Tùy Chỉnh
Đề cử
Chờ anh

Chờ anh

Chương 4

Lâm Hạ đứng bất động nhìn dõi theo cái bóng lưng của Dịch Hoằng,gì chứ,kiêu ngạo cái nỗi gì.Tưởng cô muốn tiếp xúc với hạng người như thế này lắm à.Nếu không phải anh ta cứu cô một mạng thì có chết cô cũng không thèm tới gần đâu.

Điện thoại trong túi quần reo lên,là của Hàn Hiểu gọi đến,Lâm Hạ nhấc máy nghe.

“alo,Hiểu à”

“Hạ...Hạ ơi...Cậu đang ở đâu thế”

“Mình ở bên ngoài sảnh chờ cậu,có gì không”

Đang nói chuyện dở thì điện thoại lại hết pin,đằng phía công ra vào lại tụ tập một đám đông đang to tỉẽng,Lâm Hạ giật mình nhìn hai bên căng thẳng. CÁI QUÁI gì đang xảy ra ở đây thế này,họ ngang nhiên cầm dao đứng hăm he nhau chốn công cộng,không coi công an và pháp luật ra gì à.

Một tiếng súng nổ ầm,Lâm Hạ giật mình đứng chân chân tại chỗ không nhúc nhích được,mắt nhìn trân trân vào hình ảnh Dịch Hoằng đang đánh nhau trong đám hỗn loạn,tay cầm tuýp vụt liên tục.Xã hội đen thật sao,cô cần phải chạy ngay đi khỏi chỗ này,càng xa càng tốt.

“Bắt con bé kia lại cho tao”

Một thằng con trai tóc vàng nhanh chóng kéo tay giữ chặt cô lại,Lâm Hạ vùng vằng không thể thoát nổi cách tay như thép ấy.

“Bỏ ra,tôi không biết các người là ai”

Thằng cầm đầu đi đến nâng khuôn mặt xinh đẹp cô lên mà cợt nhả.Tên này cùng lắm chỉ hơn ba mươi tuổi, nhưng trông bẩn thỉu ghê gớm,không được đẹp trai mà phong độ như ai kia.Lâm Hạ ngay lúc này đưa ánh mắt cầu cứu sang Dịch Hoằng,trong lòng thầm mắng tổ tông nhà tên bẩn thỉu này,nếu để cô thoát được, cô sẽ kêu ba xử lí hết đám côn đồ,lấy lại trật tự cho xã hội.

“Cô bé,anh cũng không định bắt em,chỉ tiếc là mắt em nhìn thấy những gì không nên thấy.Anh phải làm sao bây giờ đây”,vừa nói tên xấu xí vừa mơn trớn khuôn mặt cô.

“Bỏ ra,tôi không nhìn thấy gì hết.Buông tôi ra”

Lâm Hạ giương đôi mắt nhìn Dịch Hoằng, chỉ thấy người con trai đó mất trầm tư, mắt đỏ ngầu lên tiếng.

“Chuyện của tao và mày không liên quan đến ngươi con gái này. Mày thả cô ta ra”

trong đám hỗn loạn,tay cầm tuýp vụt liên tục.Xã hội đen thật sao,cô cần phải chạy ngay đi khỏi chỗ này,càng xa càng tốt.

“Bắt con bé kia lại cho tao”

Một thằng con trai tóc vàng nhanh chóng kéo tay giữ chặt cô lại,Lâm Hạ vùng vàng không thể thoát nổi cách tay như thép ấy.

“Bỏ ra,tôi không biết các người là ai”

Thằng cầm đầu đi đến nâng khuôn mặt xinh đẹp có lên mà cợt nhả.Tên này cùng lắm chỉ hơn ba mươi tuổi, nhưng trông bẩn thỉu ghê gớm,không được đẹp trai mà phong độ như ai kia.Lâm Hạ ngay lúc này đưa ánh mắt cầu cứu sang Dịch Hoằng,trong lòng thầm mắng tổ tông nhà tên kia,nếu để cô thoát được, cô sẽ kêu ba xử lí hết đám côn đồ này,lấy lại trật tự cho xã hội.

“Cô bé,anh cũng không định bắt em,Chỉ tiếc là mắt em nhìn thấy những gì không nên thấy.Anh phải làm sao bây giờ đây”,vừa nói tên xấu xí vừa mơn trớn khuôn mặt cô.

“Bỏ ra,tôi không nhìn thấy gì hết.Buông tôi ra”

Lâm Hạ giương đôi mắt nhìn Dịch Hoằng, chỉ thấy người con trai đó mất trầm tư,đỏ ngầu lên tiếng.

“Chuyện của tao và mày không liên quan đến ngươi con gái này. Mày thả cô ta ra"

Tên cầm đầu cười vang,nhìn Lâm Hạ rồi lại nhìn sang Dịch Hoằng đang đứng đầu cách bắn không xa,rít lên:

“Mày tướng tao ngu hả.Vừa nãy tao còn nhìn thấy chúng mày nói chuyện với nhau,giờ lại không quen biết “

“Mày nhìn lại người con gái kia xem,cô ta với tao có quan hệ gì.Mày không thả tao cũng không bận tâm”,nói rồi anh quay ngoắt lưng bỏ đi,để lại Lâm Hạ đằng sau đang bị chúng lôi xềnh xệch.

Bị nhét lên một chiếc SUV,Lâm Hạ sợ hãi nhìn những đám người phía trước. Lúc nãy mạnh miệng vì cô nghĩ tên kia sẽ cứu mình, ai ngờ hắn không những không màng tới mà còn phủi mông bỏ đi,để lại cô cho bọn cặn bã này.Lâm Hạ chợt cười nhạo bản thân ngu ngốc,bản thân Dịch Hoằng cũng là tên xã hội đen chuyên đi đâm chém thuê,khác gì bọn người này đâu.Đáng nhẽ ra cô không nên bắt chuyện với tên máu lạnh đó,thì bây giờ Lâm Hạ cô đã về nhà rồi. Điện thoại hết pin,lúc này cô thật sự rơi vào tuyệt vọng,mặc cho số phận định đoạt.Lòng kiêu ngạo cũng vì thế mà dập tắt.

Dịch Hoằng nhảy lên chiếc xe moto màu đen của mình mà lao vút đi,trong lòng tức vì phi vụ làm ăn bị phá đám.Người con gái kia cứ như âm hồn,hễ anh xuất hiện ở đâu thì đều thấy cô có mặt ở đó,cái duyên đưa đẩy cái phận.Bản thân anh không muốn lo chuyện bao đồng, nên mặc kệ Lâm Hạ có ra sao lúc này cũng không ảnh hưởng đến anh.

Nghĩ vậy nhưng đi đến ngã ba,anh lại hướng xe rẽ phải đi về phía tụ điểm của tên cầm đầu với tốc độ bàn thờ. Suy nghĩ cho cùng cô chỉ nói lời cảm ơn tới anh mà liên lụy, Dịch Hoằng cũng không phải máu lạnh đến mức bỏ mặc. Phanh két một tiếng xuống làn đường chặn trước đầu xe,Dịch Hoằng cởi bỏ mũ bảo hiểm đứng đó nhìn chiếc ô tô dừng lại.

“Mày muốn gì”,tên cầm đầu hỏi

“Tao muốn cô gái đó”

“Mày nghĩ tao sẽ đưa nó cho mày”

“Không đưa thì cướp,mày biết tính tao rồi đấy”

Lâm Hạ ngồi trong xe giật mình nhìn bóng đen phía trước, anh ta sao lại xuất hiện ở dây.Rõ ràng đã bỏ rơi cô,nhưng giờ lại đuổi theo,tưởng cô sẽ cảm động chắc.Miệng nói một lời nhưng trong lòng từ lúc nhìn thấy hình bóng đó, đã trở lên yên tâm,không còn sợ hãi.

Dịch Hoằng đấm cho tên cầm đầu một cú, từng cái giáng xuống nhĩmg chỗ hiểm cho đến khi hắn lả xuống mới đẩy sang một bên.Mở mạnh cửa xe,nhìn Lâm Hạ ngồi đó, anh chỉ liếc mắt không nói gì quay người đi về phía chiếc mô tô.

“Ê,anh định bỏ mặc tôi ở đây à”,đuổi theo Dịch Hoằng, Lâm Hạ hét lên.

“Chứ giờ cô muốn sao,tôi đã cứu có hai lần rồi đó”

“Ít ra anh phải đưa tôi về chứ”

Cầm chiếc mũ bảo hiểm đội lên đầu Lâm Hạ, Dịch Hoằng nhìn cô không chớp mắt.Cô gái này thật xinh đẹp, nhưng lại kiêu ngạo,làn da trắng như tuyết. Trống ngực đập bang bang,Dịch Hoằng quay mặt đi chỗ khác hắng giọng.

“Tự cài mũ đi,tôi đưa cô về”

Lâm Hạ ngước mắt nhìn anh,đôi mắt trong veo yên lặng như mặt sông phẳng lặng,tay không tự chủ vén sợi tóc lòa xòa trước mắt người con trai đó mà đánh giá.Cô rất muốn hỏi anh,anh là ai,anh thật ra làm nghề gì.Lúc này,trong đầu cô rất muốn biết những điều đó. Con người không phải sắt đá,cô cũng chỉ là con gái, mềm lòng trước người đã cứu mình là điều hiển nhiên.

“Anh tên gì,tôi là Lâm Hạ”
“Cô không cần biết tên tôi.Hôm nay là lần cuối cùng tôi giúp cô,cô là con gái không nên đi một mình ra ngoài “

Chiếc xe lao vun vút trên con đường hai bên toàn là cỏ lau.Đưa Lâm Hạ về khu đại viện của quân đội,Dịch Hoằng dừng xe,mắt nhìn thẳng vào những ngôi nhà đều có lính canh gác mà im lặng.

“Cảm ơn anh,tôi về đây”

Lâm Hạ đi vào trong nhà nặng trĩu lòng lại,lần đầu tiên cô muốn gần gũi một người mà người ta lại từ chối cô.Đã vậy lại còn không để cô vào mắt nữa chứ,kiêu căng hách dịch,chỉ muốn biết tên anh ta thôi mà.

Lại một đêm mất ngủ trong trằn trọc,Lâm Hạ cầm điện thoại lên mà nghịch nghịch facebook. Ánh mắt bỗng sáng bừng lên khi nhìn thấy hình ảnh Dịch Hoằng trên cái nick Máu.Ấn thêm bạn bè,không có người xác nhận..Vẫy tay,đã xem nhưng không trả lời.
“Này,anh add tôi đi,tôi là Lâm Hạ"
“Đã xem”
“Này này,đồ kiêu căng,Hứ”

Ném chiếc smartphone của mình sang một
bên,Lâm Hạ tức phồng má trợ mắt lên.Tên khốn này dám bơ cô,được,để đấy,cô cũng sẽ bơ lại hắn.
Dịch Hoằng lướt trên trang cá nhân của Lâm Hạ mà chăm chú nhìn,cô gái này thì ra là con ngoan trò giỏi. Cứ nhìn những thứ cô đăng lên mạng mà xem,những người khác thì son,mỹ phẩm,Lâm Hạ cứng ngắc toàn bản tin thời sự quân đội, bảo nhân dân,chiến dịch Đảng.Anh bỏ điện thoại xuống mà lắc đầu,cô ấy và anh không thể xuất hiện điều gì ngớ ngẩn được.Anh là tên cặn bã của xã hội,cô là người được giáo dục từ tế,bọn họ không giống nhau.

Sáng hôm sau là ngày chủ nhật,bản thân Lâm Hạ tự cho mình cái quyền được ngủ nướng. Nhưng đâu để như vậy,cô lại bị đánh thức bởi tiếng gọi của ba.

“Hạ,dậy đi con.Anh Hàn Thần của con về rồi kìa”

Chết tiệt,về thì về chứ sao,ngang nhiên sang đây phá vỡ giấc ngủ của người khác ,hay ho lắm à.Lâm Hạ lầm bầm làu bàu chùm kín đầu,giọng ngái ngủ.

“Kệ anh ta”

Hàn Thần nhìn người trước mặt lăn lộn mà phì cười, cũng đã hai mươi tuổi rồi chứ bé bỏng gì nữa đâu mà nhõng nhẽo ghê gớm thế hả.Anh đi học cả tháng vất và,may mắn lắm mới được về thì lại không muốn gần anh,con bé này càng lớn càng hư rồi. Kéo chăn ra khỏi người Lâm Hạ,Hàn Thần nói .

“Dậy đi Hạ,Anh dẫn em đi chơi “

“Em không đi”

Bỗng chuông điện thoại reo, Lâm Hạ quơ tay tìm tìm rồi ấn nút nghe,bên kia là giọng nói trầm thấp của một người đàn ông.

“Dậy chưa,nếu đây rồi thì cùng tôi đi ăn sáng”

Tiêu hóa hết những gì mình nghe thấy,Lâm Hạ ngồi bật dậy trước sự ngạc nhiên của Hàn Thần,mắt nhìn đi nhìn lại cuộc gọi mình vừa nghe,cuộc gọi messager của người đó.Chạy ù vào nhà tắm làm vệ sinh cá nhân,cô nói vọng ra ngoài

“Hôm nay em bận rồi, anh tự đi một mình đi”

Hàn Thần nhìn theo bóng lưng Lâm Hạ mà suy nghĩ,từ lúc nào con bé lại nghe điện thoại của người lạ,đã vậy lại còn là người đàn ông.Một người đàn ông quen qua mạng xã hội,hay là người con bé thích ngoài đời.

Lao xuống nhà,Lâm Hạ xin phép ba mẹ rồi ngồi lên chiếc xe đạp điện mà lao vun vút đi ra ngoài,hướng về đường phố cổ.Anh hẹn cô tại một quán bún chả có tiếng,đến nơi đã nhìn thấy hình ảnh bình dị của Dịch Hoằng đứng đó,tim Lâm Hạ rộn ràng. Lúc này cô không còn kì thị anh là một tên xã hội đen nữa, cũng không kì thị anh là kẻ của tệ nạn xã hội nữa, mà ngay lúc này đây,anh ở trong cô như một người bạn,một người bạn mới mà cô muốn hiểu rõ hơn.

Dịch Hoằng nhìn người con gái đang đi về phía mình, mái tóc dài tết từ trên đỉnh đầu xuống trông vô cùng nữ tính,vẫn luôn trung thành với quần jean áo sơ mi,nhìn năng động mà hồn nhiên. Cô là sinh viên đại học,học thức của cô cao hơn anh,địa vị trong xã hội cũng hơn anh,mặc dù đã nói là không muốn qua lại, nhưng chẳng hiểu sao lại làm không được.

“Anh đợi lâu chưa”

“Chưa,vừa mới đến. Vào đi”

Gọi hai xuất bún chả,Lâm Hạ ráo mắt nhìn xung quanh. Quán ăn này hôm nay đông lắm,phải chen mãi mới tìm được chỗ ngồi thì bàn bên cạnh có người con gái va phải khiến cô ngã chúi xuống, đau điếng. Đã thế lại còn không xin lồi,còn mắng cô nữa .
        Tác giả ---fb Lê Tuyết (Viết truyện)-----
“Này,mắt mù à mà không nhìn thấy người ta ngồi đây hả”

Lâm Hạ giương mắt nhìn chằm chằm người đẩy ngã cô mà không nói gì,nhìn cái cách ăn mặc là cô biết hạng người đó ra sao rồi.Việc phải cãi nhau với thành phần dân trí thấp như thế, chỉ làm cô hạ thấp bản thân mình, không quan tâm mới thể hiện sự khinh bỉ.

“Xin lỗi cô ấy”

Dịch Hoằng đỡ Lâm Hạ dậy,lấy ghế cho cô ngồi, ánh mắt lạnh lùng nhìn đám người bên cạnh. Cái ngã vừa rồi nói không đau thì không phải, chỉ là không nghiêm trọng lắm, cái anh muốn là lời xin lỗi kìa.

“Thằng kia,mày quát ai”

“Thôi bỏ đi,tôi không sao rồi. Mình kiếm chỗ khác ăn đi”,Lâm Hạ kéo cánh tay Dịch Hoằng

“Tao nói bạn gái mày đấy,mau xin lỗi cô gái của tao”,Dịch Hoằng nhả từng chữ

Kéo tay anh ra ngoài, Lâm Hạ sửng sốt nhìn đám người mười mấy thành viên đang ngồi trên những chiếc mô tô phân khối lớn,thấy Dịch Hoằng, một tên chạy xuống.

“Đại ca,anh không sao chứ "

“Ừ,không sao.Các chú ở đây chờ bọn kia ra,anh có việc đi trước “

Ném chiếc mũ bảo hiểm cho Lâm Hạ,Dịch Hoằng chờ có đi ra ngoại thành Hà Nội,hướng về con đường đê đi ra sông Hồng. Khói bụi mịt mù,gió thổi mạnh vù vù,đây là lần đầu tiên cô được đi xa đến thế.Trước kia,mọi quy củ của ba cô đều chấp hành,vậy mà bây giờ, cô đã biết nói dối, lại giao du với những người của dân xã hội.

Dẫn cô xuống chiếc tàu đồ ở cạnh bờ sông,Dịch Hoằng ngồi xuống chiếc ghế ở mui tàu,mắt nhìn về phía xa xăm,không khí im lặng đến lạ.

“Này,anh tên gì thế”

“Dịch Hoằng... “

“Cô không cần phải hỏi. Tôi là một kẻ chuyên đi bảo kê,nói trắng ra là xã hội đen.Tuy nhiên tôi không buôn hàng trắng,công việc của tôi là cho vay lãi”,Dịch Hoằng nói luôn khi Lâm Hạ định mở miệng.

“Tại sao anh không đi làm một công việc khác tốt hơn”

Dịch Hoằng nhìn vào đôi mắt Lâm Hạ,đôi tay vén những sợi tóc xõa xuống, ánh mắt trìu mến mà trong tim rộn ràng. Anh nhận ra,với người con gái này,cảm xúc thật lạ lẫm,ấm áp.

Lâm Hạ nhìn Dịch Hoằng bên cạnh,đôi mắt hổ phách anh u buồn chất chứa bao sầu muộn,thần bí đến mức cô chẳng đi sâu vào được. Cuộc sống của anh trước kia có phải vô cũng cùng cực nên mới đấy anh vào con đường máu me đó.Khác hẳn với cô,từ nhỏ đã được lớn lên trong sự sung sướng, sự đùm bọc của cha mẹ,khiến cô trở thành một người con gái kiêu ngạo.Nhớ lần đầu gặp anh,cô không để anh vào mắt,lần tiếp khi biết nghề nghiệp của Dịch Hoằng, cô khinh bỉ. Vậy mà số phận đong đưa,sau những lần vô tình gặp mặt, Lâm Hạ lại tò mò hứng thú với người con trai trước mặt này.

Cô tự hỏi bản thân mình rằng, thích một ai đó là có cảm giác như thế nào.Cô chỉ biết, cứ khi đầu óc thanh thản sau những giờ học mệt mỏi, thì cô lại nghĩ về Dịch Hoằng, nghĩ về con người anh,về cuộc sống của anh mà rạo rực. Cô muốn biết anh có hứng thú với cô không, có cảm giác đặc biệt gì với cô như cô có với anh không.

“Vậy cuộc sống của anh luôn rình rập những nguy hiểm,anh không sợ sao”

Dịch Hoằng ánh mắt ngạc nhiên nhìn Lâm Hạ,cô gái này là muốn tâm sự với anh sao,hay chỉ là một câu hỏi bâng quơ không cần thiết.Cô ấy là con gái của một trung tướng, tổng tham mưu quân đội,cô ấy lớn lên trong sự giáo dục nhà lính, còn anh ,chỉ là một thằng bé mồ côi lớn lên bằng cách sống ở đầu đường xó chợ của những khu phố dành cho kẻ bụi đời. Từ bé tí đã phải bán vé số, nhặt ve chai,làm những công việc cực khổ để có tiền, thấm thoắt hơn hai mươi năm, anh được như ngày hôm nay, anh đều không hối hận,cho đến khi gặp được Lâm Hạ.

Cô gái này là người vô tình coi anh là taxi,rồi cứ vậy những lần gặp nhau tình cờ,ra tay cứu cô,anh đã khắc sâu hình bóng mềm mại này.Cô xinh đẹp,thông minh mà kiêu căng ngạo mạn,cô khinh bỉ những người như anh,khinh bỉ những người thuộc dân xã hội.Với cô,những thành phần đó là người của tệ nạn,vô công rồi nghề, đua đòi.Tình cảm cứ lớn lên, nhưng Dịch Hoằng biết làm gì lúc này, chỉ biếng câm lặng mà chôn dấu tình cảm sai trái,kìm nén không cho bản thân trầm luân vào nó nữa.

“Mỗi người sinh ra đã được đặt sẵn tương lai, tôi không may mắn như cô,có một cuộc sống đầy đủ “

“Tôi xin lỗi, tôi không có ý đó”

Lâm Hạ lấy hết can đảm ngả đầu vào vai Dịch Hoằng, đôi tay cầm chặt lấy tay anh,im lặng ngồi đó không nói gì.Cô của lúc này,chỉ muốn bọn họ có không gian riêng, mặc kệ số phận, mặc kệ rào cản,chỉ cần giây phút rung động này thôi.

Dịch Hoằng bờ vai cứng đờ, mắt nhìn cô gái bên cạnh đang dựa vào người anh.Khoảnh khắc này,là khoảnh khắc anh chỉ dám nghĩ đến trong đầu thôi chứ không nghĩ nó sẽ thành hiện thực .Ôm cô vào lòng,anh hà hít hương thơm từ tóc,từ nước sả vải quần áo mà cô mặc.

“Lâm Hạ,một lúc thôi,chỉ một lúc thôi”

Bầu trời hôm nay không năng gắt,những cơn gió hiu hiu nhè nhẹ thổi bay tóc Lâm Hạ,cô ngồi đó, cùng anh,cùng với người mà cô khẳng định là đã rung động,nhìn về phía những con tàu đi qua đi lại.Từ nhỏ đến lớn, lần đầu tiên cô được đi ra bờ sông,lần đầu tiên nhìn thấy những con tàu chở cát,thì cô mới biết, cuộc sống của họ phải bươn chải bao nhiêu.

Dịch Hoằng ôm Lâm Hạ,ánh mắt nhìn cô trìu mến, ấm áp mà chứa chan tình cảm.Anh ước gì thời gian cứ ngưng đọng lại như vậy để anh cảm nhận được  hạnh phúc ngắn ngủi này,để biết được rằng đây là sự thật chứ chẳng phải mơ ,điện thoại Lâm Hạ reo lên,cô rời khỏi người anh nhấc máy,là Hàn Thần gọi đến.

“Bé Hạ,em đang ở đâu vậy”

“Em đang đi cùng bạn em,có chuyện gì sao”,Lâm Hạ ngước nhìn Dịch Hoằng, đôi tay vẫn cầm chặt.

“Chú Lâm bảo anh gọi điện cho em,nói hôm nay có bữa tiệc của hai nhà,em có về sớm không “

“Có,em sẽ về sớm..Thôi nhé”

Lâm Hạ buồn ra mặt, bây giờ cô phải về rồi, không biết khi nào mới gặp được anh,mới lại được cùng anh ra đây ngắm cuộc sống chân thực của người nông dân.Mọi người trên bãi vẫn ríu rít trò chuyện ,vụ thu hoạch ngô đang vào thời điểm rầm rộ,anh và cô,lạc lõng giữa thế giới của nhau..

“Em phải về rồi, mình cùng về anh nhé”

“Ừ,anh đưa em về.Về đến nhà nhớ gọi điện cho anh nhé.Đưa điện thoại đây”,Dịch Hoằng bấm vào máy cô số phone của mình, dắt có chạy trên con đường cỏ..

Về đến nhà là 10 giờ trưa, Lâm Hạ đón nhận ánh mắt nghiêm khắc của cha mình mà trong lòng chột
mắt nghiêm khắc của cha mình mà trong lòng chột dạ,đửng yên không nhúc nhích, mồ hôi toát lên tầng mỏng.

“Hạ,con vừa đi đâu về”,ba Lâm nghiêm giọng

“Ba,con vừa đi thư viên cùng bạn”

“Rầm”,Lâm Hạo đập tay xuống bản khiến Lâm Hạ giật mình, nhìn ba chăm chăm không hiểu “Ta hỏi lại con,con vừa đi cùng ai”.

“Con...con...”,Lâm Hạ ấp úng

“Giỏi lắm,bây giờ con lại biết nói đôi ba rồi hả.Ba nói cho con biết, cắt đứt quan hệ với thẳng đó cho ba”

“Ba,con không hiểu ba đang nói gì cả.Cắt đứt với ai..”,lấy lại bình tĩnh, Lâm Hạ nhìn ba mà cứng rắn cố chấp.

“Đừng để ba kêu công an sở gây nó,con biết tính ba rồi đấy.Quan hệ với ai không quan hệ,con lại qua lại với thắng đâm thuê chém mướn, con định phá hủy cuộc đời mình hả”
   ---Tác giả fb Lê Tuyết(Viết truyện) ----
Ba Lâm Hạo tức giận định dơ tay tát con gái,trong lòng là một trận cuồng phong dữ dội.Sáng nay,khi nghe thấy Hàn Thần kể về việc Lâm Hạ nghe điện thoại của một người trên mạng đã tức tốc chạy đi,ông đã không hài lòng với hành động đó.Cho đến khi biết về thông tin người mà con gái nhung nhớ, ông như ăn phải một đống ớt cay.Đường hoàng là con nhà gia thế,có giáo dục lại qua lại với một tên không nghề không nghiệp,chuyên đi bảo kê cho các vũ trường nhục dục,thứ hỏi nếu truyền ra ngoài mặt mũi ông và cái nhà này phải để ở đâu hả.

“Từ bây giờ, tịch thu điện thoại, cắt intemet,con yên phận học hành cho ba”

Lâm Hạ chảy nước mắt,khóc không thành tiếng. Biết trước rằng mình với anh là không thể nhưng vẫn cố chấp muốn cho được, để lúc này mới cảm nhận cái khó chịu ra sao.Tim nhói lên từng cái,cô biết làm gì bây giờ, Kết thúc ư,bọn họ vốn dĩ còn chưa có bắt đầu, cô và anh chưa ai thổ lộ.Nhưng ba nói là ba làm,nếu Lâm Hạ càng ương ngạnh, người chịu tội sẽ là Dịch Hoằng,anh sẽ bị công an điều tra, mọi hoạt động của anh đều là phạm pháp.

Điện thoại bị tịch thu,cuộc sống của Lâm Hạ mấy ngày nay vô cùng buồn bã,cô nhớ Dịch Hoằng cồn cào da diết, tình cảm cứ lớn dần lên theo năm tháng.Chỉ muốn lao ra ngoài, chạy đến nơi anh ở mà khóc,mà ôm anh,để cảm nhận được người con trai đó vẫn bình an vô sự,thì cho dù có ấm ức ra sao,cô vẫn chịu được.

Mẹ Lâm mở cửa nhìn con gái mà trong lòng xót xa,tại sao ông trời lại trớ trêu đến thế.Nhưng cho dù là có thương Lâm Hạ nhiều như thế nào,bà vẫn ủng hộ chồng về quyết định đó.Con bé xứng đáng được yêu thương và hưởng thụ những thứ tốt đẹp,chứ không phải bươn trải đầu đường với người kia.Cậu ta là một thành phần của dân xã hội,còn Lâm Hạ,là sự kết tinh của vợ chồng bà,lớn lên trong giáo dục hiện đại, làm sao có thể hợp nhau.Thằng bé Hàn Thần là người bà chọn,thì chỉ có nó,mới hợp với Lâm Hạ.

“Hạ,dậy đi con”

“Con mệt mỏi lắm, mẹ đừng làm phiền con”.

“Dậy đi,Hàn Thần cũng buồn vì con mà trở lại trường, con định ủ rũ đến bao giờ “

“Kệ anh ta,con không quan tâm đến kẻ lắm mồm ấy”

Hàn Hiểu gõ cửa thò đầu vào trong,thấy mẹ Lâm ngồi đây lắc đầu,cô chạy thẳng vào ngồi lên giường gọi Lâm Hạ.Nhưng con bé này thật khác,mới có vài ngày mà thay đổi đến lạ,đặc biệt khi nghe Hàn Thần nói Lâm Hạ yêu một tên dân xã hội đen,Hàn Hiểu như sét đét giữa trời quang.Cái quái gì đã xảy ra với con bé này thế,nó vốn dĩ là một đứa kiêu ngạo,khép kín,không tiếp xúc với ai,sao lại có thể làm ra chuyện tày đình như vậy.

Để hai đứa ngồi với nhau,mẹ Lâm đi ra ngoài sau khi nhận được điện thoại của thị ủy. Hàn Hiểu kéo chăn ra khỏi người Lâm Hạ,chất vẩn.

“ Sao lại yêu vậy,yêu từ bao giờ “

“Không biết,đến khi phát hiện thì yêu rồi “,Lâm Hạ giọng rầu rĩ không vui “Đây,điện thoại đãy.Gọi đi,không chủ Lâm về là chết cả lũ đấy”,Hàn Hiểu nhét vào tay có cái smartphone Iphone X .

Dầu chuông bên kia cử reo càng làm lòng cô nặng trĩu, đến cuộc thứ ba mới có người nhấc máy,nhưng là giọng nói mệt mỏi.

“Alo,ai vậy”

“Dịch Hoằng, là em”

“Lâm Hạ,em đang ở đâu.Mấy ngày nay anh gọi cho em không được “

“Ba biết chuyện của chúng ta rồi,em bị tịch thu điện thoại, không có cách nào liên hệ với anh được"

“Ừ,em không sao là anh yên tâm rồi. Rồi ba em tức giận lắm phải không.Đúng rồi, em đừng buồn  nhé,anh không sao cả.Nghe lời ba mẹ,chịu khó ăn uống cho mập lên,không được rầu rĩ không vui.Khi nào em đi học,anh sẽ tìm cách gặp em”

“Vâng,anh cũng vậy nhé,em cúp máy đây”

Dịch Hoằng nhìn chằm chằm vào điện thoại mà ôm mặt, ngay lúc này anh cần một ai đó để phát tiết hết ra ngoài những mệt mỏi và tức giận. Mấy ngày không liên hệ được với cô,anh cứ nghĩ vu vơ về chuyện hôm ở bãi,phải chăng đó chỉ là hành động cảm ơn nhất thời của Lâm Hạ.Nỗi nhớ cũng yêu thương ngày càng nhiều, Dịch Hoằng lấy can đảm đi đến khu đại viện nơi cô ở,chỉ mong được nhìn thấy người con gái đó. Nhưng gặp không gặp được, anh lại phải đối mặt với sự việc quản anh bảo kê có chứa chấp hàng trắng.Bị giam trong đồn công an lấy lời khai,trước khi được bảo lãnh ra ngoài, anh đã gặp một người đàn ông tên Lâm Hạo.

Ông ấy là ba của Lâm Hạ,một sĩ quan cấp tướng của nhà nước, khuôn mặt nghiêm nghị lạnh lùng nhìn anh từ trên xuống dưới.

“Cậu quen con gái tôi”

“Bọn cháu cũng được coi là bạn”,Dịch Hoằng nhìn ông trả lời.

“Tôi rất cảm kích cậu vì đã cứu con bé,nhưng trên cương vị là một người ba,tôi không đồng ý việc cậu qua lại với con gái tôi.Cho dù là bạn cũng không được “

“Cháu thật sự yêu thích em ãy,chú…”,chưa nói hết câu,ba Lâm đã chặn ngang

“Cậu là ai,con bé là ai,hai người khác biệt như thế nào cậu phải biết chứ. Cậu yêu con bé thì nên dành những điều tốt đẹp nhất cho nó,chứ không phải ôm khư khư cái mộng này.Cậu có bao giờ nghĩ đến nếu bạn bè Lâm Hạ biết được người yêu nó là một tên xã hội đen,nó sẽ nghĩ ra sao không”,ba Lâm nhìn thẳng Dịch Hoằng nghiêm nghị .

“Con bé lớn lên chưa bao giờ biết nói dối, vậy mà vì cậu,nó sẵn sàng nói đổi tất cả.Cậu đang hủy hoại đi tương lai của Lâm Hạ”

Đẩy ghế ra phía sau,ba Lâm đứng dậy quay người đi ra ngoài, bỏ Dịch Hoằng ngồi đó mà suy nghĩ tiêu cực không thôi.Ông ấy nói đúng, anh không xứng đáng với tình cảm của Lâm Hạ,anh chỉ là kẻ bần cùng của xã hội,rồi bạn bè và mọi người xung quanh cô sẽ nhìn có bằng ánh mắt như thế nào. Từ nhỏ anh đã lớn lên trong sự khinh bỉ của xã hội, nhỏ anh đã lớn lên trong sự khinh bí của xã hội, anh biết được cái cảm giác đó ra sao.Lâm Hạ với anh ,cho đến thời điểm hiện tại, tình cảm của cô còn chưa nhiều, khiến cô rời xa anh là điều dễ dàng. Chỉ là,anh không làm được điều đó, nghĩ đến việc xa cô,không gặp cô,trái tim anh rỉ máu đau đớn không thớ nổi.

Lâm Hạ giá điện thoại cho Hàn Hiểu,khuôn mặt đã không còn rầu tỉ như mấy ngày hôm trưởc,lúc này cô chỉ muốn nhanh thật nhanh đến ngày mai để được đi học,lúc đó cô sẽ gặp Dịch Hoằng. Sẽ nói với anh rằng cô không quan trọng anh là ai,không quan tâm anh làm gì,Lâm Hạ có chỉ muốn được ở bên anh mà thôi.

Hàn Hiểu nhìn cô bạn thân thay đổi tâm trạng,trong lòng thở dài ngao ngán mà chẳng biết khuyên Lâm Hạ ra sao.Việc Lâm Hạ yêu ba mẹ Lâm đều không cấm,chỉ có điều người này lại là một người không có gia thế trong sạch,đừng nói đến người lớn trong gia đình, ngay cả cô cũng không thể chấp nhận được điều này.

“Hạ,cậu xác định cậu yêu anh ta sao.Hay chỉ là cảm xúc nhất thời “

“Hiểu, mình yêu anh ấy.Thật đó, cậu không hiểu được đâu. Dịch Hoằng rất tốt với mình “

“Nhưng anh ta là một tên xã hội đen,cậu có biết như thế là cậu đang tự phá hủy tương lai của mình không hả"

Điện thoại của Hàn Thần,Hiểu liếc nhìn Lâm Hạ nhận máy,bên kia nói gì đó mà ánh mắt cô cứ nhìn Lâm Hạ chằm chặp.

“Hạ,cậu hãy suy nghĩ lại tất cả mọi chuyện. Mình chỉ muốn tốt cho cậu thôi,nếu cậu thật sự cảm thấy bên anh ta mà cậu cảm giác được hạnh phúc, mình sẽ che dấu giúp cậu “

“Hiểu,cậu thật tốt “

Cùng Lâm Hạ bước xuống tầng một,Hàn Hiểu chạy ù vào trong bếp ôm bả vai của mẹ Lâm mà nịnh nọt.

“Mẹ Lâm,hôm nay mẹ nấu món gì mà thơm thế”

“Ừ,mấy món bọn con thích ,hai đứa rửa mặt đi rồi ăn”

“Mẹ Lâm,ăn xong mẹ để con dân Hạ ra ngoài cho khuây khỏa nhé,có con bên cạnh,mẹ yên tâm đi”
“Ừ,hai đứa đi nhớ về sớm,không ba Lâm câu đó “
Lâm Hạ trong lòng sung sướng nhìn Hàn Hiểu biết ơn,vậy là cô có thể gặp Dịch Hoằng rồi.Không biết mấy ngày qua anh sống như thế nào,có vui vẻ không,có xung đột với những bè phái khác không. Cô còn muốn hỏi anh rằng anh có yêu cô không, nếu yêu, anh có thể bỏ đi được cuộc sống hiện tại không.Tìm một công việc phổ thông, anh làm một người lao động không dây vào pháp luật, có cũng có thể đường chính bên cạnh anh.
   Tác giả fb Lê Tuyết (Viết truyện)
_ _ .

Bình luận truyện Chờ anh

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Lê Tuyết
đăng bởi Lê Tuyết

Theo dõi