Tùy Chỉnh
Đề cử
Chuyện Tình Hoàng Gia

Chuyện Tình Hoàng Gia

Chương 18: Đề nghị

Chương 18: Đề nghị

Hôm nay Hạ Đồng đi học lại, Hạ Đồng đã nghỉ ba ngày rồi, ba ngày tương
đương với 15 tiết học mà 15 tiết học thì phải chép gãy tay, nghĩ đến đây
cô chẳng muốn học. Vừa vào đến lớp ai ai cũng xôn xao, không hiểu có
chuyện gì xảy ra, nhưng không phải về cô như vậy thì tốt. Sau khi ngồi
vào chỗ cô loáng thoáng nghe thấy họ đang bàn về cuộc thi hát. Chắc là
quan trọng lắm nên mới quan tâm như vậy.

Đột nhiên tiếng điện
thoại báo tin nhắn của Hạ Đồng vang lên, nhìn vào màn hình để chữ điện
thoại của Lăng Hạo, cô thầm cười, mắt nhìn vào màn hình

“Giờ giải lao nhóc xuống phòng nhạc nha, anh có quà cho nhóc đó ”

“Em biết rồi, cảm ơn anh đã đưa em vào bệnh viện”

Sau khi đọc lại phần tin nhắn bấm nút send rồi thầm cười, còn anh khi
nhận được tin nhắn cũng cười vui vẻ. Lâu rồi, anh chưa được vui như thế,
cũng ba năm rồi nhỉ?

Giờ giải lao đến như lời hẹn, Hạ Đồng
xuống phòng nhạc gặp Lăng Hạo, thấy anh đang ngồi ngay cây đàn piano, Hạ
Đồng bước lại gần anh lên tiếng trêu chọc:

-Chà hôm nay anh Lăng Hạo nổi hứng chơi piano ta? Sao để ý ai để lấy lòng à?

-Để ý nhóc thì có, hôm nay gan nhỉ dám chọc anh sao?-Lăng Hạo véo nhẹ má cô coi như hình phạt
-Em đâu có gan mà dám chọc anh, sao hôm nay nổi hứng chơi piano vậy?
-Lâu lâu chơi thôi.
-Anh kêu em xuống đây nói có quà mà, đâu?-Hạ Đồng xòe tay ra y như đứa trẻ đòi kẹo vậy

-Đây này, anh mua cho nhóc đấy, anh biết nhóc thích nghe nhạc nên mới
mua.-Lăng Hạo nói đưa cho Hạ Đồng một cái máy MP3 loại xịn

-Anh nói anh nghèo sao còn mua thứ đắc giá như thế?.-Hạ Đồng lắc tay từ chối

-Là có người tặng anh, mà anh không thích cái máy này cho lắm, em lấy đi.-Lăng Hạo không cho cô cơ hội từ chối

-Nhưng… cái này …-cô khó xử nói

-Nhận đi, nhưng anh không làm ăn lỗ vốn đâu, em phải khao anh một bữa.-Lăng Hạo đưa ra điều kiện

-Nể tình anh cứu em một mạng còn cho em chiếc máy MP3, em sẽ khao anh.-Hạ Đồng đồng ý

-Em hứa đó, anh chưa muốn bây giờ, để bữa nào đi.

-Ừm.-Hạ Đồng mỉm cười gật đầu

Hạ Đồng ngồi vào chiếc ghế ngồi đối diện nhìn anh, chợt thấy trên kính
anh có bám chút bụi bặm cô vươn tay ra cầm lấy chiếc kính đó.

Lăng Hạo hơi giật mình khi cô lấy chiếc kính của mình, mở miệng hỏi:

-Sao vậy?

-Kính anh bị dơ, nên em giúp anh lau lại thôi, anh cũng bị cận nên sẽ
lau không sạch đâu.-Hạ Đồng ngây thơ nói, đồng thời lấy trong túi ra
chiếc khăn tay lau bụi trên kính cho anh

-Anh đâu...

-Xong rồi.

Hạ Đồng cắt ngang lời Lăng Hạo muốn nói, vừa định đưa chiếc kính lại
cho anh thì hơi sững người, anh đeo kính đã rất đẹp, cô không ngờ gỡ ra
càng đẹp hơn, cứ như một thiên thần vậy, đẹp một cách khó cưỡng lại sức
hút tỏa ra từ anh.

-Lăng Hạo này, anh có biết khi không đeo kính anh rất đẹp không?

-Vậy sao?-Lăng Hạo khẽ cười hỏi

-Đúng vậy, nhưng mà đáng tiếc thật, anh bị cận nên phải đeo kính.-Hạ Đồng tiếc nuối nói
Anh phì cười, cô bé này, đúng là ngốc quá mà.

-Nếu nhóc thích anh sẽ không đeo kính nữa.-Lăng Hạo nhún vai nói

-Thôi đi, lỡ anh không thấy đường lại bắt em làm người dẫn đường cho, tới lúc đó em lại mệt.-Hạ Đồng trề môi nói

-Không cần nhóc làm người dẫn đường cho anh đâu.-Lăng Hạo bật cười

-Thôi đi, ai thèm tin lời anh, đeo kính vào đi.-Hạ Đồng bĩu môi, sau đó đeo kính lại cho anh

Lăng Hạo lại trở thành một tên "bốn mắt", trong mắt cô đó là lần đầu
tiên nhìn thấy con trai đeo kính mà đẹp như anh, anh đeo vào lại không
mất đi cái vẻ đẹp của mình, mà còn tôn thêm vẻ thư sinh của anh.

-Mà này, sao anh lại vào được trường này?-Hạ Đồng hiếu kì hỏi, không lẽ
anh cũng đến đây giống cô? Hay là anh giả mạo danh tánh của ai vào?

Trong đầu Hạ Đồng toàn suy nghĩ ra những vấn đề không đâu, cũng không hề nghĩ ra vấn đề nào tốt cho Lăng Hạo.

-Anh giúp thầy hiệu trưởng ở đây nên thầy cảm kích cho anh vào học.-Lăng Hạo nhún vai nói

-Đơn giản vậy thôi sao?-Hạ Đồng ngờ vực hỏi

-Chứ nhóc muốn sao nữa?

-Em còn nghĩ anh giả mạo người khác hoặc uy hiếp ai đó để vào đây học.-Hạ Đồng chớp mắt nói
-Trong mắt nhóc, anh xấu xa đến vậy sao?-Lăng Hạo nhíu mày

-Chứ gì nữa, lần nào gặp anh, anh cũng "nhóc này nhóc nọ" còn trêu chọc
em. Còn nữa, lần đầu tiên gặp anh cũng bọn người áo đen đuổi, chắc chắn
là làm gì rồi mới bị người ta đuổi theo.-Hạ Đồng giở tính thám tử ra

-Bị đuổi chưa chắc làm gì xấu xa nha, còn nữa kêu bằng "nhóc" nghe nó dễ thương chứ bộ.

-Vậy anh nói đi, vì sao lại bị đuổi theo?-Hạ Đồng chống cầm nói

-Là anh thiếu tiền họ, nên họ đuổi.-Lăng Hạo buồn cười đáp

-Hai chúng ta giống nhau nhỉ? Em thiếu tiền phải đến đây, còn anh thiếu
tiền bị chủ nợ rượt theo, tình cờ em và anh gặp mặt, đúng là số trời
nha.-Hạ Đồng cười sang sảng nói
-Đúng vậy, là số trời.

Lăng Hạo nhìn cô, ánh mắt sắc bén lộ ra tia lạnh lẽo dưới lớp kính mỏng, nhưng nhanh chóng bị anh che giấu đi.

-Hạ Đồng, nếu sau này, anh làm gì không tốt với nhóc, hoặc giấu nhóc điều gì thì nhóc sẽ thế nào?-Lăng Hạo nghiêm chỉnh hỏi cô

-Chưa biết nữa, để xem đó là gì, mà anh chắc không làm vậy đâu, đúng không?-Hạ Đồng cười tít cả mắt

-Đúng vậy, sẽ không.

Cả hai rơi vào im lặng, anh, anh không thể hạ tay được, ngay từ lần đầu
gặp anh đã có cảm tình đặc biệt với cô bé này, không giả tạo lại rất
ngây thơ, mộc mạc, nếu anh lợi dụng cô, thì sẽ ra sao?

-Hạ Đồng, nhóc có định tham gia cuộc thi hát không?

-Em không định thi, vả lại em hát không hay lắm.-Hạ Đồng lắc đầu

-Nhóc hát hay lắm, sao lại nói không? Nhóc thi đi, anh sẽ ủng hộ nhóc.-Lăng Hạo nháy mắt nói

-Không thi đâu, em ghét hát lắm, rất ghét.-Hạ Đồng buồn bực nói

-Nhóc bị sao vậy? Nếu không muốn anh không ép.

-Không phải tại anh, em xin lỗi.-Hạ Đồng hối lỗi nói, cô đã quá quan
trọng, chính cô cũng thích hát nhưng khi hát cô lại nhớ đến bà ta, người
đã cho cô cuộc sống này.

-Anh phải nói câu xin lỗi mới đúng.

-Đừng nói chuyện này nữa, để xem, anh đẹp thế này chắc được nhiều cô
theo lắm chứ gì?-Hạ Đồng nhanh chóng làm bầu không khí vui vẻ trở lại

-Đó là đương nhiên, anh đẹp thế mà.-Lăng Hạo dương dương tự đắc nói

Hạ Đồng nghe xong, thật sự muốn ói, trên đời này có ai tự tin như anh không trời?

-Em sắp ói rồi nè.

-Em không tin thì thôi, nhưng sự thật là sự thật.-Lăng Hạo không giận còn cười

-Em bó tay với anh rồi.-Hạ Đồng hết cách lắc đầu, đúng là tự tin quá mức mà.

Lăng Hạo buồn cười nhìn cô, cô bé này khá thú vị, lại còn nghĩ anh và
cô giống nhau mới đáng nói, không biết khi biết đucợ sự thật thì sẽ thế
nào nhỉ?

Tiếng chuông báo giờ vào học vang lên, Hạ Đồng chào
tạm biệt Lăng Hạo xong chạy về lớp học. Nhìn bóng dáng cô khuất dần từ
xa, Lăng Hạo khẽ cười nhạt, anh giơ tay tháo chiếc kính ra, khuôn mặt
tựa thiên thần lộ ra giữa ánh nắng ban mai, nhưng lại nguy hiểm không
thua gì ác quỷ.

-Hạ Đồng, em nhất định... phải thi hát.

Bỏ lại câu đó, Lăng Hạo thuận tay quăng chiếc kinh qua khung cửa sổ,
dõng dạc rời đi, để lại căn phòng nhạc yên ắng, cũng là một niềm báo...

Bình luận truyện Chuyện Tình Hoàng Gia

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Du Huyễn
đăng bởi Du Huyễn

Theo dõi