Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương Chap 68 : Vợ Chồng Son !

Hôn lễ đã trôi qua 4 ngày , cặp đôi vợ chồng son này đang hưởng tuần trăng mật tại hòn đảo của mình , có thể cưới rồi mọi việc khác hoàn toàn so với lúc đang yêu , Phúc Khang say đấm Hồng Nhi hơn trước , đòi hỏi của anh cũng mãnh liệt hơn , hành động của cô dù không cố ý nhưng cơ thể Phúc Khang lại cho là như vậy nên không khỏi hành hạ Hồng Nhi đến nhừ cả người .

_ VIÊN PHÚC KHANG ! - Hồng Nhi không thể chịu nổi liền gọi cả họ lẫn tên của người chồng ngang ngược kia

Phúc Khang vốn chỉ muốn ghẹo chọc thôi , nhưng lại không nghĩ đến tình hình xấu này nên đã bị cô quát to vào lỗ tai .

_ Viên phu nhân ! Có việc chi dạy bảo ? - anh nhíu mày , ngừng mọi việc cười nham hiểm trước mặt Hồng Nhi .

_ Anh thật quá đáng , em đã rất mệt , sao anh lại có thể đòi hỏi cao như thế ? - cô uất ức , thúc thích , giận dỗi .

_ Viên phu nhân ! chồng của phu nhân hiện tại đang rất khổ sở khi dừng lại , Phu nhân hãy vui vẻ làm xong bổn phận rồi sau đó chúng ta nói chuyện được không ? - anh thổi vào lỗ tai của Hồng Nhi hơi thở nóng đầy dục vọng .

Hồng Nhi tuy chuyện này cũng gọi là bình thường rồi , nhưng mà cô thật vẫn ngại , căn biệt thự to lớn này , 4 ngày nay phải nói là nơi nào anh cũng có thể đòi hỏi cô được , nhà bếp là nơi thường xuyên nhất , người làm ở đây chỉ được đến làm vào giữa đêm khi anh và cô đã ngủ , sáng hôm sau thì nguyên căn biệt thự chỉ còn có 2 người nên anh lộng hành không thương tiếc .

_ Anh ! Đồi bại ! - cô khẽ mắng , cũng biết rõ rằng sẽ không thể làm gì được anh rồi nhưng cũng không cam chịu im lặng .

Anh cuối xuống , cắn ngay mũi đáng yêu của cô một cái , sau đó lại tiếp tục việc của mình. Vốn biết cô nghe lời mình như cún con , nên anh cũng không cần lo lắng , thể hiện vừa rồi của cô , chỉ là mắng yêu thôi , anh cũng không thể nào kềm chế được sự ham muốn cô nên " Vợ ngoan ! cứ để anh " . Cơn triền miên cứ kéo dài , Hồng Nhi thật sự đã không thể chịu đựng , cô chỉ muốn chịu đến khi anh xong . Anh biết cô mệt chỉ hôn nhẹ lên trán cô thỏ thẻ nhỏ " Bảo bối anh xin lỗi ! Sắp xong rồi " anh trấn an cô , cho đến khi chạy nước rút đã xong , anh thì không sao , cô coi như là thành nước rồi , cùng lúc ngất xỉu không biết gì nữa . Anh yêu chìu bế cô lên phòng tắm rửa sạch sẽ cho cô , sau đó ôm cô ngủ .

Chiều vàng trên hòn đảo thiên đường , ánh nắng vàng len lỏi qua những ngọn lá , cơn gió nhẹ thổi vào tấm rèn khiến nó bay lên , ánh nắng thừa cơ chíu vào , đánh thức đôi vợ chồng son đang ngon giấc . Hồng Nhi chợt tỉnh sau cơn mê , cô đau nhức khắp người khẽ nhẹ nhàng xoay chuyển , mày nhíu lại có vẻ khá bực mình . đầu đụng vào lòng ngực to săn chắc kia , cô chu môi , mắt mở lên nhìn khuông mặt tuấn tú kia đang ngủ . Tính tình cô không sợ ai , nên thừa cơ hội , dùng tay nhéo lấy đôi má mịn màng của anh , mắng yêu thật mạnh .

_ Phúc Khang ngốc ! Phúc Khang cặn bã , đã bảo người ta chịu không nổi , mà cứ thích làm theo ý mình . Làm gì mà dư thừa sức lực thế không biết - cô vừa nhéo , miệng vừa lẩm bẩm thì thầm .

_ Anh chỉ dư thừa sức lực với em . - Đang say giấc , chợt giật mình với tiếng động đậy của cô , nhưng anh không mở mắt cứ nằm đó , biết cô lợi dụng mình ngủ dám giở trò liền có hành vi như bắt quả tang .

_ Anh đã dậy . ! Hớ ! Ông xã đồi bại . - cô chợt giật mình rút tay về .

_ Anh chỉ đồi bại với mình em , em nên vui vì điều này , có chồng chỉ biết ham muốn mình không màng những phụ nữ khác , em xem em có phải là có phúc , và anh là người rất chung tình hay không ? Vậy mà em còn oán trách à . Hay là em muốn anh ra ngoài kiếm người khác để thỏa mãn hả ? - anh chụp lấy tay của cô , nắm mạnh , ánh mắt trêu ghẹo có chút hù dọa .

_ Anh Dám ? - Cô nhướng người lên khi nghe anh nói kiếm người khác .

_ Há há há há . Viên phu nhân , anh yêu em chết đi được , vì sao lại có người đáng yêu thế này cơ chứ .... Anh làm sao có thể kiếm người khác , trong khi vợ mình là tuyệt thế mỹ nhân thế này , luận về số vòng thì các cô gái đó đã thua xa , nói chi đến khuông mặt , trần mộc của em đã gây chết người , làm sao có cô gái nào sánh bằng em hả , BÀ XÃ của tôi ? - anh ôm chặt cô , cười hạnh phúc đến muốn la lớn .

_ Anh đó ! Chỉ giỏi miệng ! - cô lườm khinh thường anh 1 cái , quay lưng với anh .

_ Viên phu nhân ! nàng có biết , nàng đã thay đổi một ác quỷ hay không ? - Anh ôm cô từ phía sau , nhẹ nhàng như ôm một vật bảo bối .

_ Có hả ? - cô nhướng mày , liết về phía sau lưng .

_ Nè nha ! Viên Phúc Khang trước đó là 1 người rất kiệm lời , nụ cười một năm chưa chắc gì được 3 cái , không chờ đợi ai bao giờ , lại còn rất quỷ dữ , đã nói một sẽ không nói hai , tàn khốc và khát máu hơn người . Vậy mà giờ đây , Viên Phúc Khang lại trở nên nói nhiều như vậy , một ngày cươi không dưới 100 lần , lại còn tim rộn ràn mỗi khi được Hàn Hồng Nhi quan tâm , Viên phu nhân xem , có phải em đã thay đổi một ác quỷ rồi không ? - anh thỏ thẻ , nói ra những sự thay đổi của bản thân .

_ Vậy , anh có hối hận ? - cô xoay người đột ngột lại , nhìn anh với ánh mắt cực kì nghiêm túc .

_ Nào xấu hổ ? Em không thấy rằng anh đã rất vui sao , lại cảm thấy thế giới này đẹp nữa là đằng khác , Hồng Nhi , em là thiên sứ của anh , là vị thần của anh , người đã mang lại cho anh cuộc sống muôn màu . Anh thật không thể sống thiếu em . - anh ôm chặc cô hơn , bảo vệ cho tình yêu của mình .

_ Vậy , anh cũng đã yêu chìu Nhu Nhi như em ? - cô gian tà bắt bẻ .

_ Cũng yêu chìu , nhưng lại không cười nhiều như vậy - anh nhìn cô , ánh mắt chân thành đến mê người .

Cô gật đầu , thỏa mãng với câu trả lời của tướng công , cô chủ động hôn lên môi thưởng cho anh một cái , cười rất tươi rồi lại rút vào lòng ngực săn chắc kia , ôm anh một cái ôm nồng cháy . Sau đó cùng anh ngồi dậy đi vào nhà tắm , cô như nữ hoàng còn hay là thuộc hạ , anh nhẹ nhàng tắm rửa cho cô , không dám động mạnh sợ cô bị vỡ rụng . Tắm rửa thoải mái , đôi vợ chồng son lại xuống bếp cùng nấu nướng , sau những tháng ngày vật vả , Hồng Nhi cũng đã dạy cho phu quân của mình biết được rửa rau là gì , cắt hành lá là gì , cắt hình hột lựu là gì , cho nên anh không còn phá cô nữa mà toàn tâm phụ cô chuẩn bị cho bữa cơm tối .

Món anh không thịnh soạn , dù giàu có nhưng đôi vợ chồng này rất ăn ý với nhau , vì lẽ cô xin ra trong gia đình bình thường , lại sớm biết kiếm tiền nên cô rất quý những thứ phải mua bằng tiền , lại càng không bao giờ muốn lãng phí ( Thật không ? chứ bữa cô nào đỗ 4 đĩa thức ăn vào thùng rác hả ? ) . Bàn ăn chỉ trọn vẹn 1 món canh , 1 món mặn thế là đủ cho một bữa ăn của 2 người .

_ Khang ! Hình như em chưa nói với anh về bạn thân của em phải không ? - cô cùng anh ăn cơm , nhưng lại chợt nhớ ra một điều gì đó .

_ Không là là Lâm Lang à ? - anh đưa đũa gắp miếng thịt bỏ vào chén của cô nhàn nhạt nói .

_ Không ! Lâm Lang là sau này , còn người này là bạn chí cốt của em . - Cô như thói quen đưa chén ra cho anh gắp đồ ăn .

_Vậy sao ? Là nam hay nữ , quen lúc nào ? - anh vừa ăn vừa nói , cũng khá bình thường , không phải là ghen , chỉ muốn biết rõ người bạn của vợ yêu .

_ À bạn ấy là nữ ! Rất đẹp đó , tên là Viên Viên , chúng em quen biết nhau hồi nhỏ tí , lúc mà em cùng ba mẹ sang Thượng Hải thăm dì Nguyệt , tình cờ gặp bạn ấy tại một trường học , chúng em đã trao đổi số điện thoại , và giữ liên lạc với nhau đến giờ , Nhưng mà . .... - cô kể về cuộc gặp gỡ của cô cùng cô bạn kia , nhưng lại ngập ngừng .

_ Sao thế ? - Anh đang nghe cô kể , thấy cô dừng lại , liền dừng đũa nhìn cô có vẻ ưu tư .

_ Bạn ấy ! Bỏ nhà đi rồi , lại không có chỗ nương tựa , em vừa liên lạc được với bạn ấy qua mạng , hiện tại bạn ấy đang phải sống nhờ nhà người quen , em rất lo - Cô nhíu mày , thương sót cho người bạn đáng thương .

_ Vậy em biết gì về cô ấy ? - anh cũng hiểu ý cô , chắc rằng cô muốn đem cô gái kia về , nhưng muốn biết rõ cô gái ấy .

_ Chuyện là vầy ! cách đây hơn nữa năm , cô ấy đã bị một vị tài nhân đụng phải khi đi đường . Sau đó anh ta đã đem Viên Viên về nhà , lúc đầu là chỉ để chăm sóc xin lỗi , nhưng mà sau đó vị ấy đã muốn Viên Viên ở lại , vì cô là trẻ mồ côi , cũng rất bật cưng chìu , em nghĩ anh ta có tình cảm thật sự với Viên Viên nên cũng mừng thay cho cô ấy , nhưng mà sau đó , người yêu cũ của anh ta trở về , cô ấy dường như bị bỏ rơi , lại bị anh ta chửi mắng , còn tát mấy bạt tay vào mặt , tình huống đại khái cũng giống như lần Nhu Nhi đối với em , nên cô ấy đã quyết bỏ đi dù rất yêu anh ta , để cho anh ta cùng người cũ tái hợp . Nay Viên Viên không có nhà để ở , cô nhi viện lại không có chỗ nên Viên Viên hiện tại phải ở nhờ nhà của một người bạn làm cùng chỗ . Cô ấy là người rất lương thiện , em giờ có cuộc sống tốt đẹp , nhìn người bạn thân của em như vậy , thật không cam lòng , Khang ! Anh nghĩ xem , chúng ta có thể giúp cô ấy ? - cô bọc lộ tâm tình của mình với anh , suy nghĩ mấy ngày nay , mới dám nói anh biết .

_ Hồng Nhi ! Em có thật quá thương người . Vậy em muốn thế nào ? - anh nhíu mày , muốn xem cô đang nghĩ gì .

_ Tâm nguyện của Viên Viên là muốn trở thành một chủ cửa hàng tiện lợi , cuộc sống thanh nhàn không lo không nghĩ , Khang ! việc này em nghĩ đối với anh rất dể , anh có thể giúp em , vả lại nếu như vậy , chúng ta cũng có chỗ để ăn mì gói . - cô tỏ ý của mình , cũng không nhầm đánh vào sở thích của anh .

_ Chuyện đơn giản ! Vậy anh sẽ thu sếp cho cô ấy khi chúng ta trở về . - anh như thở phèo , kì thật anh không mong cô sẽ bảo anh đem cô gái kia về ở chung , nó cũng rất phiền phức .

_ Tốt quá ! Khang của em thật sự rất tốt , Em chọn không lầm người - Cô hớn hở , cao hứng hơn nữa .

_ Em đó ! đạt được mục đích là lại như thế ! - anh dùng ngón tay , chỉa vào trán của cô khẽ trách .

Cô cười cười , vui vẻ cực độ , dùng tay xoa xoa trán của mình , sau đó gắp thức ăn cho anh . Rồi lại kể cho anh nghe về Viên Viên và cô từng có những kỹ niệm gì . Bữa ăn này , cô và anh lại hiểu thêm về nhau , biết thêm về nhiều thứ nữa .

_ Kháng ! Chúng ta như vậy có được gọi là vợ chồng son ? - sau khi ăn cơm tối , cô cùng anh ngồi trên ghế sofa tầng 3 , ngắm ra cửa sổ nơi biển mênh mong một màu đen như lại có chút sáng bởi ánh trăng cùng các vì sao trên trời .

_ Chúng ta đang là vợ chồng son này . - anh hôn nhẹ lên tóc cô , câu hỏi của cô quả thật rất ngốc nghếch .

_ Vậy sau này chúng ta già sẽ bị gọi là vợ chồng già sao ? - cô lém lĩnh sau người nhìn anh .

_ Đúng vậy ! Vợ chồng già , nghe rất hay - anh nhẹ cười , ánh mắt rất hạnh phúc .

_ Ba em hay nói vậy với mẹ " Chúng ta là vợ chồng giá " . Nghe rất mắc cười - cô giả giọng của ba mình .

_ Vậy em có thích không ? - anh cười khấu với cái điệu bộ đáng yêu này của cô , lấy tay kéo vài cộng tóc của cô bị gió thôi bay trên mặt .

_ Thích chứ , em rất muốn mọi người gọi chúng ta là vợ chồng son , khi về già rồi họ lại gọi chúng ta là vợ chồng già , có phải rất ý nghĩa - cô gật đầu lia lịa , tỏ vẻ rất hài lòng về việc này .

_ Vậy thì cứ như thế ! Ngoan , vào nhà thôi , gió thổi lạnh rồi - sau đó anh bế cô đi về phòng .

Lại một ngày trăng mật trôi qua , cô cùng anh rất chi là hạnh phúc , mọi việc rất êm ả khi 2 người chỉ ở cùng nhau trên hòn đảo này . Quả thật vợ chồng son , xung quoanh họ , cái gì cũng có thể làm họ cười , cái gì cũng có thể làm họ vui . Chỉ mong rằng ngày tháng sau này họ sẽ không phải vướn bận việc gì nữa .

Bình luận truyện Cô Gái Ấy Là Vợ Của Tổng Giám Đốc Tôi !

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Mộc Dung
đăng bởi Mộc Dung

Theo dõi

Danh sách chương