truyen
Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 10

Đến một sáng nọ, khi Kim Tại Hưởng gọi điện thoại cho cô Kim đến đón Kim Nhất Quốc trước lúc ra khỏi nhà, Tuấn Chung Quốc mới nhớ ra mấy hôm trước Kim Tại Hưởng có đề cập đến chuyện muốn đi công tác mấy ngày với Phác Chí Mẫn. Tuấn Chung Quốc suy nghĩ mình có nên đi theo hắn không, nhưng lại sợ mình đi ra ngoài sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì, cũng không yên lòng với Tiểu Đỗ Tử đang ngủ say sưa trên giường một mình, vì vậy cũng bèn ở nhà.

Tuấn Chung Quốc phát hiện từ sau khi mình trở thành hồn ma, sự kiên nhẫn của mình còn tốt hơn khi vẽ tranh trước đây. Cậu cứ ngồi yên một chỗ như vậy, có thể ngắm ảnh Kim Tại Hưởng và Tiểu Đỗ Tử suốt ngày đêm, nhìn mãi nhìn mãi, cảm thấy cơ thể lạnh như băng hình như cũng ấm lại.

Đợi đến hai rưỡi đêm, Tuấn Chung Quốc rốt cuộc có thể dùng ngón tay chạm vào bức ảnh, một lớn một nhỏ đều cười tươi rói như kẻ ngốc vậy, cũng không biết sau này Tiểu Đỗ Tử lớn lên sẽ trông như thế nào.

Nếu cũng ương bướng kiêu căng giống Kim Tại Hưởng trước kia, chắc hắn sẽ bị Tiểu Đỗ Tử chọc cho phát cáu, nhưng mà như thế cũng là đáng đời.

“Giám đốc Kim, anh cẩn thận một chút, đến nhà rồi.”

Giọng một người đàn ông xa lạ vang lên theo tiếng mở cửa phòng, Tuấn Chung Quốc hoảng sợ, lập tức hốt hoảng trốn đi.

“Con mẹ nó Lưu Binh! Tôi đã bảo là phải về đây trước hai rưỡi, giờ đã bốn mươi rồi!” Kim Tại Hưởng dường như uống say, trên mặt mang theo màu đỏ không bình thường, tay trái cầm di động xem thời gian, sau đó hình như bỗng nhiên nổi giận, đập bốp một phát lên lưng Lưu Binh.

“Giám đốc Kim, anh ngồi xuống trước đi, tôi đi rót nước cho anh!” Lưu Binh run rẩy đỡ lấy Kim Tại Hưởng, định đỡ sếp nhà mình ngồi xuống ghế.

“Đợi đã!” Hắn lại đột nhiên giật mình nhớ đến điều gì, sau đó giữ chặt lấy Lưu Binh, cau mày: “Cậu không thể vào!”

“Nhưng mà anh say rồi.” Lưu Binh bị túm đau tay, càng không hiểu hắn đang cố chấp cái gì.

“Cậu ra ngoài cho tôi!” Kim Tại Hưởng quay đầu lại, híp mắt nhìn thời gian trên đồng hồ quả lắc một lúc, sau đó lập tức lôi Lưu Binh ném ra ngoài cửa, một giây trước khi đóng cửa còn bất chợt dừng lại, nhìn chằm chằm Lưu Binh, nghiêm khắc gằn từng chữ: “Muộn mười phút, trừ lương.”

Tuấn Chung Quốc trốn bên cạnh không dám lên tiếng lặng lẽ mặc niệm cho Lưu Binh, anh có thể tưởng tượng ra vẻ mặt khóc không ra nước mắt của Lưu Binh khi bị hắn cố tình gây sự mà nhốt ngoài cửa.

“Này! Ra đây! Mau ra đây cho tôi!” Kim Tại Hưởng lảo đảo ngã xuống ghế sô pha, sau đó ngửa đầu hô to.

Tuấn Chung Quốc dừng một chút, không cần nghĩ đã biết nhất định là Kim Tại Hưởng đang gọi mình. Cậu đi ra từ góc tối, đi đến bên cạnh Kim Tại Hưởng, hơi cau mày nhìn hắn đã say khướt: “Chẳng phải cậu nói phải đi công tác vài ngày sao?”

“Giải quyết xong hết rồi, nên về.” Nhìn hồn ma đứng trước mặt mình, Kim Tại Hưởng rốt cuộc mới yên tâm. Hắn khép hờ mắt, giọng nói vừa trầm vừa lười biếng, trên mặt không thể nào che giấu vẻ uể oải. Vô duyên vô cớ dồn hết công việc phải làm trong mấy ngày đi công tác lại làm trong một ngày một đêm, còn vội vàng trở về trước hai rưỡi sau bữa tiệc xã giao, Kim Tại Hưởng cũng không biết rốt cuộc mình nghĩ gì.

“Tôi đi rót cốc nước.” Tuấn Chung Quốc thấy hắn mệt mỏi như vậy, không khỏi đau lòng, thở dài đi vào bếp.

Kim Tại Hưởng ngồi trên sô pha, chất cồn làm tê liệt tư duy hắn, hắn cứ thế hơi híp mắt nhìn người đàn ông trong suốt đang rót nước trong bếp. Tuấn Chung Quốc đứng đó, giống như một hình chiếu, có cảm giác đặc biệt không thật.

Sau đó, cậu chậm rãi xoay người lại, vóc người cao gầy, mái tóc đen hơi dài, đôi mắt đen láy trong trẻo, dưới mắt trái có một nốt ruồi đen, tay áo phải hơi vén để lộ cổ tay hằn rõ khớp xương, năm ngón tay thon dài cầm lấy cốc nước.

Tác dụng của cồn khuấy trộn tất cả suy nghĩ của Kim Tại Hưởng, hắn không biết rốt cuộc mình đang nhìn gì, thậm chí gần như không nhìn rõ bất kỳ chi tiết nào trên người Tuấn Chung Quốc, thế nhưng cảm giác quen thuộc cũng đã tràn ra, nhanh đến mức khiến hắn không kịp trở tay.

“Tại Hưởng, uống nước đi.” Thấy ánh mắt Kim Tại Hưởng mờ mịt, Tuấn Chung Quốc hơi nhíu mày, sau đó đặt cốc nước vào tay hắn.

Ngay khi Tuấn Chung Quốc còn chưa kịp phản ứng, Kim Tại Hưởng đặt cốc nước trong tay xuống bàn, sau đó giữ lấy tay phải của cậu kéo xuống ghế sô pha. Tầm nhìn của Tuấn Chung Quốc vừa mới xoay một vòng, cậu lập tức cảm nhận được nhiệt độ nóng rực bên trên người mình, mà nhiệt độ trên môi lại càng bỏng rực đến đáng sợ.

Dùng môi đè lên, không cho chối từ mà nhấm nháp môi dưới của cậu, chiếc lưỡi dọc theo kẽ môi xâm lấn vào sâu bên trong như muốn điên cuồng chiếm lấy hết thảy của cậu. Nụ hôn của Kim Tại Hưởng vừa càn rỡ vừa nhiệt tình như thoát khỏi mọi xiềng xích, dù Tuấn Chung Quốc phản kháng thế nào, Kim Tại Hưởng cũng có thể dùng sức lớn hơn đè cậu lại, hôn cậu thật sâu.

Đây là nụ hôn của Kim Tại Hưởng, nén lại cả thế giới, khiến tất cả khoảng cách đều biến mất triệt để.

Con ngươi Tuấn Chung Quốc chợt co lại, liều mạng muốn đẩy Kim Tại Hưởng ra rồi lại không có cách nào, chỉ có thể để người đàn ông này càng hôn mình sâu hơn, cướp đoạt tất cả không khí và nhịp thở của mình. Hắn thậm chí không thèm để ý cậu là một xác chết lạnh như băng một chút nào, cứ thế hôn cậu không hề câu nệ.

Khi tay phải Kim Tại Hưởng chui vào trong áo sơ mi của cậu, chạm vào làn da lạnh như băng của cậu, Tuấn Chung Quốc mới hoàn toàn tỉnh táo lại, dùng tay phải chộp lấy cốc nước trên bàn trà hất mạnh lên mặt hắn. Nhân lúc Kim Tại hưởng ngây người, cậu lập tức đẩy hắn ra.

“Kim Tại Hưởng, cậu điên rồi!” Tuấn Chung Quốc run tay, gào to với hắn, vẻ mặt hoảng sợ.

Kim Tại Hưởng vẫn còn trong trạng thái ngây người, giọt nước chảy xuống dọc theo viền mặt kiên nghị của hắn, hắn mờ mịt nhìn Tuấn Chung Quốc.

“Kim Tại Hưởng, cậu điên rồi, cậu điên rồi…” Giọng Tuấn Chung Quốc run rẩy, tay cũng run rẩy, cả người đều run rẩy, cốc thuỷ tinh trượt khỏi bàn tay mềm nhũn của cậu rơi xuống sàn nhà, choang một tiếng như đập tan tất cả nóng bỏng vừa rồi, chỉ còn lại lạnh lẽo buốt giá.

Tuấn Chung Quốc cảm thấy lạnh thấu tim gan, cảm giác sợ hãi gặm cắn toàn thân. Cậu lặp đi lặp lại câu này, ánh mắt vô tiêu cự không dám nhìn vào mặt Kim Tại Hưởng, sau đó cúi gằm lảo đảo trèo xuống ghế, muốn lập tức thoát khỏi nơi này.

Điên rồi, tuyệt đối là điên rồi.

Kim Tại Hưởng vừa mới làm gì?

Đối với Kim Tại Hưởng, cậu chỉ là một người đã chết xa lạ đột nhiên xuất hiện mà thôi, vậy mà hắn lại đè một người chết ra hôn.

Nếu như không phải Tuấn Chung Quốc liều mình phản kháng, cậu hoàn toàn không dám tưởng tượng tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì.

Kim Tại Hưởng điên rồi, cậu ta căn bản không biết chính cậu ta vừa mới làm gì.
Tuấn Chung Quốc cảm thấy mình cũng sắp điên rồi, cả người đều run rẩy không thể khống chế, nỗi sợ hãi điên cuồng chiếm lấy toàn bộ thần kinh. Cậu muốn thoát khỏi nơi này, nhưng cổ tay lại đột nhiên bị nắm lấy.

“Xin lỗi.”

Kim Tại Hưởng nắm lấy cổ tay phải Tuấn Chung Quốc, sau đó nghiêm túc nói.

“Tôi uống nhiều quá, xin lỗi đã làm cậu sợ.”

Kim Tại Hưởng ngẩng đầu, nhìn cậu đã sợ run cả người. Con người đen láy của Tuấn Chung Quốc cũng run rẩy như sắp khóc.

“Tại Hưởng…” Tuấn Chung Quốc hít sâu nhiều lần mới mới có thể gọi ra tên Kim Tại Hưởng, giọng nói run rẩy chất chứa đau khổ và bi ai, nhưng vẫn cố hết sức lực mà nói rõ từng câu từng chữ: “Tôi không quen cậu, hơn nữa tôi cũng đã chết, nếu cậu uống say thì đi mà tìm đàn ông phụ nữ gì cũng được, nhưng đừng ra tay với một người chết có được không!”

“Xin lỗi, tôi xin lỗi.” Hình như rất hiếm khi có thể nghe thấy lời xin lỗi bình tĩnh như vậy của Kim Tại Hưởng, hắn ngồi trên sô pha, tóc và mặt đều dính nước, nhưng hắn cũng không lấy tay lau, cứ nắm lấy tay phải Tuấn Chung Quốc như vậy.

“Cậu đừng đi.” Giọng Kim Tại Hưởng khàn đặc và uể oải, cứ thể đâm thẳng vào trái tim cậu.

“Đừng đi, tôi lạnh.” Kim Tại Hưởng nắm rất chặt, lực nắm này khiến cậu cũng không thể nào run rẩy được nữa.

Tuấn Chung Quốc chậm rãi đặt ánh mắt lên gương mặt hắn, vẻ mặt vừa phức tạp vừa đau thương.

Chuyện này thì coi là gì? Kim Tại Hưởng lạnh, nhưng nhiệt độ trên tay hắn còn nóng hơn Tuấn Chung Quốc gấp mấy trăm lần. Hoặc dù là trái tim Kim Tại Hưởng lạnh, vậy thì cũng biết làm sao? Tuấn Chung Quốc đã chết, điều duy nhất cậu còn chính là nửa tiếng mỗi ngày vất vả lắm mới trộm được mà thôi, dù có cố gắng hết sức đi chăng nữa thì một người chết như cậu cũng không thể ủ ấm trái tim Kim Tại Hưởng!

Kim Tại Hưởng, cậu không hiểu ư? Tôi đã huỷ hoại chính mình. Giờ đây, dẫu cậu có bưng trái tim nóng rẫy đến trước mặt tôi, tôi cũng sẽ chỉ khiến cậu bị huỷ hoại mà thôi!

“Tôi say quá, cậu đừng sợ.” Khi mạnh mẽ, Kim Tại Hưởng nồng nhiệt đến đáng sợ, nhưng khi dịu dàng, hắn sẽ thể hiện ra sự yếkhông thế khiến cậu không thể nào từ chối. Tuấn Chung Quốc nhìn hắn cẩn thận nói từng câu từng từ, sau đó kéo tay phải của cậu để cậu ngồi xuống ghế sô pha, mà cậu thì vẫn không cách nào giãy ra được.

“Đau đầu quá.” Không biết đã tỉnh rượu hay là say đến mơ hồ, Kim Tại Hưởng trực tiếp nằm xuống, gối đầu lên đùi cậu, sau đó cau mày tự day thái dương mình.

Tuấn Chung Quốc không dám cử động, cứ ngồi lẳng lặng như thế, sau đó nghe hắn lẩm bẩm nói mê nói sảng rồi dần dần ngủ mất. Tuấn Chung Quốc nhìn Kim Tại Hưởng thở đều mà không biết nên bày ra biểu cảm gì, đành quay đầu nhìn về phía đồng hồ quá lắc. Đã sắp đến ba giờ rồi.

Rốt cuộc, Tuấn Chung Quốc chậm rãi vươn tay cầm lấy tay phải hắn, nghe theo lòng mình mà luồn tay mình vào tay Kim Tại Hưởng, mười ngón đan xen. Tuấn Chung Quốc hơi cúi đầu, chăm chú ngắm nhìn gương mặt hắn, đây là Kim Tại Hưởng, là Tại Hưởng mà cậu vốn tưởng rằng sẽ cùng nắm tay cậu đi đến hết đời ấy.

Giá như… thời gian mãi mãi dừng lại ở giờ phút này thì tốt biết bao.

Để cậu ấy có thể nằm ngủ trên chân tôi, còn tôi sẽ thức, như vậy thì tốt rồi.

Một giây sau đó, Tuấn Chung Quốc thấy tay mình chậm rãi trở nên trong suốt, sau đó tay hắn cứ thế xuyên thẳng qua tay mình, rơi xuống sô pha. Đến cùng, khoảng cách giữa cậu và Kim Tại Hưởng là cả một thế giới của thời gian.

Bờ mi Tuấn Chung Quốc hơi rũ xuống, rốt cuộc nước mắt cũng lặng lẽ tràn ra.
truyện

Bình luận truyện [Chuyển ver] [Vkook] Khi thế giới không còn ánh sáng (Tôi đã chết rồi)

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Hwa_0504
đăng bởi Hwa_0504

Theo dõi