Tùy Chỉnh
Đề cử
Chuyện Tình Hoàng Gia

Chuyện Tình Hoàng Gia

Chương 136:2. Đau đến không còn cảm giác.

Chương 136.2: Đau đến không còn cảm giác.

Hạ Đồng bước vào trường, những học viên xung quanh đi ngang cô đều nói to nói nhỏ, liếc liếc nhìn nhìn nói này nọ.

Vẫn là thế, cuộc sống của cô đều bị những con người này soi mói, chỉ trỏ.

-A...

Đột nhiên đang bước đi cả người cô bị một người kéo lại, nhanh chóng cô rơi vào lòng ngực vững chắc của anh, Hạ Đồng ngước đầu, bắt gặp ánh mắt nhu tình lại mang theo một chút gì đó buồn bã.

Giống như đôi mắt lần đầu cô gặp anh, khi ấy đôi mắt anh hiện lên vừa bất cần vừa ưu thương, nỗi ưu thương ấy cũng giống như bây giờ.

-Lăng Hạo...

Lăng Hạo nhìn cô, môi mỏng hơi nâng lên một chút.

-Anh nhớ em lắm, đi theo anh.

Lăng Hạo nói xong câu đó thì nắm tay cô, kéo cô đi.

Hạ Đồng để anh kéo mình đi, trong đầu cô đang rối ren với đống suy nghĩ hỗn độn, rốt cục cô có nên mở lời hỏi anh không?

Lăng Hạo dẫn cô đến phòng nhạc, nhìn đám hướng dương vàng rực dưới ánh nắng mặt trời, vươn cao những đóa hoa to đẹp đẽ, cô lại thoáng nghĩ, biết bao giờ cô có đủ dũng cảm chống chọi lại mọi thứ như hướng dương chống lại ánh nắng.

Hạ Đồng đột nhiên dừng chân, không bước tiếp để vào phòng nhạc, ngẩng đầu nhìn Lăng Hạo phía trước.

Lăng Hạo cũng dừng bước, tay vẫn nắm chặt tay cô không buông nhưng không quay lại.

Ai mà biết trong lòng anh lúc đó lại lo sợ như thế nào?

-Lăng Hạo... mình...

Hạ Đồng cắn chặt môi, cổ họng như có gì ứ lại không nói ra được vế sau, rõ ràng cô cảm nhận được bàn tay của anh đang nắm cô run rẩy từng hồi.

-Mình...

-Anh vừa sáng tác ra một bài hát, vào trong anh đàn em nghe.-Lăng Hạo chưa đợi cô lên tiếng thì anh đã nói trước

-Lăng Hạo... em...

Hạ Đồng còn định nói vế sau thì đã bị anh kéo vào trong, cô biết anh đang trốn tránh trong lòng anh cũng biết cô muốn nói gì nhưng mà anh không muốn nghe.

Lăng Hạo ngồi vào chiếc đàn piano, bàn tay đặt lên bàn phím trắng đen, mỗi một lần thanh âm vang lên đều chạm vào tận sâu trái tim cô.

\\\"...Anh đã biết trước, ngày hôm nay ta,
Chẳng thể bên nhau được mãi...
Anh đã biết trước, tình yêu đôi ta
Như giấc mơ trôi qua vậy thôi !

Em nói dối đấy ! Rằng mình quên nhau đi
Đừng để yêu thương thêm đậm sâu..
Để hôm nay đây, lệ tràn cay trên mi này
Ai cách chia đôi mình thế anh ?

Làm sao buông cánh tay, khi anh đang yêu đậm sâu ?
Làm sao quên phút giây ,từng ngày nào mình đang có ?
Tiếng yêu vội vàng, giờ đắng cay ngờ ngàng
Tình yêu đôi ta, giờ chỉ là giấc mơ vậy sao ?

Làm sao quên tháng năm, hai ta yêu nhau nồng say ?
Làm sao quên nổi đau, còn lại một mình ai đó
Nhớ... nụ cười, còn nhớ một người
Làm sao em quên ? Vì đã yêu anh người hỡi!!...\\\"

Tâm can Hạ Đồng bị chạm vào mạnh mẽ, từng đợt như một cơn sóng lớn, như vũ bão mà cuốn sạch lấy cô.

Cô có gì xứng đáng để anh tốt với cô như thế? Lâm Hạ Đồng cô không xứng để Lăng Hạo anh đau lòng, không xứng...

Lăng Hạo đứng dậy bước đến cô, vươn tay ra kéo cô vào lòng mình.

Làm sao anh không biết lúc nãy cô muốn nói gì chứ? Chỉ là anh không muốn nghe, bản thân anh yêu cô như thế, đối với cô đã khắc ghi vào tận trái tim.

Khi nghe cô nói chuyện với Dương Tử trong bệnh viện, anh đã đến bar uống đến say bí tỉ, trời đất cũng không biết, anh say xỉn chạy chiếc Lamborghini trên đường cao tốc, suýt xảy ra tai nạn giao thông, bị bắt vào đồn cảnh sát, cảnh sát lại bị anh đánh, ba anh phải ra mặt giải quyết. Thế mà về nhà, cửa kính cũng bị anh làm vỡ nát.

Lúc đó, anh chỉ biết trong tim anh đau thế nào, đau đớn ra sao, cũng chỉ như kẻ điên làm chuyện điên rồ.

-Lăng...

-Đừng nói gì hết, cho anh ôm em một lát thôi.-Lăng Hạo mệt mỏi gục vào vai cô

Anh đang ôm cô nhưng mà anh cảm nhận được cô và anh có một bức tường cản, dù nhìn thấy nhau vẫn chỉ chạm vào nhau, trong lòng không chạm vào nhau được.

Hạ Đồng không đẩy anh ra, im lặng để anh ôm mình.

Hóa ra, kể cả mất đi cái không thuộc về mình, con người ta vẫn sẽ cảm thấy đau lòng.

- - -

Bạch Mai nhìn người con trai trước mặt, chạm vào đôi mắt lạnh lẽo kia, không một chút biểu cảm, trong lòng biết mình sẽ không thoát được.

-Có gì nói không?-Dương Tử ngồi ở ghế hội trường, ngã người vào ghế

-Không có.-Bạch Mai lắc đầu, vẫn không nói

Đình Hiên ngồi ở ghế sô pha, nhướng mắt nhìn Bạch Mai. Sa Sa trong lòng bồn chồn, hai tay siết chặt lại.

Đáng lẽ chuyện này chỉ có Dương Tử cùng Đình Hiên giải quyết, Bạch Mai là học viên trường Nhuận Lâm còn Viễn là học viên trường Kin, phải để hai hội trưởng giải quyết nhưng mà Sa Sa lại muốn cùng hai anh xử lí.

-Có nói hay không? Cô không thù không oán sao lại hại Hạ Đồng? Là có người sai khiến đúng không?-Dương Tử bị thái độ của Bạch Mai làm tức giận, ánh mắt hằn hộc quát

Sa Sa giật mình, dáng vẻ Dương Tử như một ma vương, không cảm xúc, không đoán được tâm tư của anh, ánh mắt chứa toàn băng lạnh.

Lỡ như Bạch Mai khai ra thì cô ta phải làm sao? Dương Tử đã luôn giữ khoảng cách với Sa Sa nếu nói ra thì Dương Tử chắc chắn cô ta trong mắt anh chẳng là gì, chỉ như vô hình.

-Bạch Mai, tôi nhìn sao cô cũng không phải kẻ có tâm độc địa, vì sao cô lại muốn giết chết Hạ Đồng?-Đình Hiên lên tiếng, nếu cứ tiếp tục thì chắc chắn Dương Tử không kìm chế nổi hậu quả thì Bạch Mai lãnh trọn

-Không có gì để nói.-Bạch Mai vẫn cứng miệng không nói

-Ba mẹ cô chắc hẳn không muốn nhìn con gái mình vào tù, cô làm thế có nghĩ khi ba mẹ cô biết sẽ ra sao không?-Dương Tử môi mỏng nhếch lên, thanh âm sắc lạnh

-Anh... anh không được làm gì họ?-Bạch Mai sợ hãi nhìn Dương Tử

-Tôi hỏi lại, có nói không?

-Là tôi không thích Hạ Đồng, nên mới làm thế, không ai sai khiến tôi cả.-Bạch Mai toàn bộ đều chỉ nói mình làm

-Trịnh Bạch Mai, tôi chưa hề đùa giỡn với ai cho nên cô không nói thế thì đợi ba mẹ cô vào thăm cô trong tù đi.

Dương Tử dửng dưng nói hết câu, lại như một Satan tái thế, lãnh khốc cười.

-Dương Tử, chuyện này để tôi giải quyết được không? Tôi sẽ làm Bạch Mai nói ra.-Đình Hiên đứng lên, lên tiếng xin thay

-Đình Hiên, đối với những người không chịu nói ra thì phải dùng biện pháp mạnh, cậu dùng lời nói chưa chắc cô ta đã nghe.-Dương Tử có chút khó chịu

-Tớ sẽ làm được, tin tớ. Tớ sẽ làm Bạch Mai nói ai chủ mưu, Bạch Mai là một cô gái không xấu xa như thế, chắc chắn có người uy hiếp Bạch Mai.-Đình Hiên hòa nhã nói

Bạch Mai trong lòng dâng lên một hồi cảm xúc khó tả, vừa vui mừng lại vừa xấu hổ, Đình Hiên nói sao cũng là một chàng trai tốt nhất đối với cô, anh nói anh tin cô, tim cô nhảy loạn xạ nhưng mà nghĩ đến chuyện mình gây ra, cảm thấy mình không xứng đáng với anh.

-Được, Đình Hiên tớ cho cậu một tuần, nếu trong một tuần cô ta không mói thì chắc chắn những lời tớ nói lúc nãy sẽ thành thật.-Dương Tử thấy Đình Hiên đã ra mặt nên cũng không làm khó tiếp tục nữa, tạm thời đồng ý

-Cậu cứ tin tớ.

Đình Hiên cười nhoẻn miệng, nhìn Bạch Mai.

Bạch Mai trong lòng ấm áp vô cùng.

Sa Sa mím môi, ánh mắt hung ác nhìn Bạch Mai, nếu đã đến mức này thì giữ cô ta làm gì nữa.

...

Giờ ra chơi, Hạ Đồng đứng trên sân thượng, từng luồn gió thổi qua mái tóc đen bồng bềnh của cô, thoang thoảng mùi thơm trên mái tóc cô lan tỏa trong không gian.

Tiếng bước chân phía sau lưng cô vang lên đều đều, Hạ Đồng quay mặt lại nhìn người đó, ánh mắt khẽ động.

Trải qua lâu, cô cùng người đó nhìn nhau, không ai nói một lời nào với ai, ánh mắt người đó hiện lên tia áy náy cùng hối hận.

-Có thể, nói chuyện không?-Bạch Mai đi đến đứng cạnh cô, nhìn xuống sân trường rộng lớn

-Ừ.

Hạ Đồng ừ một tiếng, cũng nhìn cảnh trước mặt.

-Xin lỗi.-Bạch Mai nói ra hai từ, hoàn toàn phát ra từ tận đáy lòng

-Tớ luôn nói...

Bạch Mai im lặng chờ Hạ Đồng nói tiếp.

-Cậu sẽ là bạn của mình, như mình với Dạ Thi. Tớ cũng nói, dù ai ở đây phản bội mình đều có thể nhưng mà cậu thì không, vì mình xem cậu là bạn, là người mình tin tưởng nhất ở đây.-Hạ Đồng nói trong lòng chua xót

-Có thể bây giờ tớ nói gì cậu cũng sẽ không tin mình, nhưng mà tớ xem cậu là người bạn duy nhất của mình, tớ chưa từng nói chuyện với ai nhiều như cậu, chưa ai cho tớ cảm giác gần gũi như cậu, tớ cũng chưa xem ai là bạn ngoài cậu.-Bạch Mai nói, vừa hối tiếc vừa đau lòng

-Phải chi, chuyện đi leo núi chỉ là một giấc mơ...

-Hạ Đồng, với tớ, cậu luôn luôn là một người bạn tốt nhất.

-Bạch Mai, tớ cũng từng xem dậu là bạn, tớ không tin cậu lại muốn giết tớ, tớ nghĩ cậu có lý do nhưng là cậu không thể nói ra, nếu thật sự là không phải chủ ý của cậu thì sau này chúng ta vẫn là bạn.-Hạ Đồng nói, đôi môi mỉm cười thành một đường dài

-Hạ Đồng, nhất định sẽ là thế, chúng ta vẫn là bạn.

Ánh mặt trời chiếu rọi soi sáng lên mọi vật, cả lên người hai cô gái, khóe môi cả hai cong lên một đường đẹp đẽ, hứa hẹn khi bọn họ đối diện nhau là lúc cả hai sẽ như trước.

...

Giờ ra về Hạ Đồng bị Lăng Hạo đi, trong lúc cô tình lại chạm mặt Dương Tử, anh không ngăn Lăng Hạo lại chỉ nhìn cô bị kéo đi, rõ ràng ánh mắt anh không tự chủ cứ nhìn cô muốn níu lại nhưng lại không làm.

Trong lòng Hạ Đồng buồn bã như có gì đó mất mác đi, cô hỏi Lăng Hạo đi đâu anh chỉ nói muốn cho cô xem một thứ. Cô im lặng ngồi trên xe cho anh dẫn đi.

Lăng Hạo chở cô đến một nhà hàng Tây, anh nói một đầu bếp nổi tiếng bên Pháp vừa về Việt Nam ở nhà hàng này muốn cùng cô nếm thử.

Dưới ánh nến lung linh, Hạ Đồng buồn bã nhìn dĩa gan ngỗng béo đặc trưng của Pháp, lại ăn không vô. Một phần là vì cô chưa đói, phần còn lại là vì chưa nghĩ ta nên làm sao cho thoã đáng mọi chuyện.

-Sao thế? Tay nghề không ngon sao?-Lăng Hạo thấy cô cứ dùng nĩa đẩy mấy miếng gan ngỗng qua lại hỏi

-Không phải, tại em chưa đói.-Hạ Đồng cười trừ, sau đó bỏ miếng gan ngỗng vào miệng

-Anh có bảo làm bánh macaron cho em, một láy họ sẽ đem lên.-Lăng Hạo mặc dù không vui nhưng vẫn giữ nét ưu nhã, ấm áp với cô

-Lăng Hạo... em...-Hạ Đồng định nói nhưng lại thôi, uống một ngụm rượu vang cho đỡ căng thẳng, một lát dễ mở lời hơn

Lăng Hạo giơ tay lên búng một cái, sau đó một nam phục vụ cầm một bó hoa đem lên.

Lăng Hạo cầm bó hoa to, đứng lên tao nhã cúi người tặng cho cô.

Hạ Đồng nhìn bó hoa hướng dương vàng rực cùng màu tím của loài oải hương Pháp phảng phất mùi hương dìu dịu dễ chịu, trong lòng thắt lại.

-Chê bó hoa không đẹp sao?-Lăng Hạo thấy cô đờ người, mày nhíu lại sau đó giãn ra nhanh chóng, trêu chọc hỏi cô

-Không phải, là đẹp quá làm em quên cả phản ứng nhận lấy.-Hạ Đồng vội giải thích

Sau đó cô cầm lấy bó hoa ngửi một lát rồi đặt lên bàn.

Móng tay cô ghim sâu vào lòng bàn tay, đau đến mức cô suýt khóc, à mà khóc không phải vì nỗi đau này mà là vì nỗi đau trong lòng cô, Lăng Hạo quá tốt, làm cô không muốn tổn thương anh.

Ân Di bỏ rơi anh, và cô cũng thế..........

Sau bữa ăn, Lăng Hạp chở cô về nhà Chính, anh dừng ở một nơi khuất ngay ngã rẽ, không dừng ở trước cổng.

Hạ Đồng cầm bó hoa lúc nãy, hai tay siết chặt, hít từng ngụm khí vào khoang ngực để thu hết can đảm nói.

-Lăng Hạo, em có chuyện muốn nói.

Lăng Hạo im lặng, ánh mắt chỉ còn ưu thương trong tâm dấy lên một cơn đau nhói mạnh mẽ.

Làm sao anh không biết cô nói gì, chỉ là không thể cho anh thêm một ngày hạnh phúc sao?

-Em nghĩ em sẽ quên được Dương Tử và yêu anh. Nhưng mà suốt khoảng thời gian ngắn ngủi vừa qua em vẫn còn rất yêu anh ấy.-Hạ Đồng nói những gì mình đang suy nghĩ

-Trễ rồi em nên vào nhà đi.-Lăng Hạo không muốn nghe tiếp, lảng sang chuyện khác

-Lăng Hạo, anh biết em muốn nói gì mà phải không? Anh đừng trốn tránh nữa, chúng ta không thể tiếp tục nữa, mình dừng lại đi.-Hạ Đồng nói, rõ ràng cảm nhận được cơ thể anh cứng ngắc, không nói lời nào

-Anh rất tốt, là em không có phúc có được tình cảm ấy, anh chửi em là cô gái xấu xa, nói em lợi dụng tình cảm của anh cũng được, em đều không nói gì, xin anh đừng tốt với em như thế nữa, em sẽ thấy rất có lỗi.-Hạ Đồng nói tiếp

Lăng Hạo vẫn ngồi im, anh bây giờ như rơi xuống đáy vực sâu thẳm, phía trước mặt ngoài màu đen ra chẳng còn gì.

-Xin lỗi Lăng Hạo, chúng ta hãy như trước là bạn của nhau.

Nói xong, Hạ Đồng bước xuống xe, bó hoa đặt lại trên ghế phụ.

Lăng Hạo nhắm mắt, miệng cười giễu bản thân mình, trong lòng cay đắng vô bờ.

Hạ Đồng đem lại cho anh cuộc sống đầy màu sắc, xóa đi màn đêm dày đặc trong lòng anh, thế mà cô lại đem đi những màu sắc tươi đẹp đi, trả anh bằng màu đen u tối hơn nữa.

Phải chi không yêu thì sẽ không đau, mà là do anh đã quá yêu cô, nói buông làm sao dễ dàng thế được khi cô trong tim anh đã đậm sâu không thể phai nhòa đi.

Đau đến không còn cảm giác!!!

Bình luận truyện Chuyện Tình Hoàng Gia

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Du Huyễn
đăng bởi Du Huyễn

Theo dõi

Danh sách chương