Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 122

*9:00 pm tại quán bar XY:

Nó và Salern tiến vào bên trong với hai bộ trang phục đen trên người. Cô cầm chiếc vali, còn nó thì đưa tay chỉnh sửa lại vạt áo khoát da bóng loáng. Bên kia đường đối diện với quán bar là chiếc xe của Nhất Phong đang chờ. Cách đó một con đường tức cửa sau của quán bar là chiếc xe của hắn cùng Đậu Xanh. Hắn sốt ruột vô cùng ngồi không yên, Đậu Xanh mang tai nghe đang làm việc hết công suất với máy tính ở ghế đằng sau.

Nó và cô đều có đeo bộ đàm, cả hai bước qua những lối rẽ trong quán bar rộng lớn.

"Gia Mẫn! Em nghe đây, nếu phát hiện có biến phải lập tức thoát thân. Shin sẽ đón em ở hướng cửa sau còn anh sẽ đưa Salern đi ở cửa chính. Chú ý là phải cứu mẹ của Salern bằng mọi giá. Rõ chưa?"

Giọng của Nhất Phong vang lên bên trong bộ đàm nó và cô đều nghe rất rõ, nó đặt tay lên máy:

"Rõ"

Nó quay sang Salern, nhìn gương mặt căng thẳng của cô khiến nó thấy rất tội nghiệp, nó cũng có mẹ và biết cô đang lo cho mẹ cô như thế nào. Khẽ đặt bàn tay lên vai Salern, nó thì thầm:

- Yên tâm đi! Tôi sẽ cố gắng cứu mẹ của chị!

- Cám ơn Gia Mẫn! - cô đưa đôi mắt cùng chớp mũi ửng hồng nhìn nó.

Cuối cùng cả hai cũng đưa tay mở cánh cửa lớn để bước vào khu vực trung tâm của quán. Bốn bề vắng tanh vắng ngắt, khung cảnh u ám vô cùng. Hẹn người ta đến đây mà không có ai là sao?

Lông mày nó khẽ nhíu lại, gương mặt hiểu ra điều gì đó lập tức nhắc cô móc súng ra thủ thế. Nó và cô tựa vào lưng nhau cẩn thận quan sát xung quanh.

- Shit! Chẳng lẽ ta mắc bẫy?

- Bây giờ ta làm sao? - cô hỏi.

Chưa kịp đáp thì một giọng nói đã vang vọng lên bên tai:

- Chào mừng những búp bê xinh đẹp! Ta - Jiro hân hạnh được đón tiếp các cô! Haha.....

Trên cái gác cao trước mặt đèn bỗng sáng lên, người đàn ông ấy ung dung ngồi chéo chân trên một chiếc ghế to. Nó và cô chĩa súng về phía gã:

- Tôi đã mang hàng đến rồi! Mẹ của tôi đâu? - cô kích động hỏi, tay bấu chặt lấy cây súng.

- Haha..... Mẹ của cô à? Muốn thấy bà ấy sao?

"Phụp"

Màn hình lớn trước mặt hiện lên hình ảnh một người phụ nữ đứng tuổi đang bị trói trên một chiếc ghế. Lòng Salern run lên, gương mặt mẹ của cô có vẻ kiệt sức vì không được tiếp thuốc đúng giờ.

- Mẹ! Mẹ! Mẹ có nghe con nói gì không?

- Haha... Ôi! Tình mẫu tử thiêng liêng quá nhỉ? Ta cảm động cười chết mất! Hahahaha.......

Nó nghiêng sang một bên, đưa tay chạm nhẹ vào bộ đàm thì thầm:

"Thế nào rồi Zino? Có lần ra được vị trí không?"

Đậu Xanh gõ lách cách gì đó rồi báo cáo lại:

"Cách đây khoảng 2km về phía Tây Nam, có lẽ là nhà kho khu vực gần bến cảng. Chị yên tâm, Bảo Hân, Zibi và chị Nghi đã đến đó rồi. Khi nào hệ thống camera tự động tắt thì chứng tỏ mẹ của Salern đã được cứu".

Nó lấy lại phong độ đưa gương mặt lạnh băng nhìn ông ta:

- Sao? Hẹn chúng tôi đến đây để nghe ông cảm thán về tình cảm mẹ con người ta à?

- Oh...haha...! Con dâu Bang Hắc Long quả thật rất có phong độ! Ta rất thích! Hahaha....

Salern tức giận đến nỗi nước mắt trào ra, cô quát:

- Chết tiệt! Thả mẹ tôi ra! Bằng không đừng hòng lấy lại số hàng này! - cô giơ cao chiếc vali trong tay.

Người đàn ông trên ấy mỉm cười nhàn nhã, đưa ly rượu vang lên miệng nhấm nháp:

- Số hàng đó à? Mớ bột mì đó tôi cho cô đấy! Không cần đâu!

Salern ngỡ ngàng, hai mắt mở to kinh ngạc vứt cái vali xuống nền nhà:

- Cái gì? Ông dám lừa tôi?

- Cô ngây thơ quá đó cô bé à! Cái chính hôm nay là ta muốn được diện kiến con dâu Bang Chủ thôi! Hahaha.... Lũ con nít ranh hỉ mũi chưa sạch mà đòi đấu trí với ta! Không biết lượng sức! - ông ta đưa đôi mắt sói già nhìn nó.

Bình luận truyện Cô Vợ Nữ Quái Của Thiếu Bang Chủ Trẻ Con

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Kim Anh
đăng bởi Kim Anh

Theo dõi