Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương Chap 50 : Phế Bỏ Võ Công !

Một ngày mới lại bắt đầu , Hồng Nhi có trạng thái hôn mê lạ , bình thường giờ này cô đã tỉnh nhưng hôm nay Khang lại tỉnh trước cô , lây cô dạy nhưng không thể được . Anh bắt đầu có chút lo lắng , chợt anh trừng mắt lên , vẻ mặt hoảng hốt khi toàn thân cô lạnh như băng , đôi mày kia nhíu lại , hơi thở của cô cũng trở nên khó khăn , anh ngồi thẳng dậy , bắt điện thoại gọi Bác sĩ Lưu là vị bác sĩ của nhà và cũng là bạn thân của anh .

_ Lưu , mau tới đây ! - anh gấp gáp , đầu dây bên kia vừa bắt máy anh đã nói thật nhanh .

_ Ok ! 5 phút nữa tôi tới - Bác sĩ Lưu đang thay quần áo , chuẩn bị đến bệnh viện thì nhận được cuộc điện thoại của anh " Hắn ta vốn rất ít khi bệnh , toàn là bị thương mới kêu mình đến , sao hôm nay giọng lãnh lót lại kêu mình đến ? Không lẹ Viên lão gia có chuyện ? " bác sĩ Lưu vừa đi vừa suy nghĩ trong đầu .

Đúng 5 phút sau , chiếc xe BMW màu đen đã đến cửa nhà , 1 vị thanh niên với vẻ đẹp cũng mê người nhưng nhìn lại rất ấm áp chứ không lạnh băng như Khang . Anh vội bước nhanh vào nhà , Khang đã sai Trần quản gia đứng chờ trước cửa ,

_ Viên lão gia có việc gì ư ? - Bác sĩ Lưu bước vào thấy Trần quản gia liền hỏi .

_ Thưa không ! Viên lão gia rất tốt , người bị bệnh là thiếu phu nhân tương lai - Trần quản qua khẽ cuối chào , nói nhẹ

_ Ờ ! dẫn tôi đến chỗ cô ấy - Anh có hơi sửng sờ . Khang ? có vợ sắp cưới ? .

Theo sau Trần quản gia , anh không hề xa lạ gì với cái căn biệt thư này , nhưng trong lòng có chút bận tâm về vị thiếu phu nhân tương lại này , thân là bạn thân của Viên Phúc Khang , cả năm trời nay Viên Phúc Khang không hề đến quán bar nữa , cũng hầu như không gặp anh , chỉ có Viên lão gia mỗi tháng đến khám định kì , nhưng cũng không nghe ông nhắc đến sự việc này . Lòng anh có chút giận Viên Phúc Khang , bạn thân với nhau 18 năm vậy mà cả chuyện hệ trọng này cũng không nói , xem ra phải sử lý tên này mới được . Vừa đi anh vừa suy nghĩ thì đã đến cửa phòng của Viên Phúc Khang , anh thói quen khỏi cần gõ cửa , cứ bước vào .

_ Khang ! tôi đã đến - vừa mở của bác sĩ Lưu vừa lên tiếng .

_ Xem ! cô ấy bị gì ? - Khang đang ngồi trên giường luống cuống , thì nghe tiếng của bác sĩ Lưu bước về liền đứng lên .

_ Cô gái xnh đẹp này là ai ? -vốn biết được mặt của thiếu phu nhân rồi nhưng bác sĩ Lưu vẫn muốn đích thân người bạn băng trôi này của mình phải tự nói ra .

_ Chữa bệnh trước ! Nói chuyện sau - anh nhíu mày , tính tò mò của bác sĩ Lưu không bỏ .

Sau nghe Khang bảo , bác sĩ Lưu liền vào việc , hợp đồ nghề bảo bối cưng hơn phụ nữ của anh được mở ra , trong đó đầy đủ các loại dụng cụ phải nói là có thể làm cả tiểu phẩu luôn đó chứ . Anh lấy ống nghe , máy đo huyết áp , bắc đầu vào việc , Tim đập rất nhanh , huyến áp bị tuột rất mạnh , toàn thân cô hình như không còn 1 tí hơi ấm nào , anh lấy nhiệt kế để vào miệng cô , sau đó rút ra , không khõi trợn mắt . Nhiệt độ của người thường là 37 độ C nhưng sao thân nhiệt của cô chỉ còn có 34 độ C thôi , chuyện này có vẻ khó khăn , và không ai biết vì sao cô lại bị như vậy .

_ Ngày hôm qua cô ấy có biểu hiện gì bất thường không ? -anh không dám đoán mò , lại là bác sĩ có 2 bằng tốt nghiệp của 2 trường đại học y nổi tiếng nước ngoài nên anh cần biết ngày hôm qua thế nào mới có thể đoán .

_ Cô ấy luyện võ ! - Khang biết chuyện không cho người khác biết cô có võ là lẽ đương nhiên nhưng với bác sĩ Lưu thì phải thành thật khai báo .

_ Là sao cô ấy có võ ? Câu kể tường tận sự việc cho tôi nghe xem - bác sĩ lưu nhíu mày , không tin cho lắm .

_ Chuyện là thế này : Cô ấy là 1 võ nhân , 1 mình cô ấy đã đánh bại 600 Ấn vệ của tôi đó , được luyện tập bởi 1 đại sư khép tiếng từ năm 4 tuổi , cô ấy đã đánh bại các người cao hơn mình nặng hơn mình gấp đôi chỉ trong vòng 5 đến 7 giây , 1 năm cô ấy phải nhập môn 2 ngày , đi vào Thiên Võ Mộng do sư phụ cô ấy tạo ra trước khi mất để luyện tập . Nhu Nhi đã trở về , ngày hôm qua đã làm kinh động đến việc nhập môn của cô ấy , liền bị hao tốn sức lực , sau khi trở về từ Thiên Võ Mộng , cô ấy đã thiếp đi , mình đưa cô ấy lên giường ngủ , sáng ra thì cô ấy bị như thế này . - Anh mắt nhìn đến Hồng Nhi đang nằm trên giường kể lại mọi việc .

_ Gọi điện bảo Toàn Ngư đến đây mau - Bác sĩ Lưu có vẻ kinh hãi khi nghe anh kể về cô gái bí ẩn này thân người nhỏ nhắn , dáng ngủ rất kêu sa , không ngờ lại là 1 loại vũ khí . Chịu chứng này cần phải nói đến những người võ công họ mới biết được .

_ Toàn Ngư ? để làm gì ? - Phúc Khang chưa hiểu ý anh .

_ Đừng nhìu lời , gọi mau . - bác sĩ Lưu có vẻ đã hiểu ra 1 vấn đê nào đó , nhất thời không thể giải thích rõ cho anh được nên đã thúc dụt anh gọi Toàn Ngư đến thì sự việc sẽ sáng tỏ .

_ Ok ! gọi ngay - anh nghe lời bác sĩ Lưu răm rấp ,

_ Toàn Ngư ! mau tới đây - anh mở điện thoại lên , nói nhanh sau đó cúp máy .

___________________________________

Bác sĩ Lưu tên : Lưu Thiên Hoàng .

Bằng tuổi Viên Phúc Khang , bạn chí cốt của Viên Phúc Khang và Toàn Ngư

Đam mê chữa bệnh từ hồi nhỏ

Bệnh nhân đầu tiên : Viên Phúc Khang .

Căn bệnh đầu tiên : Vết muỗi đốt trên cánh tay Viên Phúc Khang

Cách chữa bệnh đầu tiên : Dùng dầu ăn thoa lên kèm theo múi hột ..... ( Ta răng )

Kết quả : Bị viên Phúc Khang đuổi đánh chạy 4 vòng . Còn vết muỗi đốt không hề có động tỉnh gì , chỉ là hôi mùi dầu ăn

Bệnh nhân thứ hai : Toàn Ngư

Căn bệnh thứ hai : Vết kiến cắn trên ngón chân của Toàn Ngư

Cách chữ bệnh lần thứ hai : Dùng lá cây đâm ra , bó lại , dùng băng keo quấn lại .

Kết quả : nơi kiến cắn sưng to hơn . Bị Toàn Ngư treo ngược cành cây .

__________________________________

Toàn Ngư tên đầy đủ : Toàn Ngưu

Bằng tuổi với Viên Phúc Khang và Lưu Thiên Hoàng .

Đam mê võ thuật từ nhỏ

Thành tích : Không nên bàn đến .

Làm bạn chí cốt của 2 tên kia .

__________________________________

Đúng 5 phút sau , Toàn Ngưu cũng đã có mặt , nghe loáng thoáng về tình hình của vị hôn thê của bạn mình , anh có chút nghĩ đến nó nhưng không dám chắc . đến xem tình hình rồi mới biết tình hình .

Bước vào căn phòng có sẳn 2 người đàn ông đang đứng Toàn Ngư bước lại , anh thoáng nhìn 2 người rồi quay sang nhìn người đang nằm trên giường , lại gần hơn . Anh chợt giật mình . Thân nhiệt này ? sắc mặt này ? Anh vội chạy lại , lấy tay cô từ trong chăn ra , nhìn lòng bàn tay ,anh chợt sửng sốt . Điều này không thể nào .

Anh giờ không dám động , chỉ ngồi im . Sau đó anh quay sang nhìn Viên Phúc Khang và Lưu Thiên Hoàng nói muốn 2 người đi ra ngoài . Viên Phúc Khang nhíu mày không hiểu ý , nhưng anh thật sự không muốn rời đi .

_ Có thể không đi ? - Viên Phúc Khang lên tiếng .

_ Nếu vậy đừng để bất kì tiếng động nào xảy ra , nếu không tôi và cô ấy đều mất mạng - Toàn Ngư quay sang nhíu mày nói rất nghiêm túc .

_ Rốt cuộc cô ấy bị gì ? - Phúc Khang không cầm cự được nữa.

_ Theo tôi biết , cô ấy vừa bị phế bỏ võ công ! - Toàn Ngư nhàn nhạt trả lời

_ Phế bỏ võ công? Sao có thể ? Cô ấy phế lúc nào ? - PhúcKhang không thể bình tỉnh hơn ..

_ Hiện tại tôi chưa rõ , tôi cần phải nhập môn của cô ấy nên các anh ở lại cũng được nhưng không được gây bất kì tiếng động nào ? - Toàn Ngưu nhiú mày căn dặn .

Sau khi nói xong , anh bắt đâu nhắm mắt lại , hội lực của mình. So với võ công của cô thì anh cũng gần như ngang bằng nhưng lại không phải tập trong chế độ chết người như cô . Sau 1 hồi , xuất nhập , ạn cũng đã được thông qua cửa để đi vào Thiên Võ Mộng nơi cô đang cùng sư phụ phế bỏ võ công này . Anh bước vào thế giới huyền ảo này , thật không ngờ lại có 1 cái thế giới thế này , chỉ nghe đồn trong truyền thuyết thôi nhưng không ngờ lại có thiệt , ắc hẳn người tạo ra cái này võ công và thuật rất cao siêu .

_ Cậu là ai ? - tiếng sư phụ cô vang lên .

_ Tôi muốn hỏi , vì sao ông lại phế bỏ võ công của cô gái này ? Nó rất nguy hiểm đế tính mạng ! - anh có chút lạnh nhưng vẫn muốn biết sự thật .

_ Tiểu nha đầu này muốn phế bỏ võ công , ta đang giúp nó phế bỏ - giọng nói của lão ông đang để tay đầu của cô gái nhỏ đang ngồi trong tư thế thiền .

_ Như vậy sẽ nguy hiểm đến tính mang ! - anh nhìn cô gái nhỏ. Mặt cô bé khí lạnh tỏa ra , nhìn cô bé thật sự rất đáng thương.

Đứng lặng nhìn ông đang truyền nội lực đẩy khí võ tròn người Hồng Nhi ra , chính anh là người võ công thâm hậu nhưng lại có chút sợ khi phải nói đến việc phế bỏ võ công . tập võ thì rất lâu mới đạt thành quả , nhưng trong việc phế bỏ võ công thì có thể nói rất nhanh , nhưng nếu phế bỏ không đúng cách và dao động khi đang làm thì sẽ chết ngay .

Anh đứng nhìn ông lão và cô gái , lòng anh vấy lên rất nhiều câu hỏi , Vì sao cô lại phế bỏ võ công ? Nơi này là sao ? Sao chỉ một mình cô ? , còn ông lão này , nhìn rất hiền hậu nhưng lại toát lên khí thế vô biên , nhìn theo phương hướng 1 người luyện võ thì anh biết anh không đủ sức đánh lại ông .

_Cậu còn ở đó làm gì ? - ông mắt vẫn nhắm miệng khàn khàn lên tiếng .

_ Cô ấy là vị hôn thê của bạn tôi , tôi cần phải biết vì sao cô ấy lại ở nơi đây , tình trạng thân xác cô ấy đang rất xấu , tôi sợ sẽ nguy hiểm đến tính mạng cô ấy . - anh vội vã .

_ Tiểu nha đầu này sẽ không sao , võ công cũng đã giảm được hơn phân nữa , 2 giờ nữa mọi chuyện sẽ xong , nha đầu này sẽ ngủ 2 tuần liền thì mới tỉnh lại , cậu quay về nói mọi người đừng lo lắng . - anh lo lắng thay .

_ Tối nay tôi sẽ gặp Viên Phúc Khan để nói chuyện , cậu cứ yên tâm , giờ thì hãy đi đi , và đừng cho ai đụng đến thân xác của nha đầu này - ông căn dặn rất rỏ .

Toàn Ngưu chứ kịp phản ứng gì đã bị 1 lực đẩy nào đó đẩy anh ra ngoài . Anh chợt tỉnh lại , thả tay Hồng Nhi ra. Nhìn cô với vẻ khó hiểu " Đã tốn công luyện sức để có vẻ công như thế sao lại phế bỏ , thật uổn phí " anh nhíu mày nhìn cô 1 cái rồi đứng dậy đi ra ngoài gặp Phúc khan vàThiên Hoàng .

_ Cô ấy sao rồi ? - Phúc Khang thấy Toàn Ngưu đi ra, liền vội vả .

_ Cô ấy ! Đã nhờ sư phụ phế bỏ vỏ công của mình , sau khi xong , cô ấy sẽ ngủ triền miên 2 tuần , cậu không cần lo , - anh có chút lờ mờ nói .

_ Cô ấy ? Phế bỏ võ công ? - Khang nhấn mạnh .

_ Đúng, còn nguyên nhân tôi không biết , À chút quên ! Tối nay sư phụ cô ấy sẽ tìm anh để nói chuyện - Toàn Ngưu chợt nhớ lời dặn của lão ông

_ Vậy chúng ta nên về thôi , mọi việc có thể đã an tâm , Khang cậu đừng quá lo lắng - Lưu Thiên Hoàng đứng kế bên lên tiếng. Tay đặt lên vai anh an ủi

Anh không trả lời chỉ lẳng lặng phất tay , Toàn Ngưu và Thiên Hoàng mở cửa bước ra , gặp Nhu Nhi đang đứng trước cửa hóng tin , liền trơn mắt giật mình khi 2 anh mở của bước ra .

_ Nhu Nhi em về lúc nào sao không báo với bon anh ? - vừa đi ra liền thấy Nhu Nhi , Thiên Hoàng vui vẻ lên tiếng .

_ À em , em mới về , hihi , bữa nào rãnh chứng cho đi giải streesss , - Nhu Nhi ngượng ngùng nói chuyện cho quá .

_ Ok ! Vậy tụi anh đi trước - 2 người đồng loạt chào Nhu Nhi .

_ Anh ! Trong đó có việc gì xảy ra vậy - cô lúc ngoài cửa nghe không rõ cũng muốn nhờ người trung gian .

_ À chuyện này nhất thời khó nói , em cũng không liên quan nên tốt nhất đừng biết - Toàn Ngưu lạnh nhạt trả lời .

_ Toàn Ngưu đừng nói chuyện vậy chứ , Nhu Nhi , em đừng bận tâm chỉ là chuyện nhỏ thôi - Lưu thiên Hoàng thọt cho Toàn Ngưu 1 cái sau đó lại cười ấm áp với Nhu Nhi.

Sau đó 2 người bỏ đi , Nhu Nhi mày nhíu , mặt nhăn đứng trước cửa , thật sự cô muốn biết Hồng Nhi hay Khang đã xảy ra chuyện gì mà lại khiến cả 2 người này đều tới đây .

Trong phòng Khang nhìn Hồng Nhi ngày 1 lạnh có vẻ cô đang trúc nội công cuối cùng nên cơ thể có chút rung nhiều hơn , thân nhiêt hạ nhiều hơn . Anh ngồi nhìn bảo bối phải đáng chiến đấu như vậy càng chua xót hơn .

_ Hồng Nhi ! Sao em lịa phế bỏ võ công như vậy ? Nếu em xảy ra chuyện gì thì anh phải làm sao đây ? - anh ôm lấy tay cô nhẹ nhàng nói , vẻ chút thương tâm .

Bình luận truyện Cô Gái Ấy Là Vợ Của Tổng Giám Đốc Tôi !

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Mộc Dung
đăng bởi Mộc Dung

Theo dõi

Danh sách chương