Tùy Chỉnh
Đề cử
Chuyện Tình Hoàng Gia

Chuyện Tình Hoàng Gia

Chương 153:3. Buông tay (3).



Hạ Đồng được bác sĩ sát trùng vết thương cả quá trình Hạ Đồng không rên la một tiếng, vị y tá sát trùng băng bó vết thương cho cô cũng không khỏi tán thưởng trước sự giỏi chịu đựng của cô.

Thật ra Hạ Đồng thấy rất đau, rất rát, nhưng mà nó không sánh bằng nỗi đau trong lòng cô lúc này.

-Xong rồi, chịu khó về nhà đừng để vết thương bị nhiễm trùng, tránh tiếp xúc với nước, còn nữa mỗi ngày lấy thuốc đỏ bôi vào vết thương sẽ mau khỏi.-vị bác sĩ đẩy đẩy gọng kính, cẩn thận nhắc nhở

-Tôi biết rồi, cảm ơn bác sĩ.-Hạ Đồng tinh thần có chút bơ phờ, đáp

-Được rồi, cô có thể về.

-Vâng.

Hạ Đồng đứng dậy hơi gập người chào bác sĩ, sau đó đi ra ngoài.

Dãy hành lang lát gạch nhẵn bóng, Hạ Đồng đứng im nhìn xung quanh, có người ngồi ngay hàng ghế đợi lo lắng nhìn vào phòng phẫu thuật, có người đi tới đi lui lo lắng hỏi bác sĩ y tá tình hình bệnh của người nhà mình, còn có người vừa bị tai nạn được chở vào viện cấp cứu. Có người khóc, khóc vì đau lòng mất đi người thân, cũng có người cười, cười vì người thân mình thoát khỏi nguy hiểm. Có máu, một màu máu đỏ tươi, tanh đến phát ói hòa cùng mùi thuốc sát trùng, sự lạnh lẽo của màu trắng xóa.

Bệnh viện... là nơi lấy đi rất nhiều nước mắt, rất nhiều máu, lại lạnh lẽo không sao tả được. Thật lòng, Hạ Đồng không bao giờ muốn bước vào cái nơi này, nhìn cảnh thê lương, nhìn từng cái chết đến không bao giờ báo trước. Giống như địa ngục, nắm giữ sinh mạng con người.

Chính nơi này, đã cướp đi sinh mạng của Tiểu Lạc. Nghĩ đến, lòng cô lại thêm đau đớn.

Phía xa, Dương Tử sải bước chân dài đi về phía Hạ Đồng, ánh mắt tỏ vẻ mệt mỏi cùng lo lắng, anh nâng cánh tay cô được băng bó lại, giọng khàn khàn: "Hạ Đồng... tay em, không sao chứ?"

-Không, không sao.-Hạ Đồng tránh anh, rút tay mình về

-Em làm sao vậy?

Dương Tử thấy cô như tránh mình, thái đột thờ ơ, mày cũng nhíu lại.

-Em không sao. Anh ở lại chăm sóc chị Ân Di.-Hạ Đồng không muốn đối mặt với anh

Nào ngờ, trong mắt Dương Tử là cô đang giận dỗi chuyện Ân Di, nên cố ý lạnh nhạt với mình. Giọng anh có chút hòa hoãn: "Em lại giận gì chứ? Không phải là anh vẫn lo cho em sao?"

-Ý anh là sao?-Hạ Đồng có chút tức giận, anh nói vậy chẳng khác nào là cô cần anh lo lắng, cô sai quấy trước

-Em, Ân Di vì em bị thương nên anh mới lo cho Ân Di... em nổi nóng gì chứ?-Dương Tử thật sự rất phiền, mọi chuyện cứ dồn dập đến làm anh không biết trở tay sao cho kịp

Hết Ân Di quay về, đã vì trách nhiệm mà thờ ơ với Hạ Đồng, bây giờ ông lại bắt anh đính hôn với Ân Di, đầu anh rối tung.

-Em nổi nóng là vì ai hả? Duơng Tử, sao anh không nói lí? Nếu được em không cần chị Ân Di đỡ giùm em đâu.-Hạ Đồng căm giận nhìn anh lớn tiếng

-Em thấy anh chưa đủ phiền hay sao?-Dương Tử không kìm chế được mà quát cô

Hạ Đồng thoáng chút ngẩn người, cơ thể cũng không biết vì sao mà đau đớn kịch liệt. Anh nói cô phiền, mang đến phiền phức cho anh.

-Được, mọi chuyện là em sai trước. Ngay cả khi biết bạn trai mình sẽ đính hôn với người con gái khác em cũng không thể ghen, chỉ có thể im lặng. Lại bị cho là phiền. Dương Tử, chúng ta... chấm dứt đi.

Hạ Đồng ngực phập phồng, khó khăn nói ba từ cuối. Tim cô, đã vỡ vụn ngay giây phút ấy.

-Hạ Đồng... em biết mình đang nói gì không?-Dương Tử cầm lấy tay cô, lực ở tay của anh gần như bóp nát cổ tay nhỏ bé của cô

-Em biết rất rõ mình nói gì. Em không muốn lại một lần sai lầm. Ngay từ đầu đã sai, là em cố chấp. Mình, dừng lại đi.

Hạ Đồng không khóc bù lu bù loa, cũng không la hét um sùm như những cô gái khác, cô thực sự rất bình tĩnh, tưởng như cô đã chết lặng. Ánh mắt cô vô hồn lại êm ả tĩnh lặng như mặt hồ nước, không có một tí gợn sóng hay bị khuấy động.

-Em... Lâm Hạ Đồng...

-Yêu anh, em chưa nghĩ sẽ hối hận, bây giờ cũng thế. Chỉ là, trái tim của anh, vĩnh viễn em không giữ được, bàn tay của anh, em nắm không phải là hạnh phúc, mà là một con dao. Dương Tử... từ hôm nay, em đi đường em, anh đi đường anh, chúng ta không còn quan hệ gì nữa.

Hạ Đồng nói xong, lấy trong túi ra chiếc điện thoại anh tặng mình, sau đó nhét vào tay anh.

-Mọi thứ của anh, em sẽ không giữ lại, kỉ niệm cả con người.

Nói xong, Hạ Đồng giật tay đang bị Dương Tử nắm quay người bỏ đi.

Dương Tử lùi về sau mấy bước ngồi vào hàng ghế chờ, tim anh... thực sự đau, là rất đau, lời nói của cô tê liệt cả tim anh, như hàng vạn con dao đâm thẳng vào tim anh. Dương Tử cảm nhận được thứ gì đó nóng hổi chảy ra khỏi hốc mắt, Dương Tử giơ tay chạm vào ngay khóe mắt, hóa ra là nước mắt.

Người con gái đầu tiên làm anh rơi lệ không phải là Ân Di, mà là Lâm Hạ Đồng cô. Khi Ân Di chết, anh chỉ cảm thấy đau đớn chết đi sống lại cũng không rơi giọt lệ.

Anh muốn nói với cô: "Em không phải cô gái lần đầu tiên anh yêu, nhưng sẽ là người con gái cuối cùng của anh. Trái tim của anh, nước mắt của anh, đều thuộc về em, do em quyết định. Nhưng mà em lại không cần đến nữa."

Hạ Đồng quay lưng đi, cũng không ngoáy đầu nhìn anh, hàng mi cụp xuống, cô không khóc, chỉ lẳng lặng rời khỏi bệnh viện.

Là định mệnh trêu đùa bọn họ... không phải, không phải là định mệnh, mà là sự trêu đùa của một trò chơi, trò chơi mang tên định mệnh.

Trò chơi này, đau lòng nhất, chỉ có cô.

- - -

Sáng hôm sau, Hạ Đồng rời khỏi nhà Chính, mắt sưng húp, đỏ hoe. Không thay đồng phục đến trường, Hạ Đồng chọn đại một bộ đồ đơn giản, sau đó rời khỏi nhà Chính.

Hạ Đồng đi đến Cake World, mở cửa vào thấy người đàn ông đang ngồi uống ly cafe. Hạ Đồng hít một hơi, đi đến ngồi đối diện ông.

-Qúy khách dùng gì à?

-Cappu... nước ép táo đi.

Chừng ba phút, phục vụ nhanh chóng bưng ly nước ép táo lên cho Hạ Đồng, Hạ Đồng khuấy đều ly nước, sau đó uống một ngụm. Uống xong đặt ly trở lại bàn, nhìn Mạch Gia Vĩnh vẫn đang chăm chú nhìn mình.

-Con hẹn ba ra đây hẳn đã suy nghĩ kĩ?-Mạch Gia Vĩnh khuôn mặt già dặn hiện lên vẻ vui mừng

-Phải. Giúp con, hoàn thành hợp đồng với tập đoàn Thiên Tử.

Hạ Đồng tay giữ chặt ly nước ép tao đang tan chảy hơi nước lạnh do nước đá tỏa ra, nhưng mà tay cô còn lạnh hơn nó.

-Ba vẫn luôn chờ đợi con nói ra câu này. Chỉ cần con có thể tha thứ cho ba, là được.-Mạch Gia Vĩnh cười tràn đầy vui vẻ

-Được... ba.

-Ngoan lắm con gái của ba. Ba đã mất mẹ con không thể bù đắp ẹ con, ba sẽ bù đắp cho con.

Mạch Gia Vĩnh kiên định nói, ông muốn bù đắp những nhọc nhằn suốt mười bảy năm qua của cô, muốn cô có cuộc sống hạnh phúc.

Hạ Đồng môi hơi hé cười, đi đến quyết định này, là không bao giờ dễ dàng đối với cô.

Lâm Hạ Đồng, mạnh mẽ lên!!!

--- Trụ sở tập đoàn Thiên Tử ---

Chiếc Koenigsegg Agera S dừng trước cổng trụ sở tập đoàn Thiên Tử, Mạch Huân xuống xe, vòng qua mở cửa cho Hạ Đồng.

Lần trước đến đây là cùng Lăng Hạo giúp cô xóa bỏ hợp đồng, nhưng bị Dương Tử đến ngăn cản. Lần này không biết, có như lần trước không?

-Hạ Đồng, em thật sự suy nghĩ kĩ?

Mạch Huân khi nghe cô đi đến quyết định này, trong lòng có chút vui mừng nhưng mà cũng rất lo lắng cho cô.

-Em, không muốn quay đầu lại.-Hạ Đồng cắn môi dưới, hít một hơi thật sâu

-Hạ Đồng, nếu em đã muốn, vậy thì chúng ta vào thôi.

Mạch Huân mặc dù không an tâm, nhưng vẫn làm theo ý muốn của cô.

Hạ Đồng cùng Mạch Huân đi vào cánh cửa kính kia, khi cánh cửa đóng lại, mọi thứ đều sụp đổ, bầu trời xanh tươi của cô, đã giăng một màn mây đen xám xịt.

Đi đến quầy tiếp tân, Mạch Huân nhìn nữ tiếp tân, môi mỏng hơi hé ra để lộ hàm răng trắng đều.

-Chúng tôi muốn gặp chủ tịch Dương.

-A, Mạch Huân... cài này, chủ tịch Dương đang họp chưa thể gặp anh.

Nữ tiếp tân đỏ mặt khi nhận ra Mạch Huân.

Nói sao thì Mạch Huân cũng là một diễn viên ca sĩ có tên tuổi, lại được yêu thích, số lượng fan không kém.

-Cảm ơn cô, chúng tôi ngồi ra đại sãnh ngồi đợi, khi nào xong nhờ cô thông bao chúng tôi biết.

Mạch Huân tươi tắn cười, nháy mắt một cái với nữ tiếp tân.

-Vâng vâng, tôi biết rồi, khi nào ngài ấy họp xong tôi liền kêu anh.

Nữ tiếp tân mắt trái tim nhìn Mạch Huân, suýt nữa không nhịn được vì vui mừng mà nhảy dựng.

Mạch Huân lịch thiệp nói một tiếng cảm ơn, sau đó đi ra đại sãnh ngồi vào nơi dành ọi người ngồi chờ.

Hạ Đồng cùng Mạch Huân ngồi đợi tầm ba mươi phút thì nữ tiếp tân lúc nãy đã đi đến báo cho cả hai biết cuộc họp đã kết thúc. Chủ tịch Dương cũng đã ở phòng chủ tịch chờ cô và Mạch Huân lên.

Mạch Huân đi đến đâu, là thu hút nữ nhân đến đó, lâu lâu lại hơi hé môi cười làm trái tim những nữ nhân say đắm.

Hạ Đồng cùng Mạch Huân vào thang máy đi lên tầng cao nhất của trụ sở, dừng trước cánh cửa phòng chủ tịch, tay Hạ Đồng vô thức nắm chặt vạt áo.

-Bây giờ em quay đầu vẫn còn kịp.-Mạch Huân bên cạnh trầm ấm nói

Hạ Đồng cắn môi dưới, lắc đầu kiên định. Đã bước vào đây, thì làm gì có hối hận.

Cánh cửa phòng chủ tịch mở ra, thư ký Trương nhìn một lượt cả sau đó mời cả hai vào.

Chủ tịch Dương ngồi ở trên chiếc ghế dài, ánh mắt sáng bưng như ngọn đuốc giữa màn đêm. Ông thấy Hạ Đồng cùng Mạch Huân, chỉ ghế đối diện ý bảo cả hai ngồi xuống.

-Tìm ta có việc gì sao?-chủ tịch Dương im lặng một lúc rốt cục cũng lên tiếng

-Cháu... cháu đến để rả nợ số tiền "ba" cháu thiếu.-Hạ Đồng hai tay đặ dưới gầm bàn nắm chặt lại

-Tức là xóa bỏ hợp đồng?-chủ tịch Dương mắt lóe sáng

-Phải.

Hạ Đồng gật đầu, thanh âm run rẩy.

Chủ tịch Dương im lặng một chút, quan sát cô một hồi. Cuối cùng cũng mở miệng: "Hợp đồng, Dương Tử đã hoàn thành giùm cô lâu rồi."

Hạ Đồng hoàn toàn sững sờ, gần như không tin những lời mình vừa nghe. Dương Tử... Dương Tử anh ấy...

-Ý, ý ông là sao?-Hạ Đồng bàng hoàng hỏi

-Một tháng trước, nó đã tìm ta, nó nói hợp đồng của cháu nên hoàn thành rồi. Cho nên, hợp đồng đã chấm dứt.

Một tháng trước? Chẳng phải trùng với ngày Tiểu Lạc chết sao? Thì ra anh, lại mong muốn cô rời xa anh như vậy.

Dương Tử, sao anh lại nhẫn tâm như vậy?

-Chủ tịch, nếu bản hợp đồng đã hoàn thành, cháu nghĩ mình không nên ở lại nhà Chính nữa, ngày mai cháu sẽ dọn đi.-Hạ Đồng nén đau thương trong lòng

-Ta không mong mọi chuyện lại thế này. Cô bé, cháu rất tốt, chắc chắn sẽ có người thích hợp với cháu.

-Cảm ơn ngài, nếu không còn gì, cháu xin phép.

Hạ Đồng lễ phép đứng lên cúi đầu chào ông, sau đó quay đầu bỏ ra ngoài một mạch. Mạch Huân cũng vội vã đuổi theo.

-Chủ tịch...

-Thư lý Trương, điện thoại báo cho Dương Tử biết đi. Thằng bé, chắc chắn không vui.

Chủ tịch Dương trong lòng đầy phiền muộn, nặng nề thở dài.

Hạ Đồng ra khỏi phòng chủ tịch, tay run rẩy vịn tường, đau quá, thực sự không nghĩ sẽ đau thế này. Trái tim cô, rốt cục vỡ nát bao lần mới đủ đây? Đến khi nó ngừng đập mới chịu hay sao?

-Hạ Đồng...

Mạch Huân vịn bờ vai gầy run rẩy kia của cô, trong lời nói toàn lo lắng quan tâm.

-Anh, em muốn về, một chút cũng không muốn ở lại.

Hạ Đồng vịn tay vào tường càng chặt, mái tóc che khuất khuôn mặt, không biết rõ cô đang như thế nào.

Tí tách... những giọt nước long lanh như thủy tinh trong suốt rơi lên những miếng gạch láng bóng. Mạch Huân mày cau lại khi nhìn thấy những giọt nước đó rơi xuống, anh biết rõ cô đang khóc, là khóc rất nhiều.

-Hạ Đồng... không sao, sẽ ổn thôi.

Mạch Huân vỗ về ôm lấy Hạ Đồng, không giống là người nam quan tâm người nữ mà là anh trai quan tâm em gái.

-Hôm nay thôi, em khóc hôm nay... sẽ không vì anh ấy khóc nữa. Em hứa đó.

Hạ Đồng gục đầu vào lòng ngực Mạch Huân, càng lúc càng khóc nhiều.

Dương Tử, tất cả mọi thứ của anh, em sẽ xóa bỏ hết, không giữ lại gì nữa. Em sẽ xem như đây chỉ là giấc mộng, một giấc mộng rất dài, mà trong đó, nước mắt em rơi rất nhiều, khi tỉnh lại mới phát hiện không thể khóc được nữa.

Tạm biệt...

Bình luận truyện Chuyện Tình Hoàng Gia

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Du Huyễn
đăng bởi Du Huyễn

Theo dõi