Tùy Chỉnh
Đề cử
Chờ anh

Chờ anh

Chương 5

Đi trên con đường dẫn ra khu phố cũ,Lâm Hạ ráo mắt nhìn từng tốp người xăm trổ đứng tụ tập ở lề đường,tim đập thinh thich sợ hãi .Lần trước khi vô tình chạy qua ,cô làm gì thấy ai đông như hôm nay,khu phố ngày sớm đó vắng lặng như tờ. Hàn Hiểu ngồi sau túm chặt lấy vạt áo Lâm Hạ,hỏi nhỏ.

“Hạ,cậu chắc là chỗ này sao”

“Ừm,mình đã nhìn Dịch Hoằng ở đây,cải nhà bốn tầng kia kìa”

Hàn Hiểu nhìn con bạn thân ngày càng thay đổi,muõn nói gì đó nhưng lại thôỉ.Chuyện giấu ba Lâm đưa Lâm Hạ tới nơi đây,Hàn Hiểu đã có phần hối hận trong lòng.Cứ nhìn những con người kia thì biết, túm năm tụm ba hút thuốc, người xăm trổ những hình thù kì quái,không biết Lâm Hạ yêu cái người tên Dịch Hoằng kia,rõt cuộc trông hắn ra làm sao.Chứ cái kiểu cà lơ phất phơ như thế này,thì cho dù cô ấy có ghét cô đi chăng nữa,cô cũng phải ngăn cản cho bằng được.

Lớn lên với nhau từ nhỏ,Lâm Hạ so với Hàn Hiểu thì phải chịu khuôn khổ hơn rất nhiều, nên tính cách có phần kiêu ngạo mà cứng ngắc.Chuyện để một ai đó lọt vào mắt xanh của cô ấy dường như là một điều gì đó ngạc nhiên lắm.Mổi khi Hàn Hiểu nhắc đến chuyện Lâm Hạ nên tìm bạn trai đi thì sẽ nhận được ngay cái cốc đầu hay một tràng sự giáo dục của Đảng. Lâm Hạ đã từng nói với Hàn Hiểu rằng, người mà cô ấy yêu sau này ít ra cũng phải là một công dân tốt, không được thành công như ba

Lâm thì chỉ ít ra cũng phải có được một công việc ổn định ,thu nhập đủ nuôi sống gia đình.

Hàn Thần anh trai cô đã ôm mộng với Lâm Hạ từ rất nhiều năm rồi, bản thân là em gái nhưng Hàn Hiểu không giúp được gì cho anh trai mình cả.Trong suy nghĩ của cô,việc anh Yêu Lâm Hạ là điều vô cùng hiển nhiên,Lâm Hạ xinh đẹp, giáo dục tốt, đặc biệt họ lại là thanh mai trúc mã.Từ ngày còn nhỏ,Lâm Hạ đã tỏ ra thông minh sắc sảo,ba mẹ Lâm và ba mẹ Hàn vẫn luôn ngầm ủng hộ cho mối quan hệ của cả hai,chỉ tiếc là Lâm Hạ không máy may để ý điều đó. Cô ấy chỉ coi Hàn Thần là anh trai của mình giống như Hàn Hiểu, còn chuyện tái hợp, đều bị Lâm Hạ vất ra phía sau bộ não Việc Hàn Thần mách nẻo ba Lâm chuyện Lâm Hạ yêu Dịch Hoàng, đã khiến cho Hàn Hiểu không đồng tình tí nào. Theo như cô,cảch làm của anh trai mình thật là ấu tn", không những không giải quyết được vấn đề gì, thậm chí còn đây khoảng cách bọn họ xa hơn. Sự thật đúng là như thế, bây giờ chỉ cần nghe đến tên của Hàn Thần thì y rằng Lâm Hạ hiện lên vẻ mặt không vui,ánh mắt thì tức giận.Nếu như anh ấy muốn tốt cho Lâm Hạ, thì việc đầu tiên là hãy giấu nhẹm nó đi mà từ từ khuyên bảo cô ấy.Việc Ba Lâm biết chuyện đã khiến Lâm Hạ thất vọng vô cùng với Hàn Thần, có lẽ một thời gian dài, họ chẳng thể nói chuyện được với nhau.

Lâm Hạ nhìn vào căn nhà bôn tầng cũ cách chỗ có đứng không xa,mắt đáo đác nhìn vào cái sân rộng thênh thang kia mà không thấy người. Cô không biết lúc này Dịch Hoàng có ở đây hay không, cũng không dám chắc nơi này có phải nơi anh sống, cô chỉ biết, ngoài khu phố cũ này,thì chẳng biết tìm anh ở đâu cả.

Chẳng hiểu từ bao giờ, cô lại yêu thương người

con trai ây,từ lúc anh cứu có lần thử hai,hay từ lúc có nhìn thấy ánh mắt hổ phách buồn sâu thẳm ấy. Từ nhỏ đến bây giờ, cô luôn là một người con gái hoàn hảọ trong mắt những ngươi ở khu đại viện, là trò giỏi trong mắt thầy cô.Lâm Hạ kiêu ngạo với những ai thấp kém hơn mình, không thích dao du kết bạn với những người khác. Bọn họ nói cô trầm tinh,tiểu thư, có không phủ nhận điều đó. Thật ra cô khẳng định những lời họ nói, vì người nào không hợp tính cách, cô sẽ không bao giờ nói chuyện. Đó chính là lý do vì sao từ bé đến lớn, Hàn Hiếu là người bạn duy nhất mà cô có,cô tin tưởng. Nhớ lại ngày đầu gặp Dịch Hoằng, cô khinh thường người như anh không công việc ổn định ,làm nghề phạm phap,thậm chỉ còn giễu cợt Ấy vậy mà anh chẳng để bụng những chuyện đó,cô gặp nạn,anh cửu,một lời cảm ơn cũng không cần.

Dịch Hoằng phớt lờ mọi cảm xúc của Lâm Hạ lúc đó, anh thậm chỉ nhìn còn không thèm nhìn, cô thì bản tính kiêu căng, nhưng gặp anh lại không làm gì được.Lúc đó Lâm Hạ mới biết cảm giác thất bại nó khó chịu đến nhường nào.

Mấy tên tóc vàng đứng chặn bước xe Lâm Hạ,măt nhìn vào hai người con gái trước mắt mà nghi hoặc,buông lời cợt nhả.Bàn tay chưa kịp vuốt lên tóc đã bị Lâm Hạ hất ra,ánh mắt khinh bỉ nhìn đám người đối diện. Cũng là dân xã hội, sao Dịch
Hoằng của cô lại trầm tĩnh, tỉ mỉ đến vậy, thật may mắn là anh không giống bọn loi choi này,nẽu không, có đánh chết cô cũng không thèm cho anh một cái liếc mắt.

Bị hất tay ra,tên tóc vàng tát bóp một cái vào mặt Lâm Hạ khiến cô cùng chiếc xe ngã xuống đổ rầm,một vệt xước dài trên cánh tay rướm máu.Hàn Hiểu ngồi sau có lực chống chân nên không bị sao cả,cô đỏ hoc mắt ôm bạn thân vào lòng, không biết làm gì lúc này. Hai đứa con gái chân yếu tay mềm xuất hiện ở khu phố bụi đời, chỉ làm mồi cho bọn không bằng con vật kia.

Một chiếc mô tô đi lướt qua rồi dừng lại, bước xuống là một chàng Trai trẻ chỉ tầm hai mươi năm tuổi, khuôn mặt không được cho là đẹp trai lắm nhưng nam tỉnh. Hắn nhìn chăm chăm vào Lâm Hạ,lại nhìn sang tên tóc vàng đang cúi đầu run lấy bẩy,sau đó quay sang tên đi cũng nói.

“Về xướng gọi anh Dịch ra đây,nói với anh ấy,cô gái hôm nọ đi cùng đến tìm”

Lâm Hạ cắn chặt răng chịu dụng, có không cho giọt nước mắt tràn xuống. Lần đầu tiên cô bị người khác đánh, đánh một cái đau điếng.. cô nhận ra mình lại yếu đuổi đến vậy. Cô chỉ muốn tìm anh,nhưng tìm không được, lại gây họa chuốc rắc rối về mình.

Dịch Hoằng đang ngồi trong phòng suy nghĩ về mọi lời nói của ba Lâm,trái tim đau một cách khó thớ.Suõt ba ngày trong trại giam, là ba ngày anh lo sợ cho người con gái ấy, nếu cô biết được việc anh làm, cô có còn dám gần anh nữa hay không .Dịch Hoằng chằng mong điều gì xa vời hơn cả, chỉ duy nhất một điều, là mong ông trời đừng mang Lâm Hạ đi xa anh quá. Chỉ cần để anh biết, cô và anh vẫn cùng nhau chung sống dưới một thành phố, là đã toại nguyện cho giấc mộng nhỏ nhoi của anh lắm rồi. Anh vẫn biết mình chẳng xứng đáng được yêu thương, nhưng vẫn cố chấp hi vọng điều gì đó kì tích. Đã nhiều lúc suy nghĩ ích kỉ hiện lên trong đầu, nếu Lâm Hạ yêu anh,Dịch Hoằng sẵn sàng bỏ đi tất cả mọi thứ, dân cô đi một nơi thật xa,không ai biết bọn họ là ai,không ai làm phiền.

Dịch Hoằng từ nhỏ sống trong khổ cực đã quen,việc yêu thích một người con gái đối với anh là chuyện hệ trọng.Anh sợ không người con gái nào có thể chấp nhận được một người như anh,sợ bọn họ khinh bỉ anh nghèo túng.Cuộc đời anh bây giờ,
những người được coi là người thân là bọn đàn em chung thành cùng nhau sinh tử,nguy hiểm tranh chấp rình rập. Bọn họ là những đứa trẻ lang thang cùng nhau lớn lên,tình cảm không chỉ nói thân thiết là đủ.

Tiếng gõ cửa cộc cộc vang lên,Dịch Hoằng thoát khỏi suy nghĩ vẩn vơ,mở cửa thì thấy thằng Long mồ hôi nhẽ nhại,thớ dốc.

“Anh Dịch…Anh Hiếu bảo em về báo với anh có cô gái hôm trước đi cùng anh đến tìm”

“Cái gì,cô ấy ở đâu”

“Ở đầu khu phố,chỉ có điều..Hình như bị bọn loi choi kia đánh…”

Chưa kịp nói xong đã thấy một cái bóng vèo ra khỏi cửa,tên Long hấp tấp chạy theo sau.Theo như anh biết thì cô gái đó là cô gái đầu tiên anh Dịch tiếp xúc và quan tâm,thật không ngờ lại có thẳng có mắt như mù trêu ghẹo vào.Bọn anh đã chứng kiến nhiều lần anh Dịch tức giận,thật sự lúc đó trông a ấy không khác gì diêm la đòi mạng.

Dịch Hoằng tất tả chạy thật nhanh ra đầu phố, đập vào mắt anh là hình ảnh Lâm Hạ ngồi hệt dưới đãt,khuỷu tay rách một đường dài,mả đó ửng hẳn lên năm đầu ngón tay rõ rệt. Ôm chặt cô vào lòng,anh đau đớn đưa những ngón tay thô ráp chạm vào mả,khiến cô rụt lại vì dau.Anh thương cô còn không hết, thế mà có kẻ dám làm như vậy với cô,Dịch Hoằng mắt đỏ ngầu tức giận,hét lên.

“Thằng nào làm,bước ra đây”

Bọn loi nhoi đưa mắt nhìn nhau, thằng nào thẳng đó mặt cắt không còn giọt máu,trong lòng thầm giật mình vì vừa nãy không tham gia vào cuộc trêu ghẹo đó.Thằng tóc vàng run rẩy không dám nhìn lên,Dịch Hoằng túm cổ nó,từng cú đấm cư thi nhau giáng xuống, cho đến khi khuôn mặt toàn là máu me mới dùng lại.

“Thằng Long,chặt cái tay nó cho anh”

Lâm Hạ sợ hãi trợn trừng mắt nhìn Dịch Hoằng, chuyện xảy ra cũng đã xảy ra rồi, đành hả giận cũng đã đánh,cô không muốn anh làm cái chuyện phi pháp đó.Dầu biết đó là luật giang hồ, nhưng bản thân từ nhỏ luôn đề cao pháp luật, Lâm Hạ gân tay Dịch Hoằng

“Đừng anh,đừng làm như thế. Em không sao rồi “

Dịch Hoằng quay qua nhìn cô,bẽ xóc Lâm Hạ đi về phía căn nhà bốn tầng,bỏ lại Hàn Hiểu suốt từ nãy đến giờ đứng đó tiêu hóa hết mọi hành động vưa nãy,trong đầu nghĩ thật đáng sợ. Giống như Lâm Hạ ,Hàn Hiếu chưa bao giờ tiếp xúc vơi xã hội den,chỉ cần nghe đến thôi là cô đã run lấy bẩy rồi. Nghĩ đi cũng phải nghĩ lại,một đất nước đông dân số như thế, bao tệ nạn xảy ra,pháp luật không thế nào quản lý hết được. Từ đó mới sinh ra những cái tên,cải nhóm được gọi là “giang hồ”,bọn họ làm ăn theo luật bọn họ tự đặt ra, tuy nhiên, không được phạm pháp nghiêm trọng,không buôn hàng cấm, không giết người…

Đội khi có những vụ việc pháp luật họ chẳng thể làm nổi, thì lúc đó giang hồ sẽ ra tay.Hàn hiểu đã từng chứng kiến một vụ việc có thật, có sự hợp tác của hai bên,cho nên suy cho cùng cô cũng không kì thị bọn họ cho lắm.Khi nhà nước cần giải tỏa hết những lò gạch được xây thủ công,khói làm ô nhiễm môi trường, làm cho cây trồng chết hết, nhưng vì số đông và người dân ngang bướng, phía công an đành tìm sự giúp đỡ của xã hội đen.Mà con người thật lạ,họ có thể không sợ pháp luật, nhưng lại vô cũng sợ giang hồ.

Hàn Hiểu quay sang nhìn người thanh niên trai trẻ hồi nãy,hỏi:

“Bọn họ đi đâu vậy”

“Cô là bạn của cô ấy à”

“Tôi không là bạn thì sao tôi đi cùng Lâm Hạ đến đây làm gì. Hỏi ngớ ngẩn “

Hiếu nhếch mép cười giễu cợt nhìn Hàn Hiểu, không nói gì đi về phía lúc nãy Lâm Hạ bị bể đi,đẽ có đăng sau vừa dắt xe vừa chạy.Khõn nạn tên giang hồ đáng ghét, bà đây nếu không phải còn đợi Lâm Hạ,hắn tưởng rằng được nói chuyện với cô sao.Hàn Hiểu cô tuy không được xinh đẹp và tài năng như Lâm Hạ,nhưng ít ra ở trong khu đại viện có cũng thuộc vào danh sách con ngoan,người người ngưỡng mộ.

Dịch Hoằng bế Lâm Hạ lên phòng anh,ánh mắt xót xa nhìn cánh tay trắng nôn bây giờ có một vết thương dài mà đau lòng.Cầm thuốc sát trùng và bông y tế, Dịch Hoằng cẩn thận lau đi vết máu đã khô đọng,lau đến đãu,Lâm Hạ nhíu mày rụt lại đến đó. Cô gái này không giống anh,làm sao có thể chịu đựng được cải đau khi bị thương. Dù gì Lâm Hạ cũng là con gái,!àn da mỏng manh trắng muốt khiến Dịch Hoằng sao lòng.Trên người anh vô số những vết chém,vẽt sẹo dài chằng chịt,nhưng anh không hề cảm thấy đau,không hề có cảm giác.

Cuộc sống của anh gắn liền vơi những cuộc đụng độ tranh dành,bản thân là đại ca,khi đàn em gặp nguy hiểm cũng là anh đứng ra giải quyết.

Lâm Hạ nhìn từng cử chỉ của anh,cái cách anh chăm sóc vết thương cho mình khiến lòng cô ấm áp.Ai nói xã hội đen đều máu lạnh, ai nói xã hội đen đều vô tình, tất cả đều là xảo trá.Dịch Hoằng của cô là một người đàn ông chu đáo như ba Lâm vậy, không những thế, anh còn nâng niu yêu chiều có hết mức. Bàn tay màu đồng với những khớp tay hiện rõ, Lâm Hạ mường tưởng trong đầu sẽ có cảm giác như thế nào khi anh dùng nó yêu thương trên từng tác da thịt của cô.Nghĩ đến đó khuôn mặt có đó bừng,thầm mắng bản thân thật hư đốn,chưa gì đã toàn suy nghĩ tiêu cực rồi.Nẽu để Dịch Hoằng biết được, có độn thổ xuống đất có cũng không lấy được trong sạch.

“Có đau không em”,Dịch Hoằng đưa tay vén sợi tóc rũ xuống của Lâm Hạ,xoa đôi mà bị tát đến sưng vù “Em không sao,có anh ở đây rồi, em không đau”

Dịch Hoằng ôm cô ngồi trên giường, mắt nhắm lại gục vào vai cô. Đã ba đêm không ngủ, anh rất mệt mỏi, chỉ muốn ngả lưng xuống nhưng lại sợ hành động đó của mình khiến có nổi giận. Anh hiểu tính cách Lâm Hạ được vài phần, cô bé này sống theo cách sóng truyền thông của phụ nữ cổ xưa,không thích những hành động táo bạo.Dịch Hoằng không hối hận cho quyết định của mình anh vẫn muốn thử cùng cô yêu thương, cùng có đối mặt với những sóng gió cuộc tình này.

“Lâm Hạ,anh yêu em rồi.. Em có thích anh không Lâm Hạ quay lại đối diện với Dịch Hoằng, hai tay áp vào khuôn mặt nam tỉnh ăy,mắt nhìn anh tràn đầy hạnh phúc. Là cô không có nghe lầm,anh nói anh yêu cô,anh hỏi cô có yêu anh không. Tất nhiên là có yêu rồi, nếu không yêu anh,việc gì cô phải trốn chạy ba mẹ đi tìm anh,việc gì cô phải rầu rĩ không vui trong những ngày không được nói chuyện.

Thì ra tỉnh yêu lại kì diệu đến vậy, nó có thể thay đổi một người cứng ngắc như Lâm Hạ trờ thành một cô gái biết yêu thương và nhõng nhẽo. Với Dịch Hoằng, tình cảm có dành cho anh nó khó diễn tả đến vô cùng. Cô nghĩ lại những lời của ba Lâm, nhìn những việc anh làm, Lâm Hạ lo sợ cho tương lai của hai người. Ba Lâm là một người trung thành với Đảng và nhà nước, việc bao che cho người khác làm trái pháp luật là chưa bao giờ xảy ra.Nếu thật sự muốn cùng cô tiếp tục phát triển xa hơn nữa, liệu Dịch Hoằng có thế buông bỏ xuống cái vị trí đang ngồi không?

“Anh Dịch Hoằng, em nhận ra em thích anh từ lúc nào không biết nữa rồi. Bây giờ xa anh là chỗ tim này khó chịu lắm “

“Anh cũng thể, xa Lâm Hạ mấy ngày anh mới hiểu được cảm giác của mình. Thật khó chịu,nhớ nhung đến điên cuồng “

“Anh,em có chuyện muốn nói.. “,Lâm Hạ nằm sát vào lòng anh,ngón tay về những hình thù kì lạ lên ảo “ Ba em là một sĩ quan quân đội, anh biết không

Dịch Hoằng cầm lấy bàn tay nhỏ nhắn xinh xắn kia,từng ngón tay đều bị anh cắn cắn đến nhật “Ừ,anh biết “

Lâm Hạ ngồi bật dặy,ngạc nhiên “Sao anh

biết ,em đã nói đâu “

Gõ vào trán cô,Dịch Hoằng bật cười “Đồ ngốc,hai lần anh đưa em về khu đại viện quân đội, sao anh lại không đoàn ra được,phải không“

Dịch Hoằng sợ Lâm Hạ phát hiện ra chuyện ba Lâm đã tìm đến anh,cõ tỏ ra thản nhiên mà trả lời, nhưng trong lòng lại buồn bã.

“Anh,em không quan tâm đến quá khứ của anh,nhưng hiện tại anh xác định yêu em rồi, anh bỏ nghề này đi.Tìm một công việc phổ thông,]àm ăn chân chính, được không “

Dịch Hoằng cúi đầu không nói gì,anh hiểu được suy nghĩ của cô lúc này chứ, chỉ là buông bỏ tất cả, buông bỏ những thắng anh em xương máu của mình, anh không nỡ.Một bên là người anh yêu,một bên là những thành viên gần như là gia đình, anh phải chọn ai,phải làm như thể nào. Cuộc sống của anh từ khi mười sáu tuổi cho đến hiện tại là đi thu phí bảo kê,là canh trừng sòng bạc,cầm đồ ..Cuộc sống nuôi đủ bọn họ những bữa ăn được kiếm từ những việc làm phi pháp,nhưng nếu không làm nghề đó, thì phải làm gì đây.Trong cái xã hội cần tiền và bằng cấp, có công việc gì cho một thằng chưa học hết cấp hai như anh làm không? Cho dù có,tiền lương có đủ để anh sống được trong sung túc…không túng thiếu.
Anh đề cao giá trị của đồng tiền, anh trân trọng những gì mình làm ra.Cho đến khi gặp cô,anh thấy mọi thứ mình có được thật vô nghĩa..

Bình luận truyện Chờ anh

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Lê Tuyết
đăng bởi Lê Tuyết

Theo dõi