Tùy Chỉnh
Đề cử
Chuyện Tình Hoàng Gia

Chuyện Tình Hoàng Gia

Chương 134:7. Leo núi - Sự thật tàn nhẫn (7).

Chương 134.7: Leo núi - Sự thật tàn nhẫn (7).

\\\"Xin chào, Dương Tử.\\\"

\\\"Mày là ai?\\\"

\\\"Mày không cần biết, trong tay tao đang giữ một người rất quan trọng với mày, có hứng thú hay không?\\\"

\\\"Là mày bắt Hạ Đồng!??\\\"

\\\"Haha... xem mày kích động kìa, nếu muốn cô ta toàn mạng thì sáng mai hãy lên ngôi chùa bỏ hoang trên đỉnh núi, nếu mày kêu ai đi cùng thì mạng sống của nó tao không bảo đảm... tút tút...\\\"

\\\"Mày... alo, alo...\\\"

Dù hi sinh cả tính mạng của mình, anh cũng sẽ đem em an toàn trở về, anh chắc chắn sẽ bù lỗi lầm những mang cho em hạnh phúc, dù em không cần đến nó...............

- - -

Dương Tử nhận được cú điện thoại vào lúc nửa đêm lúc đó anh ngủ không được nên ra ngoài ngồi nhìn trời cao, mong ông trời có thể nghe lời câu xin của anh mà giúp anh mau tìm ra cô, nào ngờ có điện thoại của tên bắt cô gọi cho anh. Chỉ là giọng nói này khá quen thuộc...

Dù biết đi một mình sẽ rất nguy hiểm nhưng Dương Tử vẫn không nói cho mọi người biết, chỉ vừa tờ mờ sáng anh đã rời khỏi nhà trọ để đến chỗ tên bắt cô nói.

Giữa ranh giới sống và chết, cuối cùng anh cũng nghe được ba tiếng \\\"Em yêu anh\\\" từ cô.........

Dương Tử đến ngôi chùa bị bỏ hoang thì mặt trời cũng đã nhô lên cao, khi ấy có mười tên con trai dáng người hung tợn cao to mình xăm trổ đợi anh, nhưng chỉ trong mười phút anh đã xử lý bọn chúng nhanh chóng.

Nếu không có võ nghệ gì thì sao anh lại dám đến đây một mình, dù sao về chuyện đánh nhau anh cũng chưa từng thua ai, chỉ có đánh với Lăng Hạo chỉ toàn hòa mà thôi.

Khi anh đi sâu vào trong chùa thì không một bóng người, anh ra phía sau thì ánh mắt dừng lại ở căn nhà kho duy nhất ở đó.

Không nghĩ ngợi nhiều Dương Tử đã xông cửa, nhanh chóng đáy mắt anh hiện lên tia đau lòng, hai tay cũng vì tức giận mà siết chặt thành nắm đấm.

Anh đau lòng khi thấy bộ dạng của cô bây giờ, những vết thương bị roi da đánh in hằn cả máu lên áo, mái tóc bị nắm giựt mà rối tung.

Hạ Đồng giật mình, mơ màng nhìn ra phía cửa, nhanh chóng xung quanh cô được bao quanh bởi luồn hơi ấm quen thuộc, rất an toàn.

-Hạ Đồng... xin lỗi.... xin lỗi em... là anh đến trễ.... là anh làm em ra nông nỗi này...-lời nói Dương Tử không hoàn chỉnh, thanh âm run rẩy tháo băng dán cùng dây thừng đang trói cô

-Dương... Tử, là anh sao? May quá... anh đến rồi...-Hạ Đồng lại ngây ngốc mỉm cười, bàn tay dính máu vươn lên chạm vào khuôn mặt của anh

-Xin lỗi, là anh không tốt làm liên lụy em... xin lỗi...-Dương Tử gắt gao ôm cô vào lòng mình

-Lúc này đây chỉ cần anh bên cạnh em là tốt lắm rồi... em cứ sợ... mình không gặp được anh nữa...-Hạ Đồng nói đồng thời rơi nước mắt

Cô không cần gì hết, chỉ cần lúc này thôi anh bên cạnh cô, dang rộng tay ôm lấy cô vào lòng bảo vệ che chắn cho cô là cô mãn nguyện rồi.

_Bốp bốp bốp...

Phía sau vang lên ba hồi vỗ tay, sau đó là tiếng nói mang theo sự châm chọc:

-Thật là một màn cảm động... làm tôi sắp rơi lệ rồi đây này.

Dương Tử ánh mắt đen lãnh đạm nhìn Viễn, xung quanh bao trùm một luồn sát khí bức người.

Anh còn tưởng là ai chán sống, hóa ra là tên Viễn không biết trời cao đất rộng này.

-Là mày bắt Hạ Đồng? Muốn gì cứ tìm tao mà trả thù đừng liên lụy người vô tội.-Dương Tử thanh âm lạnh lẽo, sắc mặt không thể u ám hơn

-Bởi vì tao biết Lâm Hạ Đồng rất quan trọng với mày, chỉ cần bắt được nó thì mày chắc chắn sẽ ngoan ngoãn đến đây.-Viễn nhếch mép, tiểu nhân cười

Lời Viễn vừa dứt đi thì lại có một toán người bước lên, tuy trong trạng thái mơ màng nhưng cô có thể ước chừng toán người khoảng ba mươi tên, vẻ mặt ai cũng dữ tợn, mặt mày không thể hiện là người tốt.

-Từ từ mà đánh nó, tao không tin ba mươi đứa tụi mày không đánh lại nó.-Viễn nhàn nhã mở miệng, sau đó chờ xem chuyện vui

Cô chỉ biết Dương Tử đặt cô xuống, sau đó luồn khí ấm áp đầy an toàn vốn vây quanh cô liền biến mất, Hạ Đồng mở mắt nhìn cảnh trước mặt, từng tiếng đánh đá vang lên chói tay, cả tiếng cây gậy va chạm vang lên.

Hạ Đồng nằm trên sàn đất, thấy Dương Tử dũng mãnh hạ từng tên một, đa số không phải là đối thủ của anh nhưng mà một chọi ba mươi cho dù anh giỏi cách mấy cũng bị thương nặng.

Đám người kia bị Dương Tử đánh ngã nằm la lết trên sàn đã hơn hai mươi mấy tên, Viễn thấy tình hình bất lợi cho mình liền chĩa mũi quay sang mục tiêu là Hạ Đồng, thừa dịp không ai chú ý Viễn nhanh cơ hội chạy đến Hạ Đồng túm cô ngồi dậy.

-A...

Bị tên Viễn thô bạo kéo đứng dậy Hạ Đồng rít lên một hồi, nhăn mặt lại vì đau.

-Dừng tay lại, nếu không con nhỏ này không sống nổi đâu.-Viễn lớn giọng uy hiếp

Ngay lặp tức Dương Tử dừng tay cả bọn người kia cũng thế, ánh mắt Dương Tử sắc lạnh, quét qua người Viễn, lại lãnh khốc như ma vương tối cao.

-Mày muốn cứ tìm tao đừng làm liên lụy người vô tội, cô ấy không làm gì mày cả.-Dương Tử tay nắm thành quyền nhìn Viễn không một cảm xúc

-Haha... nó đáng lẽ vô tội nhưng mà đáng tiếc mày lại yêu nó.-Viễn ánh mắt hiện lên tia căn hận, hận không thể giết chết anh lặp tức

-Suy cho cùng người mày nhắm vào là tao, thả Hạ Đồng đi mày muốn tao làm gì cũng được.-Dương Tử không do dự dứt khoác nói

-Không được... Viễn chắc chắn sẽ làm hại anh...-Hạ Đồng nghe xong thì hoảng hồn, ngăn ý định điên rồ của anh lại

-Con khốn, câm miệng.-Viễn thô bạo nắm tóc cô giật về phía sau

Bất ngờ trên đầu truyền đến một cơn đau dữ dội, cô nhăn mặt rít lên nhưng mà trong lòng lại một hồi ấm áp, bởi vì cô biết anh bất chấp để bảo vệ sự an toàn cho cô.

-Viễn... mày mà làm gì Hạ Đồng đau một cái nữa tao nhất định giết chết mày.-Dương Tử bị chọc giận nghiến răng nghiến lợi

-Được để tao xem mày vì nó mà làm được gì.-Viễn nói đồng thời cười to đầy gian trá

Viễn liếc đám người xung quanh, nhanh chóng ba mươi ấy tên lúc nãy người cầm cây gỗ, người cầm roi da, còn có người cầm cả chai rượu bằng thủy tinh, lần lượt tiến lên.

Tình trạng Dương Tử như một con thỏ không thể phản kháng bị ba mươi con sư tử nhe răng vươn vuốt tấn công.

-Nếu mày dám đánh trả, lặp tức đừng nghĩ con nhỏ này sống sót. Tao cho mày nếm mùi vị mà mày đã làm với tao ra sao.-Viễn dùng cô uy hiếp

-Không... Dương Tử... anh ấy sẽ chết mất...-Hạ Đồng nước mắt chảy dài trên má, không ngừng năn nỉ

Nhìn Dương Tử bị từng người một tàn nhẫn đánh đập lên người, cô đau lòng khôn xiết, như bản thân cô bị đánh, bị hành hạ.

Mấy ngày nay cô tưởng như mình vừa nếm trải mùi vị của đau đớn, bị bọn họ đánh đập hành hạ, hóa ra nó cũng không đau bằng lúc này, cảm giác như đang ở địa ngục, nhìn anh, một người luôn đứng trên vạn người lại vì cô mà tình nguyện để họ đánh đá không phản kháng, tim cô vỡ vụn, đau đớn còn hơn cái chết.

-Xin anh... dừng lại đi... anh ấy sẽ chết mất...-Hạ Đồng muốn thoát khỏi tay Viễn nhưng không sao rời khỏi được hắn

-Tao bị nó hành hạ trút giận phải nằm viện đúng một tháng, mày nói xem, bao nhiêu làm sao đủ?-Viễn giật tóc cô, bất cô nhìn mình

-Xin anh... anh muốn giết chết tôi cũng được... chỉ cần đừng hành hạ anh ấy...-Hạ Đồng yếu đuối van xin, nước mắt đã chảy không ngừng

-Mày càng muốn lãnh giùm nó tao càng muốn cho mày xem nó thảm hại thế nào? Tiếp tục đánh.

Từng tiếng động vang lên chói tai, máu tươi trên người anh cũng đã chảy ra loang lỗ trên nền đất, tâm Hạ Đồng đau đến mức như vừa trải qua một trận tra tấn thể xác lẫn tinh thần cay nghiệt nhất trước nay, muốn chạy đến ôm lấy anh, ngăn cản bọn họ nhưng mà sức cô quá nhỏ, mà bọn họ lại quá đông, quá mạnh.

-Dừng lại... xin anh... dừng lại đi...-Hạ Đồng không thể làm gì chỉ giương mắt nhìn anh bị đánh, tâm can đau đớn dữ dội

-Dừng lại.-Viễn đột ngột giơ tay cao ý bảo dừng tay

Ngay lặp tức bọn người kia dừng tay, lui về sau hết.

Dương Tử nằm quằn quại trên nền đất, không kêu rên, không cầu xin, chỉ nhìn về Hạ Đồng mỉm cười, ít nhất đây là chuyện anh làm tốt nhất với cô từ trước đến giờ, anh luôn làm cô đau khổ hôm nay anh sẽ bảo vệ cô, không cho cô chịu bất kì đau khổ nào.

-Dương Tử... sao anh lại ngu ngốc đến thế? Sao anh không đánh trả... anh có thể đánh trả họ mà... tôi không xứng cho anh làm thế đâu?-Hạ Đồng lắc đầu quầy quậy, nước mắt tuôn trào

-Hạ... Hạ Đồng...-Dương Tử vươn tay như muốn nắm tay cô nhưng đáng tiếc khoảng cách quá xa anh căn bản không chạm tới cô được

-Đồ ngốc... anh là đồ ngốc...-Hạ Đồng điên cuồng la hét không ngừng giãy giụa muốn thoát khỏi bàn tay như gông kềm của Viễn

-Vẫn chưa xong đâu.

Viễn nói buông cô ra để một tên đàn em giữ chặt cô, sau đó bước từng bước về phía Dương Tử.

-Mày có biết tao chờ đợi giây phút này lâu lắm rồi không?-Viễn đứng trước mặt Dương Tử cười khỉnh

-Chậc, thật không ngờ mày cũng có ngày này, thật là tội nghiệp, so với chuyện mày làm với tao thì bây nhiêu thấm thía gì?-Viễn nói xong, giơ cao chân đá Dương Tử một cái

Dương Tử bị đá chỉ nhăn mặt, tay siết chặt chịu đựng, anh thề nếu cho anh có cơ hội anh chắc chắn để tên Viễn sống không bằng chết.

-Haizz... mày luôn xem tao như cặn bã, vậy thì mày xem cặn bã là thế nào.-Viễn xoay cười, sau đó nhanh như thoắt cầm chiếc ghế gần đó, lại quay người giơ cao chiếc ghế gỗ lên

-Không...

Hạ Đồng thấy cảnh trước mặt hét lên, sau đó liều mạng cắn vào tay tên giữ mình, hắn bất ngờ bị cô cắn nên buông cô ra, nhân cơ hội Hạ Đồng thoát khỏi tay hắn liền không nghĩ nhiều chạy về Dương Tử.

_Rầm...

Một tiếng vang lớn vang lên khắp căn phòng, Dương Tử ánh mắt trân trân nhìn người phía trên mình, tất cả đều im lặng, ngay cả Viễn cũng chết đứng.

Không đau... không đau tí nào... không đau bằng cảm giác nhìn anh vì mình mà chịu nhục nhã... không đau tí nào...

-Hạ Đồng...-Dương Tử gầm lên gọi tên cô, sau đó đỡ cô vào lòng mình

-Sao lại đỡ cho anh? Em không được xảy ra chuyện, anh chưa cho phép em đi lúc này... làm ơn...

Dương Tử ôm cô trong lòng mình, lo sợ mà cả tay run rẩy, bàn tay dính máu của anh nay dính thêm máu của cô, như hòa làm một.

-Như thế này... còn không đau bằng cảm giác... nhìn anh bị bọn họ lăng nhục... xin lỗi... là em làm vướng bận...-Hạ Đồng thở từng đợt yếu ớt, cơ thể cô như mất hết sinh khí, yếu ớt chống chọi

-Anh không cho em rời xa anh... anh vẫn còn sống nên em phải tiếp tục chịu đựng, nếu có chết cũng là anh chết trước em...-Dương Tử ghì chặt cô trong lòng, lời nói phát ra từ tận đáy lòng

-Dương Tử... Dương Tử... em có một câu rất muốn nói với anh... rất lâu rồi... em... em yêu anh... rất yêu...

Hạ Đồng như nói ra câu này rất mãn nguyện, sau đó chạm bàn tay dính đầy máu của mình vào má anh, không chịu nổi nữa mà ngất đi.

Đáng lẽ nghe ba từ này miệng cô nói ra anh sẽ rất hạnh phúc nhưng mà ngược lại, tim anh đau thắt, đau như bị bóp nát, đau như bị ai đó xé tan nó đi, đau như có hàng vạn hàng nghìn con dao nhọn đâm thủng.

-Hạ Đồng...

Giữa ranh giới sống và chết, cuối cùng anh cũng nghe được ba tiếng \\\"Em yêu anh\\\" từ cô..........

Bình luận truyện Chuyện Tình Hoàng Gia

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Du Huyễn
đăng bởi Du Huyễn

Theo dõi

Danh sách chương