Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 29

Chap 29: Kết thúc.

Những ngày sau đó, anh không hề nhìn mặt cô dù một cái. Lạnh lung lướt qua
nhau, chẳng có chút cảm xúc nào hết.

Nó thì luôn nấu cơm phần anh ăn nhưng anh chẳng động đũa.

Hôm nay, trời đã tối muộn. Nó leo lên giường chuẩn bị đi ngủ thì nghe thấy tiếng
cửa.

Anh về rồi sao? Sao lại sớm như vậy? Mọi hôm phải tầm 11 giờ hơn anh mới về.

“Ôi anh yêu, anh cứ từ từ. Không phải vội.” - giọng nữ ngọt ngào vang lên về dưới
tầng.

Nó định xuống xem có phải anh không thì khựng lại.

“Haha. Người vội là em đó.” – bây giờ là giọng anh lại vang lên.

Anh…dẫn gái về nhà!

Hốc mắt nó đã đỏ, có lẽ chỉ cần một tiếng nói của hai người vang lên lần nữa thì
những giọt nước mắt đó sẽ tuôn ra như suối.

Nó nhắm mắt lại như đã ngủ.

“Cạch.”

“Ôi ai thế anh?” – cô gái kia có vẻ giật mình.

“Ô sin đó em.” – anh cười đáp.

Anh tiến gần lại phía giường, mặt anh trầm luân: “Ra chỗ khác ngủ.”

Nó đứng dậy, cầm một cái chăn mỏng theo mà lòng đau như cắt.

“Rầm”

Nó lặng lẽ vào nhà tắm, khóc!

“Cô làm tốt lắm. Bây giờ thì ra khỏi đây đi!” – giọng anh bất chợt trở lên lạnh
lung. Vứt một đống tiền xuống đất rồi lên giường nằm, mặc kệ cô gái kia thích làm
gì thì làm.

“Cám ơn anh yêu nhớ!” – cô gái hí hứng cầm tiền ra khỏi nhà.

Sáng hôm sau, anh tỉnh dậy. Vẫn lạnh lung như mọi ngày, anh cầm cặp chuẩn bị đến
công ty.

“Anh này! Anh ăn một chút hãy đi.” – nó bất chợt lên tiếng.

“Không cần!” – anh phun ra 2 chữ rồi lại chuẩn bị đi.

Nó liền kéo tay anh lại “Xin anh, một lần nữa thôi!”

“Cô bị điên sao? Để im tôi đi làm.” – anh quay lại nhìn vào mặt nó.

“Ừ. Anh thích nghĩ em sao cũng được. Chỉ xin anh một lần này thôi.” – nó nở nụ
cười nhạt.

Anh đi vào bếp. Nó liền đi theo.

Nó chuẩn bị rất nhiều món. Anh vẫn ăn, mặt không biểu lộ chút cảm xúc nào.

“Anh này, có ngon không?” – nó hỏi.

Anh không đáp.

Nó lại cười. Không nói gì cả và chỉ ăn mà thôi.

Ăn xong, anh cầm cặp đi vào xe luôn, không nói với nó bất cứ câu nào.

Vào xe, anh rút điện thoại ra, gọi điện cho thư kí riêng:

“Hôm nay tôi không đến. Lo công việc cho tôi.”

“Vâng thưa sếp!”

Hôm nay nó rất lạ, anh có chút lo lắng. Anh di chuyển xe ra chỗ khác để quan sát
nó.

Hôm qua, nó lên phòng, sắp xếp quần áo. Nó quyết định hôm nay sẽ đi.

Dọn dẹp nhà cửa thật sạch, nó thay quần rồi xách vali đi.

Anh đi theo, thấy nó đợi ở biển.

Nó định đi đâu?

Hít một hơi thật sâu, nó cầm máy lên rồi gọi điện cho anh.

Máy anh rung lên, anh đợi một lúc rồi nhấc máy.

“Có chuyện gì?” – anh giả vờ như chẳng biết chuyện gì.

“Bây giờ em sẽ đi tìm mẹ. Em cảm ơn anh vì tất cả. Em yêu anh, anh ạ! Vì vậy em
sẽ ra khỏi cuộc đời anh. Chúc anh hạnh phúc!” – nó cúp máy.

Khóc, lại khóc!

“Không thể hạnh phúc nếu không có em!” - đằng sau lưng nó có tiếng người.

Nó quay lại, bất ngờ.

“Sao anh lại ở đây?”

“Em ở đâu anh ở đấy!”

Nó cứng họng, anh…

“Định trốn sao? Không thể đâu!”

“Xin anh tha cho em. Anh không yêu em nên hãy để em tìm hạnh phúc mới. Anh cũng
vậy.”

Anh liền đặt một nụ hôn lên môi nó.

Nó kháng cự liền bị anh giữ chặt lấy hai cánh tay. Họ cùng nhau chìm đắm trong nụ
hôn ngọt ngào.

“Đủ để chứng minh chưa?”

“Nhưng…”

“Mai, anh thực sự rất yêu em. Anh chỉ muốn trừng phạt em một chút thôi. Anh hiểu
em. Xin lỗi em vì trong thời gian qua đã không tốt với em.”

Nó ôm chầm lấy anh. Anh cũng ôm lại.

Chút nắng nhạt nhòa ôm trọn lấy hai người, tăng thêm sự lãng mạn.

“Hai người kia có lên tàu không thì bảo?” – bác lái tàu thúc giục.

“Không bác ơi!”

Họ cười nhìn nhau, cùng nhau về nhà!

- End -

Bình luận truyện Chồng Hờ Ơi ! Vợ Yêu Chồng Mất Rồi !

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Trần Quỳnh Mai
đăng bởi Trần Quỳnh Mai

Theo dõi