Tùy Chỉnh
Đề cử
Chuyện Tình Hoàng Gia

Chuyện Tình Hoàng Gia

Chương 44:2. Ngôi nhà ma đáng sợ

Chương 44.2: Ngôi nhà ma đáng sợ

Sau mấy phút chiếc tàu dừng lại, Hạ Đồng nhanh như tên lửa chạy xuống mà cái đầu cứ quay mồng mồng cả lên, đứng choạng vạng không vững nữa, cô phải vịn vào thân cây gần đó.

-Ôi cái đầu của tôi.-Hạ Đồng ôm đầu mình

-Chỉ có bấy nhiêu cũng không chịu nổi.-Dương Tử chậc lưỡi nhìn cô

-Cái đó là đương nhiên, anh là con trai, tôi là con gái, làm sao tôi chịu bằng anh.-Hạ Đồng vội biện lý

-Sức yếu thì nói đi, còn mạnh miệng.-Dương Tử khóe môi cong lên một đường nói

-Anh Dương Tử, chị hai vốn sợ cảm giác mạnh, em còn nhớ lúc trước chỉ chơi trò thảm bay thôi chị ấy còn muốn ngất xỉu huống chi trò tàu lượn siêu tốc này.-Tiểu Lạc ngây thơ nhìn Dương Tử nói

Hạ Đồng ám chỉ kêu Tiểu Lạc đừng nói nữa nhưng mà nó vẫn nói ra hết. Ôi, xấu hổ quá đi!!! Hạ Đồng che mặt mình lại, thầm chửi Tiểu Lạc, nhiều chuyện quá.

-Vậy mà còn có người mạnh miệng.-Dương Tử càng ngày càng đắc ý

-Tôi... tôi...-Hạ Đồng nhất thời cứng miệng

-Hay là chơi ngôi nhà ma đi.-Dương Tử để xuất

-Tiểu Lạc tán thành. Nhưng mà...-Tiểu Lạc đang phấn khích lại mặt ủ mày chau nhìn Dương Tử rồi nhìn Hạ Đồng

-Nhưng mà sao?-Dương Tử cặn kẽ hỏi

-Chị hai còn rất sợ ma, chị ấy làm sao dám chơi chứ.-Tiểu Lạc xụ mặt chu mỏ nói

-Gì chứ? Chị hai hết sợ ma rồi. Chơi thì chơi thôi.

Hạ Đồng ưỡn ngực ngẩng cao đầu nói, cô mà không chơi thì sẽ cho tên heo đực như anh có cơ hội chế giễu. Không được, tuyệt đối không được.

Nhưng mà, cô rất sợ ma. Lỡ như, lỡ như sợ quá té xỉu rồi sao?

Hạ Đồng trong đầu tưởng tượng đến cảnh đi vào nhà ma, đột nhiên một con ma xuất hiện, cô sợ quá hét lên sau đó xỉu tại chỗ, còn Dương Tử lại đứng cười hả hê.

Hạ Đồng lắc đầu, cô không được xỉu. Ma giả mà, sợ gì chứ. Đúng vậy!!!

Mua vé xong, Hạ Đồng bước cùng Dương Tử và Tiểu Lạc tiến vào ngôi nhà ma. Trong lòng không khỏi lo sợ. Lâm Hạ Đồng ơi, dũng khí lúc nãy của mày biến đâu hết rồi, sao giờ không còn sót tí nào hết vậy.

-Chị hai, chị sợ lắm sao?-Tiểu Lạc nhìn cô hỏi

-Chị đâu có, chỉ là, chỉ là trong đây tối quá thôi.-Hạ Đồng thật sự đang sợ sắp chết nè, tay chân cũng bủn rủn cả lên

-Chị hai, trán chị chảy nhiều mồ hôi lắm, chị sợ lắm có phải không?-Tiểu Lạc hỏi han

-Chị không sao. Đi tiếp đi.-cô nén sợ hãi cười trừ với Tiểu Lạc

-Con gà mái như cô đúng là vô tích sự.

Dương Tử lằng nhằng sau đó trực tiếp kéo cô ra sau lưng mình.

Hạ Đồng hơi bất ngờ nhưng mà không hiểu sao trong lòng cô, lại cảm thấy an toàn như vậy, sợ hãi lúc nãy cũng giảm bớt đi vài phần. Cô ngước nhìn tấm lưng rộng lớn của anh, lại vô cùng tin tưởng cùng an toàn tuyệt đối.

-Sợ như vậy còn bày đặt chơi.-Dương Tử vừa đi vừa nói

-Anh nghĩ... không sợ sao?-Hạ Đồng bây giờ không cần quan tâm đến sỉ diện, cô sợ sắp chịu không được nè.

-Cô tệ hơn Tiểu Lạc đấy.

Càng đi vào sâu thì không khí càng tối tăm, u ám lạnh lẽo đến thấu xương,những hình nộm ma quái kinh tòm thò ra làm cô hồn bay phách lạc. Rồi có cả luồng gió nhẹ thổi qua làm cô sởn cả tóc gáy.

-ÁÁÁaaaa…..-cô la toáng cả lên

Vì ở đâu một bộ xương người rơi xuống làm cả ba giật mình nhưng chỉ cô sợ hãi hét lên, còn Dương Tử và Tiểu Lạc cố nhịn cười vì biết cười trên sự sợ hãi và đau khổ của người khác rất là ác. Bàn tay cô bóp chặt cánh tay anh như thể xé nát nó cũng đủ thấy cô đang rất sợ. Dương Tử thì cứ đi trước cùng với Tiểu Lạc như tấm lá chắn cho cô không khí càng u ám hơn làm cô toát đẫm mồ hôi. Bỗng có một cánh cửa, Tiểu Lạc liền lên tiếng rối rít

-A, chắc đây là lối ra đó chị hai.

Cô nghe tới đây thì mừng rỡ, kéo tay cả hai người kia chạy thật nha tới, nhưng vừa mới mở của ra thì……….

-ÁÁÁaaaa….. Maaaaaaaaaa….-cô hãi hồn la lớn

Cô ôm chặt lấy anh, những tiếng rên rỉ của ma quỉ làm cô thấy sợ hơn. Anh có thể cảm nhận được tim cô đang rất đập mạnh và nhanh, và áo anh cũng đang ướt vì có gì đó nóng nóng chảy ra (nước mắt của cô ấy).

Dương Tử có chút nhíu mày nhìn cô gái đang úp mặt sau lưng mình, lại có chút xót xót khó tả, cảm giác này rốt cục là sao?

Cuối cùng cả ba cũng thoát ra được căn nhà ma đó, cô vội ngồi xuống băng đá gần đó, hít một hơi thật sâu lấy lại tinh thần, đến giờ mà mấy tiếng rên vẫn còn vang vẳng bên tai cô làm cô muốn ngất đi luôn.

-Chị hai, chị không sao chứ, Tiểu Lạc hư quá khi bắt chị hai vào đó chơi.-Tiểu Lạc hối lỗi làm mặt cún con trông rất yêu

-Ngốc quá, chị hai không sao cả, Tiểu Lạc giỏi hơn chị hai nữa đấy không sợ ma luôn.-cô xoa nhẹ đầu Tiểu Lạc nói

-Lần sau không cho cô đi theo, chỉ tôi và Tiểu Lạc thôi.-Dương Tử khoanh hai tay trước ngực nói

-Có lần sau tôi sẽ không dẫn đến khu vui chơi này đâu.-Hạ Đồng rút kinh nghiệm nói

-Chị hai, hay là mình đi xem cá heo đi.-Tiểu Lạc nắm vạt áo cô nói

-Được, mình đi thôi.-Hạ Đồng mỉm cười ân cần nói

-Hura...

Sau đó cả ba đi đến khu "Biển khơi" nơi hàng loạt những chú cá trong bề kính, và đặc biệt nhất là màn trình diễn xiếc cá heo.

Bình luận truyện Chuyện Tình Hoàng Gia

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Du Huyễn
đăng bởi Du Huyễn

Theo dõi

Danh sách chương