Tùy Chỉnh
Đề cử
Chuyện Tình Hoàng Gia

Chuyện Tình Hoàng Gia

Chương 151: Ba.

Chương 151: Ba.

Bầu trời phủ màu xanh thẫm, tòa nhà cao ngất toàn bộ đều làm bằng cửa
kính tấp nập người ra kẻ vào, ai ai gương mặt cũng sáng ngời sang trọng.
Trong hội trường buổi đấu giá cũng đã bắt đầu, ghế cũng đã bị ngồi hết.

Bà Khuê cùng Cao lão gia ngồi ở vị trí đầu, sợi dây chuyền Bán Nguyệt
này thật sự rất tinh tế, bà Khuê vừa nhìn thấy qua màn ảnh tivi đã thích
ngay, cái tên Bán Nguyệt đều là do mặt của sợi dây chuyền, mặt của sợi
dây chuyền là nửa mặt trăng, toàn bộ đều làm bằng kim cương trắng trong
suốt có kích thước bằng nhau, ánh sáng của những viên kim cương sáng lấp
lánh ngay cả trong bóng đêm cũng bị ánh sáng của nó làm chói mắt. Sáng
cứ như mặt trăng trên trời cao.

-Đây là số của em, chỉ cần em thích, bao nhiêu tiền anh cũng trả.-Cao lão gia đưa biển số cho bà Khuê

Bà Khuê cầm lấy, từ lúc gặo Cao lão gia đến giờ, ông luôn quan tâm bà
hết mực, chưa bao giờ xem thường xuất thân của bà, ngay cả đứa con gái
Hạ Đồng của bà, ông cũng rất quan tâm, ông còn đưa ra đề nghị sẽ giúp
trả số nợ cho Hạ Đồng không cần ở nhà Chính nữa, nhưng mà bà không dám
nhận, ông quá tốt, làm bà thấy rất áy náy.

Mạch Gia Vĩnh ngồi ở hàng ghế phía sau, cách chỗ bà Khuê và Cao lão gia khoảng hai hàng, ánh mắt vẫn chăm chú nhìn bà.

Mạch Huân lại không ngồi cạnh ông, ngồi phía trên ông cách bà Khuê một
hàng. Bởi vì anh là ca sĩ, ba anh lại không muốn bị chú ý nên không còn
cách nào khác không thể ngồi cạnh ông.

-Xin kính chào tất cả các vị đã đến tham gia buổi đấu giá sợi dây
chuyền Bán Nguyệt ngày hôm nay. Sau đây mời nhà thiết kế ra sợi dây
chuyền đem sợi dây chuyền Bán Nguyệt ra.-người dẫn chương trình đứng
trên khán đài, cầm micro nói lớn

Lời ông vừa dứt, một người con gái trẻ trung, thoạt nhìn là người nước ngoài, chắc là người Nga.

-Giá khởi điểm một trăm triệu.-người dẫn chương trình tiếp lời

-Một trăm năm mươi triệu.

-Hai trăm triệu.

-Ba trăm triệu.

Từng đợt người vẫn liên tục giơ chiếc bảng số lên để lên giá, bà Khuê đắn đó một lúc cuối cùng giơ bảng: \"Bốn trăm triệu.\"

Mạch Huân thấy bà Khuê đã bắt đầu hành động, khóe môi hơi cong lên,
sau đó giơ bảng lên, giọng nói lưu loát: \"Năm trăm triệu.\"

Bà Khuê quay đầu nhìn Mạch Huân, sợi dây chuyền này thật đẹp, nhưng mà
nếu trả giá nữa thì số tiền sẽ rất cao, mặc dù Cao lão gia nói cứ việc
trả giá nhưng trong lòng bà cũng biết chừng mực.

Cao lão gia nhìn ba luyến tuyến sợi dây chuyền, cũng thấu hiểu tâm tư
của bà, sau đó cầm tấm bản trên tay bà, giơ cao: \"Sáu trăm triệu.\"

-Không cần mua đâu, em hết thích rồi.-bà Khuê giật mình nói

-Miễn em thích là được.

Khó mà có thể tìm được một người bạn tri kỉ, càng khó hơn chính là khó tìm ra một giai nhân tri kỉ.

-Một tỷ.

Tất cả đều dồn ánh mắt nhìn Mạch Huân, sau đó mắt lóe sáng khi nhận ra
anh, trong đầu chỉ nghĩ được anh chịu bỏ ra một tỷ để mua sợi dây chuyền này, chắc chắn tặng
cho bạn gái.

-Một tỷ, có ai trả giá thêm không?-người dẫn chương trình thấy cả hội trường im lặng liền lên tiếng

Cao lão gia muốn trả giá thì bị bà Khuê ngăn lại, bà lắc đầu ý bảo
đừng trả giá. Cao lão giá biết bà thích, chỉ vì số tiền đã lên đến tỷ
đồng, bà không muốn ông phải tốn đi số tiền này chỉ vì nhu cầu riêng của
bà.

-Một tỷ lần một.

-Một tỷ lần hai.

-Một tỷ lần ba. Thành giá.

Sau đó ba tiếng cộp cộp cộp vang lên, cũng là sợi dây chuyền thuộc về sở hữu của Mạch Huân.

Bà Khuê lưu luyến nhìn, sau đó quay qua nhìn Cao lão gia, nhẹ giọng nói:

-Mình về thôi.

-Em đã thích vì sao lại chịu để nó vào tay người khác?

-Không thích nữa, mình đi thôi.

Nói xong, bà khoác tay Cao lão gia bỏ ra ngoài.

Mạch Gia Vĩnh nhìn theo bà, ánh mắt khẽ nheo lại, trong đôi mắt có chút đau đớn.

- - -

-Mẹ.

Hạ Đồng vẫy tay gọi khi thấy bà Khuê khoác tay Cao lão gia từ bên trong đi ra.

-Hạ Đồng, đã đến rồi sao?

Bà Khuê vốn hẹn Hạ Đồng vào phòng hội trường xem buổi đấu giá nhưng Hạ
Đồng không mấy thích những trò vô bổ này nên ở ngoài chờ cùng Dương Tử.

-Chào bác trai, bác gái.-Dương Tử hơi gập người lịch thiệp nói

Cao lão gia cùng bà Khuê khẽ gật đầu, sau đó bước đến xe.

Vừa đúng lúc, có người từ trong bước ra, kí giả bu quanh, liên tục hỏi chuyện.

Hạ Đồng nhìn người bước ra, đó là một người con trai cao tầm một mét
tám sáu, khuôn mặt sáng lạng lại rất thu hút, có thể nói ngũ quan tinh
tế nếu là nữ nhân chắc chắn sa vào lòng anh ta ngay.

Hạ Đồng cảm thấy người con trai này rất quen thuộc...

Mạch Huân bị đám kí giả làm phiền, tâm trạng không mấy tốt, đột nhiên
dừng bước chân, đứng cách đám người Hạ Đồng không xa, ánh mắt Mạch Huân
khẽ liếc sang.

Ba anh bảo sau khi mua sợi dây chuyền này xong phải đem tặng lại cho
bà Khuê, chủ ý chỉ có một. Mạch Huân nở nụ cười rực rỡ đi đến phía bà
Khuê, ánh mắt đảo quanh, có chút giật mình.

Vì sao cô ấy lại ở đây?

Hạ Đồng nhìn người con trai nở nụ cười, lặp tức nhớ ra, là Mạch Huân.
Cô đã nói thứ thu hút nhất trên gương mặt của Mạch Huân chính là nụ
cười.

-Bác gái, sợi dây chuyền này, cha cháu muốn tặng cho bác.

Mạch Huân tạm thời gác việc vì sao Hạ Đồng lại ở đây, chìa chiếc hộp
lớn hình vương bằng nhung màu đen đựng sợi dây chuyền Bán Nguyệt ra
chiếc mặt bà Khuê.

-Cha cậu? Là ai?-bà Khuê mơ hồ, bà căn bản không quen cậu con trai này, làm sao biết ba anh ta là ai?

-Cháu là Mạch Huân, cha cháu là Mạch Gia Vĩnh.

Mạch Huân chậm rãi nói, như muốn cho bà nghe kĩ cái tên của ba mình.

Cơ thể bà Khuê chấn kinh, nhìn Mạch Huân.

Mà Hạ Đồng cũng sớm bị lời Mạch Huân nói làm cả người run rẩy, thất thần nhìn Mạch Huân.

Mạch Gia Vĩnh... cái tên này nghe quen làm sao?

Sau một lúc bà Khuê mới bình tĩnh, nhưng mà ngực phập phồng hơi thở
hơi rối loạn, cười hiền hậu, khách sáo từ chối: \"Cảm ơn ý tốt của Mạch
lão gia, nhưng mà ý tốt này tôi không dám nhận.\"

-Đúng vậy. Anh đem về cho ông ta, bảo là mẹ tôi hiện tại rất tốt đừng làm phiền bà nữa.

Hạ Đồng hơi thở gấp rút, rõ ràng có tức giận, Mạch Gia Vĩnh họ Mạch,
Mạch Huân cũng họ Mạch, sao cô không nghĩ ngay từ đầu cả hai có quan hệ
cha con chứ?

Mạch Huân chững người khi nghe Hạ Đồng gọi bà Khuê một tiếng mẹ.

Sao ba anh lại quan tâm đến mẹ Hạ Đồng? Không lẽ...

Mạch Huân tâm tình không mấy tốt, nhưng vẫn giữ thái độ trang nhã như
ban đầu, nói: \"Vậy tôi sẽ về bảo cha tôi rằng phu nhân không muốn nhận
nó. Đã làm phiền.\"

Nói xong thì gập người, sau đó hơi nhìn sang Hạ Đồng đang đứng cạnh Dương Tử, rồi lên siêu xe Nissan đi mất.

-Mạch Gia Vĩnh là ai?

-Là... ba ruột em.

Dương Tử có vài phần kinh ngạc nhưng nét mặt vẫn như cũ.

Mạch Gia Vĩnh, ông ta đã mất tích gần hai mươi năm qua, vì sao bây giờ
lại xuất hiện? Hai mươi năm qua ông như người đã chết, như biến mất
khỏi thế giới này vì sao hôm nay lại biết rõ bà đang ở đây? Rốt cục ông
có ý đồ gì?

Trong lòng bà Khuê nơm nớp lo sợ, càng sợ hơn chính là ông biết về sự có mặt của Hạ Đồng.

. . .

Mạch Huân đi vào thư phòng của Mạch Gia Vĩnh, tâm tình không tốt, đặt hộp đựng sợi dây chuyền Bán Nguyệt trước mặt ông.

-Cha, bây giờ người có thể nói rõ chuyện gì xảy ra không? Bà ấy là ai?

Mạch Gia Vĩnh khẽ thở dài, sau đó nhìn con trai đưa tay chỉ vào ghế ý bảo anh ngồi xuống, sau đó lại thở dài.

Ông kể, chuyện này cũng đã cách đây gần hai mươi năm, ông lúc đó đã
hai mươi chín tuổi, đã có vợ và một đứa con trai tức là mẹ Mạch Huân và
Mạch Huân, ông cũng chỉ là một nhạc sĩ chưa nổi danh, cũng vẫn chưa là
một doanh nhân thành đạt.

Vào một ngày, ông vô tình đi qua phòng trà, lại nghe được một giọng
hát rất ấm áp, rất sâu lắng, dòng nhạc du dương mang nỗi buồn vời vợi
vậy mà giọng hát này còn sâu lắng, còn ưu thương hơn.

Ông là một nhạc sĩ, khi nghe người con gái có giọng hát như vậy liền
đi vào trong, kết quả nhìn thấy bà Khuê đứng trên khán đài hát. Khuôn
mặt bà lúc ấy cũng như giọng hát của bà, hiện lên nổi bi ai như oán
trách.

Từ đó ngày nào ông cũng đến đó chỉ mong nghe được giọng hát của bà,
lúc đầu đối với ông bà rất dè chừng nhưng ông luôn sáng tác ra bài hát
cho bà hát, bà thích nhất chính là bài \"Qúa khứ\" mỗi lần ông phiền muộn
bà đều sẽ hát cho ông nghe, cả hai tiếp xúc lâu ngày nên từ từ sinh tình
cảm.

Ông biết bản thân đã có vợ không nên có tình cảm với bà Khuê nhưng mà không ngăn lại được.

Đúng một năm trời qua lại, cuối cùng mọi chuyện cũng đổ vỡ, vợ ông
biết tìm đến tận nơi để gặp bà Khuê còn đưa cho bà một số tiền, sau đó
bế con trai là Mạch Huân dọn đến nơi khác sinh sống ép ông phải đi theo.

Ông không có cách nào khác, vợ và con đều không thể bỏ, chỉ còn đành thuận theo lời về.

Mười mấy năm sau, vợ ông mất, ông cũng là bắt đầu làm kinh doanh, về
sau ông có tìm lại phòng trà đó nhưng người ta nói lúc ông đi không ít
lâu thì phòng trà đã bị bán mất, mọi người cũng mỗi người một nơi.

Ông cảm thấy bản thân không xứng với bà Khuê, ông đã làm bà đau lòng.
Khi ông biết bà đang sống ở đây, ông liền từ Mỹ bay về Việt Nam, nào ngờ
lại hay tin bà đang là Cao phu nhân.

Đúng là trớ trêu!!! Chỉ có thể nói là có duyên nhưng mà không có phận!!!

Mạch Huân nghe xong, tim có chút nhói lên, một phần là vì câu chuyện
của cha mình, nhưng quan trọng hơn chính là anh biết được... Hạ Đồng là
em cùng cha khác mẹ của mình.

-Cha, vậy còn Hạ Đồng?-Mạch Huân bình tĩnh tâm hỏi

-Hạ Đồng? Là ai?-Mạch Gia Vĩnh khẽ nhíu mày

-Cha không biết? Con nghe cô gái này gọi bà Khuê là mẹ, nhưng không
phải con của Cao lão gia, vì Cao lão gia chỉ có một đứa con trai là Cao
Đình Hiên.

-Con nói sao? Nói vậy...

Mạch Gia Vĩnh nghe con trai mình nói càng ân hận tự trách hơn, thì ra
khi ông bỏ đi bà đã mang thai đứa con của ông. Vì sao lại không nói cho
ông biết? Suốt bao năm qua chắc bà đã chịu khổ nhục nhiều lắm.

-Khuê, tôi nên làm sao bù đắp cho em và con đây?

.

Hạ Đồng ngồi trong phòng tưới nước cho chậu hoa oải hương, một quyết
định sai lầm cũng dễ dàng đưa con người ta lún vào hố sâu, mang một vết
nhơ trên người muốn bôi xóa cỡ nào cũng vậy. Mẹ cô nói đừng như bà, trao
hết tất cả mọi thứ cho người con trai mình yêu, kết quả người thiệt
thòi chỉ là bản thân mình.

Lúc đầu cô không hiểu, về sau trải qua rồi mới biết, muốn xóa bỏ cũng
không được, trong lòng mang theo một hình bóng không lưu mờ, như định
mệnh ràng buộc lẫn nhau.

_Cốc cốc

Hai tiếng gõ cửa vang lên, Hạ Đồng quay đầu nhìn ra cửa, thấy Ân Di đứng ngay cửa .

-Chị Ân Di...

Hạ Đồng vội đứng lên nhìn Ân Di, đã tối rồi Ân Di còn qua phòng cô làm gì chứ?

-Chị định lên hỏi em, có xuống ăn lẩu không? Lăng Hạo cũng đến.-Ân Di đôi môi ẩn hiện nụ cười, hỏi

-Sao ạ? Em...

Hạ Đồng vẫn chưa nghe rõ lời Ân Di, có phải cô nghe nhầm không đây? Ân Di bảo cô xuống ăn lầu mà còn có Lăng Hạo sao?

-Không lẽ lại mất phần em, mau xuống thôi.-Ân Di không đợi cô đồng ý hay không đã nắm tay cô kéo đi

-Em...

Hạ Đồng bất đắc dĩ để Ân Di kéo đi, trong lòng lại bồn chồn, dường như có điều gì đó không hay sẽ đến.

Bình luận truyện Chuyện Tình Hoàng Gia

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Du Huyễn
đăng bởi Du Huyễn

Theo dõi

Danh sách chương