Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương Chap 55 : Tìm Kiếm Cô Gái Đánh Đàn Bí Ẩn !

Một ngày lễ hội đã trơi qua , cô về nhà an giất , cứ nghĩ rằng ngày mai sẽ lại như cũ , mọi người chỉ rằng tò mò thôi ngày mai sẽ không còn nữa , nhưng mà ngờ , sáng sớm ngày hôm sau , vừa đến trường , mắt của Hồng Nhi đã mở thao tháo khi thấy cái poster dán đầy trường , các tờ rời cũng đầy trường , in hình của 1 cô gái ôm cây đàn đen thui với dòng chữi màu đỏ " Who is she ? " cô đi vào trường được 1 bạn phát cho tời giấy , cầm trên tay thật sự cô ngớ người rồi . " Làm sao có thể thế này ! mọi người có làm quá không vậy ? " , cô thầm nghĩ cũng trách bản thân bất cẩn . Bước đi trong vô thức , từ phía trước cô có 1 bạn nữ khá dể thương xuất hiện , miệng cũng rất đáng yêu .

_ Nhi tỷ , chị xem , cô gái này là ai ? mọi người đều nói là trong club guitar của mình , nhưng em không đoán được ai . Chị nghĩ người đó là ai ? - cô bé ngây thơ khoát lấy tay Hồng Nhi , vừa đi , đầu lắc qua lắc lại vừa nói trong dịu bộ cũng rất đáng yêu .

_ À ! chị cũng không biết , thật là bí ẩn - cô đánh trống lãng , giả ngây không biết gì.

_ Mọi người đều nói là có thể là chị Mộng Thanh nhưng theo em biết là chị Mộng Thanh giọng hát đâu có ngọt được như vậy . - cô gái nhíu mày nhìn sang Hồng Nhi .

_ Chị cũng không biết , thôi trễ rồi vào lớp nào - cô không muốn bàn , ai cũng được , đừng tìm ra cô là được , mọi chuyện sẽ rắc rối hơn .

_ Chào các bạn ! Tôi là Hoàng Nghiệp Du , là hội trưởng hội học sinh trường chúng ta các bạn đã biết , hôm nay tôi muốn thông báo rằng tôi sẽ mở ra cuộc thi tìm kiếm cô gái bí ẩn này , không hề có mục đích riêng , các bạn đã biết hằng năm trường chúng ta thường dự thi với các trường các trong và ngoài thành phố , việc tìm kiếm cô gái là giúp cho trường chúng ta năm nay , vì vậy Cô gái bí ẩn , cậu đừng trốn nữa , hãy vì tập thể mà hiện diện . - Hoàng Nghiệp Du phát biểu , nói rằng không phải mục đích riêng như sự thật thì cũng vì cậu ta thôi .

Câu phát biểu vừa kết thúc , tất cả học sinh đều nháo nhào lên , nhất là trong các hội nhóm có liên quan đến nghệ thuật ca nhạc , các cô gái dù biết không phải mình như vẫn cứ rất tự tin , tham gia ứng cử không cần suy nghĩ , chẳng may hên lọt vào được mắt hội trưởng thì số phải nói là sung sướng rồi . Thế là cuộc thi tìm kiếm cô gái bí ẩn đã diễn ra còn xôn xao hơn cả lễ hội . Các cô gái thi nhau đăng ký , đến dự thi , Hoàng Nghiệp Du đích thân làm ban giám khảo , nhưng sự thật là hắn ngày 1 nản chí rồi , các cô gái kia không hề lượng sức mình , đến tham gia , hát thì như bò rốn mà rất tự tin người bí ẩn là mình .

Giờ ra chơi cũng đã đến , đài phát thanh của trường chợt vang lên tiếng hát cũng là bài hát đó , cũng tiếng đàn đó , giọng hát cũng ngọt nhưng không phải là cô gái mà hắn đang tìm , mọi người nghe qua lại phát giác là đúng là cô gái bí ẩn , nhưng với Hoàng Nghiệp Du , tiếng hát đã in đậm trong anh , dù có tương tự 80% nhưng anh cũng biết rằng chắc chắn không phải . Mọi người chạy đến phòng phát thanh . Không ngoài dự đoán Mộng Thanh đang vừa đàn vừa hát , mục đích rất dể hiểu , cô ta đã tìm ra được bài hát , cũng luyện giọng như cô gái bí ẩn , cũng hát ở phòng phát thanh , cửa để mở , mục đích cho mọi người phát hiện . Lòng Mộng Thanh thật sự rất sung sướng khi cướp cạn được của người khác . Toàn trường công nhận Mộng Thanh là cô gái bí ẩn , nhưng Hoàng Nghiệp Du lại không nói không rằng , vẫn âm thầm tìm kiếm .

Còn 2 tuần nữa là cuộc thi bắt đầu . Mộng Thanh từ ngày được công nhận là cô gái bí ẩn càng nổi tiếng hơn , cô ăn mặc cũng có phần lố lăng hơn tí , chủ đích là để thu hút Hội trưởng đẹp trai của mình . Nhưng lại không biết rằng , trong mắt cậu ta , cô không đáng 1 xu , dù cô được công nhận nhưng anh lại không màng , cứ âm thầm cho người tìm kiếm , mong rằng sẽ có cơ hội tìm được cô . Mọi việc diễn biến rất suông sẽ cho đến khi trước đêm cô đi thi , đã cùng các bạn nữ khác đến quán bar chơi , rượu uống không ngừng nghỉ, thảm họa là sáng hôm đi cô bị tắt tiếng . Mặt màu không còn miếng máu , cô chỉ ước chê đi cho rồi . Vào đến trường Mộng Thanh ngồi dưới gốc đây sau trường ôm mặt khóc ngất . Cùng lúc Hồng Nhi đi ngang qua , cô dù biết Mộng Thanh không ưa gì mình nhưng cũng không thể bỏ mặt cô ta ở đây , chỉ còn 3 tiếng nữa cô ta phải lên thi rồi , giờ này còn ở đây khóc là không tốt cho giọng hát , nên tấm lòng Boss tỷ tỷ dâng trào .

_ Mộng Thanh ! chị bị sao vậy ? - Hồng Nhi đến bên Mộng Thanh tay đặt lên khủy tay của cô .

Không trả lời Hồng Nhi , Mộng Thanh hất tay Hồng Nhi ra , tỏ vẻ rất căm ghét . Nhưng nước mắt thì cứ chảy , lại không thể nói chuyện , cô uất ức cứ nhìn Hồng Nhi mà nước mắt chảy không kiểm soát . Hồng Nhi thấy chuyện có chút kì lạ , liền dùng tay véo lấy eo của Mộng Thanh , do bị éo bất ngờ lại ngay chỗ huyệt nên Mộng Thanh la lên nhưng tiếng không lên chỉ nghe " Ớ ... Ứ ...khờ khờ " lúc này Hồng Nhi đã hiểu sự việc , biết rằng Mộng Thanh đã tắt tiếng , đưa tay lên nhìn đồng hồ , chỉ còn 2 tiếng 30 phút nữa vào thi , tình hình có vẻ rất cấp bách . Hồng Nhi bím chặc môi suy nghĩ rất nhanh , sau đó nắm chặt lấy Mộng Thanh kéo cô đứng dậy " Đi theo tôi ! " cô không đợi Mộng Thanh lên tiếng , liền kéo Mộng Thanh đến 1 phòng học vắng không người .

_ Đáng lẽ như thế này phạm luật , nhưng không làm thì chị sẽ rất mất mặt , Chị hãy đàn hát theo miệng của tôi không cần lên tiếng . - Hồng Nhi lên tiếng , ánh mắt rất nghiêm túc .

Mộng Thanh vẫn chưa hiểu chuyện gì , ánh mắt có phần ngây dại nhìn Hồng Nhi khó hiểu , nhưng lại quay về tập trung hơn . Cô bắt đầu đánh bài hát , miệng bắt đầu hát thì âm thanh cực kì ngọt thổi ngay trước mặt cô , miệng của Mộng Thanh ngừng hoạt động , đơ người , cô đã phát hiện cô gái bí ẩn đó là ai rồi , chính là Hồng Nhi , tay cô rung đến cực độ . Hồng Nhi biết rằng Mộng Thanh đang rất sock , cô liền trấn tỉnh Mộng Thanh .

_ Tôi biết chị sock , nhưng thời khắc này hãy tập trung vào , chuyện sau tôi và chị sẽ nói chuyện , giờ thì hãy tập theo tôi được không ? - cô nắm lấy tay đang run của Mộng Thanh ánh mắt nhìn Mộng Thanh an ủi .

Mộng Thanh có phần đờ người nhưng vì danh tiếng của mình trong trường không thể nào làm hư nó nên đã chịu trận , 2 cô gái trong căn phòng vắng cùng luyện với nhau , người đàn thiệt nhưng hát giả , người không đàn lại hát thiệt . sau 2 tiếng 15 phút tập cũng đã đến giờ , Mộng Thanh có phần rung sợ , sợ bị phát hiện nên ánh mắt cầu xin nhìn Hồng Nhi . Cô hiểu Mộng Thanh đang sợ , vào lúc này không thể nói gì thêm , chị nắm chặc tay Mộng Thanh gật đầu , ánh mắt rất nghiêm túc ra hiệu " Tôi tin chị "

Mộng Thanh hít 1 hơi thật dài , nhắm mắt lại thở ra , sau đó gật đầu lại với Hồng Nhi và cầm đàn bước ra sân khấu . Mọi người vỗ tay chào đón , Mộng Thanh lúc này lòng rất cảm thán trước hành động của mình , quay vào cánh gà nhìn Hồng Nhi , Hồng Nhi lại gật đầu an ủi cô , nên cô đã quyết định mặt kệ tất cả , chuyện đâu cũng tới đó nên đã bắt đầu hòa nhịp .

Quả thật Hồng Nhi rất giỏi , Hồng Nhi nhìn miệng của Mộng Thanh hát y như vậy , cả chuyên gia cũng không thể nào phát hiện . Kết quả thật đáng ngờ , Mộng Thanh đạt giải nhất , mang danh dự về cho toàn trường , Hồng Nhi đứng từ xa khẽ cười rồi bước đi . 2 cô gái này có vẻ đã hiểu nhau hơn rồi nhưng họ đã không để ý rằng , có 1 chàng trai đã thấy hết mọi việc của họ rồi . Ánh mắt sáng lên , miệng khẽ cười tươi như đã kiếm ra được vật báu .

Ngày hôm sau , Mộng Thanh rất được chào đón tại trường , cô sau 1 ngày ăn tắc nấu , uống lá trà xanh , ngậm chanh nay cũng đã lấy lại giọng nói rồi , mọi người tung hô cô như 1 vị nữ thần . Cô hưởng thụ cảm giác này nhưng cũng không quên người đã cho cô vinh quang . Cô quay đi tìm Hồng Nhi . thấy Hồng Nhi đang ngồi trong căn tin , cô ra hiểu bảo Hồng Nhi ra ngoài .

_ Thật sự tôi rất ghét cô ! Nhưng sự việc vừa qua , tôi phải cảm ơn cô - Dù lòng không muốn như Mộng Thanh nếu không làm vậy cô thật sự không thể nào yên được .

_ À có gì đâu , chỉ cần chị không được nói với ai tôi là người đã hát là được - Hồng Nhi khẽ mỉm cười , giọng nói rất dể nghe ,

_ Cô tài năng như vậy . sao lại che dấu ? - Mộng Thanh thật sự vẫn không hiểu được cô gái này .

_ Chị cứ hưởng thụ , không cần quan tâm đến tôi - Hồng Nhi không muốn giải thích , chỉ nói cho qua chuyện .

_ Chuyện lần này không phải vì vậy mà tôi và cô là bạn đâu đấy . - Mộng Thanh đã thay đổi thái độ .

_ Chị yên tâm , việc ai náy làm - Hồng Nhi cũng khẳng định .

Sau đó Mộng Thanh không nói gì , liền quay đi , để lại Hồng Nhi đứng đó nơi gốc cây , miệng vẫn còn tươi cười , cô thật sự đã tìm được người thế thân , sẽ không lo lắng nữa , cuộc sống cũng sẽ bình yên thôi . ráng hết năm nay , cô trở về gã cho Viên Phúc Khang thì coi như chả biết ai cả .

_ Vì sao cô lại dấu ? - Vốn định bước đi , nhưng lại nghe tiếng nói sau lưng mình truyền tới , làm cô đứng hình , mắt mở to .

_ Nói , vì sao cô lại dấu ? - âm thanh ngày càng gần hơn , cô từ từ quay lại , ánh mắt trợn to hơn khi phát hiện ra âm thanh này .

_ À tôi , chuyện không liên quan đến anh ! - đó là Hoàng Nghiệp Du , từ nãy giờ anh ta đã nghe hết câu chuyện của cô và Mộng Thanh rồi , chuyện này sẽ rất phức tạp đây .

_ Tôi đã thông báo rồi còn gì ! Tôi không muốn bị lừa dối ở đây - Hoàng Nghiệp Du bước tới đứng gần cô hơn , ánh mắt có chút giận dỗi vì bị cô lừa .

_ Dù sao cũng đã mang vinh quang về rồi , có còn quan trọng không ? Nếu không có gì tôi xin đi trước - cô ngẫng mặt lên , không sợ bất kì điều kì .

_ Có còn quan trọng ? Nó rất quan trọng lắm đó . - khóe miệng cười tà của Hoàng Nghiệp Du ,, khiến cô có chút ớn lạnh .

_ Quan trọng gì . cup cũng đã có , hạng cũng đã lên , tất cả đã xong , vậy đâu còn gì quan trọng - cô nói xong xoay người đi không muốn ở lại chút nào .

_ Quan trọng là tôi đã tim ra em , Hàn Hồng Nhi , em thật sự dấu mình kĩ quá đó , tôi đã tìm em cực khổ biết bao em biết không ? - thấy Hồng Nhi xoay người đi , Hoàng Nghiệp Du đã chụp lấy cô , ôm cô từ phía sau tới , siết chặc cô trong lòng .

_ Hoàng hội trưởng , đây là trường học , anh hãy bỏ tôi ra - Cô giãy giụa .

_ Em đã cướp đi trái tim tôi khi vừa cất tiếng hát , 1 đoạn đường dài tôi mới tìm được em , làm sao cho em đi dể dàng như vậy . - Hoàng Nghiệp Du ôm Hồng Nhi siết hơn .

Hồng Nhi biết rằng không thể thoát nếu cứ giãy giụa , liền cho 1 chiêu nhẹ nhàng đẩy hắn ra , hắn ngã xuống đất , người có chút bẩn , Hồng Nhi phủi tay , quả thật cô chỉ dùng có tí thôi đã thoát được rồi , hất mặt lên sau đó bỏ đi , để lại Hoàng Nghiệp Du ngồi dưới đất . Cô đi đã khuất , Hoàng Nghiệp Du bắt đầu cười lớn , hắn cười trong vô thức .

_ Há ha ,,,, há ha .... hahahahah Cuối cùng cũng tìm được em rồi , Hàn Hồng Nhi , trái tim tôi bị tan chảy cũng vì em , em phải chịu trách nhiệm với nó ! - Ánh mắt có chút vui sướng nhưng lại trở nên sắc bén hơn . sự tham lam độc chiếm trong hắn đã nổi lên , con tim 18 năm của hắn giờ bị cô cướp mất , làm sao dể dàng cho cô thoát như vậy .

Bình luận truyện Cô Gái Ấy Là Vợ Của Tổng Giám Đốc Tôi !

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Mộc Dung
đăng bởi Mộc Dung

Theo dõi

Danh sách chương