truyen
Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 9

Trịnh Hạo Thạc lại đến ở nhờ nhà Kim Tại Hưởng. Lần này không phải là Mẫn Doãn Kì bị bắt đi xem mặt, mà là Trịnh Hạo Thạc bị người nhà lôi ra ngoài ăn, quay đi quay lại đã thấy cha mẹ dắt một cô nàng xinh đẹp đến, chưa kịp làm gì đã bị vội vàng giới thiệu cho nhau, mà trùng hợp chết tiệt chính là gặp được Mẫn Doãn Kì cũng đến đây dùng bữa.

Ngay sau đó, Trịnh Hạo Thạc lấy cớ đi vệ sinh rồi lập tức trốn khỏi nhà hàng, hiện giờ nhà cũng chẳng dám về.

“Lần trước cậu trốn ở đây đã bị bắt về, thế mà cậu còn dám trốn ở đây nữa?” Kim Tại Hưởng đã hoàn toàn không biết làm gì với của nợ này.

“Lần trước Mẫn Doãn Kì đã đến đây bắt tôi, lần này chắc chắn sẽ không nghĩ ra tôi vẫn trốn ở đây!” Trịnh Hạo Thạc rất chi là tự tin, trong lòng còn tự khen mình quá sáng suốt.

Miệng Kim Tại Hưởng giật giật, không nói gì. Hắn đã chẳng buồn đáp lời với Trịnh Hạo Thạc. Với cái bộ não thiếu nếp nhăn này của Trịnh Hạo Thạc, Mẫn Doãn Kì không cần nghĩ cũng biết Trịnh Hạo Thạc nhất định là lại chạy đến nhà hắn.

“Này, Tại Hưởng, cậu bảo tôi nên làm sao bây giờ?” Trịnh Hạo Thạc rốt cuộc không nén nổi nhàm chán mà lăn lộn trên ghế sô pha, sau đó phiền muộn nhìn Kim Tại Hưởng. Trịnh Hạo Thạc bày tỏ giờ thì cậu ta đã thực sự hiểu được nỗi đau khổ của Mẫn Doãn Kì khi bị ép đi xem mặt, thế nhưng cậu ta chỉ sợ lúc này lại đến lượt Mẫn Doãn Kì không hiểu mình.

“Tại Hưởng, Tại Hưởng, nếu như cậu thích Mẫn Doãn Kì, cậu sẽ làm thế nào?” Trịnh Hạo Thạc bất chợt nhớ ra điều gì, vội vã ngẩng đầu nhìn về phía Kim Tại Hưởng, lấy lòng hỏi.

“Con mẹ nó ai thích Mẫn Doãn Kì chứ!” Kim Tại Hưởng nhớ đến gương mặt khôn khéo của Mẫn Doãn Kì, cả người đều nổi da gà, cũng chỉ có Trịnh Hạo Thạc ngu ngốc không cảm nhận được sự xấu xa của người này mới có thể xứng đôi với Trịnh Hạo Thạc.

“Tôi chỉ lấy ví dụ thôi mà! Mẫn Doãn Kì có gì không tốt, văn võ song toàn, phong lưu phóng khoáng, nếu như cậu dám để ý đến Mẫn Doãn Kì, tôi sẽ treo Tiểu Đỗ Tử lên đánh đòn!” Trịnh Hạo Thạc không vui, hùng hổ trừng mắt nhìn Kim Tại Hưởng.

Tuấn Chung Quốc đứng cạnh cũng phải câm nín.

Lạm dụng thành ngữ… Tuấn Chung Quốc cũng đã quen, thế nhưng đe doạ Kim Tại Hưởng sẽ treo Tiểu Đỗ Tử lên đánh đòn thì thực sự là mới nghe thấy lần đầu.

Nhưng nếu có một ngày Trịnh Hạo Thạc thực sự dám làm như vậy, Tuấn Chung Quốc nhất định sẽ nhân lúc đêm khuya đến tìm tên quỷ nhát gan Trịnh Hạo Thạc kia, thành quỷ cũng không tha cho cậu ta.

“Thì cậu cứ giả định là cậu thích đàn ông đi, cậu sẽ làm như thế nào?” Trịnh Hạo Thạc không để ý đến sắc mặt âm u như sắp nổi bão đến nơi của Kim Tại Hưởng, tự nhiên như thường mà hỏi tiếp: “Cậu nói xem có nên dựng một vở kịch cho ba mẹ tôi xem, để ba mẹ tôi thấy thực ra con dâu là nam tốt hơn nữ nhiều, sau đó để Nguỵ Nguy và họ nước chảy đá mòn, ngày lâu sinh tình hay không?”

“Rốt cuộc cậu mới về từ nước ngoài hay mới về từ bệnh viện tâm thần?” Hắn trực tiếp đập một phát lên đầu Trịnh Hạo Thạc: “Nếu cậu thực sự muốn ở bên Nguỵ Nguy cả đời thì phải trực tiếp nói rõ với ba mẹ.”

“Cậu dám nói?” Trịnh Hạo Thạc ôm đầu, trừng mắt phản bác Kim Tại Hưởng.

“Có gì không dám!” Kim Tại Hưởng hừ lạnh một tiếng, hoàn toàn không hiểu Trịnh Hạo Thạc đang xoắn xuýt cái gì, chuyện thế này chẳng phải chỉ cần nói thẳng ra là xong à? Trong từ điển của Kim Tại Hưởng căn bản không có từ “che giấu” này, nếu như thực sự có người yêu, hắn sẽ ở bên người đó không chút do dự, ai cũng không thể ngăn cản.

“Hừ, thẳng nói không bị đau lưng (*).” Trịnh Hạo Thạc hiển nhiên không tin lời hắn.

(*) Chế từ câu “Đứng nói không bị đau lưng”, ý chỉ người lãnh đạo chỉ biết nói chứ không làm việc, không chịu nỗi khổ của người làm công nên không hiểu cho nỗi khổ của người làm công. Ở đây, ý Trịnh Hạo Thạc là Kim Tại Hưởng là trai thẳng nên không hiểu nỗi khổ của cậu ta, chỉ biết nói suông.

Tuấn Chung Quốc đứng cạnh thở dài, Trịnh Hạo Thạc nhầm to, cho dù Kim Tại Hưởng là cong, người bị đau lưng cũng không phải là hắn, mà là cậu.

Huống gì, Kim Tại Hưởng đã bị gia đình chiều hư từ bé, lúc nào cũng kiêu ngạo coi trời bằng vung. Nếu hắn thích ai, hắn nhất định sẽ không cho bất kỳ kẻ nào bắt nạt, còn phải khoe ra cho tất cả mọi người biết, bắt mọi người phải đồng ý.

Trước đây khi mới bắt đầu với Kim Tại Hưởng, không ít lần Tuấn Chung Quốc đã cãi nhau với hắn vì chuyện này, nhất là tính độc chiếm của hắn quá nặng, chỉ hận không thể buộc cậu lên người mọi lúc mọi nơi. Lần nào cãi nhau nghiêm trọng quá, Tuấn Chung Quốc sẽ nói chúng ta cần bình tĩnh lại tạm thời mấy ngày nữa đừng gặp nhau rồi sập cửa mà đi. Nhưng đến tối, Tần Vị liền trực tiếp bắc thang lên đập cửa sổ, vừa thành khẩn xin lỗi vừa nói mấy câu thổ lộ buồn nôn, sau đó mấy ngày Kim Tại Hưởng lại thói nào tật nấy không hề thay đổi, trái lại Tuấn Chung Quốc càng ngày càng quen.

Mà Trịnh Hạo Thạc đúng là phải tin lời Kim Tại Hưởng, bởi vì trước đây hắn thực sự đã nói thẳng cho cha mẹ.

Đến giờ Tuấn Chung Quốc vẫn nhớ, lần đó, cậu thấp thỏm đứng bên kia đường nhìn chằm chằm cửa nhà Kim Tại Hưởng, trong lòng liên tục mắng hắn. Ngay từ đầu, cậu vẫn cho rằng Kim Tại Hưởng chỉ có hứng thú nhất thời với mình, về sau cũng chỉ là hơi thích mình mà thôi, hơn nữa trong lòng cậu còn ôm ý tưởng một ngày nào đó có thể chia tay trong hoà bình, đâu ngờ rằng vừa trở thành người yêu Kim Tại Hưởng đã nói với cha mẹ nhanh như vậy, ngay cả cậu cũng không ngăn cản được.

Khi đó, từng giây từng phút đều dài dằng dặc, Tuấn Chung Quốc nhìn chằm chằm cánh cửa, chỉ sợ lúc ra Kim Tại Hưởng sẽ tức giận. Thậm chí, cậu cảm thấy mình hoàn toàn không đáng để hắn làm như vậy.

Sau đó Kim Tại Hưởng đi ra.

Cách cả con đường tấp nập người qua lại, dường như Kim Tại Hưởng có thể tìm thấy Tuấn Chung Quốc từ cái nhìn đầu tiên, như thể ánh mắt của hắn chưa bao giờ rời khỏi cậu.
Kim Tại Hưởng vẫy tay với cậu, trên môi vẫn là nụ cười rực rỡ mà cậu quen nhất.

Tuấn Chung Quốc đứng yên tại chỗ nhìn hắn chạy về phía mình, nhưng rồi lại không dám hỏi gì.

“Mẹ tôi còn đỡ, chứ ba tôi thì giận quá đá văng tôi ra ngoài rồi.”

Khi đó, Tuấn Chung Quốc lập tức bị lời nói của Kim Tại Hưởng doạ sợ, há miệng định mắng hắn không nên đến, cuối cùng lại không nói nên lời.

“Sao thế, sợ ba tôi không đồng ý thì tôi sẽ không cần cậu nữa?” Thấy mặt Tuấn Chung Quốc trắng bệch vì sợ, Kim Tại Hưởng lại hớn hở bật cười, sau đó giơ tay lên nắm mặt cậu, như thể muốn bóp ra dấu đỏ.

“Tại Hưởng! Cậu…” Tuấn Chung Quốc cũng không biết nên nói Kim Tại Hưởng như thế nào, vung tay hất tay hắn ra, lại bị Kim Tại Hưởng nắm chặt.

Kim Tại Hưởng cứ thế cầm lấy tay phải của Tuấn Chung Quốc, chậm rãi đặt lên lồng ngực hắn.

Nhịp tim, rất nhanh.

Dường như, muốn dùng cách này khiến cậu nhớ kỹ nhịp đập trái tim mình.

Trong tim Kim Tại Hưởng chỉ có Tuấn Chung Quốc, trái tim này sẽ chỉ đập vì Tuấn Chung Quốc.

Kim Tại Hưởng hiểu cậu rất rõ, hắn biết dưới lớp nguỵ trang của Tuấn Chung Quốc là sự yếu đuối và sợ sệt, biết nỗi do dự và dao động của cậu đối với tình yêu của hắn. Vì thế, Kim Tại Hưởng vẫn luôn dùng cách bày tỏ trực tiếp nhất này khiến cậu không thể trốn tránh. Sự dịu dàng và mạnh mẽ của người đàn ông này đủ để phá tan tất cả nguỵ trang của cậu thành mảnh vụn, cuối cùng chỉ có thể thuận theo mà nhận lấy.

Tuấn Chung Quốc rơi vào cái bẫy mà Kim Tại Hưởng tỉ mỉ sắp đặt, không thể trốn thoát, mà còn phải dùng cả trái tim mình để đổi.

“Chung Quốc, tôi yêu cậu.”

Kim Tại Hưởng nghiêm túc nói vào tai Tuấn Chung Quốc, tiếng nói này như mang theo cả nhiệt độ nóng rực của trái tim in sâu vào linh hồn cậu. Bắt đầu từ giây phút ấy, Tuấn Chung Quốc đã biết cậu sẽ mãi mãi không thể trốn khỏi Kim Tại Hưởng.

Kim Tại Hưởng, là vận mệnh của Tuấn Chung Quốc, tránh không xong, trốn không đặng, dù có chết vẫn sẽ mãi dây dưa.

Bình luận truyện [Chuyển ver] [Vkook] Khi thế giới không còn ánh sáng (Tôi đã chết rồi)

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Hwa_0504
đăng bởi Hwa_0504

Theo dõi