Tùy Chỉnh
Đề cử
Chuyện Tình Hoàng Gia

Chuyện Tình Hoàng Gia

Chương 94: Anh thua rồi.

Chương 94: Anh thua rồi.

Hạ Đồng đạp xe chạy về biệt thự của Lăng Hạo, bước vào cả nhà tối om, cô bật đèn lên không có anh ở trong nhà, anh đã đi đâu rồi chứ?

Hạ Đồng ánh mắt chợt chạm vào mảnh giấy trắng trên bàn đặt dưới chậu cảnh trên bàn, Hạ Đồng cúi người cầm lên, bên trong chỉ để lại dòng chữ mười hai từ ngắn gọn: "Anh có việc, phải ra ngoài, khỏi đợi anh, ngủ trước đi."

Nét chữ cứng cáp đẹp đẽ có chút gấp gáp khi ghi, chắc anh đang có việc rất bận nên mới viết ngắn gọn như thế. Hạ Đồng khẽ thở dài, ở tạm nhà anh, vẫn không phải quyết định tốt.

--- Quán bar Louis ----

Lăng Hạo ngồi bên trong phòng V.I.P của quán bar, trầm tĩnh dựa người vào ghế sô pha dài, tay gõ gõ vào thành ghế sô pha, có vẻ trầm tư suy nghĩ chuyện gì đó.

_Cạch.

Cửa phòng mở ra, dáng người cao ráo thẳng tấp mang theo luồn khí lạnh bao quanh, Dương Tử khóe môi cong lên một đường như có như không, chậm rãi đi đến ngồi bên trái Lăng Hạo.

-Lần đầu tiên, hẹn tôi ra lại không cho đàn em vào cùng. Cậu muốn nói gì?-Dương Tử tay cầm ly rượu Brandy khẽ lắc

-Cho Hạ Đồng quay về.-Lăng Hạo không vòng vo nói thẳng vấn đề
Động tác ở tay của Dương Tử dừng lại, sau một giây anh ngửa đầu uống cạn, giương ánh mắt lạnh lẽo nhìn Lăng Hạo.

-Cậu nghĩ có thể sao?

-Muốn thế nào?-Lăng Hạo thái độ bình tĩnh không hề nóng cũng chẳng hề lạnh

-Đua xe. Một vòng đường cao tốc quay về đây, ai đến trước, sẽ thắng.-Dương Tử đứng lên nói

-Được.

Lăng Hạo quả quyết đồng ý, cũng đứng lên, ánh mắt cả hai chạm vào nhau như hai tảng băng đụng phải, đầy mức sát thương, giằng co trong im lặng.

-Nửa tiếng sau, gặp ở trước cửa quán bar.-Dương Tử quay người bỏ đi, câu đó vừa dứt anh cũng đã đi ra khỏi phòng

- - -

Không phải là không yêu mà là không dám thừa nhận tình yêu đó.

- - -

Hai chiếc xe VF750F Interceptor và CBR600F Hurricane dựng trước cửa quán bar Louis, thiết kế mẫu mã modern đời mới nhất, xe bóng loáng dưới bầu trời đêm.

Dương Tử và Lăng Hạo từ trong quán bar đi ra, liếc nhìn đàn em của mình, sau đó cả hai đội nón bảo hiểm vào, ngồi lên xe.

-Luật chơi như cũ, ai về trước sẽ là người thắng.

Một người nữ mặc bộ váy ngắn bó sát ngươi cúp ngực, khuôn mặt trang điểm lòe loẹt nhưng cũng rất xinh đẹp, mái tóc quăn xõa dài, cầm một lá cờ đỏ trên tay nói.

Người nữ đứng trước ở giữa hai chiếc xe môtô của hai anh, lần lượt cả hai lên ga đợi phất cờ.

Nữ nhân kia nhìn hai anh đã sẵn sàng, giơ tay cao lên, một phút sau phất mạnh cờ xuống. Chỉ kịp nhìn thấy hai chiếc xe chạy như bay cùng làn khối đen bỏ lại sau lưng, trong mấy chốc hai chiếc xe đã mất dần trong màn đêm.

Hai chiếc xe không ngừng đua nhau chạy trước, lại không nhường ai, lấn áp nhau, cả hai lao nhanh trên đường cao tốc.

Lăng Hạo chỉ vừa lên trên Dương Tử thì lặp tức Dương Tử chạy lên trên, mức chạy xe gần đạt đến 300km/h.

Đến khúc quẹo, Lăng Hạo lại cố ý ép Dương Tử vào sát vìa đường cao tốc, sau đó nhanh như chớp quẹo qua khúc rẽ.

Dương Tử mất thế phải nhấn ga dừng lại quẹo qua khúc rẽ. Đành ra Dương Tử cách Lăng Hạo một khoảng.

Dương Tử tăng tốc vượt lên Lăng Hạo anh chỉ vừa muốn vượt lên, Lăng hạo lặp tức chặn lại trước mặt, Dương Tử qua trái Lăng Hạo cũng qua trái, Dương tử qua phải Lăng Hạo cũng qua phải. Dương Tử mím môi, không do dự nhấn ga thêm, mà Lăng Hạo cũng không nhún nhường, nhấn ga hết mức.

Khi mà Dương Tử sắp vượt mặt Lăng Hạo, trong đầu anh lại vang lên một giọng nói đầy vui vẻ cùng ngọt ngào:

"Dương Tử, anh có biết, tôi để ý anh lâu lắm rồi không? Anh không biết đâu, ngay từ khi gặp anh, tôi đã biết, anh là nửa còn lại mà tôi cần tìm, vậy anh có đồng ý lời tỏ tình này của tôi không?"

Câu nói đó, rõ ràng chỉ là giỡn, vì sao anh lại nhớ đến nó chứ? Chẳng những thế trong lòng còn có chút vui sướng!?

_Ting ting...

Đến lúc Dương Tử thoát khỏi dòng suy nghĩ thì nghe được tiếng còi xe tải vang lên inh ỏi, anh giương mắt nhìn, thì thấy một chiếc xe tải đang lao về phía mình, nhanh như chớp anh lặp tức bẻ tay lái quẹo ngay.

Lại quẹo ngay vào vìa của đường cao tốc, nếu anh không nhấn ga kịp thời dừng lại chắc chắn đã đâm vào. Trên đường vệt bánh xe bị thắng gấp ma sát lên mặt đường tạo một đường cong dài rõ rệt.

Dương Tử đập vào xe một cái. Chết tiệt, anh đang nghĩ cái gì thế này? Đúng là chẳng ra gì.

Dương Tử nhìn về phía trước thấy Lăng Hạo đã chạy xa mình một khoảng rất dài. Xem ra cuộc chơi này, anh thua rồi.

Chưa ai có thể tác động đến anh như thế này giống cô ấy.

Khi Dương Tử chạy xe về quán bar Louis thì Lăng Hạo đã tháo nón bảo hiểm, dựa người vào chiếc xe, tay cầm một điếu thuốc thượng hạng hút một hơi dài. Có vẻ như Lăng Hạo đã đợi anh được mười phút.

-Anh Dương Tử, sao anh về trễ hơn Lăng Hạo vậy?

-Đúng vậy, có phải xảy ra chuyện gì không?

-Anh và Lăng Hạo đều hòa, anh chưa bao giờ thua cả, sao lần này lại thua?

Đàn em Dương Tử thấy anh dừng xe lại lặp tức chạy đến hỏi.

Mà Dương Tử chỉ dùng ánh mắt lạnh như băng thay cho cậu trả lời. Lặp tức tất cả đều im thin thít.

-Cậu thắng, cứ nghe theo cậu, cho cô ta quay về.-Dương Tử quăng chiếc nón bảo hiểm cho đàn em gần đó, tháo găng tay ra, liếc mắt nhìn Lăng Hạo

-Cảm ơn, bạn tốt.-Lăng Hạo cười hời hợt quăng điếu thuốc xuống, giẫm chân lên dập tắt

Rõ ràng lúc nãy Lăng Hạo thấy Dương Tử đang suy nghĩ nên mới mất tập trung, nếu không cuộc chơi này, cả hai đã hòa. Nhưng điều Lăng Hạo không hiểu chính là điều gì đã làm Dương Tử mất tập trung để thua cuộc chơi, để xém bị xe tải tông phải.

-Ngày mai, tôi sẽ đưa em ấy về.-Lăng Hạo trầm giọng nói

-Tùy cậu.-Dương Tử lạnh nhạt đáp lại

-Uy Vũ, mấy trò tiếp theo cậu thay tôi tiếp, tôi hôm nay không có hứng.-Dương Tử nói xong liền quay người lên chiếc Ferrari không nói nhiều liền chạy xe đi

Trong lòng Lăng Hạo, có một khúc mắc vẫn chưa gỡ được.

...

Dương Tử dựa người vào thành cửa xe, hai tay khoanh trước ngực ngước đầu nhìn lên cửa sổ của căn biệt thự trước mặt.

Ánh mắt vẫn lạnh lùng như xưa, không hề gợn tí sóng nào.

Điều anh bất ngờ, chính là mình lại chạy đến đây, nhìn cửa sổ của căn phòng đã tắt đèn tối om. Chắc hẳn người trong phòng đó đã ngủ rồi.

Dương Tử đưa một tay xuống túi quần, lấy điện thoại ra, trượt nhanh lên màn hình.

...

_Tít... tít... tít

Tiếng chuông báo có tin nhắn vang lên, Hạ Đồng dụi dụi mắt quơ tay lên đầu giường tìm điện thoại, nhanh chóng cầm được.

-Tổng đài tối cũng không ngủ, đi phá giấc ngủ người khác.-Hạ Đồng ngái ngủ cằn nhằn

Hạ Đồng bật điện thoại lên xem, lặp tức tròn mắt ngồi bật dậy, cô có nhìn lầm không?

"Ngủ chưa?" từ "Heo đực."

-Mình đúng là nằm mơ cũng mơ những chuyện khó xảy ra, đúng là...

Hạ Đồng gõ gõ đầu mình, sau đó lặp tức thông suốt.

-Không đúng.-Hạ Đồng liếc sang đồng hồ điểm mười hai giờ kém mười, nhìn lại điện thoại mình

Cô nhéo nhéo mặt mình, sau đó khẽ rên một tiếng, đau nha, rõ ràng đây không phải là... mơ!???

Xảy ra động đất hả? Hay trời mưa? Hay thiên thạch rớt xuống trái đất? Heo đực, lại nhắn tin hỏi cô ngủ chưa?

Hạ Đồng lại không hiểu, trong lòng dâng lên cảm xúc vui sướng kì lạ.

Cô nhấn lên bàn phím đáp lại: "Vẫn chưa." nhưng sau đó xóa đi, thay vào chữ "Rồi." rồi gửi đi.

Nhưng gửi chưa được một phút, cô lặp tức úp mặt vào gối khóc không ra nước mắt, sao cô lại gửi chữ "Rồi." được vậy? Nếu cô ngủ rồi sao có thể trả lời tin nhắn? Áaaa... cô điên rồi, điên rồi, điên rồi!!!

_Tít... tít

Điện thoại lại có tin nhắn, Hạ Đồng miễn cưỡng ló mắt xem.

"Nếu ngủ rồi thì xuống nhà đi."

Hớ, tên này, đang nói cái quái gì thế? Ngủ rồi mà bắt cô xuống nhà, có xem anh đang phá cô không?

Hạ Đồng leo xuống giường chạy ra cửa sổ thấy Dương Tử đang đứng dựa người vào chiếc Ferrari ngước nhìn lên trên cửa sổ, cô khẽ nuốt nước bọt. Anh định thừa dịp hành hung cô sao? Hay là giết cô vì cô gây ra lỗi lên phòng Ân Di hai lần? Lăng Hạo không có nhà, ai cứu cô đây?

Nhưng mà nói sao thì nói, cô vẫn khoác chiếc áo khoác đi xuống nhà.

Bình luận truyện Chuyện Tình Hoàng Gia

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Du Huyễn
đăng bởi Du Huyễn

Theo dõi

Danh sách chương