truyen
Tùy Chỉnh
Đề cử
[Chuyển Ver] [ VKook] Ác ma chi sủng

[Chuyển Ver] [ VKook] Ác ma chi sủng

Chương 6

Điền Chính Hy rốt cuộc nghe không được nữa, thở hổn hển, chân dậm thật mạnh, tựa như sàn nhà có thù oán với cậu, hai mắt phun hỏa nhìn một đám phụ nữ trước mặt, quát:“Ông chủ là người tốt, các cô mới là người xấu!”

Một đám phụ nữ sửng sốt một chút, sau đó giễu cợt nhìn cậu, trêu đùa:“A, tiểu bạch thỏ của chúng ta tức giận cơ đấy! Bênh vực ông chủ như vậy, có phải cũng thích ông chủ hay không? Nhưng mà ông chủ người ta cũng không thích cậu đâu! Còn không mau thu dọn mọi thứ rồi cút đi!”

“Vì sao phải thu dọn mọi thứ?” Điền Chính Hy vẻ mặt khó hiểu, mặc dù đang tức giận nhưng không biết chuyện vẫn là hỏi.

“A… Cậu không biết ông chủ muốn sa thải toàn bộ giúp việc sao?”

Sa thải toàn bộ giúp việc? Điền Chính Hy trong mắt liền ngập nước, vậy không phải từ nay cũng không gặp được ông chủ, cũng không gặp được Tiểu Tuấn rồi?

“Ông chủ của cậu muốn sa thải cậu! Như vậy ông chủ vẫn là người tốt sao?”

Một đám phụ nữ cười nhạo rời đi, nhanh chóng mà đi thu dọn mọi thứ, các cô cũng không muốn bị đuổi đi a!

Kim Nam Tuấn trở về liền thấy Điền Chính Hy oan uất đứng ở đại sảnh, bộ dáng vừa muốn khóc lại vừa nén lại, trong lòng rùng mình, đám phụ nữ kia lại bắt nạt cậu sao?

“Hy nhi…”

“Oa… Tiểu Tuấn… Ông chủ là người tốt!”

“Đúng đúng! Ông chủ là người tốt! Ngoan, đừng khóc!” Kim Nam Tuấn bất đắc dĩ giúp cậu lau nước mắt trên mặt, về phần anh nói:“Ông chủ là người tốt” ngay cả chính anh cũng không tin! Thật không biết tiểu tử kia suy nghĩ như thế nào mà luôn khẳng định ông chủ là người tốt đây?

“Ô ô…” Mũi đỏ cả lên, trên lông mi còn sót lại nước mắt, khóc thút thít hỏi:“Tiểu Tuấn, anh có thể đến gặp tôi hay không?”

“A?” Kim Nam Tuấn bị cô hỏi không hiểu, lời này là cái ý gì?

Rầu rĩ tiếp tục hỏi:“Tôi đi rồi anh có nhớ tôi không?”

“Đi? Cậu định đi đâu?”

Đáng thương hít hít mũi:“Không biết, Tiểu Tuấn anh thu lưu tôi được không?”

Ách… Kim Nam Tuấn nhìn bộ dáng đáng thương của cậu, nhíu mày:“Cậu muốn rời khỏi đây à?”

Điền Chính Hy lắc đầu, nước mắt lưng tròng nói:“Không muốn, nhưng ông chủ không phải muốn đuổi tôi đi sao?”

“Đuổi cậu đi?” Cái này xem như tìm được nguyên nhân, buồn cười nhéo cái mũi đỏ của cậu:“Cậu yên tâm, ông chủ không có đuổi cậu đi!”

Ách? Điền Chính Hy sững sờ nhìn anh, nước mắt cũng biến mất, không đuổi cậu đi? “Thật vậy sao?”

“Thật!”

“Ha ha…” Trên lông mi còn sót lại nước mắt nhưng nụ cười trên gương mặt tươi rói, Kim Nam Tuấn bất đắc dĩ lắc đầu:“Nhanh đi rửa mặt đi! Đã khóc thành con mèo nhỏ rồi!”

“Nga, được!”

Nhìn gương mặt kia lộ ra nụ cười tươi, Kim Nam Tuấn lộ ra vẻ mặt đồng ý, lẩm bẩm nói:“Ông chủ thật đáng thương nga! Những người phụ nữ xấu xa kia đều bắt nạt ông chủ!”

Ông chủ đáng thương như vậy, cậu nhất định phải đối tốt với ông chủ một chút, miễn cho ông chủ lại để ở trong lòng, mới vừa trong TV người kia vì cứ để ở trong lòng mà nhảy lầu rồi, nghĩ đến ngay cả mặt cũng chưa kịp rửa, hoảng hốt mà chạy lên trên lầu, cậu nhất định phải canh chừng ông chủ thật tốt, nhất định không thể cho anh cơ hội làm chuyện điên rồ!

“Phanh” Cửa phòng đập thật mạnh vào tường, phát ra một tiếng lớn, Kim Tại Hưởng đem tầm mắt từ trên màn hình laptop chuyển qua cửa thì thấy một gương mặt mèo, trong mắt tất cả đều là sự bực bội.

“Ách…” Điền Chính Hy có chút không biết làm sao kéo kéo tóc, sau đó trực tiếp đi đến ngồi xuống sô pha:“Ông chủ, anh bận sao! Tôi ngồi ở đây vậy!”

Kim Tại Hưởng chớp mắt, ngồi ở đó? Cậu không phải thấy anh giống như con chuột thấy mèo, sợ tới mức mà chạy rất xa sao? Bây giờ chạy đến đây làm cái gì?

Nhíu nhíu mày, cư nhiên cũng không có bảo cậu xéo đi, cái gì cũng chưa nói, cúi đầu tiếp tục công việc.

Điền Chính Hy ngồi ở trên sofa, im lặng không quấy rầy anh, chỉ là mở đôi mắt to ngập nước, không dám chớp mắt mà nhìn anh, chỉ sợ cậu vừa rời đi Kim Tại Hưởng lại chạy đi nhảy lầu!

Ánh mắt như vậy làm cho người ta muốn không chú ý cũng không được, Kim Nam Tuấn không vui ngẩng đầu muốn bảo cậu cút đi, nhưng lại thấy trên mặt cậu là toàn bộ sự cảm thông, trong mắt còn có chút đau lòng.

Kim Tại Hưởng trong lòng sợ hãi, đau lòng? Còn chưa từng có người nào dùng ánh mắt như vậy nhìn anh, nhíu nhíu mày, tiểu bạch thỏ này là xảy ra chuyện gì? Anh nhìn qua rất đáng thương sao? Không vui mím mím môi, những lời muốn nói ra khỏi miệng lúc nãy bị anh nuốt trở vào, cúi đầu tiếp tục gõ bàn phím.

Điền Chính Hy rất kiên quyết mà nhìn chằm chằm anh suốt một ngày, Kim Tại Hưởng âm thầm nhíu mày, trong lòng đột nhiên có chút tò mò tiểu bạch thỏ này rốt cuộc muốn làm cái gì? Nhưng anh bây giờ còn có chuyện cần phải làm, không rảnh để ý tới cạu!

Xử lý xong mọi chuyện, lại gọi vài cuộc điện thoại, giao mọi chuyện xong xuôi mới gập laptop lại, đi hướng phòng tắm, chuẩn bị đi tắm, nhưng mà…

Xoay người thật mạnh nhìn về tiểu bạch thỏ phía sau, lạnh giọng hỏi:“Cậu rốt cuộc muốn làm cái gì?” Điền Chính Hy bị anh làm hoảng sợ, lui hai bước, kéo tóc, bộ dáng không biết có nên nói hay không.

“Nói đi!” Xoay người ngồi trở lại trên giường, chờ cậu mở miệng, với tay bưng ly cà phê trên tủ đầu giường lên, nhíu nhíu mày, lạnh tanh! Nhưng vẫn tạm uống một ngụm.

Điền Chính Hy nhìn anh, vẻ mặt nghiêm túc nói:“Ông chủ, tôi biết anh là người tốt!”

“Phốc…” Kim Tại Hưởng phun cà phê ra, lần đầu tiên từ trước đến nay!

“Ông chủ, anh không sao chứ?” Điền Chính Hy vội vàng lấy khăn giấy giúp anh lau, lại duỗi tay vỗ vỗ lưng của anh.

“Cậu nói cái gì?”

“A? Cái gì?”

Nhìn cậu biểu tình không hiểu, Kim Tại Hưởng lại hỏi;“Cậu vừa mới nói cái gì?”

“Ông chủ là người tốt!”

Kim Tại Hưởng chớp mắt nhìn kỹ cậu, trên khuôn mặt nhỏ nhắn đều là sự nghiêm túc, con ngươi long lanh trong suốt thấy đáy, cậu không phải nói dối, cậu thật sự cho rằng anh là người tốt!

Kim Tại Hưởng thật sự rất muốn cười, cư nhiên còn có người nói anh là người tốt? “Cậu biết cái gì gọi là người tốt không?” Anh rất hoài nghi tiểu bạch thỏ này căn bản sẽ không biết phán đoán.

Điền Chính Hy đương nhiên nói:“Người rất tốt với tôi a!”

“Thế người xấu?”

Điền Chính Hy liếc mắt anh một cái:“Anh thật là ngốc mà! Người xấu đương nhiên chính là người đối tôi không tốt thôi!”

Ngốc? Kim Tại Hưởng nguy hiểm híp mắt, tiểu bạch thỏ này cư nhiên dám nói anh ngốc? Khi nào thì lá gan lớn như vậy? Nhưng anh xem như đã biết, tiểu bạch thỏ này suy nghĩ có chút khác hẳn với người thường!

Nhìn Kim Tại Hưởng đứng dậy, Điền Chính Hy khẩn trương đứng lên theo, Kim Tại Hưởng xoay người nhìn cậu, một tay nắm cằm của cậu, khóe miệng tà mị nhếch lên:“Tiểu bạch thỏ, tôi muốn tắm, cậu muốn theo giúp tôi sao?”

Điền Chính Hy sửng sốt một chút, sau đó gật đầu thật mạnh, Kim Tại Hưởng sửng sốt, chán ghét thu hồi tay, cậu cũng giống những người khác sao? Nghĩ trong lòng có chút khó chịu, âm thanh lạnh lùng nói:“Cút đi!”

Nếu trước kia Điền Chính Hy nghe câu thế này khẳng định sẽ ngoan ngoãn mà cút đi rất xa, nhưng bây giờ cậu cứ đứng tại chỗ không chịu đi, nhìn sắc mặt Kim Tại Hưởng càng ngày càng lạnh, khẩn trương kéo tóc nói:“Tôi biết anh rất chán ghét tôi!”

Kim Tại Hưởng lạnh lùng nhìn cậu coi như tự hiểu!

"Nhưng mà... Nhưng mà tôi phải canh chừng anh!"
_______________________________________________
_Các reader thấy mị viết sai (chính tả, lô-gic, tên nv,...) chỗ nào thì cmt cho mị bt nha, để mị kịp thời sửa. Thanks nhiều ạ!!!

Bình luận truyện [Chuyển Ver] [ VKook] Ác ma chi sủng

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Boss국
đăng bởi Boss국

Theo dõi