Tùy Chỉnh
Đề cử
Chờ anh

Chờ anh

Chương 7

Lâm Hạ cùng Hàn Hiểu dắt xe ra về thì bất ngờ thấy Đăng cùng mấy cảnh sát đang ngồi trong quán trà sữa, vốn theo phép lịch sự cô nên vào hỏi thăm thì đúng hơn,nhưng ngước nhìn đồng hồ đã là quá trưa,cô lúc này thật sự rất đói,chỉ muốn nhanh về nhà ăn cơm.Hai đứa ngồi trên chiếc xe đạp điện quen thuộc trở về đại viện thì bị mấy chiếc xe máy đi lượn lách đánh võng ép sát vào lề đường,bước xuống là bốn,năm thằng săm trổ cầm tuýp và mã tấu,khuôn mặt dữ dằn đến đáng sợ.Thằng cầm đầu có vẻ được coi là đại ca đánh giá nhìn Lâm Hạ từ trên xuống dưới, xong mắt lại nhìn vào tấm ảnh cầm lên tay,nó hất cằm hỏi cô.
“Mày là con bé đi cùng với thằng Dịch,đại ca thằng Hiếu,đúng không?”
Lâm Hạ giật thót mình nắm chặt tay Hàn Hiểu,mồ hôi túa ra nhớp nháp,trống ngực đập bang bang trong sợ hãi nhưng vẫn cố giữ lại bình tĩnh nhất để cầm cự và đánh lừa được bọn này.Nếu cô không nhầm thì bọn nó chính là người đã xung đột với Dịch Hoằng hôm party bị cô trông thấy.
“Không có,chúng tôi không quen ai hết,chắc anh nhận nhầm người rồi. Bọn tôi học trường quân đội,sao có thể giao du được với cái anh Dịch gì đó chứ.Anh có nhầm lẫn tôi với ai không?”
Thằng cầm đầu tóc vàng vẻ bán tín bán nghi trước câu nói của Lâm Hạ,hắn quay sang thằng đàn em bên cạnh ghé tai nói nhỏ điều gì đó,xong xuôi nó cầm chiếc tuýp gõ vào đầu xe đạp điện của cô kêu choang một cái,vỡ luôn cái đầu lái rồi còn đâu.Hàn Hiểu và Lâm Hạ nuốt nước bọt ừng ực,nơi này là con đường cánh đồng vắng vẻ,với lại bây giờ đã là mười một giờ trưa,người qua lại không có ai,hai cô gái chân yếu tay mềm bị một đám giang hồ chặn lại,không biết phải giải thích nỗi sợ này sao nữa .
“Con khốn,mày định qua mặt tao à,mày gọi cho thằng Dịch đến đây,kêu nó tới một mình, nếu không, tao cho người xử lí con bạn mày đấy”,hắn hất cằm ra lệnh cho thằng đàn em giữ chặt Hàn Hiểu lôi ra một góc,Lâm Hạ đỏ mắt như sắp khóc,không biết lên làm gì ngay lúc này.
  Hải Đăng sáng nay đang ngồi trong cục phân loại các vụ án hồ sơ thì nhận được một cuộc gọi vào điện thoại nóng của phòng cảnh sát hình sự, anh nhấc máy lên nghe thì chỉ thấy bên kia báo rằng có một nhóm xã hội đen đang săn lùng cô gái tên Lâm Hạ.Đăng nhíu mày cứ nghĩ đây lại là một cuộc gọi trêu đùa của những nhóm người vô công rồi nghề nên hỏi lại cho kĩ càng,bởi vì  nhiều lúc phòng toàn nhận được những cuộc gọi mạo danh.Thông tin họ cung cấp là con gái của trung tướng quân đội Lâm Hạo đang bị xã hội đen tìm ráo riết, anh nắm chặt tay khiến khớp xương kêu rắc rắc.Cô gái ấy anh đã từng gặp, mỏng manh kiêu ngạo,sao lại có thù oán gì với giang hồ như thế.
Ngồi ở quán trà sữa, Hải Đăng nhìn thấy cô cùng một cô gái khác ra về sau khi tan học,đằng sau đúng thật là có ba chiếc xe máy khả nghi cứ lượn đi lượn lại.Vội vàng đứng dậy trả tiền nước, anh sốt ruột vì quán hơi đông nên thanh toán chậm chạp,đến lúc đuổi theo thì đã mất dấu không biết đi đường nào,vì ở đó là ngã tư,cả ba lối đều vắng vẻ.Đấm một cú đấm mạnh vào yên xe,anh chửi thề,tay lôi điện thoại ra gọi về cho đội trinh sát.
“Sao,mày tính lì với tao hả,thằng Ba,xé áo nó cho tao”,thằng cầm đầu lên tiếng ra lệnh cho đàn em.
“Đừng mà,đừng,tôi gọi,tôi gọi là được chứ gì,anh không cần phải làm như thế với bạn tôi,cô ấy không hề biết Dịch Hoằng là ai hết”,Lâm Hạ tay run run bấm số điện thoại cho anh,nước mắt sợ hãi đã thi nhau chảy xuống
Dịch Hoằng đang ngồi ngắm nghía chiếc mã tấu thì có chuông điện thoại reo, anh cầm lên thì thấy số của Lâm Hạ,mỉm cười bắt máy.
“Alo,bé Hạ à,anh nghe này”
“Dịch Hoằng... “,Lâm Hạ giọng nức nở chỉ kịp gọi tên anh thì điện thoại bị giật đi,thằng cầm đầu vứt điếu thuốc lá xuống đất,nó lấy mũi giày ba ta đã cũ kĩ đi trên chân di di mấy phát,cầm lên nói.
“Thằng Dịch,cuối cùng cũng tìm được mày,mày trốn giỏi thật ấy, tiếc là giờ tao nghĩ mày lên đến đây gặp bọn tao,nếu không cô em hàng của mày không biết sẽ như thế nào đâu”.
Dịch Hoằng đứng bật dậy trong tức giận phẫn nộ và lo lắng, anh nhìn sang thằng Hiếu rồi lại nhìn đi chỗ khác,khuôn mặt lúc này trông thật đáng sợ,anh rít lên trong điện thoại.
“Mày đang ở đâu,mày muốn gì,tao cấm mày đụng vào một sợi tóc của cô ấy "
Thằng cầm đầu cười haha như một tên thần kinh,nó đưa tay vụt thêm phát nữa vào chiếc xe đạp điện của Lâm Hạ kêu choang một tiếng để dọa kẻ đang nghe điện thoại.
“Mày làm gì với đại ca tao thì mày phải biết chứ,hay có hàng ngon thì quên đi nhanh thế hả.Tao cho mày ba mươi phút đến đoạn con đường cánh đồng ở khu giải tỏa,nhớ là chỉ được đến một mình, không thì mày biết rồi đấy,mấy thằng đàn em tao dạo này hơi bị đói”
“Thằng khốn,mày đứng im chờ tao,tao sẽ tới “,Dịch Hoằng cầm chặt điện thoại trong tay đi thẳng ra ngoài,thằng Hiếu chạy theo sau giữ tay anh kéo lại hỏi dồn dập.
“Đại ca,anh đi đâu thế,đi một mình nguy hiểm lắm, để em kêu bọn đàn em đi cùng anh cho an toàn.Đám thằng Hùng sẹo này máu liều cao lắm”.
Tâm trạng Dịch Hoằng lúc này không khác gì bị rơi xuống vực sâu không lối thoát,anh vừa tức giân vừa lo lắng cho Lâm Hạ.Biết là bọn thằng đó dám làm dám chịu nên anh mới chấp nhận đi một mình, nếu mang theo người không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa.
  “Chúng mày đừng đi theo anh,chuyện này do anh gây ra,anh tự giải quyết được, đừng nhúng tay vào”
“Nhưng mà... “Hiếu định nói gì đó thì gặp ánh mắt giết người của anh Dịch,hắn chỉ lui xuống không nói thêm gì nữa.
Ánh nắng chang chang như thiêu đốt làn da mỏng manh ấy,Lâm Hạ khuôn mặt đầy mồ hôi,chiếc áo cũng đã bị ướt đẫm hết dằng sau lưng bám chặt vào da thịt ẩn hiện chiếc áo con màu hồng khiêu gợi,ánh mắt thèm thuồng của mấy thằng mất dạy cứ dán vào không thôi.Tiếng động cơ phân khối lớn từ xa vang lên gầm rú như con sư tử bị trọc giận,Dịch Hoằng một thân màu đen tuyền phanh kít xe lại tạo nên một vòng cung dưới nền đường láng mịn.Anh cởi mũ bảo hiểm bước xuống, mắt đao đáo nhìn vào Lâm Hạ không có chuyện gì mà thở phào nhẹ nhõm,tâm trạng cũng bớt lo lắng hơn.Có trời mới biết trên đoạn đường đi đến đây anh đã vội vàng như thế nào,thậm chí còn bị cảnh sát giao thông huýt còi liên tục vì vượt đèn đỏ.
  Thằng cầm đầu ra lệnh cho đàn em cầm tuýp vây quanh Dịch Hoằng,thằng nào thằng đấy khuôn mặt dữ tợn như muốn ăn tươi nuốt sống,chúng nó đã chướng mắt anh từ lâu lắm rồi. Chỉ có điều bọn nó tự biết lượng sức của mình, người nào nên chọc người nào không nên chọc,cho đến khi Hùng sẹo bị đánh cho nhập viện vì dám cướp gái.Thì lúc đấy bọn nó đã biết cơ hội trả thù cuối cùng cũng đã đến,chỉ cần tìm được đứa con gái khiến cho thằng Dịch tâm trí ngổn ngang thì sẽ giải quyết được tất cả.Mặc dù biết thế này là hèn,không xứng đáng làm giang hồ nhưng bọn chúng chẳng cần nghĩ đến cái đáng hay không, chỉ cần hạ được Dịch Hoằng là được rồi.
“Tao không ngờ mày đến nhanh như thế đấy,con bé này vô cùng quan trọng với mày sao,chậc chậc,mày nghĩ thế nào khi nó nằm dưới người tao mà rên rỉ nhỉ”,cái miệng bẩn thỉu của nó tuôn ra những lời thô tục,cái tay đen nhẻm đầy vết sẹo sờ vào eo Lâm Hạ.
Dịch Hoằng ánh mắt đỏ ngày tức giận,anh lao vào túm cổ thằng cầm đầu mà đấm liên tục,bọn thằng Ba thấy đại ca bị đánh thì lao vào vây quay anh,một cuộc đụng độ xảy ra,Lâm Hạ lo lắng đến chảy nước mắt, cô giục Hàn Hiểu gọi ngay cho cục công an.Nhìn anh bị từng chiếc tuýp đánh xuống người, cô lao ra nhưng bị bạn thân giữ lại,chiếc áo màu đen anh mặc đã nhăn nhúm,từng cú đá vào bụng kiến cơ thể anh co lại.Lâm Hạ gào lên trong tuyệt vọng,tại sao lại như thế,tại sao anh lại phải vì cô mà làm như vậy, có đáng không.
Hải Đăng cuối cùng cũng tìm được chỗ của Lâm Hạ,các trinh sát ập tới bất ngờ khiến bọn giang hồ ấy không kịp tẩu thoát,thằng nào thắng đó đều bị còng lại đưa lên xe thùng trở về trụ sở.Hạ chạy ù về phía người con trai đang nằm lê lết giữa trời nắng chói,anh tàn tạ không còn sức,hơi thở yếu ớt, máu từ đầu chảy xuống thái dương làm cô sợ tái cả khuôn mặt. Ôm chặt anh vào lòng,Lâm Hạ gào lên quát những người ở đó gọi xe cấp cứu, tiếng khóc thê lương cả một cánh đồng hoang toàn cỏ dại.
Hàn Hiểu nhìn Lâm Hạ mà đau lòng, tại sao ông trời lại trêu đùa số phận nó như thế chứ,yêu ai không yêu,yêu ngay phải tên giang hồ lắm kẻ thù,sự việc hôm nay mới chỉ là lần đầu tiên xảy ra,còn những lần nguy hiểm lần sau nữa thì sao,có được may mắn như thế này không. Giả sử cái tên Dịch Hoằng đó hôm nay không đến,thì số phận hai người sẽ như thế nào.
“Cô bé,mời cô theo tôi về đồn cảnh sát để lấy lời khai “,một anh mặc quân phục cảnh sát nhìn còn rất trẻ,như mới là sinh viên ra trường khều tay cô.Hàn Hiểu gật đầu đi theo,ánh mắt vẫn không rời khỏi người con gái đang ôm một người bị thương nặng lên xe cấp cứu.
Lâm Hạ lo lo lắng cho Dịch Hoằng quá mà quên mất những người ở đây đều biết cô là con gái của trung tướng quân đội Lâm Hạo,chỉ sợ rằng bây giờ tin tức đã đến tai ba rồi, có muốn trốn tránh cũng chả được. Cô chỉ mong lúc này Lâm Hạ đừng làm gì dại dột để cho ba mẹ bọn họ tức giận,nếu không thì sự việc ngày càng phức tạp hơn.
“Hạ,cậu đừng lo lắng quá,anh ta sẽ không sao đâu”,Hiểu chạy lại vỗ vai cô an ủi.
Lâm Hạ tâm trí lúc này chỉ dồn hết lại cho Dịch Hoằng, anh vì cô mà chịu đựng từng cái vụt xuống người, anh cũng là con người chứ có phải mình đồng da sắt đâu chứ.Tiếng xe cấp cứu 115 kêu lên inh ỏi,cô theo anh lên xe đi thẳng vào bệnh viện Trung Ương thành phố,tiếng cô nghẹn ngào nức nở.
“Anh,anh tỉnh lại đi,đừng làm em sợ mà,em xin lỗi, là lỗi của em,đáng ra em không nên gọi anh đến đó,anh đừng ngủ nữa, anh dậy đi”.
Dịch Hoằng cảm giác từng chiếc xương sườn bị gãy ra hàng mảnh,anh đau đớn hít vào một hơi lạnh khi Lâm Hạ lay người mình, cố gắng mở đôi mắt nặng trĩu ra nhìn người con gái nước mắt lem luốc đầy mặt mà mỉm cười. Môi mỏng nhợt nhạt mấp máy,anh nói chỉ đủ để cô và mình nghe thấy.
“Đồ ngốc,anh không sao,chút chuyện nhỏ này có là gì đâu em,đừng khóc nhè nữa mặt xấu xí hết cả rồi. Em mà xấu là anh không còn thương em nữa đâu”.
Hải Đăng ngồi đằng trước ghế lại phụ mà khó hiểu nhìn Lâm Hạ,cuộc nói chuyện vừa rồi cho anh biết quan hệ của hai người này không đơn giản chỉ là bạn bè,nó giống như cái tình cảm mà nam và nữ dành cho nau.Điều anh bất ngờ hơn nhất là cô lại yêu một người dân xã hội,bất chấp sự phản đối của gia đình và vẫn tiếp tục qua lại.Đăng nhớ lại hôm qua khi ăn cơm ở nhà Lâm Hạ với ba Dương Khải Minh của mình. Ông cùng chú Lâm Hạo là bạn bè với nhau từ nhỏ nên quan hệ thân thiết vô cùng,bữa cơm gia đình hôm qua không chủ yếu bàn về vụ án,vấn đề chính của bọn họ là gán ghép Lâm Hạ với anh.
MẶC dù đã hai mươi tám tuổi rồi,nhưng Hải Đăng vẫn chưa có một mảnh tình vắt vai,cũng chưa từng rung động với bất cứ cô gái nào cho đến khi gặp Lâm Hạ,trái tim đã lỡ đi một nhịp.
  Đứng ở bên ngoài phòng cấp cứu,trong thời gian chờ đợi,lấy thân phận là một trinh sát nhân dân hỏi cô về sự việc vừa xảy ra,Lâm Hạ chỉ cúi đầu tường thuật lại cũng không nhìn anh lấy một cái.
“Cô Hạ,vậy theo như cô nói là trước kia cô có xích mích với đám người bọn họ,cô có thể nói rõ hơn là xích mích về vấn đề gì không.Cô hãy trả lời thành thật,bởi vì đây là những điều ngoại phạm có lợi cho cô và cả chàng trai kia”,Hải Đăng đánh vào điểm yếu của Lâm Hạ,đôi mắt xoáy sâu nhìn vào con người đen láy của người con gái ấy.
“Trước đây tôi đi party với Hàn Hiểu tại Royal city thì bị tên giang hồ có biệt danh là “Hùng Sẹo” bắt cóc đưa đi,là Dịch Hoằng đã xung đột với hắn để cứu tôi khỏi đó.Không biết làm sao hôm nay bọn đàn em của tên đấy tìm được tôi,lấy tôi uy hiếp anh ấy đến, xong sự việc như anh thấy rồi đó”,Lâm Hạ ánh mắt vẫn không rời khỏi cánh cửa phòng cấp cứu, đôi tay dính đầy máu đã khô lại trông thật thê lương đáng sợ.
  “Tại sao lúc đấy cô không báo cảnh sát,cô không tin vào khả năng của chúng tôi có thể giúp cô sao.Tôi đoán không nhầm người đàn ông kia cũng chính là một dân xã hội thứ thiệt “,Hải Đăng quay ngược chất vấn Lâm Hạ
“Không phải không tin mà là không có cách nào liên lạc được, điện thoại tôi sập nguồn ngay lúc đó,với cả,các anh nghĩ các anh sẽ đến kịp để giải thoát tôi sao.Từ cục các người chạy đến khu phố cũ phía Nam cũng phải mất ba mươi phút,trong khoảng thời gian đó các anh nghĩ xem tôi có thể bình an vô sự không “,cô đanh thép hỏi ngược lại khiến Đăng cứng họng không nói nên lời .
Lâm Hạ chán ghét nhìn vào khuôn mặt của Hải Đăng, nó hiện rõ lên sự khinh bỉ đối với Dịch Hoằng, điều đó khiến lòng cô không thoải mái.Anh không may mắn được như nhiều người khác,sinh ra không có ba,mẹ thì bỏ rơi, chỉ có thể lang thang cùng với mấy bọn trẻ bụi đời kiếm sống. Quá khứ anh đen tối, cuộc đời anh bất hạnh,nhưng cô chẳng để tâm vào những điều đó, cô chỉ cần biết, yêu anh bất chấp mọi rào cản.
Hiếu cùng mấy tên đàn em hùng hổ chạy vào thì nhìn thấy Lâm Hạ ngồi cùng với một tên đàng ông khác,tên này anh biết, nó chẳng phải là thằng đội trưởng cảnh sát hình sự của Bộ Công An đây sao,nó xuất hiện ở đây làm gì. Dè chừng người đàn ông đó,Hiếu quay sang hỏi Lâm Hạ với giọng hớt hải.
“Sao rồi, anh Dịch sao rồi chị dâu”
“Vừa vào đó được một lúc rồi, chưa thấy ra ngoài,không biết có nặng không nữa. Anh Hiếu đi mua giùm em bát canh gà hầm để tí cho ấy ra thì ăn cho lại sức”
Hải Đăng nhìn đám người xăm trổ đầy cánh tay thì nhíu mày đánh giá,anh đang không biết có nên báo với chú Lâm Hạo không thì lúc này điện thoại Lâm Hạ reo lên tiếng chuông quen thuộc,cô cầm chặt nó mà không thở nổi. Là ba Lâm Hạo gọi cho cô,Hạ biết chuyện này sẽ chẳng thể dấu được lâu nhưng không nghĩ nó lại tới nhanh đến vậy. Hít một hơi dài,cô đi về phía góc hành lang nhìn ra sân bệnh viện bắt máy.
“Ba,con nghe”
Đầu dây bên kia Lâm Hạo đang tức giận không thôi,ông thật muốn bổ não đứa con gái ngu ngốc của mình ra để xem trong đó nó chứa cái gì mà đần độn đi đâm đầu vào cái thằng giang hồ chợ búa ấy.Lúc nhận được điện thoại báo của bên Bộ công an về việc Lâm Hạ cùng Hàn Hiểu được giải thoát bởi liên quan đến một vụ thanh trừng của hai nhóm băng đảng cho vay nóng mà tim ông muốn rụng rời ra khỏi lồng ngực.Là một người đứng đầu nhiều năm,tham gia triệt phá nhiều đường dây giang hồ khét tiếng, ông hiểu được tính cách liều chết của bọn chúng nhứ thế nào.
“Lâm Hạ,con đang ở đâu”
Lâm Hạ run sợ khi nghe thấy hơi thở lạnh lùng của ba xen lẫn sự tức giận,cố dằn lòng xuống cơn sợ hãi,cô trả lời.
“Ba,con đang ở trong bệnh viện”
“Con lập tức trở về nhà cho ba,ba sẽ bảo thằng bé Đăng đưa con về “
“Ba,khi nào anh ấy tỉnh con sẽ về, bây giờ không được “
Lâm Hạo tức giận đập bàn rầm một cái khiến cho chính ủy và đoàn trưởng bước vào mà giật mình.
“Hạ,con đừng tưởng ba thương con mà không trừng phạt con.Lập tức trở về nhà cho ba,đừng để ba đích thân đến đó đón con về, lúc đấy con biết hậu quả nghiêm trọng là gì rồi đấy”.
“ Ba,đến tối con sẽ về, con chào ba”
Lâm Hạ cúp máy quay người lại thì thấy Hải Đăng đứng đợi mình,có lẽ anh ta đã nghe được hết cuộc nói chuyện vừa nãy,cô cũng chẳng quan tâm đến người này nên chỉ gật đầu chào hỏi cho có lệ rồi rảo bước nhanh về phía phòng cấp cứu, nơi người con trai đó vẫn nằm đấy chưa ra.

Bình luận truyện Chờ anh

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Lê Tuyết
đăng bởi Lê Tuyết

Theo dõi