Tùy Chỉnh
Đề cử
Chuyện Tình Hoàng Gia

Chuyện Tình Hoàng Gia

Chương 16: Rắc rối

Chương 16: Rắc rối

Hạ Đồng sau khi dắt chiếc xe vào bãi, thì người cứ lừ đừ thèm ngủ vô
cùng, mắt cứ híp lại, lo cứ lờ quờ nên cô vô tình đụng phải người con
trai nào đó, khẽ ngước đầu nhìn, thì ra là anh sao?

-Ơ xin lỗi anh, em không cố ý.-Hạ Đồng xin lỗi rối rít

-Không sao, nhìn em có vẻ mệt quá nhỉ, tối qua thức khuya lắm sao?-Khiết Đạt hỏi han khi thấy mặt cô bơ phờ

-À, tại... tại tối qua em học bài trễ.-cô gãi gãi đầu viện đại lí do

-Vậy à, hay em lên phòng nghĩ của anh nằm một lát đi.-Khiết Đạt đề nghị

-Dạ khỏi, khỏi đâu, em lên lớp nằm một lát là khỏe liền à.-cô vội xua tay từ chối ý tốt của anh
Hôm qua mới gặp mặt lần đầu đã bị đe dọa này nọ, hôm nay lại gặp, không biết bị gì nữa đây?

-Em ổn chứ?-Khiết Đạt nghi ngờ

-Dạ được mà, anh yên tâm đi.

-Ừm vậy em lên lớp đi, anh không phiền em nữa.-anh xoa nhẹ đầu cô

-Cảm... cảm ơn anh.-cô lúng ta lúng túng đỏ mặt cả lên, ít khi có người quan tâm cô như thế

-Ừm, nhớ giữ sức khỏe nha, anh không muốn thấy em bệnh đâu đừng học nhiều quá.-anh mỉm cười lại dịu dàng

-Em biết rồi, tạm biệt anh nha.-cô cười tươi vẫy vẫy tay chào anh rồi chạy đi

-Sao mà khó tiếp cận thế nhỉ?-anh lắc đầu

Từ phía xa, một người con gái đứng nhìn họ từ nãy đến giờ, mọi hình ảnh
đó cô đều thấy, dù nói cô là bạn gái anh nhưng anh chưa bao giờ dịu
dàng xoa đầu cô như vậy cả, đến cái nắm tay cũng chẳng có nữa huống chi,
người con gái đó lại làm được, cô không cam, nhất định phải trừng trị
cô ta.

Hạ Đồng lên tới lớp là nằm gục lên bàn ngủ ngon lành
không màng thế sự, trước tiên đánh một giấc cái đã chuyện gì đến thì
tính tiếp. Suốt hai tiết cô ngủ mà không bị cô giáo bắt, mãi đến khi
tiếng chuông báo hiệu giờ giải lao đến làm Hạ Đồng giật mình tỉnh giấc,
đi vào nhà vệ sinh rửa mặt cho tỉnh táo, tình cờ cô nghe được hai đứa
con gái nói mà nói về cô nữa chứ

-Mày nghe gì chưa? Con nhỏ mới
vào lớp 11A1 lúc nãy có vẻ như đang cố tình “quấn” lấy anh Khiết Đại
đó.-giọng một đứa con gái chanh chua nói

-Tao cũng nghe rồi,
chắc chắn chị Gia Uyển không bỏ qua đâu, dám cả gian vây lấy anh Khiết
Đại, con nhỏ đó có gì mà tốt chứ?-đứa khác tiếp lời

-Nhỏ đó
nhìn tới nhìn lui chẳng đẹp tí nào gia đình còn nghèo nữa chứ, vậy mà
lúc nãy thấy anh ấy nói chuyện với nó, không biết anh ấy có bị gì không?

-Ê, mày nói anh Khiết Đạt như vậy coi chừng anh ấy với chị Gia Uyển nghe là chết.- nhỏ thứ hai can ngăn

-Ừ, thôi chút đi coi “phim” chị Gia Uyển nói đó.

Cả hai bước ra khỏi phòng vệ sinh thì Hạ Đồng cũng đi ra, đứng ngay bồn
rửa tay mà Hạ Đồng cảm thấy như mình đã làm sai điều gì khi nói chuyện
với Khiết Đạt lại còn tự chuốc lấy hậu quả nữa chứ, trời ơi muốn sống
yên mà sao gió chẳng ngừng, chết mất. Muốn kiếm người tâm sự mà chả có
ai.

Đang định đi xuống vườn hướng dương thì ở đâu có một đứa con gái chạy lại, giọng nói có phần không được tốt:

-Mày đi xuống phòng nhạc ngay chị Gia Uyển cần gặp.

-Gia Uyển?-Hạ Đồng thắc mắc hỏi

-Thì đi biết liền.-nhỏ đó nói xong chạy nhanh đi

Hạ Đồng cũng đi theo chẳng biết đến lượt ai “thăm hỏi” cô đây. Đến
phòng nhạc thì thấy có một đám người mặt đằng đằng sát khí nhìn cô, họ
vây quanh một người con gái đang ngồi chễm chệ trên chiếc ghế, chân bắt
chéo để lộ làn da trắng ngà phải nói cô ta xinh đẹp thật, vẻ đẹp kiêu
kì, mái tóc đen mượt xõa ra để lộ khuôn mặt kênh kiệu chẳng xem ai ra gì
của cô nhưng lại rất là gợi cảm người khác giới, nhìn cô ta như nữ
vương còn những người kia là thần tử.

-Đến rồi sao?-Gia Uyển vẻ không mấy “thiện cảm” nói

-Là chị kêu em tới mà.-Hạ Đồng đáp

-Nghe nói, mới vào trường chưa biết quy tắc nhỉ?-Gia Uyển cười khỉnh nói, một tay kia cầm một loạn tóc của mình

-Chị nói gì?-Hạ Đồng không hiểu hỏi

-Quy tắc chính là, đàn em lớp dưới đừng mơ tới đàn anh lớp trên. Đặc
biệt là những đứa nghèo khổ.-Gia Uyển cố ý kéo dài câu cuối

-Em không hề có ý định đó, em và anh Khiết Đạt chỉ mới quen có hai ngày thôi.-Hạ Đồng giải thích

-Vậy sao? Nhưng mà đứa nào bị chị đưa xuống đây cũng nói như thế, không
biết có nên như cũ không đây?-Gia Uyển hơi đắn đo suy nghĩ, khuôn mặt
kiêu kì lộ ra tia nguy hiểm

Hạ Đồng cụp mi mắt xuống, ở trường
cũ cô cũng hay bị bọn bạn học ức hiếp, miệt thị cô và Thi, lúc đó cô còn
có Thi, cả hai chống chọi lại nhưng mà ở cái nơi lạ lẫm này cô không có
ai để nương tựa, nếu mà mình cứ xử như lúc còn ở trường cũ, cô không
biết bản thân sẽ "biến dạng" cỡ nào.

-Sao không trả lời? Hay là
không có đường chối? Hoặc đang chờ Khiết Đạt đến?-Gia Uyển ngẫm nghĩ
nói, khuôn mặt xinh đẹp nhìn cô hiện ra tia hung ác khi nói ra câu cuối
cùng

-Chị là bạn gái anh Khiết Đạt, chị phải tin tưởng anh ấy
chứ? Em không có ý định tiếp cận anh ấy, vẫn là chị nên hỏi rõ anh ấy
mọi chuyện.-Hạ Đồng hít một hơi ngẩng cao đầu nói

-Chậc chậc,
không chỉ giỏi dụ dỗ người khác còn giỏi ăn nói nữa, hèn gì mới vào
trường ba ngày đã được anh Khiết Đạt chú ý.-Gia Uyển chậc lưỡi

-Cuối cùng chị vẫn cho là tôi dụ dỗ anh ta?-Hạ Đồng lạnh giọng hẳn đi, hỏi

-Đúng vậy, mày nghĩ mày là ai, ngang nhiên được anh Khiết Đạt xoa đầu, quan tâm hả?-Gia Uyển đột nhiên quát lớn

-Thật là đáng cười, chị là bạn gái anh ta, đáng lí chị phải đi hỏi rõ
anh ta thế nào, chưa gì hết đã bắt tôi đến đây, sao chị không suy nghĩ
ngược lại là anh ta dụ dỗ tôi?-Hạ Đồng khéo léo đáp trả
-Em nói làm
chị bắt đầu sợ rồi đó, sợ Khiết Đạt bỏ chị theo em đó.-Gia Uyển cười
khẩy nói, ngoắc tay ra hiệu cho hai đứa con trai túm lấy cô.

Hai tay Hạ Đồng bị hai người con trai ghì chặt, có ra sức phản kháng
cũng vô ích bởi vì sức Hạ Đồng làm sao địch nổi hai đứa con trai chứ,
giọng cô lạnh đi nhìn Gia Uyển nói:
-Các người định cả đám ăn hiếp một sao? Không thấy hèn à?

-Từ hèn đó đáng lẽ phải dành cho mày, mày dám cả gan ve vãn anh Khiết
Đại của tao, mày vẫn chưa lãnh hậu quả nên chưa sợ mà, hôm nay tao phải
dạy cho mày một bài học mới được.- Gia Uyển nói sau đó tiến lại phía cô

“Bốp” một cú tát đau điếng giáng xuống mặt Hạ Đồng, năm dấu đỏ in hằn
trên khuôn mặt bầu bĩnh của cô, Gia Uyển tát xong lấy khăn lau lau bàn
tay như việc tát cô rất là dơ bẩn.
Hành động này, đã có hai người
trong trường này tát cô rồi lau tay, nhất thời cơn thịnh nộ nổi lên, bọn
họ vô cớ kiếm chuyện lại cho rằng cả người cô dơ bẩn, họ đụng vào sẽ bị
dơ theo vậy, đúng là tức cười mà.

-Lau tay làm chi, dù gì tay chị cũng đâu có sạch sẽ gì chứ.-Hạ Đồng hừ lạnh nói

Gia Uyển xoay qua liên tục tát Hạ Đồng, đã năm cú tát Gia Uyển đánh vào
mặt cô, làm cho má cô phải sưng đỏ lên khóe môi rỉ máu.

-Mày
nghĩ sẽ có chuyện hoàng tử và lọ lem sao? Tao nói cho mày, lọ lem vẫn là
lọ lem, còn hoàng tử là của công chúa, mày không phải công chúa mà là
lọ lem, nên nhớ cho kĩ.-Gia Uyển vươn một ngón tay chỉ vào trán cô

-Hahahaha………-Hạ Đồng cười một tràng

-Mày cười gì hả?-Gia Uyển nhăn trán lại

-Tôi cười vì không ngờ đại tiểu thư như cô lại là loại người như vậy,
hèn gì anh Khiết Đạt lại “chê” cô mà nói thích tôi.-cô cười khẩy nói
nhưng trong lòng thầm xin lỗi Khiết Đạt vì đã tự ý nói anh thích cô (bà
này chơi liều nè, nam mô anh Khiết Đạt)

-Mày…. mày dám.-Gia Uyển tức điên lên, nếu như có thể cô ta sẽ nhào tới giết chết cô ngay.

-Sao lại không? Khi bị dồn tới đường cùng, bất kì ai cũng sẽ chống trả lại bằng mọi cách.

-Mày…. hôm nay tao sẽ cho mày một bài học.- Gia Uyển tức tối la lên giơ tay lên tát cô thêm ba cái thật mạnh

-Cuối cùng chị cũng có bấy nhiêu, bọn người trong ngôi trường này cũng
như thế, chỉ có thể ăn hiếp kẻ yếu hơn mình, thử là người hôm nay các
người trừng trị là người mạnh hơn các người, các người có dám đánh
không?

Lời nói của cô, làm cho bọn người kia có chút dè dặt mà
nhìn nhau, còn Gia Uyển sắc mặt tối lại. Thẹn quá hóa giận, Gia Uyển sẵn
chân đạp vào bụng cô một cái làm cô té xuống nền đất.

Ngay
bụng truyền đến một cơn đau âm ỉ, đau đớn dữ dội, còn chưa hết đau, thì
Hạ Đồng lại nhận được những cái đánh, cái đá của bọn người theo Gia
Uyển, khuôn mặt Hạ Đồng sưng tấy cả lên, máu từ khóe môi tuôn ra nhưng
hạ Đồng vẫn không khóc, những nổi đau da thịt này cô dã nhận được từ ba
cô và cả những người ở trường cũ nên dần đã quen.

-Hôm nay đến đây thôi dừng lại đi.-Gia Uyển giơ một tay lên ra lệnh dừng lại

-Đây chỉ là khởi đầu thôi nếu em cứ đâm đầu vào anh Khiết Đạt thì đừng
trách chị nha.-Gia Uyển nói đầy hâm dọa rồi cùng cả đám bỏ đi để lại cô
đang ngồi khụy dưới đất.

Hạ Đồng đưa tay lên xoa nhẹ hai má
mình, chạm vào khóe miệng khẽ nhăn mặt vì đau, nhưng cô lại cười, cười
vì điều này quá quen thuộc, cười vì thương hại cho Gia Uyển và cũng cười
chính bản thân của mình.

Bình luận truyện Chuyện Tình Hoàng Gia

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Du Huyễn
đăng bởi Du Huyễn

Theo dõi