Tùy Chỉnh
Đề cử
Chờ anh

Chờ anh

Chương 13

Lâm Hạ trở về phòng lấy điện thoại ra gọi cho Hàn Hiểu giục con bé sang nhà mình chơi,thì đúng lúc nhìn thấy ở cổng chính nhà mình có một chiếc bóng màu đen cao gầy đang đứng ở đó.Nơi đây là khu đại viện quân đội,nhà cô ở là căn nhà ba tầng đầu tiên bên dãy tay phải,đối diện chính là nhà của Hàn gia.Cô từ nhỏ luôn theo chủ nghĩa duy vật nên không hề tin vào chuyện ma quỷ,đôi mắt cố gắng nheo lại nhìn vào cái ánh đèn mờ mờ trên gốc cây trứng cá,xem người kia rốt cuộc là ai mà lại đứng đó.
Trong khu này toàn là những người công chức trong quân đội ở,việc xuất hiện tên trộm ở đây thì thật là buồn cười .Cô chạy nhanh ra ngoài cổng thì đúng lúc bóng đen ấy quay người đi,ma xui quỷ khiến thế nào cô lại gọi tên người con trai ấy.
“Dịch Hoằng”
Bả vai ai đó run run nhưng rất nhanh lấy lại bình tĩnh,không quay người lại mà tiếp tục bước nhanh hơn,bỏ lại đằng sau là người con gái đôi mắt đã thẫm ướt lệ từ khi nào.Lâm Hạ cứ ngỡ người con trai ấy sẽ quay lại nhìn cô,sẽ ôm cô vào lòng mà vỗ về gọi cô là bé Hạ,sẽ đưa bàn tay đầy vết chai sạn ấy lên vuốt những sợi tóc sơ rối cho mình.Nhưng tất cả đều không như cô nghĩ, anh cứ tàn nhẫn bước đi chẳng hề quay đầu lại,bóng lưng cô đơn trải dài dưới ánh trăng của ngày rằm.
Hàn Hiểu mặc chiếc quần soóc ngắn với chiếc áo crop top chạy ra ngoài thì nhìn thấy Lâm Hạ đứng đó như người mất hồn,mắt thì đỏ ửng lên như người vừa mới khóc một trận phế liệt tâm can vậy.
“ Này Hạ,sao tự dưng lại chạy ra đây đứng khóc lóc như con điên con dại thế,ba mẹ Lâm chửi à hay tên Hải Đăng kia bắt nạt cậu. Nói mình nghe mình xử lí tên đó cho”
Lâm Hạ giật mình khịt khịt mũi, lấy tay quệt hết đi những giọt nước mắt trên mặt,cô lắc đầu kéo tay Hàn Hiểu chạy lên phòng của mình, từ trong tủ lôi ra một đống len đủ màu trắng đen .Hàn Hiểu méo xệch cái miệng khi nhìn vào đống hỗn lộn trước mắt, cô khó hiểu nhìn Lâm Hạ,nó đúng là bị ấm đầu thật rồi, trời nóng thế này nó mang cái bọc này ra làm quái gì không biết.
“Này,định làm gì với cái chỗ này thế”
“Đan khăn len chứ làm gì, chẳng nhẽ mua về để chơi chắc “
Hàn Hiểu cầm một đống trên tay giũ xuống giường, chỗ này nhiều phết ấy,phải đến bốn năm trăm nghìn tiền len chứ ít gì đâu.
“Ừ,biết là đan khăn len rồi, nhưng mà đan cho ai,bà biết đan à”
Lâm Hạ lắc đầu nằm sấp xuống giường, cô với điện thoại ra,vào messager tìm hình ảnh người con trai đó,đặt làm ảnh nền và màn hình khóa.Xong xuôi tất cả,cô mới trả lời câu hỏi của Hàn Hiểu.
“Không biết đan,nhưng rồi sẽ biết. Chẳng phải bà giỏi lắm sao,dạy tôi đi”
Đêm nay Hàn Hiểu ngủ cùng Lâm Hạ,cứ ngỡ được chơi game hay ăn cái gì đó,thì ra nó gọi cô sang để mà bóc lột sức lao động đây mà.
Một giờ sáng,nhìn con bạn ngủ say bên cạnh,Lâm Hạ mở cửa sổ nhìn ra bên ngoài, cả khu đại viện đã chìm trong im lặng, hình ảnh mấy chiến sĩ canh gác vẫn đứng nghiêm theo tư thế nhà binh.Ánh trăng ngày càng sáng,chiếu lên da thịt láng mịn của Lâm Hạ mà trêu đùa.Ánh mắt cô đượm buồn nhìn xuống gốc cây trứng cá,mới cách đó vài tiếng đồng hồ, anh đứng đấy trông cô độc đến làm sao.Người con trai cô vô tình tàn nhẫn mà làm anh tổn thương, cuộc sống của anh bây giờ ra sao rồi. Có ổn không hả anh,liệu anh hôm nay có ngủ được như em lúc này.
Dịch Hoằng nằm trong phòng ngủ,ánh mắt mở to trân trân nhìn vào chiếc đèn chùm màu lúa trên trần nhà.Tối hôm nay anh đã chẳng thể kìm được nỗi nhớ mà chạy đến khu nhà cô ở,từng chiếc nhà cao tầng sàn sạt nhau,anh bật cười cho sự ngu ngốc của mình.Anh không biết cô ở căn nhà nào,hai lần đưa cô về chỉ đưa đến cổng đại viện,lúc đó bọn họ vẫn chưa chính thức nói lên tình cảm của nhau, anh cũng chẳng bận tâm muốn biết nhà cô ra sao,giờ tự dưng chạy đến đó và đứng như một thằng điên,Dịch Hoằng lắc đầu cười nhạo cho cái sự cố chấp không giải thích được.
Tàu đã sửa xong,chập tối anh có ra chạy thử thấy động cơ máy móc vẫn còn ổn,ngày mai sẽ chính thức đi làm.Chỉ là muốn nhìn Lâm Hạ cho thỏa nỗi nhớ nhung hằng đêm,để tự dặn lòng là hãy mạnh mẽ lên,cô đang rất hạnh phúc bên người con trai khác rồi. Nghe miệng người con gái ấy thốt lên hai tiếng “Dịch Hoằng”,tim anh như tan chảy sau những tháng ngày khổ cực dày vò.Bờ vai anh run run kìm nén sự kích động vui sướng muốn quay lại,anh cứ vô tình bước tiếp mà trong cổ họng là những tiếng nghẹn ngào.Ai bảo một thằng đàn ông không được khóc,một thằng giang hồ không được rơi nước mắt chứ.Cứ yêu đi rồi biết, khi cơn đau hành hạ đến không chịu nổi nước mắt sẽ chảy ra .
“Đại ca,anh đã ngủ chưa anh”,thằng Hiếu gõ cửa kêu cộc cộc
“Chưa,tao thấy bồn chồn trong người nên không ngủ được, mong là chuyến hàng ngày mai sẽ thuận lợi”,Dịch Hoẵng ngồi trên chiếc ghế gỗ ở bàn uống nước, anh lại đốt một điếu thuốc lá nữa. Chẳng biết ngày hôm nay đã hút bao nhiêu,chỉ biết rằng,gói thứ hai sắp hết rồi.
“Đại ca,đây là giấy tờ sang tên chủ chiếc thuyền em đã nhờ người làm cho anh,bây giờ nó thuộc quyền sở hữu của anh rồi,chỉ còn bằng lái thì em chưa làm xong,anh chịu khó vậy”
“Không sao,chúng mày đều là anh em tốt của tao,giúp tao như thế đã là tốt lắm rồi,tao không đòi hỏi gì nhiều nữa. Tiền chúng mày còn đủ tiêu không,nếu không thì tao có một số tiền trong ngân hàng nước ngoài,mai tao ủy quyền lại cho mày để mày làm gì thì dễ dàng mà rút”,Dịch Hoằng tay lướt điện thoại, mắt không nhìn thằng Hiếu nhưng miệng vẫn ra lời đề nghị.
Hiếu nhìn đại ca mà chẳng nói lên lời,anh từ lúc vướng phải tình yêu với cái cô Lâm Hạ đó thì thay đổi hoàn toàn thành một người khác.Trước kia bọn anh đã từng thề sẽ sát cánh bên nhau trên con đường máu tanh này đến hết đời, sống chết có nhau.Nhưng ai ngờ ông trời trêu ngươi,lúc nó biết đại ca đang yêu phải một cô gái là con của ông tham mưu Bộ quốc phòng thì sợ hãi.Có trời mới biết đại ca nó lại liều lĩnh đến như vậy,vậy mà chuyện tình cảm đấy cũng chỉ kéo dài trong một tháng.Hiếu cứ tưởng anh sẽ quay trở lại làm tên giang hồ khét tiếng ngày xưa,nhưng rồi ngày đó cũng đến,anh nói anh chán cuộc sống cứ phải đi đâm chém thuê này lắm rồi.
“Đại ca,tiền bọn em không có nhiều nhưng cỡ chục tỉ thì vẫn còn,đủ nuôi sống cho bọn em rồi. Tiền đấy là anh kiếm được do ngày xưa đi theo anh Thắng,bọn em làm gì mặt dày đến mức lấy tiền của anh mà ăn chơi “
“Tiền đó tao để đấy cũng chẳng làm gì tới,tiền lãi mẹ đẻ lãi con,gửi ở ngân hàng nước ngoài thì không sợ bị mất do phá sản.Ngày mai tao đi làm kia cũng có tiền rồi,chạy tàu không cố định một chỗ,có khi vào tận miền trung vài tháng.Tao làm cái lấy ủy quyền cho mày là người sở hữu nó ,giả sử tao có bị chém chết thì số tiền đó vẫn có người được hưởng “,Dịch Hoằng cầm miếng mít sấy trong cái túi trên mặt bàn bỏ vào miệng nhai tóp tép.
Thằng Hiếu biết mình chẳng còn lí do gì để cãi lại lời của đại ca,nó cũng không dám phản bác lại.Nghe nói ngày trước anh Dịch đi theo anh Thắng làm nghề cướp biển,vàng bạc châu báu của những người nước ngoài nhiều vô kể,cuộc sống cho bọn đàn em ở đất liền cũng từ đó mà khấm khá lên.Lần phát tài nhất là lần bọn hải tặc nước Anh chiếm được lô vũ khí siêu tối tân của người Nga trên biển Thái Bình Dương, lúc đó chẳng may gặp tàu của anh Dịch có hơn hai mươi người. Theo lệnh của anh Thắng,cả bọn sống chết cuối cùng cũng lấy được chiếc tàu đó,nhưng chỉ còn lại có ba người sống sót. Địa điểm giao hàng là Dimonica,số hàng trị giá năm tỷ đola mỹ.Thằng Khiêm vì nổi lòng tham với số tiền kiếm được mà lên dã tâm đâm anh Thắng bị thương, bị phiến quân Dimonica bắn chết trên đảo.Số tiền đó được chia lại mỗi người hai tỉ rưỡi ,anh Thắng đem lo cho hết đàn em của mình,đến bây giờ anh Dịch lại làm như thế tiếp.
“Anh Dịch,sáng mai em sẽ cho người đi ra chợ mua những thứ cần thiết cho anh,giống như tủ lạnh hay cái tivi,máy tính cho anh đỡ buồn những lúc trên tàu”
“Không cần,tao chỉ muốn bình thường như những người khác thôi,có cái cửa chắn nắng chắng mưa ấy làm lại cũng được,anh thấy nó cũ quá rồi .Được rồi,đi ngủ đi,cũng đã ba giờ sáng rồi, ngày mai sáu giờ anh phải ra tàu nhận hàng rồi khởi hành đi”.
Đêm cứ dài vô tận như thế,ở hai nơi,hai con người, hai trái tim đang vì nhau mà thổn thức.
   ***   ****fb Lê Tuyết*****  ****
Sáng hôm sau bảy giờ rồi Lâm Hạ vẫn còn ôm chặt Hàn Hiểu mà ngủ,do hai giờ sáng mới chợp mắt lên hậu quả bây giờ chính là đã gần trễ học mà không thấy ai có động tĩnh gì cả.Mẹ Trịnh Nhi lên phòng thì suýt chút nữa té ngửa với tư thế ngủ của hai cô con gái,thật là nếu người ngoài nhìn thấy họ sẽ phải thất vọng lắm,khi bề ngoài hai đứa sáng sủa mà lối sống lại bề bộn bê bối đến không còn gì để nói.
“Này,thế có dạy đi học không hai đứa,hơn bảy giờ rồi “
“Mẹ,để cho con ngủ chút nữa đi mẹ,con buồn ngủ lắm”,Lâm Hạ mè nheo quay người vào trong.
“Ngủ gì nữa hả,trễ học rồi đấy,mẹ còn phải đi làm nữa chứ,thế có chịu dậy không hả”
Hàn Hiểu như người điện dật,cô đạp chăn chạy thẳng vào nhà vệ sinh mà chẳng kịp chào hỏi mẹ Lâm.
Đến trường cũng chính là lúc chuông báo vào lớp học,Lâm Hạ cùng Hàn Hiểu lại có một cuộc chạy marathon cấp tốc trong hai phút leo được lên đến tầng ba,hai đứa nhìn nhau cười ha ha dưới cái nắng sớm của tháng chín và những giọt mồ hôi chảy vội.
“Hiểu, thật may là vẫn còn kịp,nếu không mình sẽ bị cô Dung mắng cho te tua không biết dấu mặt vào đâu luôn.Mà kì ghê,bà la sát ấy đã đến thời kì mãn kinh rồi mà vẫn không có lấy một mảnh tình vắt vai,thảo nào rất hay khó chịu với những sinh viên như bọn mình “,Lâm Hạ vừa lôi cuốn sách chính trị ra vừa nói thầm với Hàn Hiểu.
“Đừng có chê người quá sớm thế chứ,tôi sợ cậu sau này cũng chả khác gì bà ấy đâu.Mà tôi chẳng hiểu đầu bà chứa cái gì bên trong nữa,Hải Đăng tốt như thế mà lại không thèm để ý đến”
Lâm Hạ dừng động tác ghi chép lại,cô lôi từ trong cặp ra một chiếc sổ nhật kí,bàn tay vuốt vuốt vào hình ảnh người trên cuốn bìa,ánh mắt đượm buồn sâu thẳm không lối rẽ.
“ Không phải là tôi kiêu kì hay không chấp nhận tình cảm của anh Đăng,chỉ là trong tim đã có hình bóng của người con trai khác rồi thì làm sao có thể động tâm với ai nữa. Hiểu,đã hơn một tháng rồi,mình không được cùng anh ấy nói chuyện cho dù những lần vô tình gặp nhau rất nhiều.Mình cố chấp quá phải không, rõ ràng là tim còn yêu nhưng lại kiêu ngạo không chịu bắt chuyện trước “
Hàn Hiểu quay sang nhìn con bạn thân,cô không ngờ thì ra trong lòng Hạ vẫn còn chất chứa những kỉ niệm với tên giang hồ đó.Cứ nghĩ thời gian qua,cô ấy trở lại trạng thái bình thường rồi là đã buông bỏ được những điều ấy xuống, không nghĩ rằng tất cả chỉ là do Lâm Hạ che dấu quá tốt mà thôi.Cô cũng đã từng yêu, nhưng cái kiểu yêu không lối thoát, yêu bất chấp si mê như thế này thì chắc chỉ có Lâm Hạ.
“Lâm Hạ,mình đã nói... “
Hàn Hiểu chưa nói hết câu thì Lâm Hạ đã chặn ngang ý định khuyên nhủ của mình,nó lắc đầu tỏ ý không muốn nghe.Thì ra con người khi yêu rồi thì sẽ chẳng cần để ý đến đau khổ ra sao,để ý đến những cái nhìn xung quanh như thế nào,họ chỉ biết yêu và được yêu cho thỏa lòng.
“Hiểu,cậu không cần phải khuyên nhủ mình, mình tự biết nên làm gì mà.Chỉ là hôm qua mình nhìn thấy anh ấy nên cảm xúc lại dồn về thôi,không sao đâu.Chắc từ hôm nay chẳng còn những cuộc gặp gỡ tình cờ nữa .Vậy cũng tốt, chỉ cần anh ấy không làm công việc nguy hiểm kia nữa là mình đã bớt lo lắng cho anh hơn rồi “
“Cậu nói sao,anh ta không làm nghề kia nữa à”
“Ừ,hôm qua mình tình cờ gặp anh ấy ở quán phở,nghe anh ấy nói chuyện với đàn em của mình thì bây giờ đang đi tìm việc làm,nghe đâu là đi chở cát ở sông Hồng ấy”
Hàn Hiểu im lặng không nói gì,cô biết cho đến hiện tại thì có khuyên bảo gì thì Lâm Hạ cũng không nghe,thôi đành kệ cô ấy vậy.Hàn Thần hôm qua có gọi điện về cho cô bảo gửi lời xin lỗi đến Lâm Hạ,tuy anh ấy yêu Lâm Hạ thật nhưng một phút mù quáng mà đánh mất đi tình cảm hai mươi năm,thật sự thấy không thể chấp nhận được.
“Hạ,hôm qua anh Thần có gọi điện cho mình, cậu vẫn còn giận anh ấy sao.Mình biết anh ấy làm như thế là sai nhưng nể tình cảm của chúng ta từ thời thơ ấu đến giờ, cậu đừng chấp nhặt với anh ấy nữa “
Lâm Hạ lắc đầu,cô nở nụ cười tươi nhất có thể để trấn an nỗi lo lắng của Hàn Hiểu, cũng như đánh lạc hướng những suy nghĩ tiêu cực trong tâm trí của chính mình.
“Không có đâu,mình không có giận anh ấy nữa, thật ra nếu Hàn Thần không nói thì ba Lâm cũng sẽ sớm biết thôi.Hôm lâu mình có nghe ba đang theo dõi một tổ chức giang hồ buôn bán ma túy xuyên quốc gia ở khu phố cũ,lúc đấy cậu không biết mình đã sợ hãi như thế nào đâu.Mình cứ nghĩ người ba đang điều tra chính là Dịch Hoằng, trái tim như nhảy ra khỏi lồng ngực vậy”
“Lúc đó cậu biết không Hàn Hiểu, mình đã có cái suy nghĩ điên rồ là báo cho anh toàn bộ kế hoạch của ba đưa ra,nhưng đến phút chót mình lại không thể.Từ lúc đấy mình nhận ra rằng, tình cảm của mình dành cho anh ấy không thua kém gì với tình thương của mình với ba mẹ.Mình đã coi anh ấy trở thành một trong những người quan trọng nhất của cuộc sống này”
Lâm Hạ tâm sự hết những gì trong lòng ra cho Hàn Hiểu,người duy nhất có thể yên lặng mà ngồi im lắng nghe cô phàn nàn,cáu gắt và lải nhải.Cô biết con bé Hàn Hiểu này rất thương cô,cái tình thương của những đứa trẻ thiếu đi sự quan tâm từ nhỏ nương tựa vào nhau.
Nhớ lúc còn năm tuổi, đại viện chưa có những căn nhà cao tầng như bây giờ, chỉ là những căn nhà ngói cũ kĩ với tấm phi bờ rô xi măng đã mục.Mỗi khi trời nắng là nóng đến chảy cả mỡ,cô cùng Hàn Hiểu và Hàn Thần,cả ba đứa trẻ nắm tay nhau không rời đi ra gốc cây đa ở gần chiếc giếng ngồi cho mát,cùng nhau nướng những củ khoai ăn tòm tèm.Chính cái năm tuổi thơ ấy,cô gặp được một bé trai nheo nhóc nhặt ve chai ở đống rác cách khu đất đại viện không xa,mãi đến sau này Lâm Hạ mới biết, người đó chính là Dịch Hoằng của cô.
     ******   ****fb Lê Tuyết****  *****
Dịch Hoằng tỉnh dậy lúc sáu giờ, anh mặc một bộ quần áo lao động màu xanh,chân đi đôi giày ba ta vải,anh lên xe thằng Hiếu đi thẳng ra bến tàu lão Tài.Máy xúc đang xúc từng đống cát và đá xuống tàu,chuyến đi này thù lao anh nhận được là ba triệu,trong đó đã trừ đi tiền dầu máy,nếu công việc đều đặn thì bình quân mỗi tháng anh cũng được mười hai mười ba triệu.
“Tới rồi hả,sắp xong rồi, ngồi đợi lúc nữa thôi”,lão Tài sáng sớm đã dậy chỉ đạo cho công nhân làm việc.
“Dạ,ngày đầu tiên đi làm,không thể chậm chễ được, thưa chú”
Chuyến đi của Dịch Hoằng hôm nay là về khu Sông Luộc của tỉnh Thái Bình, ở đó nghe nói cũng có những ông chủ hút cát như lão Tài nhưng không được quy mô rộng lớn như Lão.Chuyến đi nếu suôn sẻ không gặp mưa bão thì có thể bốn ngày là quay trở về,nếu không thì sẽ lâu hơn.
“Được rồi, chúc cậu lên đường may mắn, à tôi quên,bà nhà tôi hôm nay đi chợ có mua mấy chục cân bí đao,cậu cầm lấy chục cân để mà ăn dần.Cuộc sống đi tàu vất vả nhưng cũng có cái hay của nó,mong cậu sớm thích ứng được nhé”,lão vỗ vai Dịch Hoằng, miệng thì gọi to bà vợ mang đồ ra.
Lão Tài không biết trước kia Dịch Hoằng cũng có một thời gian lênh đênh trên biển rộng,nên sợ anh chịu cực khổ,nhưng thật ra đối với anh mà nói,những cái gì cùng cực nhất trên đời này anh đều đã trải qua.Vẫy tay chào thằng Hiếu và mọi người, Dịch Hoằng cho tàu khởi động,tiếng động cơ phành phạch kêu lên,chiếc tàu đang dần chuyển đi trên mặt nước.
Căn phòng nhỏ trên tàu đã được thằng Hiếu cho người tu sửa lại,những chiếc cửa kính cũ kĩ giờ đã được thay bằng cái mới hơn,nền nhà cũng được sơn lại cho sáng sủa,cái bếp ga mini nhỏ đã bị nó ném đi từ lúc nào không biết. Chỉ trong có một ngày mà tiến độ sửa chữa cũng không tồi, đã có một góc nhỏ dành cho nhà bếp,chiếc tủ nhựa nhỏ nhỏ để đựng mấy bộ quần áo lao động.Con thuyền cứ đi thẳng theo hướng rẽ về sông luộc,Dịch Hoằng rít một hơi thuốc lá,anh thì thầm trong cổ họng “Lâm Hạ,anh nhớ em đến phát điên thật rồi “
Một ngày lênh đênh trên sông,Dịch Hoằng cũng đã quen được với mấy chủ tàu khác,bọn họ đều không phải người ở đây,mà là người miền Trung đi ra.Đi cùng với anh ra Thái Bình là một nhà ba người anh Lưu,cô con gái lớn năm nay mười bảy tuổi, hiện tại đã nghỉ học giúp ba mẹ.Anh Lưu là người Quảng Nam ra ngoài Hà Nội chạy tàu cát cũng đã được khoảng mười năm,mới đầu chỉ có mình anh phiêu bạt kiếm ăn ngoài này,nhưng cho đến năm kia,cô con gái lớn nghỉ học thì cả nhà đều chuyển ra đây.Cuộc sống của họ là những ngày lênh đênh trên mặt nước sông Hồng,đi hết tỉnh nọ đến tỉnh kia,cứ nghĩ cuộc sống sẽ bớt khó khăn hơn nhưng không phải như thế.Cả gia tài bán đi mới mua nổi con tàu này,công việc thì cạnh tranh,mấy ngày đầu còn bị bắt nạt,thu phí bảo kê của những tay giang hồ máu mặt,tiền không để ra được đồng nào.
Cô con gái của anh Lưu tên là Huyền,một cô gái có làn da rám nắng khỏe khoắn nhưng lại rất dễ thương.Cô bé từ khi nhìn thấy Dịch Hoằng thì trái tim đã đem lòng say nắng, nhưng con bé lại vô cùng biết điều, nó không hề lộ liễu nên không khiến cho người đối diện cảm thấy khó chịu.
Đem tối đã là tám giờ, Dịch Hoằng cho tàu đỗ sát cạnh tàu của anh Lưu, ngẩng cao đầu nhìn ánh trăng trên đầu mà thở dài.Một ngày mệt mỏi trôi qua,lúc này bụng cũng đã réo rắt kêu lên anh mới biết mình chưa có gì vào bụng.Đứng dậy đi vào trong để nấu cơm canh thì bên kia thuyền,tiếng con bé Huyền gọi vọng sang.
“Chú Dịch,ba cháu bảo cháu gọi chú sang ăn cơm”
“Thôi khỏi, cả nhà cứ ăn trước đi,chú còn bận công việc nên không sang được.Hôm nào rảnh chú sẽ mời gia đình một bữa, cháu bảo với ba vậy nhé”,nói rồi anh kéo cửa đi thẳng vào bên trong,bỏ mặc cái nhìn thắm thiết của cô gái mới lớn dành cho mình.
Chiếc điện thoại iPhone X của mình anh cũng đã để lại cho thằng Hiếu,Dịch Hoằng lôi chiếc 1280 ra,đã có mười cuộc gọi nhỡ từ lúc nào,nhưng cũng chẳng hiện số của ai kia.
“Đại ca,anh đã ăn tối chưa,công việc đã quen rồi chứ ạ”,giọng thằng Hiếu ở đầu dây bên kia.
“Ừ,cũng đã quen rồi, thích ứng được với cuộc sống tàu bè rồi. Thế chúng mày sao rồi, hoạt động vẫn tốt chứ hả”
“Dạ,đại ca,bọn em hôm nay chiếm được cảng Phà Đen rồi anh ạ,bọn thằng Hùng Sẹo nghe nói buôn hàng trắng nên bị công an tóm cổ luôn rồi anh.Haha,đời bọn nó cuối cùng cũng là trong bốn bức tường song sắt thôi”,thằng Hiếu phấn khởi ra mặt khoe chiến tích của mình.
Dịch Hoằng chỉ ậm ừ cho qua với câu chuyện về thằng Hùng Sẹo,từ trước anh đã biết nó theo lão Vương,làm con chó đi sau vẫy đuôi ăn được miếng thịt thì sướng. Lão cáo già đấy anh đoán không nhầm thì sẽ phủi tay sạch mối quan hệ của mình với thằng Sẹo,để nó tự mình gánh tội tất cả.Đây cũng là lý do anh luôn nhắc nhở bọn thằng Hiếu và Long không nên dính dáng gì với Lão.
“Ừ,chuyện này không sớm thì muộn sẽ bị bắt, thế nên tao vẫn luôn dặn dò chúng mày là đừng bao giờ sinh lòng tham mà đâm đầu vào những thứ cấm,bọn công an không dây được đâu”
Đang nói chuyện với Hiếu thì bên ngoài có tiếng người con gái gọi mình,Dịch Hoằng nhìn ra thì thấy Huyền đang đứng ở mũi tàu,trên tay con bé cầm nửa quả dưa hấu đang nhìn anh như chờ đợi.Dịch Hoằng không nói gì,tiếp tục với câu chuyện của mình.
“Đại ca,anh đang bận thì cứ làm nốt công việc của mình đi,em không làm phiền nữa. Thật ra cũng không có chuyện gì nghiêm trọng, em chỉ muốn gọi điện báo cho anh biết hôm nay chị dâu có đến tìm anh,gửi cho anh chút đồ “,từng lời của Hiếu như đánh thức con tim đang ngủ yên của Dịch Hoằng,anh siết chặt tay cầm chiếc điện thoại,một tay mở cửa đi ra ngoài mui tàu,nơi Huyền đang đứng.
Gật đầu với cô bé như chào hỏi, anh im lặng không nói gì cả,điếu thuốc lập lòe ánh đỏ trong đêm,mắt đảo qua người con gái mặc chiếc quần đùi áo hai dây trước mặt rồi quay đi chỗ khác.Gió hôm nay không lớn,nhưng qua điện thoại lại gây ra tiếng vù vù nghe thật khó khăn.
“ Ừ,cô ấy nói gì sao”,suy nghĩ một lúc lâu cuối cùng anh cũng chỉ có thể hỏi được một câu như thế.
“Đại ca,chị ấy có gửi cho anh một bộ quần áo mặc ở nhà,em đã cất đi cho anh rồi, bao giờ anh về thì lấy ra,muốn trả lại hay giữ thì tự anh làm đi,em không giúp được đâu.Với cả trông chị ấy không còn được tươi tắn như lúc vẫn còn yêu anh,em cảm thấy chị ấy có nỗi buồn gì khó nói lắm “,Hiếu lúc này lại trở thành một thằng đa sầu đa cảm mà miêu tả về Lâm Hạ với đại ca của mình.
“Ừ”
Điện thoại tắt đi,anh nghe thấy tiếng trống tim mình đập thình thịch,nó đang sợ hãi hay đang vui mừng anh cũng chẳng biết được nữa. Huyền ngồi xuống bên cạnh Dịch Hoằng, con bé định lên tiếng hỏi gì đó nhưng cuối cùng lại thôi.Nó biết là nó mới chỉ mười bảy tuổi, nhưng ở quê nó ở cái tuổi này đã sinh con đẻ cái được rồi, vậy mà anh lại chẳng nhìn cô lấy một làn.Nó cũng là đứa phổng phao,duyên dáng nếu không muốn nói là “ngọt”.Năm mười sáu tuổi nó bỏ học đi theo bạn bè lên thành phố kiếm việc làm,nhưng lại bị lừa vào quán hát,từ đó nó trở thành gái gọi có tiếng ở cái vùng đấy.
Đầu năm nay ba nó lôi nó về đi thuyền cùng với mình một phần là muốn nó đi xa tìm một tấm chồng, hai là để nó  tránh xa cái nơi ngục tối đó.Ngay từ lúc nhìn thấy Dịch Hoằng trong buồng tàu lái,nó đã đem lòng thích người con trai này mặc dù biết là rất khó anh sẽ chấp nhận quá khứ dơ bẩn của mình.
“Chú Dịch năm nay  nay bao nhiêu tuổi rồi ạ”
“Hai sáu rồi, già rồi “
“Chú Dịch,chú làm nghề lái tàu lâu chưa”,Huyền kiếm chủ đề để bắt chuyện, mặc dù khó chịu không muốn trả lời nhưng Dịch Hoằng cũng là vì nể ba cô bé mà không cáu gắt.
“Hôm nay mới làm ngày đầu tiên,thôi,muộn rồi, cháu trở về thuyền đi không ba mẹ lo,chú còn chưa tắm giặt gì cả,chú vào trước “,chốt cửa trong,Dịch Hoằng đi thẳng vào nhà tắm,bỏ lại ánh mắt si mê của cô bé mới lớn đằng sau.
  *****   ******fb Lê Tuyết*****  *****

  Tan học,Lâm Hạ đi xe về nhà thì vô tình dừng lại trước một shop quàn áo nam,cái bộ quần áo mặc ở nhà trên người con manacanh trông rất giản dị lại thoải mái,bất chợt trong đầu cô hiện lên hình ảnh của một người con trai,không biết anh mặc bộ này có đẹp không nữa.
“Chị ơi,cho em xem bộ quần áo này đi chị”,Lâm Hạ ngắm nghía một lúc,cô quyết định gọi nhân viên bán hàng của shop.
“Dạ,đây là sản phẩm mới nhất mùa hè năm nay của shop mới nhập về đó chị,hàng GUMAC chất liệu rất tốt thấm hút mồ hôi không gây bí bích.Xin hỏi chị muốn mua size nào ạ”,tiếng cô gái bán hàng vang lên đều đều.
“Ừm,cao mét tám năm,thân hình cân đối,không gầy không béo,chị xem size nào vừa thì lấy giúp em với “
“Vậy chị lấy size XL đi,vừa vặn lắm đấy,bộ sản phẩm này đang được cửa hàng bán với giá khuyến mãi 30%,tổng số tiền chỉ có sáu trăm nghìn thôi chị”
Lấy tiền trả cho nhân viên bán hàng,Lâm Hạ cho túi quần áo vào balo,cô đi thẳng về căn nhà bốn tầng ở khu phố cũ, đã một tháng cô không hề đi vào con đường này rồi.Dưới sân vẫn để đến chục chiếc ô tô đắt rẻ đều có,ngoài cổng là hai thằng xăm trổ đầy cánh tay,khuôn mặt không được cho là hiền lành nhìn cô dè chừng .Lúc này Lâm Hạ mới chú ý đến chiếc áo màu lính cô mặc trên người, thảo nào khiến bọn họ cảnh giác cũng phải thôi.Nuốt nước bọt,cô đánh liều hỏi một trong hai.
“Anh ơi, cho em hỏi Dịch Hoằng có ở nhà không “
Đúng lúc này Hiếu với Long từ cảng Phà Đen đi về, ánh mắt hai thằng sững sờ nhìn Lâm Hạ mà không biết nói gì,vẫn là thằng Long nhanh mồm nhanh mép chào hỏi.
“Chị dâu,chị đi đâu thế,đại ca không có ở đây chị ạ”
Lâm Hạ không tin quay ra hỏi lại “Sao cơ,anh ấy không ở đây thì bây giờ ở đâu”
“Chị không biết sao,anh Dịch nghỉ nghề bảo kê rồi, bây giờ anh làm lái tàu cát ở bãi sông Hồng đấy chị,hôm nay nghe nói là đi Thái Bình, chắc vài ngày nữa mới trở về được “
Lâm Hạ không biết phải giải thích tâm trạng của mình lúc này như thế nào,cái lúc mà cô chấp nhận bỏ xuống sự cố chấp và kiêu ngạo của mình để tìm đến anh thì lại không gặp người con trai đó,anh cách cô một khoảng không xa không gần nhưng cứ như cả địa cầu vậy.Lấy từ trong ba lô ra chiếc túi đồ vừa mới mua,Lâm Hạ đưa cho Hiếu.
“Em có mua cho anh Dịch Hoằng bộ quần áo lửng,anh giúp em đưa cho anh ấy nhé,cũng muộn rồi, em phải về đây”.
“Chị dâu,nếu chị thật lòng yêu đại ca thì xin chị đừng làm anh ấy khổ sở nữa.Vì chị mà anh Dịch đã rút khỏi giang hồ,tìm một công việc chân chính để làm rồi,anh ấy thật lòng rất là yêu chị đó”,thằng Hiếu quyết tâm nói ra rất cả những gì nó nghĩ trong lòng lúc này.
Lâm Hạ gật đầu không trả lời, cô ngồi lên chiếc xe đi thẳng vè nhà,bao cảm xúc ân hận cùng nhớ nhung ập tới, nói cô không yêu anh là sai,nói cô tàn nhẫn với anh cũng là sai,bởi vì khi tàn nhẫn với anh,là chính cô cũng tàn nhẫn với bản thân mình.

Bình luận truyện Chờ anh

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Lê Tuyết
đăng bởi Lê Tuyết

Theo dõi