Tùy Chỉnh
Đề cử
Chuyện Tình Hoàng Gia

Chuyện Tình Hoàng Gia

Chương 134:2. Leo núi - Sự thật tàn nhẫn (2).

Chương 134.2: Leo núi - Sự thật tàn nhẫn (2).

Hạ Đồng thấy con rắn phóng về phía mình thì kinh sợ lùi về sau, miệng không ngừng la hét vì sợ.

Đột nhiên có một bàn tay săn chắc vươn ra chụp lấy con rắn độc kia,
nhanh thoăn thoắt bóp lấy miệng nó không cho nó cơ hội cắn mình, rồi lại
như chớp đập mạnh đầu nó xuống hòn đá trước mặt, ngay sau đó con rắn đỏ
chết queo.

Hạ Đồng đến khi hoàn hồn rồi mới nhìn người con trai đó, không nghĩ ngợi nhiều nhào vào lòng anh.

-Lăng Hạo...

Lúc nãy cô sợ đến mức tim suýt nhảy ra ngoài, thấy con rắn cứ phóng về
phía mình cô rất sợ, cứ ngỡ sẽ bị nó cắn không ngờ được Lăng Hạo cứu
một mạng.

-Không sao rồi, cẩn thận một chút đừng ham chơi nữa.-Lăng Hạo khẽ thở dài vỗ vai cô

Nếu lúc nãy anh không nhanh chân thì cô đã bị con rắn cắn mất rồi,
nhưng mà nói đi thì phải nói lại nếu không phải Bạch Mai kêu cô lại xem
mấy cây nấm độc thì đã không gặp nguy hiểm rồi.

Trịnh Bạch Mai rốt cục cô có toan tính gì???

-Khụ khụ...

Khiết Đạt thấy cảnh chướng mắt ho khan vài tiếng, sau đó tiến lên, tốt bụng nói một câu:

-Có biết hai người làm tôi thấy cô đơn hay không?

Khiết Đạt đã nhớ Thi lắm rồi còn thấy hai cái người này ôm nhau lại càng tăng thêm nỗi nhớ Thi. Đúng là chướng mắt!!!

Hạ Đồng giật mình, mặt lặp tức đỏ lên, sau đó đẩy Lăng Hạo ra.

-Hai người hãy đợi đến nơi rồi muốn làm gì thì làm, có biết bao nhiêu
người nhìn thấy mà buồn trong lòng không?-Đình Hiên cũng lên tiếng trêu

-Hai tên này, có im không?-Lăng Hạo trừng mắt

-Khiết Đạt, tớ thấy chúng ta không nên chọc đến Hạ Đồng nếu không có
người chịu không nổi mà đánh chúng ta.-Đình Hiên nói dứt câu thì cùng
Khiết Đạt cười lớn

Hạ Đồng xấu hổ cúi gầm mặt, không dám ngẩng đầu lên.

Dương Tử nãy giờ quan sát, ánh mắt đen tuy không có biểu cảm gì ngoài
lạnh lẽo nhưng mà trong lòng nhức nhói không thôi, anh quên mất cô đã có
Lăng Hạo bảo vệ còn cần gì đến anh.

Lúc nãy nghe tiếng hét của cô, trong lòng Dương Tử như bị cào xé muốn đến cứu cô nhưng mà lại chậm một bước.

Đoàn người lại tiếp tục đi, qua từng cơn dốc, qua từng tán cây xanh um
tùm, qua từng con suối nhỏ, cuối cùng cũng đến một nhà trọ trên núi.
Chỉ là trong quá trình đi cũng chỉ có Hạ Đồng và Bạch Mai luyên huyên
lâu lâu Khiết Đạt và Đình Hiên nhập cuộc chỉ có ba người kia là im lặng
đi theo.

Bà chủ nhà trọ là một người phụ nữ già, mái tóc trắng búi cao, khuôn
mặt hiền từ nhân hậu, khi cười thì có vài nếp nhăn hiện lên trên khuôn
mặt già dặn kia.

-Cô cậu muốn đặt phòng trọ sao?

-Dạ phải, bà cho cháu chúng cháu bốn phòng đôi đi ạ.-Hạ Đồng cười tươi nói

-Được được, ta sẽ chuẩn bị ngay.-bà cụ nói

-Vâng.

-Bà à, có khách sao?-một ông cụ hai mắt nheo nheo vài nếp nhăn ngay khóe mắt bước từ trong nhà ra

-Ông, mau dẫn mấy cô cậu này đến phòng đi, bốn phòng đôi.-bà cụ nói với ông cụ

-Được, cô cậu đi theo lão, lão đưa cô cậu đến phòng mình.-ông cụ nói

-Wow, thật là ngượng mộ hai ông bà, nhìn hạnh phúc quá đi.-Hạ Đồng chắp hai tay, ánh mắt đầy hâm mộ

Cô không cần một tình yêu ai ai cũng ghen tị muốn có, cũng không cần
phải ai ai cũng biết rộn ràng cả lên, chỉ cần như hai ông bà này thôi,
cho dù đến già vẫn bên cạnh nhau, lo lắng chăm sóc yêu thương nhau.

-Nếu em muốn anh không ngại sau này sẽ bên em đến già.-Lăng Hạo thấy cô cười đến híp mắt, tiến lên đứng cạnh cô nói

-Em mới thèm...-Hạ Đồng ngoài miệng nói thế nhưng trong lòng lại khác, bên cạnh Lăng Hạo cũng tốt, ít nhất anh quan tâm cô

-À, ông bà, cháu nên kêu ông bà bằng gì?-Hạ Đồng không đếm xỉa đến Lăng Hạo nói với bà cụ

-Cứ kêu lão là ông Phùng bà Phùng được rồi.-bà Phùng cười nhân hậu

-Vâng bà Phùng, bọn cháu ở đến sáng mốt sẽ về chuyện ăn uống phiền bà
và ông rồi.-Lăng Hạo nói chen vào, thuận tay ôm lấy Hạ Đồng

-Các cháu đừng khách sáo, ở trên này lâu lâu mới có khách đến nên hai
lão buồn lắm, bây giờ có các cháu đến lão vui vẻ hơn nhiều, đến tối lão
sẽ làm một bữa ngoài trời đãi các cháu.

-Thế thì thích quá, cảm ơn ông bà trước.-Bạch Mai vui vẻ đáp lời

-Được rồi, các cháu mau đi theo ông lão đi, ông lão sẽ đưa các cháu đến phòng mình.-bà Phùng nhắc

-Dạ.

Nói rồi tất cả đều vào trong nhà đi theo ông Phùng, theo phân chia thì
Dương Tử và Khiết Đạt một phòng, Lăng Hạo và Đình Hiên, Hạ Đồng và Bạch
Mai còn Sa Sa thì ở một mình.

Hạ Đồng đặt chiếc ba lô xuống giường, ngay sau đó thả mình lên chiếc giường êm ái, thoải mái la lên một tiếng:

-A, cuối cùng cũng được nghỉ lưng.

-Hạ Đồng, trời cũng sập tối rồi, cậu thay đồ đi, ông bà Phùng nói sẽ
chuẩn bị bữa ăn đêm ngoài trời cho chúng ta đó.-Bạch Mai lấy quần áo từ
trong túi ra

-Được được, cậu thay đồ xong đến tớ.-Hạ Đồng nhắm mắt quơ tay bảo Bạch Mai thay đồ trước đi

-Được, tớ thay xong đến cậu.

Hạ Đồng nghe tiếng Bạch Mai dứt tiếp đó là tiếng bước chân, lại đến
tiếng đóng cửa cũng biết Bạch Mai đã vào nhá tắm, cô mệt mỏi vẫn nhắm
mắt lại, thật sự là rất mệt.

Cô thiếp đi lúc nào chẳng hay, đến khi Bạch Mai từ trong nhà tắm đi
ra, kêu Hạ Đồng vài tiếng lại không thấy trả lời, nên đi đến xem thử,
thì ra cô đã ngủ.

Bạch Mai trong đầu chợt lóe sáng, như bị ma sai quỷ khiến không do dự
cầm lấy con dao gọt trái cây trên bàn, từng bước đi về phía Hạ Đồng.

Nếu có trách thì trách cô xui xẻo, chọc ai không chọc lại chọc Kim Sa Sa lòng dạ thâm hiểm.

Bạch Mai cầm con dao giơ cao, nhìn Hạ Đồng đang ngủ say, muốn hạ tay lại không đành.

"Bạch Mai, tớ không nghĩ cậu lại chịu làm bạn mình đó, tớ rất vui."

"Bạch Mai, dù thế nào tớ cũng trân trọng tình bạn này, mãi mãi thế này nhé."

"Tớ nói cậu nghe, cho dù mọi người trong trường vì cậu làm bạn với
mình mà miệt thị cậu thì cậu đừng tiếp tục làm bạn mình nữa, chỉ cần
biết tớ luôn xem cậu là bạn thân nhất."

"Trịnh Bạch Mai, dù ai ăn hiếp cậu thì tớ cũng sẽ không để họ ức
hiếp cậu nữa, tớ biết trong trường tớ không có một lời nói gì nhưng mà
cậu yên tâm cậu là bạn mình, mình sẽ bảo vệ cậu."

Trong đầu Bạch Mai lại nhớ đến từng câu từng chữ mà Hạ Đồng nói với
mình, trong lòng dâng trào mtộ cảm xúc, có phải là tình bạn hay không?
Hạ Đồng tốt với cô ta như thế làm sao cô ta nỡ lòng xuống tay.

Nhưng mà Hạ Đồng không chết thì là ba mẹ của cô ta chết.

Bạch Mai cắn môi, sau đó để con dao về vị trí cũ, cuối cùng vẫn không ra tay được.

Thôi thì làm theo kế hoạch định sẵn vậy.

...

Dương Tử cùng Khiết Đạt ở cùng phòng, tâm trạng Dương Tử có chút mất mác cùng khó chịu, mở toang cửa sổ nhìn cảnh núi.

Lúc nghe cô nói muốn giông như ông Phùng bà Phùng thì anh cũng suy
nghĩ mình và cô cũng thế, sinh một đám con sau đó chọn một nơi yên tĩnh
xinh đẹp để sống, tránh xa cuộc sống phồn hoa, cùng nhau sống đến già
không chia lìa.

Nhưng mà làm sao có thế, cô đã là bạn gái Lăng Hạo, lúc Lăng Hạo nói
cùng cô sống trọn đời, cô chỉ đỏ mặt cúi đầu nói không thèm, trong lời
nói rõ ràng có nũng nịu, người ngu cũng biết cô thầm đồng ý.

Lúc ấy anh chỉ ao ước mình có thể đứng trước mặt cô, hỏi cô có chịu
cùng anh sống đến cuối đời, như ông Phùng bà Phùng dù đã già nhưng vẫn
bên cạnh nhau, anh sẽ nghe được câu đồng ý của cô.

-Lại nghĩ đến Hạ Đồng sao?-Khiết Đạt đi đến đứng cạnh Dương Tử nhìn ra bên ngoài

-...

Dương Tử chỉ im lặng không đáp.

-Thấy những cảnh như thế nếu cậu là tảng băng cũng phải dao động thôi.-Khiết Đạt khẽ thở dài

Dương Tử vẫn im lặng.

-Dương Tử, cậu nên...

-Buông tay? Đừng nhắc đến hai từ đó nữa.-Dương Tử cắt ngang lời Khiết Đạt

-Dương Tử, đừng cố chấp nữa...

-Khiết Đạt, cậu đừng nói nữa... dù thế nào, tớ cũng không buông.

Dương Tử nói xong liền xoay người cầm đồ vào nhà tắm.

Khiết Đạt thở dài, đúng là cứng đầu, dù nói sao cũng không chịu buông tay, làm thế cũng chí nhận đau khổ thôi.

Bình luận truyện Chuyện Tình Hoàng Gia

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Du Huyễn
đăng bởi Du Huyễn

Theo dõi

Danh sách chương