truyen
Tùy Chỉnh
Đề cử
Chờ em cả cuộc đời

Chờ em cả cuộc đời

Chương 1

Cô xách va li ra chỗ đứng chờ của sân bay thì bỗng có tiếng gọi:

- Hà Mai Mai, ở đây ở đây. - Cô ngoảnh lại thì ra là Châu Châu đang vẫy tay gọi cô.

Cô cười cười chạy đến gần chỗ Châu Châu đang đứng. Châu Châu vội ôm chầm lấy cô:

- Hà Mai Mai lâu rồi không gặp nhỉ? Mình cứ tưởng là cậu quên mình rồi chứ, vẫn biết đường về đây à? - Châu Châu nói với giọng khách khí.

- Đâu có sao mình có thể quên cậu chứ.

- Mà mình về thôi, ở nhà vợ chồng mình đã làm cơm đợi cậu về ăn đấy.

- Ghê nha, đúng là người có gia đình rồi có khác.

- Cậu cứ đùa mình hoài à, mình về thôi. - Nói xong, Châu Châu kéo tay cô đi.

Châu Châu là bạn thân của cô, phải nói tình cảm của họ rất tốt. Chỉ tiếc là đám cưới nó, cô không thể về dự được.

Vừa vào đến nhà thì bỗng có một đứa trẻ chạy ra:

- Mẹ! Mẹ ơi! - Đứa trẻ có vẻ trông khá đẹp trai, đôi mắt đen láy, túm chặt lấy cánh tay áo của Châu Châu.

- Kinh thật, giờ đã có con rồi cơ đấy. Lại đây cô bế nào. - Cô bế đứa bé lên.

- Tiểu Mã, chào cô đi con.

- Dạ con chào cô ạ.

- Ừ, chào con. - Cô xoa đầu đứa trẻ.

Bỗng có một người đàn ông đi ra, Tiểu Mã chạy đến ôm chầm người đó:

- Đây là?

- À đây là anh Hán chồng mình đấy, còn giới thiệu với anh đây là Mai Mai, người mà em hay kể với anh đấy.

- Chào em, thì ra em là Mai Mai à? Cô ấy hay nhắc về em lắm đấy.

- Thật ạ? Cô ấy thường hay nói xấu về em đúng không?

- Đâu có, mà mọi người ngồi xuống ăn cơm đi. - Nói xong, họ ngồi xuống ghế vừa ăn cơm vừa nói chuyện vui vẻ.

- Về nước rồi cậu định làm gì thế?

- Thì mình tính rồi mình sẽ thuê khách sạn để ở, sau đó còn gặp đối tác nữa.

- Sao không ở nhà mình cho đỡ tốn kém?

- Phải đấy. - Hán thấy thế bèn chen ngang.

- Thôi phiền hai người lắm với lại em tự có sắp xếp riêng rồi.

- Tùy cậu vậy. Mà từ lúc cậu đi, Tuấn Khải anh ấy...

- Thôi ăn đi. - Không để Châu Châu nói hết câu, cô vội gắp một miếng thịt lớn bỏ vào bát cho nó. Chỉ đơn giản là cô không muốn nhắc đến những chuyện quá khứ đau buồn ấy nữa.

Sau bữa ăn, cô dọn đến một khách sạn lớn ở. Đang ngồi xem tài liệu thì bỗng có tiếng điện thoại kêu, cô vội bắt máy:

- A lô.

- Chào cô Hà, tôi là trợ lý của công ty Sunshine đây. Tổng giám đốc công ty tôi muốn hẹn cô để ký kết hợp đồng.

- Ừ tôi biết rồi. - Nói xong, cô cúp máy.

Thật mệt mỏi cả đống tài liệu đang chờ cô xem qua. Không biết Tổng giám đốc của Sunshine là người như thế nào? Chắc cũng phải là người rất tài giỏi thì cô mới có thể khiến Sunshine đứng đầu thế giới trong ba năm liền như vậy. Cô ngáp ngủ với trèo lên giường ngủ ngay. Hi vọng mọi chuyện sẽ sớm giải quyết nhanh.

Buổi sáng cô dậy để rửa mặt đánh răng thay quần áo. Ăn sáng xong rồi bắt taxi đến công ty Sunshine. Nắng vàng nhè nhẹ, gió thổi mạnh làm tóc của cô bay phất phới. Không biết sao từ sang tới giờ mí mắt cô cứ giật giật liên tục như báo hiệu một điều xấu sắp xảy ra. Vừa nhìn thấy cô xuống xe, trợ lý Trương đã chạy vội ra đón tiếp:

Trợ lý đưa tay ra bắt tay cô.

Chào anh. - Cô mỉm cười đáp lại, đưa tay mình ra bắt tay anh. Rồi nói tiếp: ''Mình đi thôi''.

Bước vào đây, cô vô cùng ngạc nhiên. Không nó lại to và đẹp đến vậy, hiện đại đến mức làm cô hết bất ngờ chuyện này rồi lại đến chuyện khác.

Ở văn phòng, mọi người đều đến đông đủ cả rồi chỉ chờ mỗi cô.

- Nghe nói cô Hà này là một người khá tỉ mỉ và chu đáo, mọi người nhớ chuẩn bị thật tốt nha. - Một người đàn ông đẹp trai, mặc âu phục vô cùng sang trọng. Đang nhắc nhở dặn dò nhân viên của mình.

- Mời cô vào. - Trợ lý Trương chỉ vào một căn phòng rộng rồi nhìn cô nói.

Tất cả mọi người đều đứng lên chào cô như thể hiện một phép lịch sự tối thiểu. Cô bước gần hơn thì nhìn thấy anh, người khiến cô đau lòng suốt bao năm qua.

Nhìn thấy cô anh cũng ngỡ ngàng ra. Bao lâu rồi không gặp, suốt thời gian qua anh luôn tìm kiếm cô vậy mà bây giờ anh mới gặp được. Nhưng bây giờ cô không còn là cô bé ngốc nghếch của năm nào nữa, mà giờ đã trở thành cô gái giỏi giang, thành đạt.

Cô cảm thấy tim mình đau nhói. Bảy năm lưu lạc xứ người, cô luôn nhớ đến giọng nói ngọt ngào như tiếng đàn cầm của Tuấn Khải. Nhớ từng nụ cười, ánh mắt, cử chỉ của anh nhưng sao giờ đây khi gặp lại anh, cô lại cảm thấy ghét anh vô cùng. Cô bước đến gần chỗ anh để ngồi. Anh cứ nhìn cô chằm chằm, đương nhiên cảnh tượng này cũng đã thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh. Nhưng sau đó anh bình thản dần, bắt đầu nêu ra những nội dung của bản hợp đồng rồi tiến hành ký kết. Thể xác anh ở đây mà tâm hồn anh đang ở đâu vậy?

Hà Mai Mai! Người con gái với vẻ mặt vô tội kia đang ngồi ở trước mặt anh. Bảy năm rồi cô vẫn nhớ đường về ư? Khuấy đảo cho nước đục ngầu rồi bỏ đi một cách vô trách nhiệm, ích kỉ thật đáng ghét.

Bình luận truyện Chờ em cả cuộc đời

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Đào Thảo Phương
đăng bởi Đào Thảo Phương

Theo dõi

Danh sách chương