Tùy Chỉnh
Đề cử
Chuyện Tình Hoàng Gia

Chuyện Tình Hoàng Gia

Chương 8-9: Đồng Cảm Và Lấy Lòng.

Chương 8: Đồng cảm với anh

Hạ Đồng nhanh chóng thay quần áo mới, lúc nấu ăn cô bất cẩn làm rơi đồ tùm lum làm quần áo cũng dơ hết. Sau khi đã dọn sẵn đồ ăn cho hai vị thiếu gia cô ra ngoài vườn của tòa nhà ngồi trên chiếc xích đu, lắc lư ngồi suy nghĩ miên man, nghĩ cách làm thế nào lát nữa lấy lòng anh cho cô ở lại.

Đúng là nhứt đầu mà! Suy nghĩ làm cho Hạ Đồng không chú ý đến xung quanh, một dáng người từ từ bước lại gần cô nở nụ cười ấm áp, nhẹ vỗ vai cô. Điều đó làm cô giật mình xoay người lại, mỉm cười đáp lại người đó. Anh từ từ ngồi xuống cạnh cô, nhìn cô trìu mến nói:

-Chuyện lúc nãy anh thay mặt Dương Tử xin lỗi em!

-Sao anh lại phải xin lỗi? Anh đâu có làm gì sai đâu.-Hạ Đồng cười nhẹ

-Em đừng trách em ấy! Tất cả cũng có lí do mà!

-Là gì vậy? Em biết được không-Hạ Đồng tò mò hỏi

-Thật ra em ấy không phải em ruột của anh!-Thiên buồn mênh mang nói

-...-Hạ Đồng tròn mắt ngạc nhiên nhìn anh, không dám tin vào những gì mình vừa nghe được, nó cứ ù ù bên tai cô mãi

-Giữ bí mật nhé.

Hạ Đồng gật đầu hứa với anh.

Anh nói:

-Em ấy là con của ba anh và người khác, đã thế lần lượt người em ấy yêu nhất cũng rời xa, mẹ em ấy rồi cả người con gái em ấy yêu nhất cũng bỏ em ấy đi, vì vậy em ấy luôn như vậy, không thương hại ai và cũng không cần ai thương hại.

Đôi mắt nâu ấm áp kia đã nhuộm một màu đen của bóng đêm bày tỏ sự buồn thăm thẳm không ai thấu.

-Không thể nào, chẳng lẽ anh ta đã sống cô đơn như vậy sao?-cô khó tin nói

-Em ấy đã rất khó khăn mới có thể vượt qua nhưng cũng từ lúc đó em ấy luôn như vậy lạnh lùng vô cảm, suốt mấy năm qua em ấy chẳng nở một nụ cười thật thụ. Em ấy đã tự tạo cho mình một thế giới tách biệt với mọi người, chính vì thế mới cần sự giúp đỡ của em.

-Em có thể sao?-cô nghi ngờ bản thân mình

-Đương nhiên là có thể, em là cô bé hiền lành nhưng rất mạnh mẽ và kiên cường mà! Chẳng lẽ em không tin bản thân mình?-anh hỏi cô

-Có, em tin bản thân mình nhưng mà….. mọi người nói mấy người khác chưa chịu được 1 tháng thì đã đi rồi…. em sợ.-cô nói có chút lo lắng

-Em đừng lo nhiều quá, bên cạnh em có anh mà, anh sẽ bảo vệ em!

-Cảm ơn anh!-cô mỉm cười đáp

Hóa ra không phải ai sinh ra đã lạnh lùng vô cảm như vậy. Tất cả đều có lí do của nó.

Kẻ đáng giận cũng có điểm đáng thương!

Hai người im lặng hồi lâu, Thiên sực nhớ chuyện nói:

-Mà một tuần nữa học rồi, em chuẩn bị hết chưa?

-Dạ em đã chuẩn bị sẵn tập vở rồi.

-Chúng ta có máy chủ nhà trường nên tất cả bài sau khi học đều được tóm tắt trên đó. Em chỉ cần lây máy laptop kết nối với máy chủ bằng mật khẩu giáo viên đưa là được. Em không cần chép bài đâu.

-Không phải chứ?

-Trường có tiết tự học nên tụi anh có thể lên chơi hoặc là làm công chuyện mà.-Thiên cười tươi đáp

-Vậy thì em sẽ mệt dài dài đây.-cô thở dài nói

-Sao vậy?

-Thì ai cũng ngồi nghe giảng chỉ cần lên máy chủ của nhà trường sao chép xuống còn em vừa nghe giảng vừa viết.

-Hay anh mua cho em một cái nha.-Anh đề nghị

-Không cần đâu, không cần đâu.-cô lắc tay lia lịa

-Làm sao em học được? Còn chưa nói đến em sẽ vào lớp A1 nữa.

-Lớp A1? Thì sao ạ?-cô thắc mắc hỏi

-Trường Nhuận Lâm chia làm 2 khu, khu A và khu B, mỗi khu có 3 khối, mỗi khối 10 lớp nhưng lớp A1 là lớp tập trung con cháu bậc nhất không hơn không kém và lớp A1 nổi tiếng là kì thị, nếu em nói gia đình em bình thường thì sẽ không ổn đâu?Hay là em cứ nói là em họ của anh và Dương Tử đi-Anh lo lắng nói

-Không.-Hạ Đồng kiên định lại nói tiếp

-Nếu mà nói vậy thì hai anh sẽ gặp rắc rối với lại lỡ như bại lộ thì sẽ phiền phức hơn! Tốt nhất anh cứ để em lo cho!

-Em lo được sao?-Anh ngạc nhiên hỏi

-Hạ Đồng này đâu có dễ bị ăn hiếp dù gì lúc ở trường cũ em cũng từng bị ăn hiếp quen rồi, còn đối với những cô ấm cậu ấm thì càng dễ đối phó hơn.-cô hỉnh mũi nói

-Ừ nhưng anh không yên tâm lắm, nếu em gặp phiền phức không thể giải quyết thì cứ nói với anh, anh sẽ giúp em.-Anh nhẹ xoa đầu cô

-Ừm nhất định thế.-cô nháy mắt với anh nói

-Thôi em vào nhà trước,em còn phải làm nước cho “heo đực” nữa, anh có uống không em làm cho.

-Em định pha coffee sao?

-Không, em tính pha sữa.

-Vậy cho anh một ly nhưng em đừng làm cho Dương Tử.-Anh căn dặn cô

-Tại sao?

-Em ấy ghét đồ ngọt, mỗi tối em ấy uống coffee.

-Nhưng coffee không tốt, à hay em pha café cappuccino được không?

Cô nảy ra ý định, rồi nhanh chóng tạm biệt Thiên “phóng” vô nhà làm cái ý định đó.

Thiên chỉ nhún vai, anh không biết nói gì hơn tại sao lại là cappuccino chứ thật là trùng hợp. Anh ngước lên nhìn bầu trời đã sập tối, tay giơ lên trời cao như muốn chạm lấy thứ gì đó, miệng thì thầm:

-Em có thấy cô bé lúc nãy không? Em hãy âm thầm giúp cô bé đó nha, anh tin cô ấy sẽ là người giúp được hai người đó, cô bé đó sẽ xóa nhòa tất cả nỗi đau trong tim cả hai, em hãy yên tâm đi!

Chương 9: Không ngừng lấy lòng

Hạ Đồng đứng trong bếp pha cho anh ly coffee nhưng tâm trạng khá không ổn, cô nào ngờ một người được gọi là hoàn hảo như anh lại có một cuộc sống đáng thương như thế chứ, từ lần đầu gặp anh cô ghét cay ghét đắng ấy chứ, tính tình gì mà đáng ghét, con gái người ta năn nỉ vậy mà không hỏi han lại còn lạnh như tảng băng ấy nhưng nghe Thiên kể thì anh ta đáng thương thật.

-Đang làm gì đấy?-bà quản gia đi vào hỏi

-Quản gia, con đang pha đồ uống cho hai thiếu gia!-Hạ Đồng cười tươi nói

-Đang pha gì vậy? Coffee sao?-quản gia hỏi

-Dạ một ly sữa cho anh Thiên và một ly coffee cappuccino cho heo à không nhị thiếu gia.-cô mỉm cười đáp

-Tại sao lại pha café cappuccino hả?-bà quản gia chau mày nói

-Tại đại thiếu gia nói nhị thiếu gia không uống đồ ngọt nên cháu pha coffee cappuccino, nó cũng là coffee chỉ là thêm tí sữa thôi.-Hạ Đồng từ từ nói

-Cô dám pha coffee cappuccino sao? Chán sống à!.-bà quản gia la ầm lên

-Tại sao vậy quản gia?-Hạ Đồng ngớ người hỏi

-Thiếu gia ghét nhất coffee cappuccino, cô pha chẳng khác nào chọc cậu ấy!

-Nhưng coffee chẳng tốt cho sức khỏe cậu ấy, nếu uống coffee cappuccino sẽ tốt hơn.

-Cô thật là cứng đầu mà, muốn làm gì thì làm nếu bị nhị thiếu gia la thì đừng có nói tại sao tôi không nhắc nhở?-bà quản gia hầm hầm bước đi trong bực tức

-Làm gì mà khó quá vậy? Cappuccino thì cappuccino có gì đâu chứ?-cô chu mỏ nói

_Cốc...cốc...cốc

-Vào đi.-giọng nói lạnh lùng trong phòng vọng ra

Hạ Đồng từ từ mở cánh cửa ra, thấy Dương Tử đang ngồi trên bàn làm việc với chiếc máy Laptop gõ lách cách lách cách. Anh chẳng thèm ngước mặt lên nhìn cô chỉ chăm chăm vô máy Laptop, y như trong đó có cái gì rất quan trọng ấy.

-Tôi có làm nước cho anh!-Hạ Đồng lên tiếng

-Lại muốn gì đây?-Dương Tử lạnh lùng nói mà vẫn không ngước mặt lên

-Hìhì coi như anh xui xẻo gặp phải người điên không biết chuyện đi! Tha cho tôi nha! Lần này thôi!-Hạ Đồng cười giã lã mong anh cho qua chuyện

-Vậy cô thừa nhận cô là gà mái điên.-anh cố ý kéo dài ba từ cuối, nhìn cô cười như không

-Anh...

Hạ Đồng cố gắng nhịn cơn lửa sắp trào dâng, cố gắng mỉm cười cho qua.

-Anh nói vậy thì cho là vậy đi, đây là coffee của anh.

Cô nhẹ nhàng đặt cốc coffee xuống gần bên anh, đúng là số cô "may mắn", gặp phải tên khùng, còn lại là người cô cần thuyết phục mới "may mắn" đó chứ.

-Cappuccino?-Dương Tử nhìn thấy ly coffee cô đặt trước mặt không khỏi nhăn mặt
-Là cappuccino có rắc thêm socola!

-Cappuccino? Socola?

“Anh Dương Tử, em có pha cappuccino rắc socola ngon lắm nè, anh uống đi! Nó tượng trưng cho tình yêu mới chớm nở đó, giống như hai chúng ta này.”

Một giọng nói trong trẻo,nhẹ nhàng như làm suối trong veo xuất hiện trong tâm trí anh, từ lúc 15 tuổi anh đã không còn nó nữa vậy mà cô lại khơi dậy.

-Sau này không được pha nữa?-Dương Tử tự nhiên quát lên

-Tại sao?Tôi thấy… nó ngon mà.-Hạ Đồng giật mình nói

-Tôi nói không pha nữa! Bà quản gia chưa nói cho cô biết sao?-Dương Tử trừng mắt nhìn cô

-Tôi… tôi… bà quản gia nói rồi! Nhưng mà...-cô sợ hãi nói không nên lời

-Mau đem đi! Pha lại cho tôi coffee!-anh đẩy ly coffee qua cho cô

-Nhưng… coffee nó không tốt, tôi nghĩ…. cappuccino tốt hơn.-cô sợ nhưng vẫn nói ra suy nghĩ của mình

-Tại sao lại pha café cappuccino hả?

-Vì nó ngon! Anh đừng trách bà quản gia bà ấy có nói cho tôi biết rồi nhưng tôi nghĩ nó tốt cho anh hơn nên mới pha! Nếu muốn anh cứ trách tôi, tôi sẽ chịu!

-Cô nghĩ hậu quả cô làm ra cô sẽ chịu được sao?

-Chỉ là một tách coffee thôi, cappuccino đã sao? Anh cứ làm như nó là máu không bằng.-Hạ Đồng xì mũi

-Nó là máu, cô nói đúng nó với tôi là một ly đầy máu.-ánh mắt Dương Tử chợt hoang mang cùng đau khổ

Hạ Đồng chưa kịp nhìn thấy kĩ chỉ thầy xẹt qua rồi vẻ yếu đuối đó biến mất, trở lại vẫn là khuôn mặt lạnh lùng cuồng ngạo đó.

-Pha lại.-anh lạnh lùng phun ra 2 chữ

-Không pha, anh nói gì tôi tôi cũng không pha, đó là vì muốn sức khỏe anh tốt thôi, còn nữa, tôi nghĩ anh nên học cách tôn trọng người khác đi.

Hạ Đồng "giáo huấn" anh một tràng rồi bỏ đi trở về phòng nằm phịch xuống giường. Suy nghĩ miên man về anh làm cô chìm dần vào giấc ngủ lúc nào không hay.

Bình luận truyện Chuyện Tình Hoàng Gia

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Du Huyễn
đăng bởi Du Huyễn

Theo dõi