồi, chúng mày nên tìm một chỗ khác mà ở,tao nghe nói sắp tới sẽ thi công dỡ phá đấy.Trước kia tao không đi vì chưa thấy bọn nó có quyết định, với cả đấy là căn nhà của anh Thắng, không phải nói bỏ là bỏ được “
Dịch Hoằng ngồi trên mũi tàu nhìn mặt nước gập ghềnh rợn sóng mỗi khi có chiếc thuyền đi qua,anh nhìn thấy cuộc đời mình nhấp nhô như những cơn sóng này vậy.Không biết tương lai ra sao,có ai sánh vai cùng mình đến cuối đời hay không.
“Đại ca,vậy em gọi người sửa chữa đến sửa sang lại cho anh cái tàu này cho mới mẻ anh nhé,ngày mai là ngày tốt hoàng đạo,thích hợp cho việc chạy tàu lấy may”
Dịch Hoằng lắc đầu,anh tìm xung quanh cuối cùng cũng thấy một cái chổi rơm tẻ đã không còn mới nữa, tay xắn ống áo lên quét dọn bên trong chỗ sinh hoạt hằng ngày.Nền đá hoa ở đây cũng đã cũ đi nhiều, nhưng với một thằng đàn ông không cầu kì như anh thì chẳng sao cả.Ống thoát nước cũng được kiểm tra kĩ càng,đến ba giờ chiều tất cả cũng đã gọn gàng đâu vào đó,không còn lôi thôi như lúc đầu nữa, Dịch Hoằng hài lòng vỗ vai thằng đàn em,còn một vài dụng cụ nữa phải mua,mai anh sẽ sắm nốt.
Ông chủ Tài là một ông chủ chuyên hút cát có tiếng ở cái khu vực sông Hồng này,tàu thuyền qua lại với ông phải đến hàng chục cái.Nghe nói trước kia lão cũng bị bóc lịch trong tù vì cái tội chém thằng nào đó đến chết,nhưng mức án cũng chỉ có sáu năm thôi.Tại ngoại ra ngoài, nhờ các mối quan hệ, ông đi theo tàu hút cát làm thằng lính quèn rồi dần dần mới được như ngày hôm nay.
“Nào,nào,vào đây,thằng Dịch hả.Lâu lắm rồi mới thấy rẽ qua đây với lão gia này đấy”,ông chủ Tài cười giả lả nhiệt tình đón tiếp. Dịch Hoằng một thời cũng được gọi là tiếng tăm lừng lẫy trong chốn giang hồ vì độ lì lượm và tàn nhẫn,nhiều lần đã giúp lão thoát khỏi sự quấy rối của mấy đám bảo kê khác.
“Dạ,chú Tài,công việc chú sao rồi, vẫn ổn thỏa cả chứ”,Dịch Hoằng ngồi xuống chiếc chõng tre được đặt trong chiếc lều bạt,ánh mắt nhìn khu bãi của lão.Chỗ này phải rộng đến hai mẫu đất,ngoài hút cát, lão Tài còn thuê công nhân làm gạch xi măng, công việc nghe chừng vô cùng thuận lợi.
  Lão Tài là đã từng là người lăn lộn trong giang hồ nhiều năm,việc có ơn báo ơn là quy luật không bao giờ thay đổi trong con người lão.Hôm nay tự dưng thấy thằng em đến đây thăm mình,ông đoán ngay là có chuyện cần giúp đỡ. Trái ngược với vẻ mặt khó chịu,lão Tài lại phấn khởi ra mặt,dù sao bây giờ lão cũng hết thời rồi, trước kia có đại ca ở đâu bây giờ cũng chẳng thể bằng một góc của bọn thằg Hiếu bây giờ.
“Cũng được gọi là có của ăn của để thôi.Nghe thằng Hiếu nói cậu đã rút khỏi giang hồ rồi sao,thế giờ định tìm việc gì làm hả.Nếu không thì đến đây làm quản lý cho tôi,làm đội trưởng tổ gạch xi măng kia kìa,lương tháng tuy không có nhiều cho cậu nhưng cỡ chín mười triệu thì lão Tài này có thể xoay sở được “
Dịch Hoằng uống một hớp chè đặc,cái nắng nóng của buổi chiều ngày càng gắt,nhất là ở giữa một đống cát như vậy càng thấy nóng nực hơn.
“Chú Tài,thật ra hôm nay cháu đến đây là xin chú cho cháu một công việc để làm,không biết chú còn không “
“Cái thằng này,tôi với cậu quen biết nhau bao nhiêu lâu rồi chẳ nhẽ cậu không hiểu tính tôi sao,chỗ tôi công việc tuy không được nhẹ nhàng nhưng nếu cậu muốn làm gì thì cứ nói,lão sẽ không để cậu thiệt thòi”,rít hết một hơi thuốc lào,lão Tài nhả ra từng làm khói trắng,người lão đen nhẻm do phơi nắng nhiều,mồ hôi nhễ nhại khiến làn da bóng loáng.
Dịch Hoẵng rút một điếu thuốc vina ra khỏi bao,châm lửa đốt lên,anh rít vào một hơi như người thèm thuốc.Cuộc sống vất vả không tiền không bằng cấp bây giờ anh mới thấu hiểu, ở cái xã hội này,muốn tìm một công việc nhàn nhã là rất khó.
“Chú Tài,chả là cháu mới mua được một con thuyền cũ khoảng tám tấn,chú xem có cái chân nào chở cát còn trống thì cho cháu xin vào với,thù lao chú trả người ta như thế nào thì cháu cũng vậy thôi”
  Lão tài cười ha ha để lộ hàm răng đã ố vàng do uống nước chè nhiều và thuốc lào,lão mặc kệ bàn tay mình dính đầy bụi bẩn mà vỗ lên lưng Dịch Hoằng như hai người anh em thân thiết.
“Tưởng chuyện gì,cái này không phải lo,thế bao giờ định đi làm hả.Ngày mai chú có một chuyến hàng đi thái bình mà chưa có người chở đây,khỏang ba tấn cát và hai tấn đá,hay là mai luôn đi”
“Chú Tài,thật cảm ơn chú,cháu lại mang ơn chú rồi. Thật không biết phải trả ơn chú như thế nào nữa “.
“Được rồi, hôm nay đến đây thì ở lại ăn cơm cùng với chú,chúng ta uống vài chén cho nóng người. Thằng Hiếu đi theo chú ra phía sân vườn đằng kia bắt con ngan đực sáu cân cô mày nuôi được,đánh tiết canh nhé”
Dịch Hoằng nhìn ánh mặt trời ngày càng dịu đi,bờ sông nước chuyển thành màu đỏ,thê lương trống vắng như lòng anh lúc này.Có lẽ làm việc cật lực sẽ giúp anh quên đi người con gái mang cái tên của ngày nắng “Hạ”.
Lâm Hạ trở về nhà cùng Hải Đăng đã là mười một giờ trưa,cơm nước đã được hai vợ chồng ông Lâm sắp sửa chu tất hết cả rồi.Ngày hôm nay tâm trí cô vô tình lướt qua hình ảnh của người con trai ấy,nó khiến trái tim đang bình yên lại trở nên âm ỉ.Anh đã rời khỏi chốn giang hồ đầy rẫy những nguy hiểm, quyết định làm một công nhân bình thường,như vậy là cô thấy vui rồi.
“Bé Hạ,hôm nay đi chơi vui không con,sao mặt lại bí xị ra như thế kia hả”,mẹ Trịnh Nhi nhìn con gái ân cần hỏi han.
“Con không sao,có thể trời nóng quá nên con hơi mệt ấy.Dạo này công việc học hành áp lực khiến con muốn lả đi luôn mẹ ạ,rất mệt mỏi “
“Hạ này,ba đã nghĩ đến vấn đề việc làm của con sau này ra trường, hay con về làm trong chi cục thuế của tỉnh nhé,công việc nhàn rỗi hơn là một giảng viên quân đội,rất mệt mỏi đó con ạ”,ba Lâm lên tiếng hỏi ý kiến.Thật ra ông còn mười năm nữa mới nghỉ hưu,vẫn có thể lo cho nó được một công việc ổn định trong quân đội,nhưng suy cho cùng làm trong ngành đó vô cùng vất vả.
“Con không cảm thấy vất vả ba ạ,từ nhỏ ước mơ của con là muốn trở thành một giảng viên thanh nhạc và múa trong đội nghệ thuật quân đội nhân dân,người định ngăn cản con sao”,
Hải Đăng chăm chú từ nãy đến giờ cũng đã hiểu phần nào của câu chuyện gia đình chú Lâm Hạo,anh cũng chỉ tham gia một đôi lời ủng hộ cho cô bé ấy.
“Chú Lâm,cháu thấy em Hạ nói đúng đấy,ước mơ của em nó chúng ta đừng ai ngăn cản,để cho em làm những điều mình thích chú ạ”
Tiễn Hải Đăng ra đến ngoài cửa chính,Lâm Hạ giật mình bởi cái nắm tay ái muội,đôi mắt si mê của người đàn ông này khiến cho cô khó xử.Cô không ghét anh,cũng không có ý định tránh né,chỉ là khi cô muốn mở lòng với Đăng thì trái tim bị bóp đến nghẹn thở.Cô thích người con trai luôn mặc bộ quần áo màu đen trên người, đi trên chiếc xe mô tô phân khối lớn mà lãng tử.Những vết sẹo chằng chịt sau lưng cho cô biết được cuộc sống của anh nguy hiểm ra sao.
“Hạ,ngày mai anh phải đi công tác ở Thái Bình khoảng một tháng, anh sẽ rất nhớ em.Em ở nhà học hành cho thật tốt,đợi anh trở lại sẽ mua quà cho em,được không. Em thích quần áo hay mỹ phẩm thì cứ bảo anh”
Lâm Hạ khéo léo rút đôi tay mình ra khỏi bàn tay cứng như thép ấy,cô chỉ lắc đầu khách sao trước những lời mập mờ đường mật của Hải Đăng.
“Không,em không thích thứ gì cả,anh đừng làm những chuyện thừa thãi ấy làm gì.Anh Đăng, em có chuyện phải nói cho anh biết, hiện tại trái tim em không muốn để ai bước vào,bởi vì nó đã từng dành cho một người đàn ông khác”
“Là tên xã hội đen đó đúng không,Hạ,sao càng ngày em càng cố chấp như vạy.Em có biết em sẽ khiến cho ba mẹ em thất vọng và tức giận lắm không.Tên đó không tốt như em nghĩ đâu,dân xã hội là một mớ thành phần hỗn tạp,sao em có thể hủy hoại mình như thế”,Hải Đăng kích động túm chặt hai vai Lâm Hạ,anh kéo cô về phía cây trứng cá ngoài cổng đại viện,ánh mắt hiện lên những tia tức giận.
“Anh hiểu lầm rồi, em không có nói là sẽ quay lại với anh ấy,em chỉ biết trái tim của mình hiện tại không muốn mở ra cho ai bước vào thôi.Anh đừng suy nghĩ nhiều quá,thật ra em coi anh như một người anh trai của em vậy.Thôi,em vào nhà đây,chúc anh lên đường đi công tác sớm hoàn thiện nhiệm vụ”.
Bóng Lâm Hạ ngày càng xa dần,Hải Đăng đứng đó nhìn theo,hai bàn tay nắm chặt kêu răng rắc,trong tim anh bây giờ là một cỗ hận với người tên Dịch Hoằng

Bình luận truyện Chờ anh

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Lê Tuyết
đăng bởi Lê Tuyết

Theo dõi