Tùy Chỉnh
Đề cử
Chuyện Tình Hoàng Gia

Chuyện Tình Hoàng Gia

Chương 131:3. Điều tra (3).

Chương 131.3: Điều tra (3).

Khiết Đạt giật mình, nhìn Thi ánh mắt hừng hực lửa nhìn mình, Khiết
Đạt hơi toát mồ hôi lạnh, chọc phải con sư tử Hà Đông, đường nào cũng
nhừ tử.

-Thi, em... sao lại vào đây?-Khiết Đạt liền đẩy Bạch Mai ra đứng dậy

-Nếu không ở đây sao biết được anh nói dối? Nếu anh không muốn về nhà
thì nói trước đi, viện lí do làm Tiểu Lạc buồn, còn tôi như một con ngốc
chờ anh về ăn cơm.

Thi hét lớn, vừa nói xong câu đó thì người cũng đã chạy ra ngoài bar
mất dạng. Khiết Đạt ngây người một lúc, liền lặp tức đuổi theo Thi, tốc
độ còn nhanh hơn ánh sáng.

Bạch Mai lắc ly Brandy, khóe môi hơi nhếch lên một chút, con trai đều
là những kẻ bạc tình, chỉ nên chơi qua đường tốt nhất đừng dính vào.

Khi

Chạy tới đường lớn, Thi băng qua đường, cũng may đèn đỏ nên xe đã dừng
lại hết. Chạy tới giữa đường thì tay Thi bị bàn tay khác nắm chặt lại,
sau đó xoay người cô về phía anh.

-Buông tôi ra.-Thi giãy giụa muốn rút tay ra

-Không buông.-Khiết Đạt càng nắm chặt, chỉ sợ thả lỏng một chút sẽ mất cô

-Buông ra, buông ra...-Thi càng giãy giạu kịch liệt

-Anh nhất định không buông ra. Thi, em yêu anh phải không?

Như bị điểm huyệt, Thi đứng yên bất động không giãy giụa nữa, ánh mắt có chút bối rối.

-Là thật, đúng không?-Khiết Đạt hỏi lại một lần, như chắc chắn

-Phải, tôi yêu anh thì đã sao? Bản thân xấu xí, tính tình hung dữ,
ngay cả lấy lòng người khác cũng không biết, đã thế chỉ làm trò hề trước
mặt anh, trong mắt anh, tôi chắc chắn là một cô gái không đáng một xu,
tôi có yêu anh thì anh cũng không dể mắt tới.

Thi giùng giằng hét lên, sau đó nước mắt cũng không kiềm được mà chảy ra khỏi khóe mắt.

Hôm nay cuối cùng cũng biết được, cảm giác khóc vì người con trai mình yêu là thế nào.

Một nụ hôn mạnh mẽ rơi xuống cánh môi anh đào của Thi, Thi ngây ngẩn người chỉ mở to mắt nhìn Khiết Đạt.

Anh hôn cô!???????

Khiết Đạt ôm chặt cô trong lòng, càng hôn càng sâu càng mãnh liệt,
không hiểu sao khi nghe cô nói ra những lời từ tận đáy lòng, trái tim
anh lại rung động lại vui sướng, khi thấy nước mắt cô rơi anh lại đau
lòng muốn lau khô nước mắt của cô.

Không lẽ anh động tâm?

Bị nụ hôn nóng bỏng cuồng nhiệt của anh cuốn theo, cả người Thi tê rân
rân, đầu có choáng váng, vô tri vô giác vòng tay ôm lấy cổ anh, vụng về
đáp lại nụ hôn của anh.

Đèn bật xanh, từng chiếc xe chạy qua cả hai, vài người đi đường nhìn hai người đang hôn nhau, đôi lúc có dừng lại xem rồi đi.

Không cần mọi người có xem hai người có vấn đề hay không, anh chỉ biết, cô yêu anh và anh cũng thế.

Yêu Thi, là một quyết định không dễ đối với anh, dù trong lòng Hạ Đồng
vẫn chiếm giữ nhưng từ từ sẽ phai nhòa, Thi tốt, rất tốt, cô ấy cũng
như Hạ Đồng...

...

Tiếng chim bên ngoài cửa sổ phá vỡ giấc ngủ của cô gái, Hạ Đồng quấn mình trong chăn bông, không muốn tỉnh dậy.

Hạ Đồng miễn cượng gượng dậy, dụi dụi đôi mắt, mơ màng nhìn xung
quanh. Nếu không phải tối qua Lăng Hạo nói chuyện điện thoại với cô đến
khuya, thì sáng hôm nay cô đã không buồn ngủ thế này.

Nhưng mà còn ngủ nữa sẽ trễ thật đó, phải thức dậy thôi.

Hạ Đồng uể oải vươn vai một cái, sau đó cầm đồng phục bước vào nhà tắm.

Một lúc sau, Hạ Đồng thay đồ xong bước ra ngoài, lặp tức hoảng hồn
giật nảy người, thiếu điều suýt chút nữa là té ngửa ra sau.

-Dương Tử... sao anh lại ở đây?-Hạ Đồng không dám tin, Dương Tử đang trong phòng mình

-Chị Ly nói giờ này em chưa xuống nhà nên anh lên xem thử.-Dương Tử ngồi trên chiếc giường của cô, nói

-Tôi... tôi ngủ quên thôi, anh đi học trước đi.-Hạ Đồng không muốn như lúc trước, lún sâu vào thêm

-Không sao, tôi có thể cho em đi cùng.-Dương Tử đứng dậy, bàn tay có chút quyến luyến thôi không sờ vào chiếc giường của cô

Lúc nãy vào phòng không thấy cô, nghe trong nhà tắm có tiếng nước
chảy, chắc cô đang thay đồ nên ngồi đợi. Chỉ là mùi hương trên chiếc
giường của cô thoang thoảng dễ chịu vô cùng.

Anh lại không nhịn được ngồi xuống sờ vào, còn cầm gối lên ngửi lấy,
quả thật rất thơm. Cô không xài dầu thơm nên thoáng nghĩ là mùi sữa tắm
loại rẻ tiền nhưng mà lại thơm cùng dễ chịu đến thế.

-Không cần phiền anh, tôi có thể tự đến trường được.-Hạ Đồng xua tay

-Em nghĩ bằng chiếc xe đạp có thể chạy đến trường trong vòng năm phút sao?

-Tôi có thể nhờ Lăng Hạo đến đón tôi.

Anh thoáng im lặng, hai tay rõ nắm chặt, một lúc mới lên tiếng:

-Em không nhớ Tiểu Lạc sao?

-Tiểu Lạc!? Anh định nói gì?-Hạ Đồng ánh mắt ánh lên chút vui mừng, sau đó lại không hiểu anh nhắc đến Tiểu Lạc có ý gì

-Thi dẫn Tiểu Lạc lên tìm em ba ngày trước nhưng vì chúng ta đi Paris nên họ ở tạm nhà Khiết Đạt.

-Anh nói thật?

-Ừ, một lát ra về tôi đợi em ở phòng hội trưởng, tôi dẫn em gặp Tiểu Lạc.

-Không cần, tôi tự đi được, có Lăng Hạo đưa tôi đi rồi.-Hạ Đồng vẫn từ chối

-Em sợ tôi làm gì em sao? Câu trước Lăng Hạo câu sau cũng Lăng Hạo.-Dương Tử cười khổ, hai tay càng nắm chặt

-Tôi đã nói giữa anh và Lăng Hạo, Lăng Hạo đáng tin hơn anh.-Hạ Đồng nhàn nhạt đáp

-Em yên tâm, tôi không làm gì em cả, chỉ đưa em đến gặp Tiểu Lạc rồi thôi.

Hạ Đồng nhìn anh, có chút do dự, nhưng mà ánh mắt của anh không thể
hiện chút gì là nói dối, chắc anh sẽ đưa cô đến gặp Tiểu Lạc rồi đi
ngay.

-Được, một lát ra về tôi lên phòng hội trưởng tìm anh.

Bỏ lại câu đó, Hạ Đồng xách cặp quay người bỏ đi.

Dương Tử nhìn cô bước ra khỏi phòng, tâm trạng phức tạp, cô ghét anh đến mức đó sao, không thể tin anh nữa sao?

...

Hạ Đồng vào lớp, bao nhiêu ánh mắt nhìn cô, ghen ghét, đố kỵ cùng
ngưỡng mộ đều có, Hạ Đồng không quan tâm bước vào chỗ ngồi của mình.

-Hạ Đồng, thế nào cậu xin chưa vậy? Có đi được không?-Bạch Mai quay xuống bàn cô hỏi

-Được, nhưng mà... phải để Dương Tử đi cùng.-Hạ Đồng ngập ngừng nói hết câu

-Cái gì? Không được.-Bạch Mai hét lớn phản đối

-Bạch Mai, nhỏ tiếng thôi, mọi người đang nhìn kìa.-Hạ Đồng vội ra ám hiệu bảo Bạch Mai nhỏ tiếng

-Cậu nói đùa sao? Không thể để hội trưởng đi cùng.-Bạch Mai giảm âm lượng

-Vì sao vậy? Chúng ta cứ xem anh ta vô hình được rồi, nếu không tớ
không đi được đâu.-Hạ Đồng chu chu cái miệng, lay tay Bạch Mai

-Tớ chỉ định có hai đứa mình đi thôi.-Bạch Mai hơi mím môi

Nếu để Dương Tử đi cùng chẳng phải "kế hoạch đồ sộ" của cô ta bị phá sao?

-Đi mà Bạch Mai, anh ta đi thì kệ anh ta, anh ta mà không đi tớ phải ở nhà đó.

-Được rồi, chủ nhật tuần này chúng ta đi.

-Ok.-Hạ Đồng cười mỉm

Bạch Mai thoáng cười, trong đầu không ngừng suy nghĩ ra những kế mưu
mô hiểm ác, cứ để Dương Tử đi, sau đó gạt anh ta đi chỗ khác ra tay cũng
không muộn.

-Hạ Đồng...

Đang ngồi nói chuyện phiếm với Bạch Mai thì có người gọi tên cô, Hạ
Đồng nhìn ra cửa sau lớp, thấy Lăng Hạo đang đứng gọi mình.

-Tớ ra gặp Lăng Hạo một tí.-Hạ Đồng nói với Bạch Mai sau đó chạy ra ngoài

Vài học viên đi vào lớp hay đi ngang thấy Lăng Hạo đứng ngoài lớp gọi Hạ Đồng, liền chụm đầu to nhỏ.

-Anh tìm em có việc gì không?-Hạ Đồng cười nhăn răng nhìn anh

-Lúc nãy anh có lên tìm em mà em chưa vào lớp, hôm nay sao đến lớp trễ
thế?-Lăng Hạo đút hai tay vào túi, dáng dấp to lớn nhìn cô từ phía trên

-À, em ngủ quên thôi.-Hạ Đồng gãi gãi đầu lè lưỡi

-Nhóc con, đã bảo tối qua ngủ sớm mà cứ bắt anh kể chuyện hát cho em
nghe.-Lăng Hạo cười đầy yêu chiều, hai tay vươn ra nhéo má cô

-Gì chứ? Rõ ràng là anh điện thoại cho em trước, nên em mới kêu anh kể chuyện hát em nghe.-Hạ Đồng chu mỏ

-Còn cãi?-Lăng Hạo tăng sức ở tay một tí

-Lăng... Lăng Hạo, nhẹ tay đi... đau đó...-Hạ Đồng nhăn nhăn mặt nhìn anh

-Anh sẽ buông, nhưng mà...

Lăng Hạo cười nham nhỡ, buông tay ra cúi người xuống thì thầm vào tai cô.

-Nhưng mà tối qua em đã đồng ý hôm nay phải hôn anh.

Sau đó đứng thẳng người, làm mặt quỷ với cô.

-Hơ!? Trời hôm nay rất đẹp thì phải... em sực nhớ có bài tập, em vào lớp làm.-Hạ Đồng ngó lơ, ý muốn kiếm cớ ủy thác

-Lâm Hạ Đồng, em muốn anh hôn em trước mặt mọi người sao?-Lăng Hạo nói vừa đủ hai người nghe

Hơ!? Đừng liều mạng thế chứ?

-Hì hì, Lăng Hạo, một lát em sẽ hôn bù, anh về lớp đi.-Hạ Đồng đành tìm kế hoãn binh, đuổi khéo anh về lớp

-Anh nói em biết, đừng hòng trốn tránh, nếu không anhs ẽ hôn em trước
mặt mọi người.-Lăng Hạo cười đầy nham nhỡ, gật gật đầu đầy thích thú

-Được được, không trốn, nhưng anh về lớp đi em sẽ hôn bù.-Hạ Đồng đồng ý trước, sau đó đẩy anh đi

-Nhớ đó.

-Nhớ, nhớ, em nhớ mà.

Lăng Hạo trước khi về lớp còn hôn lên trán cô một cái mới chịu về,
cũng may là chỉ hôn trán, chứ hôn môi chắc chắn cô... bị đánh ghen cho
xem.

Hạ Đồng đuổi được anh đi khẽ thở phào, vào lớp thì bao nhiêu ánh mắt đều dồn về phía cô, toàn bộ đều là ánh mắt dao găm.

Hơ, chuyến này anh cứ tiếp tục thế này chắc chắn cô bị anh hại chết cho xem.

Hạ Đồng cúi đầu đi vào bàn ngồi, cứ sống trong tình trạng này, có nước cô không học yên, sống dở chết dở.

Bình luận truyện Chuyện Tình Hoàng Gia

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Du Huyễn
đăng bởi Du Huyễn

Theo dõi

Danh sách chương