Tùy Chỉnh
Đề cử
Chuyện Tình Hoàng Gia

Chuyện Tình Hoàng Gia

Chương 47:3. Hình phạt

Chương 47.3: Hình phạt

Hạ Đồng đứng trước mặt Dương Tử, khẽ chớp mắt vô tội nhìn anh.

Không ổn, tình hình cực không ổn!!!

-Xin, xin lỗi, tôi sai rồi.-Hạ Đồng không còn đường thoát liền đầu hàng, hai tay đưa lên đầu đặt ngay tai.

-Biết sai là tốt, nhưng mà biết sai bây giờ trễ rồi.-Dương Tử khóe môi giựt giựt nói

-Vẫn chưa muộn vẫn chưa muộn, tôi có thể ra ngoài bán lại năm mươi chiếc nhẫn.-Hạ Đồng kịch liệt xua tay, sau đó nhanh gọn quay ra sau chuồn

-Đứng lại.

Chỉ hai chữ, chỉ hai chữ thôi đã lấy đi toàn bộ dũng khí chạy ra khỏi cửa của cô, Hạ Đồng xoay qua nhìn anh, nặn không ra nụ cười nữa.

-Tôi, tôi biết lỗi rồi mà, sẽ, sẽ không dám làm vậy nữa.-Hạ Đồng lắp bắp

Dương Tử vẫn không trả lời cô, con ngươi đen láy thâm thúy nhìn cô gần như xuyên thấu.

-Dương, à thiếu gia, anh cũng không nhỏ mọn chấp nhất với một người không biết trời cao đất rộng như tôi đâu, thiếu gia tôi hứa sẽ không có lần sau.

-Lại đó đứng.

Dương Tử nói chỉ vào vách tường đối diện mình. Hạ Đồng lủi thủi đi lại đứng sát bức tường theo lời anh.

Dương Tử chậm rãi đứng lên, đi đến chiếc bàn, cầm lấy hai chồng sách dày cộm, từng bước đi lại phía cô.

-Giơ hai tay lên.-Dương Tử ra lệnh

-Hở!?

Hạ Đồng nhíu mày nhưng mà vẫn ngoan ngoãn nghe theo, giơ hai tay lên.

Nhanh chóng trên tay cô mỗi bên một chồng sách, sách nhiều nên nặng, làm tay cô trịu xuống, Hạ Đồng hiểu được ý định của anh. Không phải chứ, thời đại này còn bắt phạt vậy sao?

-Đứng đến khi nào tôi cho phép mới được bỏ sách xuống.-Dương Tử nhàn nhã nói, khóe môi nâng lên sau đó quay gót trở lại chiếc ghế sô pha.

Hạ Đồng đúng là bị anh hành hạ sống dở chết dở mà!!!

Hai giờ đồng hồ trôi qua, Hạ Đồng đã bắt đầu mỏi hai cánh tay còn là đứng nên hai đôi chân cũng mỏi không ít. Cô cũng khâm phục bản thân, hai tiếng, có thể chịu được cách hành hạ này của anh, càng ngày cô càng cảm thấy khâm phục bản thân, "nhờ" anh việc cô không thể làm, việc mất mặt, việc xấu việc tốt cô đều làm được.

Cô rất muốn bỏ hai chồng sách này xuống nhưng mà không dám chỉ còn cách khẽ ngọ nguậy đôi chân mỏi, chiếc đầu nhỏ khẽ lắc qua lại.

Dương Tử nãy giờ đang xem một quyển sách thì đột nhiên ngước đầu lên, Hạ Đồng vội đứng nghiêm không dám nhúc nhích. Dương Tử đứng lên, đi ra phía cửa, trước khi đi còn không quên nói một câu:

-Đứng yên cho tôi, nếu cô dám bỏ sách xuống thì coi chừng tôi.

-Ok, ok, anh đi đi.-Hạ Đồng bày ra mặt nghiêm túc không dám làm trái lời anh

Dương Tử biết rõ cô không tốt lành gì mà nghe anh, chỉ nhìn cô một cái sau đó mở cửa ra ngoài.

Hạ Đồng nhìn cánh cửa đóng lại, nhìn đến năm phút, cô mới mừng rỡ mà bỏ hai chồng sách xuống, xoa xoa cánh tay đau nhức của mình, không nghĩ ngợi đã lao đến chiếc ghế sô pha nằm dài lên.

-Thời gian thoải mái tới rồi.-Hạ Đồng nằm trên sô pha vô cùng thoải mái, khẽ la lên

Dương Tử đáng ghét, heo đực khó ưa, hành hạ cô như vậy, làm cả người cô nhức mỏi rã rời, hai chân đứng cũng tê lại, hai cánh tay thì đau nhức, người cô từ trên xuống dưới đều mỏi.

-Không được, lỡ tên đó vào thì mình chết chắc.-Hạ Đồng đang nằm hưởng thụ thì sực nhớ

Phải nghĩ cách, phải nghĩ cách!!!

Nghĩ mãi mà không ra cách ngược lại cô lại bắt đầu có tình trạng buồn ngủ ==" Hạ Đồng lim dim bắt đầu chìm vào giấc ngủ, một phút sau, cô hoàn toàn bay vào mộng đẹp, nằm dài trên sô pha ngủ.

Cánh cửa chậm rãi mở ra, Dương Tử đi vào, thấy hai chồng sách nằm trên bàn, còn cô lại nằm dài trên sô pha ngủ ngon lành.

Đôi mày anh tuấn khẽ nhíu lại gần nhau, nhưng nhanh chóng giãn ra, anh từng bước bước lại phía cô, khẽ khàng ngồi xổm xuống.

-Chỉ giỏi ngủ.

Đôi môi mỏng khẽ nói ra ba từ, anh nhìn gương mặt của cô ngủ say, lại nhìn nhầm ra khuôn mặt người con gái kia, ánh mắt đen lạnh lùng nhanh chóng chuyển sang nét thâm tình xẹt qua một tia đau đớn.

Bàn tay anh hơi vươn ra, từ từ đưa đến khuôn mặt cô, bàn tay vừa chạm vào gương mặt của cô, lại rụt về, anh khẽ đưa tay lên đầu mình, anh làm sao lại nhìn cô thành cô ấy được chứ?

Cô ấy và cô hoàn toàn khác nhau không giống nhau ở điểm nào trên khuôn mặt nhưng mà cả hai lại có sở thích giống nhau, ngay cả ngủ cũng đáng yêu y như một đứa trẻ khiến anh nhìn cô nhầm ra cô ấy.

Dương Tử nhìn cô đang nằm ngủ trên sô pha, nhanh chóng khôi phục lại nét lãnh đạm vốn có, đứng dậy thẳng người, đi đến cửa sổ nhìn ra bầu trời rộng lớn.

Hạ Đồng khẽ động đậy mi mắt, mơ màng mở đôi mắt ra, sau đó hơi ngồi dậy, nhìn xung quanh, nhanh chóng bị người con trai đang ngồi đối diện mình làm giật mình, tinh thần lập tức không còn mê man buồn ngủ nữa.

Hạ Đồng nhìn sang đồng hồ trên tường. Sau đó mở to mắt, đã sáu giờ tối rồi sao? Cô ngủ đã năm tiếng đồng hồ rồi sao?

Tiêu rồi!!! Làm thế nào giải thích cho Dương Tử đây? Không lẽ lại nói tôi bị trượt chân té lên sô pha nên ngất đi?

Anh không tin đâu!!!

Hạ Đồng nhìn anh, lại nhận được ánh mắt lạnh lùng của anh, cô hơi cười cười sau đó cúi đầu xuống, lúc nãy cô định chỉ nằm nghỉ mệt năm phút thôi không ngờ lại ngủ quên đến năm giờ đồng hồ.

Bầu không khí vốn đang âm u lạnh lẽo, làm cô không khỏi lạnh sống lưng, lại bị tiếng của cái bụng nhỏ của cô phá đi.

_Ọt ọt ọt...

Hạ Đồng xấu hổ lấy tay xoa bụng mình, cô đúng là quá mất mặt mà, xấu hổ đỏ cả mặt lên. Có đứa con gái nào như cô không? Chắc không rồi!!!

-Đi thôi.

Dương Tử cuối cùng cũng lên tiếng, sau đó đứng lên. Hạ Đồng cúi đầu đứng lên đi theo anh.

-Ngước đầu lên đi, nếu không mọi người lại nói tôi làm gì cô nữa.

Dương Tử nói xong bỏ ra ngoài một mạch.

Hạ Đồng khẽ thở phào ngẩng đầu lên, cũng may anh không chấp nhất phạt cô nữa nếu không cô đã chết rồi, nhanh chóng cô đuổi theo anh.

Cả hai lên chiếc Lamborghini đen đã đợi ở cửa, sau khi thắt dây an toàn xong, anh chạy xe đi.

-Có thể, có thể phiền anh chở tôi đến đầu ngõ ở nhà tình thương không?-Hạ Đồng nhìn anh chớp mắt hỏi

Dương Tử không trả lời cô vẫn chuyên tâm chạy xe.

Cô còn tưởng anh bỏ lời cô ngoài tay, không ngờ một lát sau anh lại cho xe dừng trước đầu ngõ cô vừa nói, Hạ Đồng nhìn anh không khỏi cười với anh.

-Anh về trước đi, tôi ăn xong sẽ đi bộ về, dù gì cũng gần nhà tình thương.-Hạ Đồng nói xong liền tháo dây an toàn đi xuống xe

Dương Tử nhìn quán ăn nhỏ, lại nhìn cô, sau đó cũng đi xuống xe.

Hạ Đồng thấy anh xuống xe, không khỏi ngạc nhiên.

-Anh không cần đợi tôi đâu, tôi...

-Ăn hủ tiếu gõ.-Dương Tử cắt ngang lời cô, đi đến một bàn trống

-Hả!?

Cô ngạc nhiên nhìn anh, lại thấy anh sắp ngồi xuống ghế, cô gấp gáp ngăn anh lại.

-Khoan khoan, đợi lát.

Hạ Đồng nói xong liền với tay lấy vài tờ khăn giấy trên bàn lau chiếc ghế, sau đó kêu anh ngồi xuống. Dương Tử không nói gì ngồi vào chiếc ghế cô vừa lau xong.

-Hạ Đồng lâu quá cháu không đến ăn, hôm nay ăn gì?-bà chủ quán thân thiện đi lạ cô hỏi

-Cho cháu hai phần hủ tiếu gõ.-Hạ Đồng tươi cười giơ hai ngón tay lên

-À, một nhỏ một lớn.-Hạ Đồng bổ xung thêm

-Hôm nay Hạ Đồng ăn tô nhỏ cơ à.-bà chủ quán nói

-Hơ, dà.

Hạ Đồng miễn cưỡng gật đầu, cô định mình ăn tô lớn còn anh tô nhỏ mà, sao lại nói vậy chứ? Tiền của cô, lại bay nữa rồi. Tên này có phải là thiếu gia không, sao lại keo thế, từ sáng đến giờ toàn cô trả tiền.

-Sẽ có ngay.-bà chủ quán mỉm cười sau đó bước đi

Một lát sau hai tô hủ tiếu gõ được bưng lên, Hạ Đồng lau đũa sau đó đưa cho anh, mình cũng lấy một đôi.

-Ăn đi, ngon lắm đó.-Hạ Đồng nói xong liền cúi đầu ăn

Dương Tử cũng không nói nhiều, gấp một đũa bỏ vào miệng ăn thử. Anh chưa ăn những món vỉa hè như thế này, mùi vị cũng không tệ.

-Ngon không?-Hạ Đồng thấy anh ăn được nên hỏi

-Ừ.-Dương Tử chỉ gật đầu

-Anh thấy ngon là được rồi.

Hạ Đồng mỉm cười sau đó ăn tiếp.

Nhanh chóng hai tô hủ tiếu gõ được chui vào bụng của cả hai. Hạ Đồng vẫn cảm thấy ăn chưa đủ, đúng lúc xe bán hàng di động đi đến, toàn là que xiên. Hạ Đồng đứng lên đi đến xe đồ xiên, đồ xiên vừa rẻ lại ngon, cô ăn cũng không sợ hao tiền.

-Cho cháu cá viên, tôm chiên, hoành thánh với chả giò mỗi thứ hai xiên.-Hạ Đồng nhìn chú bán hàng nói

Chú bán hàng nhanh chóng lấy thứ cô kêu, sau một lúc tất cả được bỏ vào một chiếc hộp nhỏ, ông đưa cho cô.

-Tiền đây ạ.

Hạ Đồng đưa tiền cho ông, sau đó đi nhìn Dương Tử.

-Ăn không?-Hạ Đồng chìa một que xiên ra trước mặt anh

-Không.-Dương Tử không nói nhiều chỉ nói một từ

-Không thì thôi.

Hạ Đồng xì mũi, sau đó cầm que xiên lên ăn, từ lúc đến nơi anh, cô có được ăn những món này đâu, bây giờ ăn lại không ngờ ngon như vậy nha.

Có thể nói cái bụng của cô là dạ dày bốn ngăn của con bò, những tám que nhanh chóng được cô xử đẹp. Không còn sót một thứ.

-Ngon quá đi.-Hạ Đồng lau lau miệng mình nói

-Gà mái còn có thể thành heo, lên xe đi.

Dương Tử nói xong câu đó liền đi lại xe ngồi lên.

-Gà mái, heo cái đầu anh đó.

Hạ Đồng hậm hực nói, sau đó cũng lên xe ngồi, đi về nhà tình thương.

Bình luận truyện Chuyện Tình Hoàng Gia

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Du Huyễn
đăng bởi Du Huyễn

Theo dõi

Danh sách chương