Tùy Chỉnh
Đề cử
Cô Gái Băng Giá Và Chàng Trai Lạnh Lùng

Cô Gái Băng Giá Và Chàng Trai Lạnh Lùng

Chương 64.



Nó trút sự bực tức bằng cách vào phòng tắm, những giọt nước lạnh từ trên cao kia rơi xuống người làm nó dễ chịu. 30phút sau, nó cảm thấy ổn hơn nên ra ngoài, với chiếc áo phông rộng cùng quần short ngắn làm nó dễ chịu. Sau khi lau khô tóc, nó lại đến bàn làm việc, mở hồ sơ mà Mark và Mary đã chuyển qua cho nó lên xem, khẽ nhìn qua chiếc laptop đang gập lại trên bàn tiếg báo tin nhắn làm nó khựng lại. Nó mở điện thoại lên xem, sau đó lại vội vã mở laptop lên. ''Là Sun đã gửi cho mình sao?'' Nó cảm thấy có điều gì đó bất ổn, nó cảm nhận được Sun đang gập nguy hiểm. Nhưng lúc này nó chỉ có thể khẳng định rằng Sun và Sin đang ở chỗ của Jame. Nó vội vàng khoác vội chiếc áo dạ ngắn không quên mang theo điện thoại rồi nhanh ra ngoài. Nó lái xe như bay đến Silent nơi mà Tuấn đã hẹn nó cùng đối tác. Nhìn đồng hồ trên tay, nó bước vào chợt thấy anh ta. Nó thoáng ngạc nhiên. ''Em mặc như thế này trông đáng yêu lắm đấy!'' ở sau nó nói vọng đến, nó nghe liền nhìn lại, liền đi nhanh ra ngoài liền bị Đức ngăn lại. Nó nhìn Tuấn lạnh lùng. ''Không cần ra ngoài, nhân viên sẽ mang đến ngay cho em. Một người được gọi là hoàn hảo như em, sao hôm nay lại sơ ý đến như vậy?'' Nó nghe Tuấn nói nhưng không trả lời làm Tuấn bẽ mặt nhưng không thể hiện ngoài mặt, vẫn thân thiện kêu Đức đến chỗ ngồi trước để lại nó và Tuấn đứng gần cửa ra vào. Tuấn đến sát bên nó làm nó khó chịu nhích ra nhưng bị hắn giữ lại ''Anh sẽ không phạt em. Nhưng hai người kia sẽ chịu thay em, nên em cứ việc quậy cho thoải mái đi. Nhân viên đến rồi. Anh đợi em. Nhớ lời anh nói.'' Tuấn nói xong liền bỏ đi, nó tức giận hai tay nắm chặt nhưng sắc mặt vẫn bình thường, nhận lấy bộ váy mà Tuấn đã chuẩn bị rồi vào toilet thay đồ. Nó cũng không quen với việc mặc quần short như thế này ở ngoài.
Bước ra ngoài, mọi người đều tập trung vào nó, nó như thu hút mọi ánh nhìn vì hôm nay nó quá đẹp, không make up nhưng nó đang làm mọi người điêu đứng, chiếc váy đỏ cổ đổ em ôm sát người làm lộ ra những đường cong tuyệt mĩ, Zack phải dừng cuộc trò chuyện để ngắm nó, Tuấn nhìn nó hài lòng. Theo như hắn biết, nó rất đẹp chỉ vì nó ít để lộ ra thôi, không phải là nó không mặc váy, nhưng những chiếc váy nó chọn đa phần là đầm xoè và thoải mái. Nên hôm nay, khi thấy nó như vậy, anh liền cố ý bảo cô nhân viên chọn chiếc váy ôm sát để xem phản ứng của nó thế nào. Nhưng kết quả làm anh bất ngờ, anh biết nó đẹp, chuẩn nhưng không ngờ nó lại đẹp đến mức này. Nó mặc kệ mọi ánh nhìn, thong thả đến chỗ ngồi của mình (cạnh Tuấn) rồi im lặng, không nói không chào một câu.
- Fasmin, chúng ta lại gặp nhau rồi. - Zack mở lời.
- Vào vấn đề đi. - Nó lạnh lùng nói. Trong khi đóTuấn và Đức không nói gì hết.
- Hôm nay the World sẽ kí hợp đồng với PAM đó. - Đức nói, Tuấn nhìn xem biểu hiện của nó như thế nào.
- Tuỳ, không còn gì, tôi về. - Nó nói rồi đứng lên hướng về phía cửa mà đi. Khuôn mặt lạnh lùng cố hữu, đôi mắt caffe sâu thẳm luôn nhìn thẳng không quay lại, điều này làm Tuấn tức điên lên, nhìn sang Đức, Đức hiểu ý Tuấn muốn gì liền gật đầu. Sau đó Tuấn cũng bỏ đi theo nó. Để lại Zack và Đức, Zack thì thấy thích thú nhưng nghe câu nói của Đức thì sắc mặt đanh lại. ''ANH NÓI CÁI GÌ THẾ HẢ?''
''Anh cần chúng tôi, nhưng chúng tôi không cần anh.'' Đức nói xong cũng đứg lên chào rồi đi thẳng. Zack vô cùng tức giận về việc này, Wuker xem hắn như con rối, rõ ràng mời hắn hợp tác nhưng hôm nay lại không kí hợp đồng còn lật ngược nói không cần anh.
Quay lại với nó, nó nhanh đi vào con hẻm, nó đoán Tuấn sẽ theo nó nhưng không đoán được ''Giết đi'' nó nghe Tuấn nói trong điện thoại bởi hắn đang ở rất gần nó.
- Em ra đây đi. Trốn trong đó làm gì. Ra đây NHANH. - Tuấn lớn tiếng nói, vì Tuấn cũng là nhà ngoại cảm nhưng hắn cao hơn nó, bởi hắn đã kiên chắn, biết tạo ra rào chắn, chắn ngkhác đọc suy nghĩ của mình, còn nó thì không. Đó là lí do mà nó không đọc được suy nghĩ của hắn mà còn ngược lại. Những gì nó suy nghĩ hắn có thể biết. Nó vẫn lạnh lùng cố chấp không ra, vẫn ở đó nhưng nó không chút lo sợ, nhưng nó nghĩ đến ''Giết đi'' mà Tuấn vừa nói trong điện thoại cảm giác nguy hiểm ấy lại nổi lên, cảm giác rất mạnh, thôi thúc nó bước ra hỏi hắn.
- Anh...Anh muốn giết ai nữa đây, bao nhiêu mạng người rồi anh biết không. Tôi sẽ bắt anh. - Nó nhìn thẳng vào Tuấn mà nói, định bỏ đi nhưng lại bị Tuấn khống chế. Nó trả đòn một cách mạnh mẽ nhưng bộ váy nó dường như bất ổn, có thuốc mê hay gì đó sao? Sao nó yếu thế này. ''Buông tôi ra, tôi sẽ bắt anh.''
- Em muốn ai chết trướcTrầm Mặc, Puy, bọn người Mỹ Nhi, Sany cả Sin và Sun gì đó nữa. - Tuấn lạnh lùng nói, đôi mắt hằng lên tia đỏ chứng tỏ nó đã chọc hắn điên lên, một khi hắn thế này chỉ có giết người hắn mới thoả mãn lại thôi. Nó thoáng sợ trước những điều Tuấn nói. Nhưng bản thân là một thanh tra nó khôg dc để lộ điểm yếu và uy hiếp.
- Tôi nói là buông tôi ra. - Nó cố dặt ra khỏi ng Tuấn nhưng sao nó yếu thế này, lúc nãy nó không có uống rượu cũng không có dùng gì, chỉ có bộ váy và những gì Tuấn nói sát vào tai nó.''Đáng ghét, hơi thở của hắn....'' Nó suy nghĩ. Những cái đấm đá làm nó mất sức nhiều hơn, đầu nó bắt đầu choáng và đau nhức. Xua đi những suy nghĩ lo lắng nhưng lại bị Tuấn lôi đi, cổ tay nó bị nắm chặt hằng lên nhữg vệt đỏ như máu (nó không mang găng tay) và tống nó vào xe rồi lái như bay ra khỏi thành phố. Tuấn nhếch môi lạnh lùng, khuôn mặt điển trai chuẩn nhưng lại nói ra những lời ác quỷ. ''Em dám chống lại tôi sao? Đó là điều không thể''

Bình luận truyện Cô Gái Băng Giá Và Chàng Trai Lạnh Lùng

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Og - Teulin
đăng bởi Og - Teulin

Theo dõi