truyen
Tùy Chỉnh
Đề cử
Chờ em cả cuộc đời

Chờ em cả cuộc đời

Chương 3

Mặt trời chuyển dần về phía Tây, ráng chiều dày đặc. Đứng trước cửa phòng làm việc, anh bỗng cảm thấy thật lạ lùng sao hôm nay mình lại có tâm trạng như vậy?

Có lẽ vì người ấy đã quay trở lại.
Lúc Châu Châu đi đón Tiểu Mã về thì nhân tiện ghé vào khách sạn thăm cô luôn. Nghe thấy tiếng gõ cửa, cô vội đứng lên mở cửa ra thì.
– Châu Châu sao cậu lại đến đây vậy, còn dẫn theo Tiểu Mã nữa.
– Thì mình ghé đến thăm cậu nè, thế không định cho mẹ con mình vào nhà à. – Châu Châu trách khứ.

– Ừ quên hai người vào đi.
– Tiểu Mã ngoan ra chỗ kia ngồi chơi đi để mẹ nói chuyện với cô. – Tiểu Mã ngoan ngoãn nghe lời mẹ.
Thấy vậy, Châu Châu nói tiếp:
– Chắc cậu gặp Tuấn Khải rồi nhỉ?
– Sao cậu biết? – Cô trợn tròn mắt hỏi.
– Chiều nay, anh ấy có đến tìm tớ rồi sau đó còn kể hết mọi chuyện cho tớ nghe nữa. Sao cậu ác thế? Sao lúc đó cậu lại bỏ đi như thế? Cậu có biết mấy ngày đầu, lúc cậu vừa biến mất anh ấy đã tìm cậu như một kẻ điên không? Tớ không bao giờ có thể quen được chuyện đó, anh ấy giống như một người bị rơi xuống vực thẳm vậy?
Lâm Tuấn Khải, chuyện này là sự thật sao? Vậy chuyện kia là thế nào? Cảnh tượng anh và Thiếu Hà hôm đó lại tràn về trong suy nghĩ của cô:
– Tại sao anh lại yêu nó mà không yêu em? Cô ta vừa ngốc nghếch vừa vụng về có gì hơn em đâu chứ?
– Phải… – Chưa để Tuấn Khải nói hết câu, Thiếu Hà đã hôn lên đôi môi của anh.
Trước tình cảnh ấy, làm sao cô có thể bình tĩnh được? Người mà cô yêu thương bấy lâu lại phản bội cô, bất kỳ cô gái nào khi chứng kiến điều này. Đều không thể không hành động thiếu nghĩ suy như cô vậy.
– Hà Mai Mai, tớ nói cho cậu biết cậu quá vô tình vô nghĩa rồi đấy. – Thấy cô im lặng, Châu Châu tức giận nhìn cô nói.
– Cậu không hiểu đâu.
– Tớ có mắt, tớ hiểu.
Thì ra mọi người đều cho rằng cô đã bỏ anh? Rõ ràng không phải như vậy mà, chính anh mới là người vô tình vô nghĩa thì có. Tối hôm đó, cô trằn trọc cả đêm không ngủ được. Những câu nói của Châu Châu cứ văng vẳng bên tai cô.
Mấy ngày nay, do cô không có việc gì làm nên cô có nhiều thời gian để nghỉ ngơi hơn. Mặc dù trong lòng có chút buồn nhưng cô vẫn tự khuyên nhủ mình phải cố gắng vượt qua những chuyện đó. Còn đối với anh mấy ngày nay là thời điểm tốt nhất để anh có thể suy nghĩ mọi chuyện một cách kĩ lưỡng. Anh không thể mất cô dễ dàng như vậy được, đợi chờ suốt bảy năm là mong có ngày đoàn tụ. Giờ sắp đoàn tụ rồi lại để cô rời xa anh thêm một lần nữa sao? Không được anh phải nghĩ cách níu kéo cô lại. Ngày trước cô là người theo đuổi anh trước thì giờ sẽ đến lượt anh theo đuổi lại cô. Anh tự trấn an mình thế.
Đang ngồi nghịch điện thoại thì bỗng có người gọi tới, cô vội bắt máy:
– Chào cô Hà, xin lỗi vì giờ này đã muộn rồi còn làm phiền cô nữa thật ngại quá.
– Đã không phiền gì đâu ạ. Mà không biết trợ lý Trương gọi cho tôi có việc gì không ạ? – Cô trả lời.
– Thực ra hôm nay Tổng giám đốc bên công ty tôi muốn mời cô đến để dự tiệc liên hoan và nhân tiện nói luôn về điều khoản trong bản hợp đồng, không biết là cô có bận việc gì không?
– Dĩ nhiên là tôi sẽ tới rồi. – Cô nhăn nhó đáp, thật ra cô cũng không muốn đi đâu nhưng không thể không làm thế được, cô sẽ bị mang tiếng là bất lịch sự nên cô đành phải đồng ý nhận lời.
truyện

Bình luận truyện Chờ em cả cuộc đời

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Đào Thảo Phương
đăng bởi Đào Thảo Phương

Theo dõi

Danh sách chương