Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 18

Chap 18: Cuộc sống xa anh.
Đó là di nguyện của bố, nó không thể làm khác là đồng ý.
Tất nhiên, Mĩ mở cờ trong bụng. Kiểu này không có hắn mới là lạ.
"Nhưng em có quyền được gặp Mai chứ. Lúc chúng em ở cạnh nhau, chị cũng sống cùng kia mà." - hắn rất khó chịu. Không có nó hắn thấy rất buồn.
"Anh nói thế là có ý gì?" - Mặt Mĩ không còn nét sung sướng mà là đen lại rồi.
"Không hiểu sao?" - hắn nhìn thẳng vào mắt Mĩ.
Mĩ cứng họng. Hắn...sao hắn có thẻ nói với cô như vậy?
"Thôi được. Nhưng chỉ 1 tuần một lần, không có thể nhiều hơn." - Mĩ đành xuống giọng không thì nhỡ hắn đổi ý thì chết dở.
"Tuỳ cô. Hôm nay tính là một ngày. Và hôm nay cô tạm sống ở đây buổi tối hôm nay. Mai! Về phòng." - hắn thờ ơ rồi kéo tay nó đi.
Cũng được thôi. Mất đi một ngày trọn vẹn cũng được, không phải lo!
Hắn nhanh kéo nó vào phòng, nó chỉ có thể nhìn hắn mà cảm thấy như sắp có gì đó rời xa bản thân.
"Anh có đi hắn đâu mà nhìn em như là chia tay với anh ấy." - hắn véo mũi nó, cười trấn an. Còn thực ra trong lòng, anh cũng chẳng hơn nó được bao nhiêu.
"Mộng hả người? Người theo chị tôi tôi càng vui. Đỡ phải thực hiện cái điều chiều nay người mới "ban" cho, đỡ có người làm phiền, xong lại còn đỡ nấu nhiều cơm. Tốn hết cả gạo." - nó hờn dỗi. Nhưng đôi mắt của nó đã đỏ hoe như sắp khóc.
Hắn như nhìn thấy được tâm trạng của nó, nhẹ nhàng ôm nó vào lòng mà dỗ dành như dỗ em gái.
"Sao anh cứ đối xử tốt với em như vậy? Em càng không muốn cho anh đi." - từng giọt nước mặt nó lặng rơi trên vai hắn.
"Ngu ngốc mà. Đã là vợ anh thì tốt nhất là nghe lời anh."
"Em luôn nghe lời anh còn gì."
"Bây giờ anh muốn em đáp ứng anh một điều thôi. Mai em cũng về nhà rồi."
"Được. Anh nói đi." - nó nín khóc rồi.
Hắn ngập ngừng, nhìn thằng vào mắt nó. Thường thường những người bị nhìn như vậy sẽ hồi hộp nhưng nó thì cứ nghiêng nghiêng cái đầu rất ngố.
"Hôn anh đi." - cuối cùng hắn cũng nói ra.
Cách từ "từ" mà hắn nói ra chỉ một giây, hắn đã cảm nhận được hai cánh môi nhẹ nhàng đặt lên môi hắn. Từ từ nhắm mắt và cảm nhận nụ hôn nóng bỏng, bình tình mà lãng mạng của nó dành cho hắn. Đây là nụ hôn tuyệt vời nhất hắn được nhận. Thực sự rất rất tuyệt vời.
Hắn với tay tắt điện, ôm nó ngủ. Nó còn nũng nịu, dựa vào ngực hắn mà thiếp đi.
-------------------------------------------------------------------------------------------------
Sáng dậy, hắn thấy nó đang ngồi gấp quần áo vào vali. Quần áo mang từ Mĩ về nhiều nhưng khi bố mẹ nó sắp xếp chuyển về đây thì giảm đi khá nhiều.
"Anh đã dậy rồi à? Em nấu bữa sáng rồi. Anh dậy đánh răng đi rồi ăn cho nóng."
"Em đi thật sao?"
"Chẳng thật thì đùa. Thôi nhanh đi anh, chị Mĩ đợi anh đó."
Hắn đành chịu, đi vào nhà vệ sinh và làm vệ sinh cá nhân.
Nó bước xuống nhà, còn vali thì người hầu làm hộ. Nó cũng chẳng định nhờ nhưng họ nói Mĩ bảo phải soát lại hộ nó và cầm xuống cho cô xem.
Quan tâm? Không có đâu! Chẳng qua chỉ là Mĩ không muốn có bất cứ thứ gì của nó ở nơi đây.
"Anh Nam không xuống sao? Sao lâu quá vậy?" - Mĩ ngẩng đầu, tưởng hắn nhưng lại là nó nên có chút hụt hẫng.
"Chị đợi anh ý một tí ạ! Anh ấy đang thay quần áo." - nó đáp lễ phép. Dù sao Mĩ cũng là chị của nó kia mà.
"Chị này, chị đọc tờ giấy này và làm theo nhé! Anh ấy hay làm những việc này vào trong khoảng thời gian nhất định. Chị phải nhớ nhé!"
"Cô tưởng chỉ một mình cô biết. Chắc cô còn nhớ chứ? Tôi với anh ấy từng là người yêu, cô hiểu anh ấy còn quá ít rồi."
"Mà tốt nhất, cô hãy từ bỏ anh ấy đi. Anh ấy chỉ xứng với tôi, cô chẳng là gì cả. Nếu cô cần, tôi giới thiệu cho cô người yêu cũ của tôi. Cô chỉ xứng với thằng nhãi đó thôi. Haha." - Mĩ cười mỉa.
"Cám ơn chị nhưng em không cần. Em sẽ theo tới cùng, người em yêu chỉ có anh ấy."
"Tuỳ cô. Tôi đây chẳng có ý kiến vì kết quả có sẵn rồi kia mà."
"Vậy chào chị. Chị gửi lời chào của em tới anh Nam. Xin phép."
Dành tặng người chị một nụ cười lạnh, cô quay bước đi ra khỏi chiếc cửa thân quen.
Chết tiệt, thật láo toét. Dám khiêu chiến với Mĩ này sao? Muốn cướp anh sao?
Mộng mơ. Mày sẽ không được toại nguyện đâu. Ngay bây giờ tao sẽ cho mày biết.
"Anh ơi, anh ơi. Giúp em, giúp em. Mai cứ đòi đi luôn này." - Mĩ hét to lên.
Lập tức, hắn xuất hiện.
"Anh xuống chậm mất rồi. Em ấy chạy ra ngoài. Em ấy bảo anh đi theo. Em ấy không muốn nhìn thấy mặt anh nữa." - Mĩ làm vẻ mặt lo lắng.
"Vậy...thôi ăn cơm đi. Chắc em ấy không muốn buồn đó mà." - hắn tự trấn an mình.
Hai người ngồi xuống bàn ăn. Mĩ mở miệng:
"Anh này, em muốn nói với anh một chuyện. Em mong anh sẽ đừng buồn. Nhưng...Mai bảo muốn em tìm cho nó một người bạn trai."
Cái gì? Tìm bạn trai?
Anh bỗng khựng lại rồi lại tiếp tục ăn. Sau đó chỉ đáp một câu rồi rời bàn đi làm:
"Kệ đi. Em dọn đi, anh phải đi làm."
Hoàng hôn buông xuống, nó vẫn đang ở trong bếp, lẩm bẩm:
"Sao 6h rồi mà anh chưa về?"
Nói xong liền nghĩ lại, anh đâu còn ở với mình kia chứ. Tự cười bản thân, rồi dọn cơm ăn cho xong bữa. Thực sự là nó chẳng có chút vui.
Đêm, nó cảm thấy thật cô đơn. Hằng ngày nó luôn có một vòng tay ôm nó để nó dựa vào ngực mà sao hôm nay lại chẳng có.
Trống trải quá! Mới có một ngày mà nó đã nhớ hắn tới vậy sao.
Cuộc sống không hắn thật buồn tẻ mà. Chẳng vui gì cả. Nó chẳng làm được như hứa với hắn.
Vậy thì chỉ một cách, trở về nơi sống xưa của mình.
Bar Month - bar của nhóm "Pernicious"
Đúng như tên gọi - cực kì nguy hiểm hay dễ hiểu hơn: Đây là một liều thuốc độc!
Đọc tiếp: Chap 19: Chị cả đã về!
p/s: Từ lần sau gọi "hắn" thành "anh" cho dễ nghe nhá! Vì sợ các bạn đợi lâu vì mình phải 4 ngày nữa mới thi xong nên nghỉ lúc nào là post cho các bạn luôn. Ủng hộ nhé! :*

Bình luận truyện Chồng Hờ Ơi ! Vợ Yêu Chồng Mất Rồi !

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Trần Quỳnh Mai
đăng bởi Trần Quỳnh Mai

Theo dõi