Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 133

Ngài Vinlee gọi con có gì không ạ? - Minh Hạo một thân áo sơ mi chỉnh tề ngồi xuống đối diện với ông Vinlee, thái độ cực kì lễ phép.

- Ta muốn nhờ con một việc! - ông Vinlee nhấp một ngụm trà nóng, thư thả nói.

- Việc gì ạ?

- Từ ngày mai hãy đến công ty làm trợ lí của ta, được chứ?

Hai mắt Minh Hạo sáng lên mừng rỡ:

- Thật chứ ạ?

Sống cuộc sống đấm đá chém giết cùng Nhất Phong mấy ngày qua đã khiến cậu nhóc chán lắm rồi. Bây giờ lại được tiếp xúc với những con số, những văn kiện đúng như ý muốn thì hỏi sao mà không vui cơ chứ.

Ông Vinlee vui vẻ gật đầu:

- Dĩ nhiên là thật rồi! Ta đang cần những người có trí tuệ xuất chúng như con để giúp sức.

Minh Hạo đưa tay gãi đầu cười híp mí:

- Hihi.... Ngài quá khen rồi ạ! Con chỉ mong sớm gặp lại Ailee thôi! - gương mặt Minh Hạo thoáng buồn nhưng vẫn cố giữ nụ cười kia trên môi.

Ông Vinlee hiểu tâm trạng của cậu bây giờ vì chính bản thân ông cũng đang rất nhớ con gái mình. Ông chỉ mong mọi việc sớm qua đi để Ailee có thể trở về đây.

"Cạch"

- Ngài Vinlee! Không ổn rồi!

Cô thư kí hớt ha hớt hải chạy vào mà chưa kịp gõ cửa phòng, ông Vinlee từ tốn đáp:

- Có việc gì thế?

- Số cổ phần của tập đoàn gặp ít vấn đề, xin Ngài kiểm tra và đưa ra biện pháp gấp! - vẻ mặt của cô thư kí vô cùng lo lắng, chứng tỏ mọi việc khá nghiêm trọng.

- Cái gì? - ông Vinlee đứng bật dậy, lập tức tiến đến bàn làm việc khởi động chiếc máy tính.

Minh Hạo nhóm dậy bước đến bên cạnh ông. Trong khi ông Vinlee đang xem xét thì cô thư kí cũng liền miệng báo cáo luôn một thể.

- Có một số vị cổ đông đã bất ngờ rao bán 10% cổ phần công ty của chúng ta. Tôi sợ nếu "người đó" thu mua chúng thì công ty sẽ bị nuốt chửng mất!

Ý cô thư kí nói ở đây thì ai cũng đã rõ. Cái "người đó" không ai khác chính là lão John. Hiện giờ trong tay ông ta đang nắm giữ 25%, nếu thu mua thêm 10% nữa tức là số cổ phần đã vượt mặt cả Ngài Vinlee. Lúc đó chiếc ghế chủ tịch kia chắc chắn sẽ bị tên cáo già đó giằng mất.

Trán ông Vinlee nhìn số liệu trên màn hình mà đổ cả mồ hôi, ông khoát tay:

- Cô ra ngoài làm việc tiếp đi! Nhớ là đừng nên nói lung tung!

- Dạ vâng.

Minh Hạo nhìn gương mặt căng thẳng của ông, bản thân cũng đã ngộ ra được một số chuyện. Công ty sắp bị người ta tâu tóm thì phải.

Ông Vinlee gõ lách cách gì đó, hết nhận điện thoại rồi lại gọi điện thoại. Minh Hạo đứng yên nhìn ông, quả là một con người hết lòng tận tụy vì công việc.

"Cụp"

Chiếc điện thoại được gác xuống, tâm trạng ông cũng chẳng khá hơn là mấy. Lần này thì mọi chuyện tồi tệ thật rồi. Ông và vợ con biết phải làm sao đây? Cơ nghiệp của dòng họ sắp sụp đổ trước mắt rồi.

Điều ông không hiểu chính là tại sao tập đoàn đang trên đà làm ăn phát triển mà có người lại muốn bán cổ phần cơ chứ? Phải chăng là có kẻ đứng sau làm mấy chuyện này?

Nãy giờ tất bật ông quên mất Minh Hạo, thấy cậu ta đứng nhìn mình không chớp mắt ông liền cất tiếng hỏi:

- Minh Hạo! Con sao vậy?

- Chủ tịch à! Công ty xảy ra chuyện gì sao ạ?

Ông thở dài, đầu ngả ra sau ghế vô cùng mệt mỏi:

- Ông ta lại một lần nữa ra tay rồi!

Minh Hạo lại hỏi tiếp:

- Thế Ngài định sẽ làm gì? Sẽ mua lại số cổ phần đó chứ?

- Ta cũng muốn lắm nhưng điều kiện kinh tế không cho phép! Từ đây đến sáng mai, thế nào 10% béo bở đó cũng sẽ lọt vào tay tên John cho mà xem!

Ông khổ sở đưa hai tay lên vuốt mặt, bộ dạng cực kì mệt mỏi. Tình thế cấp bách, Minh Hạo không an ủi gì mà chỉ bật cười:

- Có thế mà Ngài cũng lo là sao?

Ông Vinlee bật dậy khỏi ghế:

- Con nói gì? Chức vị lãnh đạo công ty sắp rơi vào tay kẻ thù mà con bảo ta không lo à? Minh Hạo à! Quả thật con vốn chỉ là một đứa trẻ! Không hề biết chốn thương trường giẫm đạp lên nhau như thế nào!

Ông đút hai tay vào túi quần lãnh đạm quay mặt ra hướng cửa kính, Minh Hạo nhà ta chống hai tay lên bàn, đôi mắt tinh anh sáng lên:

- Nếu con nói con có thể giúp Ngài ngồi vững trên chiếc ghế Chủ Tịch thì Ngài nghĩ sao?

- Cái gì?

Ông Vinlee xoay người lại mở trừng mắt nhìn Minh Hạo tỏ vẻ không tin những gì cậu vừa nói. Vấn đề nghiêm trọng này đâu phải chuyện đùa mà cậu lại ung dung cười nói như thế kia.

- Con nói gì?

Nghi hoặc, ông Vinlee gặn hỏi lại một lần nữa để chắc là bản thân mình không nghe lầm. Minh Hạo tựa người vào bàn làm việc nhún vai:

- Thì con sẽ giúp Ngài giữ lấy chiếc ghế chủ tịch đó! Không một ai có thể ngồi vào đó ngoại trừ Ngài!

- Con.... con.... làm sao.... có thể chứ?

Minh Hạo tiến lên phía trước vài bước, mỉm cười:

- Hình như mọi người ai cũng thích quan trọng hóa vấn đề nhỉ? Hãy thử một lần nghĩ vấn đề đơn giản hơn xem nào!

- Ta vẫn không hiểu ý con!

Ông Vinlee nửa tin nửa ngờ, quả thật thằng bé này có thể sao? Nếu có thể thì làm ơn chứng tỏ cho ông thấy đi.

.................................................

- Haha..... Đúng là trời giúp ta rồi!

Lão John ngả ngớn trên ghế, miệng ngậm điếu xì gà đắc tiền nói.

- Số Ngài may mắn đấy! Lần này mà còn không ngồi được lên chiếc ghế kia thì tôi không còn gì để nói với Ngài nữa!

Jiro đứng tựa vào cạnh bàn lắc lắc ly rượu vang trên tay. Cả hai đã lên kế hoạch thu mua số cổ phần kia, đã phủi sẵn mông để ngồi lên vị trí lãnh đạo.

- Lập tức cho thông báo mở cuộc họp hội đồng tập đoàn Hắc Long cho ta! Haha...

Đối với ông ta giờ đây còn hơn là trúng số độc đắc, dễ dàng hạ gục anh em nhà Vinlee là mong muốn lớn nhất của lão. Giờ thì để xem tụi kia có còn gì để nói.

Mọi việc sẽ ra sao? Các bạn đón xem chap sau sẽ rõ!

Bình luận truyện Cô Vợ Nữ Quái Của Thiếu Bang Chủ Trẻ Con

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Kim Anh
đăng bởi Kim Anh

Theo dõi