Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 1: Nhất định phải trèo lên giường của cô!

"Đại tiểu thư, Triết tổng đã đến!".

Người giúp việc vừa định lên phòng gọi Mộc Hy thì liền bắt gặp cô ở ngay cầu thang, bèn cung kính cúi người nói.

Trong ánh mắt vốn bình thản của Mộc Hy đột nhiên dậy sóng. Trên thương trường Mộc thị và Triết thị căn bản không hề có mối liên hệ với nhau, Mộc gia và Triết gia lại càng không có gì để bàn, rốt cuộc Triết Vũ Hàm đến đây vì lí do gì?

Trầm tư một lúc lâu, ánh mắt không có tiêu cự của Mộc Hy cuối cùng cũng rơi trên người giúp việc.

"Ừ, cho anh ta vào!".

Mộc Hy bình tĩnh đi đến ghế sô pha rồi ngồi xuống, tự mình rót hai ly trà, một là cho cô, một là cho Triết Vũ Hàm. Mọi hành động của cô đều mang lại cho người ta cái cảm giác bức bối đến lạ thường.

Mộc Hy đưa ly trà cho Triết Vũ Hàm. Cô ngẩng đầu nhìn anh, bắt gặp ánh nhìn chăm chăm của anh thì cũng thản nhiên mà nhìn lại.

"Không biết ngọn gió nào đã đưa Triết tổng đến đây?".

"Mộc Hy, đây là người sẽ cùng con kết hôn".

Chưa kịp nghe thấy câu trả lời của Triết Vũ Hàm, Mộc Hy đã nghe thấy giọng nói rõ ràng của Mộc Phong - người ba ruột vô lương tâm của Mộc Hy.

Mộc Hy chỉ cười, đưa tâch trà đến bên môi rồi nhẹ nhàng thổi phù phù, giọng nói đã trầm xuống đến mức cực điểm.

"Kết hôn thương mại? Để Mộc Tâm đi!".

Triết Vũ Hàm nhíu mày nhìn cô. Anh thân là CEO của tập đoàn Triết thị có bao nhiêu cô gái muốn dành được chức danh Triết thiếu phu nhân còn cô lại thản nhiên từ chối anh.

Anh đương nhiên không vui, chất giọng cũng lạnh đi phân nửa.

"Tôi là muốn kết hôn với đại tiểu thư của Mộc gia!".

Mộc Hy đến cả lời nói của Triết Vũ Hàm cũng không để tâm. Từ khi anh bước chân vào Mộc gia, Mộc Hy mới chỉ nhìn Triết Vũ Hàm đứng một lần, hơn nữa ánh mắt ấy còn là ánh mắt lạnh nhạt khó chịu.

"Bố không nỡ gả Mộc Tâm sao? Haha! Bố sợ Mộc Tâm về Triết Gia sẽ bị làm khó, còn con thì không chắc? Bố yêu của con ơi, Mộc Hy con mới chảy dòng máu của Mộc gia, còn nó, chỉ là đứa được nhặt về nuôi thôi!".

"Hỗn xược!".

Mộc Phong bị câu nói của Mộc Hy chọc cho tức. Kể từ khi Mộc Hy trở về Mộc gia, cô là người đầu tiên đối đầu với ông.

Nói gì thì nói, dẫu Mộc Tâm không phải là con đẻ của ông thì cũng là đứa bé ông nuôi suốt 20 năm, còn Mộc Hy từ lúc trở về Mộc gia đều cãi nhau với ông đến sứt đầu mẻ trán. Ông thừa nhận, mình có lỗi với cô, nếu năm xưa ông cẩn thận một chút, sẽ không lạc mất cô, sẽ không khiến cô bị hoán đổi thành một đứa trẻ khác.

Nhìn Mộc Phong tức giận, Mộc Hy cũng chẳng hề sợ hãi. Cô của lúc này chưa bao giờ bình tĩnh đến như vậy.

"Con cho bố hai sự lựa chọn, một là để Mộc Tâm gả vào Triết gia hai là con cho nó vào tù bóc lịch!".

Mộc Tâm vừa về, liền nghe thấy câu "cho nó vào tù bóc lịch" thì hai chân run lên, sắc mặt tái nhợt.

Nhà họ Triết nổi tiếng là khó ở, đến giúp việc còn bị hành đến nỗi một ngày phải thay đến vài chục người, đừng nói là người nhà cũng bị mẹ của Triết Vũ Hàm hành cho sống không bằng chết. Mộc Tâm là đứa con ông yêu thương nhất, sao ông nỡ để nó vào căn nhà đáng sợ như thế.

Mộc Hy nhìn vẻ mặt của ông, liền biết ông không đồng ý, nên nói tiếp.

"Trong tay con giữ bằng chứng biển thủ công quỹ của Mộc Tâm, là ba muốn nó gả vào Triết gia hay là muốn nó ngồi tù? Dù gì, từ lúc sinh ra đến lúc nó 10 tuổi cũng chiếm lấy vị trí trong Mộc gia của con, lúc nào cũng ăn sung mặc sướng, không phải bây giờ nên cho nó chịu khổ sao?".

Mộc Phong vẻ mặt không tin nổi. Mộc Tâm của ông ngây thơ trong sáng, làm sao có thể biển thụ công quỹ được?

"An Băng! Lấy bằng chứng!".

Biết Mộc Phong không tin, từ lâu Mộc Hy đã âm thầm thu thập bằng chứng. Cô trầm giọng nói.

Ngay lập tức, một xấp tài liệu đã được đặt lên bàn.

Triết Vũ Hàm vẫn lạnh nhạt ngồi xem kịch, ánh mắt mang ý cười nhìn Mộc Hy. Cô gái này không những xinh đẹp, lại còn thông minh, đặc biệt cực kỳ cẩn thận biết chuẩn bị đường lui cho mình.

Mộc Phong tay run run cầm tập tài liệu lên xem.

"Sao? Bằng chứng đủ chưa bố? À! Nếu vẫn không đồng ý, chắc con phải lật lại vụ án năm xưa! Mộc Tâm, sao đứng mãi ngoài cửa thế, không vào à?".

Trong giọng nói của cô toàn là giễu cợt, khinh ghét, cô đối với gia đình này mà nói tuyệt đối không có chút tình yêu thương nào cả.

Mộc Tâm bị nhắc tên thì càng sợ hãi, run đến nỗi bước cũng không xong.

"Vụ án gì? ".

Mộc Phong nhạy bén nắm bắt được cụm từ "vụ án năm xưa". Trong lòng không khỏi sợ hãi.

"Có phải già rồi nên trí nhớ bố kém không? Năm xưa bố giết mẹ con như nào để cho con đàn bà đáng tuổi con gái mình bước chân vào Mộc gia?".

Tư Vũ vừa ra khỏi bếp, nghe Mộc Hy nói, không nhịn đươc lên tiếng.

"Mộc Hy à...!".

"Bà không có tư cách gọi tên tôi! Bà còn gọi nữa, có tin tôi vác xác tình nhân của bà đến trước mặt bà không?".

Một câu nói liền khiến cho Tư Vũ im thin thít. Bà ta rõ ràng đã dấu kỹ lắm rồi, cuối cùng vẫn bị con nhỏ khốn nạt kia biết được.

Từ đầu đến cuối, Triết Vũ Hàm vẫn đặt ánh mắt lên người Mộc Hy. Người con gái này, hắn thích! Dù có phải dùng cách gì, hắn cũng nhất quyết trèo lên giường của cô!

Bình luận truyện Cô Vợ Mạnh Mẽ Của Tổng Tài

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

_TuVu_
đăng bởi _TuVu_

Theo dõi